Saved Font

Trước/1573Sau

Con Đường Bá Chủ

Chương 128: Khảo Hạch Cuối Cùng

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Đây là Cửu Dương Thần Công, một công pháp sư phụ ta ban tặng cho nàng, rất thích hợp với Hỏa tu sĩ” Lạc Nam ôm hai nữ nằm trên giường, đột nhiên lấy ra một ngọc bội có khắc chín vầng mặt trời đưa cho Diễm Hồng Liên…

“Cửu Dương Thần Công? Dám dùng “thần” xưng hô công pháp, thật bá đạo a”

Diễm Hồng Liên hai mắt trợn tròn nói, bất quá cảm nhận khí tức nóng rực từ ngọc bội tỏa ra, ngay cả không gian kiên cố trong Linh Giới Châu cũng thoáng rung rẩy, nàng biết công pháp này nhất định bất phàm…

“Không sai, đẳng cấp của nó vượt qua Linh Cấp, bất quá ta chưa biết cụ thể nó thuộc cấp gì” Lạc Nam gật đầu xác nhận…

“Vượt qua linh cấp?” Lần này đến Tình nhi cũng ngồi bật người dậy, u oán nhìn hắn

Mà Diễm Hồng Liên càng là không khách khí, đưa tay tiếp nhận, tu vi nàng hiện tại đã là Nguyên Anh Viên Mãn, từ ngày có Dị Hỏa tốc độ tu luyện tăng cao rất nhiều…

“Nàng trước hết tìm hiểu công pháp, bất quá tạm thời đừng tu luyện, chờ khảo hạch lần 3 kết thúc cũng không muộn!” Lạc Nam căn dặn…

“Nghe chàng là được!” Diễm Hồng Liên nhỏe miệng cười ngoan ngoãn, công pháp nàng đang tu luyện của Diễm gia chỉ là Thiên Cấp Trung Phẩm, hiện tại được nam nhân tặng công pháp khủng, sao có thể không vui mừng…

Vội vàng chạy đến góc giường, theo chỉ dẫn của hắn nhỏ máu vào Ngọc Bội, tiến hành tiếp thụ nội dung công pháp…

Lạc Nam thấy bộ dạng hạnh phúc của nàng, âm thầm cảm thán 500 triệu Điểm Danh Vọng xem như không lỗ…

Bất quá hắn tạm thời chưa giao Đại Nhật Thần Thể cho nàng, theo lời Kim Nhi, loại thể chất này bá đạo dị thường, khi hình thành sẽ bị đại nhật thiêu đốt, phải đúc lại toàn bộ thân thể, quá trình diễn ra khá lâu và nguy hiểm…

Với trạng thái hiện tại của Diễm Hồng Liên, còn chưa thích hợp hình thành thể chất…

Cần tìm thêm một số thủ đoạn giảm bớt đau đớn trong quá trình lập thể cho nàng…

“Phu quân, của thiếp đâu?” Tình nhi ngón tay nhỏ nhéo nhéo hông hắn, u oán nói…

Lạc Nam cười cười, hắn đã sớm chuẩn bị chu đáo, bằng không làm sao có thể lấy ra Cửu Dương Thần Công?

Lại một mãnh ngọc bội xuất hiện trên tay…

“Mộc Vũ Chân Quyết tầng 1 – Linh Cấp Thượng Phẩm công pháp, trước hết tạm thời tu luyện, đợi đến lúc ta giao các tầng sau của công pháp cho nàng!” Hắn nghiêm túc nói…

Lần trước giao đấu bên trong Động Phủ, Lạc Nam biết nha đầu này chiến lực không cao, sở trường của nàng là hỗ trợ cho đồng bọn cùng chiến tuyến, vì thế tìm một môn công pháp phù hợp với khả năng của nàng…

Hậu Cung của hắn đã có hai tu sĩ loại hình phụ trợ trong Chiến Đấu, chính là Lý Trúc Loan và Diễm Điệp Tình…

Tình Nhi hưng phấn, cảm giác bên trên ngọc bội lưu chuyển hai loại thuộc tính quen thuộc, vui mừng hớn hở tiếp nhận…

