Saved Font

Trước/85Sau

Cô Vợ Câm: Tổng Tài, Hãy Yêu Đi

Chương 56: Tắm Chung

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lục Thiên Tư vừa đi vừa cười như thằng điên. Chứng kiến Mộ Viên Bách thay đổi vì tình yêu như vậy.

Đó là sức mạnh của tình yêu đấy sao?

Lục Thiên Tư tiến đến thang máy, cửa thang máy mở ra, Liễu Ngân Bình đi ra.

Nhìn thấy anh, cô cúi đầu chào Lục Thiên Tư một cái, sau đó nhanh chóng lướt qua khỏi Lục Thiên Tư.

Lục Thiên Tư cũng không nhìn đến Liễu Ngân Bình, anh đi thẳng vào thang máy rồi bấm xuống tầng.

Liễu Ngân Bình vừa đi vừa đưa tay chạm tim mình, mặt mũi đều đỏ lên như trái cà chua hết cả lên.

Liễu Ngân Bình trước mặt mọi người là bác sĩ Liễu lạnh lùng, không thích gần nam nhân, cũng rất khó gần.

Nhưng đâu ai biết rằng là...

" Lục Thiên Tư là đồ ngốc " Liễu Ngân Bình vừa đi vừa lẩm bẩm.

Lục học trưởng là đồ ngốc!!!

...

Sáng hôm sau.

Mộ Viên Bách mở mắt ra, nhìn thấy Ninh Hinh đang nằm trên người mình, do giường bệnh khá nhỏ nên cô chỉ đành nằm như vậy thôi.

Anh nhớ mang máng lại chuyện đêm qua. Hôm qua thấy cô dỗi như thế, anh chẳng biết làm sao, cuối cùng lại chạy đến quán bar uống hết mình đến say bí tỉ..

Hình như anh đã đến bệnh viện tìm Ninh Hinh.

Anh động đậy nhẹ một cái Ninh Hinh đã tỉnh giấc. Cô ngốc đầu lên nhìn anh, thật sự là không biết ai đang chăm ai, ai đang bị bệnh luôn.

" Anh dậy rồi đó à?" Ninh Hinh hỏi. Đêm qua anh uống say như vậy, mùi rượu nồng nặc luôn mà.

Mộ Viên Bách thấy cô cư xử bình thường với mình mà thấy làm lạ, cứ nghĩ cô vẫn còn giận mình chứ.

Chẳng lẽ đêm qua anh đã trò gì điên rồ sao?

" Anh không nhớ chuyện đêm qua sao?" Ninh Hinh ngồi dậy hỏi.

Mộ Viên Bách thật thà lắc đầu.

Thấy bộ mặt ngớ ngẩn của anh, Ninh Hinh chỉ cười và không nói gì thêm.

Nếu nói cho anh biết đêm qua anh vừa khóc vừa ôm cô nói xin lỗi, không biết Mộ Viên Bách nghe xong có định lập tức đi đào hố chui xuống không?

Tốt hơn đừng nói còn hơn, coi như bí mật này chỉ mình cô biết thôi vậy.

Mộ Viên Bách bất ngờ đưa tay lên vuốt ve má Ninh Hinh.

" Bà xã, anh xin lỗi ".

Anh nghiêm túc nói.

Ninh Hinh bò lên, cúi xuống hôn lên trán anh một nụ hôn.

" Em đã tha lỗi cho anh từ đêm qua rồi. Cũng do em, thích giận dỗi vô cớ rồi làm anh phiền lòng thế này " Ninh Hinh mỉm cười nói.

Người như Mộ Viên Bách có lẽ trải qua cảm giác người mình tin tưởng nhất lại phản bội mình thế này, vết thương trong lòng anh quá lớn rồi.

Cô là không hiểu chuyện, sau này sẽ suy nghĩ kĩ, nhìn sâu vấn đề hơn để không khiến Mộ Viên Bách vì mình mà bận tâm nhiều thứ.

" Nhưng em giận thật đấy...chị ta bảo anh tắm chung cùng chị ta cơ mà..." Ninh Hinh bĩu môi.

Nghe như vậy ai mà không giận, chồng của mình lại đi...