Nha đầu này có hai loại Linh Căn Phong và Mộc, Lạc Nam đã đổi mới Cửa Hàng tận 20 lần mới mua được công pháp này cho nàng, bất quá hắn muốn mua Huyết Mạch nhưng kinh hãi phát hiện mình không đủ Điểm Danh Vọng…

Các loại Huyết Mạch thích hợp hai loại thuộc tính này đều có giá trên trời, Lạc Nam chỉ có thể bất đắc dĩ chờ lần sau…

“Hai thứ này là Phong Nhẫn và Mộc Nhẫn, có thể gia tăng khả năng điều động Linh Lực rất nhiều lần cho muội!” Lạc Nam tiếp tục lấy ra hai chiếc nhẫn một trắng một lục, bên trên có điêu khắc văn tự kỳ bí, cũng là hai kiện pháp khí loại hình phụ trợ…

Cả hai đều là Linh Cấp Trung Hạ Phẩm Pháp Khí…là vật phẩm hắn mua được trên Cửa Hàng…

“Yêu chàng nhất, Tình nhi quà nhiều hơn tỷ tỷ rồi!” Diễm Điệp Tình miệng cười toe toét nhảy vào lòng hắn, dâng lên đôi môi thơm ngát…

Lưỡi hai người nhanh chóng cuốn lấy nhau…

Bất quá lần này chỉ dừng ở hôn môi, vì đóa hoa non nớt của nàng đã sưng đỏ sau vài lần chinh phạt trước, không thể làm thêm…

Hôn hắn xong, nàng nhí nhảy chạy đến giữa phòng, tiến hành nhỏ máu nhận chủ Hai chiếc nhẫn, đeo vào hai ngón áp út ở cả hai lòng bàn tay…

Ý niệm vừa động, tay nhỏ nâng lên…

Vù vù vù

Vô số Linh Lực cấp tốc hội tụ về bàn tay nàng, độ nồng đậm của Linh Lực đến mức có thể ngưng tụ thành thực chất…

Lạc Nam cũng hài lòng gật đầu, Tình nhi tu vi hiện tại chỉ là Kim Đan Hậu Kỳ, còn kém hơn Lạc Vũ một bậc, bất quá khả năng điều động linh lực của nàng đã không kém Nguyên Anh Kỳ chút nào, có thể thấy sự bất phàm của Mộc Nhẫn và Phong Nhẫn…

Diễm Điệp Tình hiển nhiên cũng vui mừng quá đổi với kết quả này, lại chạy đến ôm hôn hắn chùn chụt, lúc này mới tìm một góc ngồi xuống, tiếp nhận thông tin từ Mộc Vũ Chân Quyết…

Lạc Nam thấy hai nữ đã lâm vào trầm tư, cũng không quấy rầy các nàng, khoác y phục vào người, rời đi Điệp Tình Cung…

Trước cửa Thi Cầm Cung…

“Dì nhỏ, ta muốn gặp nàng một chút!” Lạc Nam lên tiếng, nhớ lại dáng người trần truội khi đó của nàng, trái tim đập thình thịch…

Đáp lại hắn là sự im lặng, bất quá Lạc Nam có thể nghe thấy tiếng hít thở rất nhỏ từ bên trong truyền ra, hiển nhiên nàng đang hồi hộp đến cực điểm…

Biết nàng còn xấu hổ, hắn định chủ động tiến vào…

Bất quá như cảm ứng được điều gì, Lạc Nam hơi cau mày, ý niệm vừa động, thân ảnh của hắn cấp tốc biến mất…

Bên ngoài Linh Giới Châu, Lạc Nam đẩy ra cửa phòng khách sạn…

“Chủ nhân!” Hai âm thanh đồng loạt vang lên, Nam Cung Ngọc và Hàn Thẩm cung kính cúi đầu…

Lạc Nam gật đầu, hắn cảm ứng được các nàng vì lẽ đó mới rời khỏi Linh giới Châu…

“Vào trong rồi nói!” Lạc Nam nhích qua một bên cho hai nữ tiến vào…

Nam Cung Ngọc và Hàn Thẩm trái tim đập rộn lên, bất quá nhìn thấy bên trong căn phòng xa hoa rộng lớn vậy mà trống rỗng, âm thầm kinh ngạc đám nữ nhân của hắn đi đâu rồi…

Bất quá các nàng khôn ngoan đương nhiên không chủ động nói ra miệng…

“Chủ nhân, nô tỳ đã tuân lệnh người, hiện tại Hàn gia và Thiên Mộc Tông đã trở thành kẻ thù sống chết!” Hàn Thẩm trước hết lên tiếng…

Lạc Nam từng phân phó nàng khích bác ly gián giữa Hàn gia và Thiên Mộc Tông…

“Làm không tệ, hai ngươi ngồi đi!” Lạc Nam chỉ tay xuống giường…

Hàn Thẩm trong mắt lóe lên một tia vui mừng khi được hắn khen ngợi…

Nam Cung Ngọc thấy thế, vội vả đem chuyện mình tiếp cận Nam Cung gia thánh nữ, thành công theo nàng đến Học Phủ kể lại, đồng thời việc giới thiệu Lạc Nam cho nàng cũng kể rõ ràng rành mạch…

“Nam Cung Uyển Dung? Nói rõ hơn về nàng ấy xem nào!” Lạc Nam gật gù hạ lệnh…

“Thánh nữ là một nữ nhân hết sức lương thiện, hầu như không có tâm cơ hay lòng dạ độc ác gì, diện mạo xinh đẹp nhất Nam Cung gia, so với Lý Trúc Loan không kém chút nào, ngoài ra thiên phú rất tốt, 21 tuổi đã là Nguyên Anh Trung Kỳ…” Nam Cung Ngọc giải thích…

“Có Linh Căn gì?” Lạc Nam tò mò hỏi…

“Thánh nữ rất đặc biệt, Nam Cung gia chúng tôi sở trường là dùng kiếm và đa phần có Băng Hệ Linh Căn, nhưng Thánh Nữ lại là Kim Hệ Linh Căn và sử dụng Chỉ Khâu” Nam Cung Ngọc một mặt khen ngợi nói…

“Kim Linh Căn và dùng Chỉ Khâu à?” Lạc Nam ánh mắt lấp lóe…

Như sợ hắn không hài lòng, Nam Cung Ngọc bổ sung nói:

“Nam Cung gia phần lớn chỉ có Kiếm Thuật, vì thế công pháp Chỉ Khâu của Thánh Nữ tu luyện chỉ là Huyền Cấp Thượng phẩm, bất quá dù bị hạn chế về công pháp yếu kém, nhưng bằng vào nỗ lực không ngừng của bản thân, nàng thuyết phục được toàn thể gia tộc tán thành, leo lên vị trí Thánh Nữ…”

“Thú vị!” Lạc Nam nhếch miệng cười một tiếng, hỏi:

“Theo lời ngươi nói Nam Cung Uyển Dung không muốn kết hôn cùng Thánh Tử sao?”

“Đúng vậy, Thánh Tử Nam Cung Liệt của chúng tôi tính cách táo bạo, lại nham hiểm dị thường, Thánh Nữ rất chán ghét hắn!” Nam Cung Ngọc gật đầu xác nhận…

“Chủ nhân, sắp tới thời điểm Nhập học, tôi sẽ bị đuổi khỏi Thánh Thành, người có phân phó gì không?” Nam Cung Ngọc hồi hộp hỏi thăm…sợ Lạc Nam giết người diệt khẩu…

“Nam Cung Uyển Dung ta sẽ thay ngươi trông nôm, ngươi làm rất tốt, cầm lấy và yên tâm trở về Nam Cung gia đi!” Lạc Nam gật đầu, hướng nàng ném ba kiện vật phẩm…

Nam Cung Ngọc vội vàng tiếp nhận, một ngọc bội, một thanh kiếm và một viên đan dược…