Mộ Viên Bách bất ngờ bật cười lớn, anh lên tiếng nói:" Em tin thật sao?".

Ninh Hinh chớp mắt nhìn anh.

" Anh trước giờ là người sạch sẽ, từ khi có thể lo cho bản thân, chẳng ai động được vào người anh, cho dù Song Tử đó là bạn chơi chung với anh từ bé " Mộ Viên Bách nói.

Ninh Hinh vẫn chớp chớp mắt nhìn anh, phải rồi...Mộ Viên Bách như là mắc chứng sạch sẽ vậy.

Chỉ riêng những lần cô bị thương, anh không màng đến còn mặc kệ luôn mà.

" Em là người đầu tiên khiến anh không màng đến bẩn hay sạch, nhìn thấy em bị thương, nhìn thấy em dính đầy bùn đất anh cũng tự nguyện ôm em đi " Mộ Viên Bách nói.

" Bà xã, anh chỉ có em thôi, anh không có người phụ nữ nào thứ hai nào đâu ".

" Bà xã đừng có lo ".

...

Song Tử bất ngờ hẹn Ninh Tuyết ra bên ngoài bàn chuyện.

Nghe đâu Ninh Tuyết đã bị Mộ Viên Bách dọa một phen, Ninh gia thì ngày càng không ngốc đầu lên được.

" Nhắc đến con câm đó tôi lại tức " Ninh Tuyết hầm hực đập bàn một cái rồi nói.

" Vậy cô có muốn hợp tác không?" Song Tử mỉm cười hỏi.

" Cô là ai? Tại sao cô muốn hợp tác cùng tôi?" Ninh Tuyết hỏi.

" Tôi là ai không quan trọng, quan trọng nhất là chúng ta có cùng mục đích đấy là lấy mạng Ninh Hinh ".

Song gia bây giờ chỉ cần có thể thành thông gia với Mộ gia sẽ phát triển hơn. Đó cũng chính là mục tiêu chính của Song Tử, cô ta muốn có Mộ Viên Bách, tiến đến cái dang Mộ thiếu phu nhân.

Mộ Viên Bách bây giờ đứng đầu Mộ gia, ai ai cũng phải nhìn sắc mặt anh mà sống, nhất định sẽ có quyền có thế khi nắm được Mộ Viên Bách trong tay.

Nhưng việc đầu tiên đấy chính là tách Mộ Viên Bách ra khỏi Ninh Hinh.

" Tôi không quan tâm cô muốn gì, nhưng tôi sẽ hợp tác với cô ".

" Tôi phải trả thù con câm đó, con câm vô dụng đấy!".

Ninh Tuyết còn chưa nuốt trôi cục tức trên du thuyền. Nhất định sẽ báo thù Mộ Viên Bách lẫn Ninh Hinh, khiến cả hai đau khổ toàn tập!

...

Ninh Hinh cũng hết giận anh, cũng đã chịu ngoan ngoãn dưỡng sức ở bệnh viện.

Ba ngày tiếp theo tình trạng của cô tốt hơn, cũng không có vấn đề gì nên cô đã được về nhà rồi.

Về đến nhà, Ninh Hinh cảm thấy như được giải thoát, nơi đây vẫn thoải mái với cô nhất.

Mộ Viên Bách bất ngờ lao đến, anh đưa tay cởi quần áo của cô..

" Này...anh làm gì đấy ".

Thoáng chốc Mộ Viên Bách đã nhanh tay cởi sạch quần áo của cô, trên người cũng chỉ còn đồ lót.

Cô chỉ mới về nhà, anh đang muốn làm trò gì nữa đây?

" Đưa em đi tắm cùng ".

" Bà xã, chúng ta cùng nhau đi tắm thôi ".

Đây là đẹp trai không bằng chai mặt, anh cũng rất nhớ mùi hương trên người Ninh Hinh rồi.

Thật sự rất mê người, chỉ muốn lột đồ cô ra và ăn trọn cô thôi.

Liêm sỉ gì nữa chứ?

Mộ Viên Bách anh đây chẳng cần nữa đâu.

:

Trước/85Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Long Thần Chí Tôn