Lập tức ánh mắt nàng sáng lên, Ngọc bội nàng không rõ là thứ gì, nhưng Đan dược chính là Dưỡng Nhan Đan nàng thèm nhỏ dãi từ lâu a, còn thanh kiếm trong suốt như ngọc này, nhìn qua đã biết không phải tầm thường…

“Ngọc bội đó là một Địa Cấp Thượng Phẩm công pháp thích hợp với Băng thuộc tính như ngươi, thanh kiếm là Lãnh Băng Kiếm, Địa Cấp Hạ Phẩm Vũ Khí, xem như ban thưởng!” Lạc Nam khoác tay nói…

“Đa tạ chủ nhân, đa tạ chủ nhân, nô tỳ suốt đời không quên!” Nam Cung Ngọc vừa nghe, mừng rỡ quỳ gối xuống đất dập đầu…

Với địa vị của nàng, tại Nam Cung gia chỉ có thể tu luyện Công pháp Huyền Cấp mà thôi, về phần vũ khí càng là đừng mơ có được một thanh Địa Cấp…

“Được rồi, trở về giả từ Nam Cung Uyển Dung đi, thuyết phục nàng gia nhập Thế Lực của ta khi tiến vào Học Phủ!” Lạc Nam gật đầu một tiếng, lúc này xua tay…

“Nô tỳ cáo lui!” Nam Cung Ngọc kính cẩn khom người, mang theo ba vật phẩm cả đời nàng khát cầu rời khỏi Khách sạn…

Hàn Thẩm thấy tình hình này, chờ mong trong lòng càng thêm mãnh liệt…

Quả nhiên chỉ thấy Lạc Nam ném cho nàng hai loại vật phẩ, một Dưỡng Nhan Đan và một Kiện Bảo Giáp Địa Cấp Trung Phẩm, cùng lượng lớn Linh Thạch, không quên mở miệng hỏi:

“Hai thanh niên Hàn Xẻng và Hàn Sắt lần trước đã chết, ngoài ngươi ra Hàn gia còn đề cử ai gia nhập Học Phủ?”

“Bẩm chủ nhân, là hai thiếu niên thiên tài khác, bất quá so với hai người Hàn Xẻng kém hơn một bậc, chỉ là Nguyên Anh Sơ Kỳ tu sĩ! Chiến lực cũng không bằng” Hàn Thẩm khai báo…

“Hai bọn hắn có nghe lời ngươi không?” Lạc Nam hỏi…

“Bọn hắn không dám không nghe!” Hàn Thẩm cười một tiếng, nàng là con gái của gia chủ, bọn hắn dám chống sao?

“Tốt lắm, sắp tới gia nhập Học Phủ, bằng mọi giá các ngươi phải sưu tầm nghe ngóng các loại tin tức hữu dụng dù lớn dù nhỏ bí mật báo đến cho ta, tại Học Phủ chúng ta tốt nhất xem như không quen!”

Hàn Thẩm ánh mắt lóe lên, khôn ngoan như nàng sao không hiểu Lạc Nam muốn Hàn gia các nàng trở thành người sưu tập tình báo, bất quá Hàn Thẩm tin tưởng với số lượng lớn Linh Thạch hắn giao cho nàng để mở rộng các loại quan hệ, việc này cũng không quá khó…

“Tuân lệnh chủ nhân, nô tỳ cáo lui” Hàn Thẩn vui mừng hớn hở rời đi…

Lạc Nam nhìn bóng lưng của nàng, thầm nghĩ mình tại Học Phủ cũng không thể quá mức lơ là cái gì cũng không biết, hắn và chúng nữ lại không rãnh đi nghe ngóng đủ mọi chuyện, có người thu thập tình báo cũng tốt…

Không cho Hàn Thẩm công pháp là vì địa vị của nữ nhân này tại Hàn gia rất cao, công pháp tu luyện vốn là Địa Cấp Cực Phẩm, nếu cho hơn chẳng phải sẽ là Thiên cấp sao?

Hàn Thẩm không phải nữ nhân của hắn, chưa xứng đáng nhận được công pháp cấp bậc này…

...

Chỉ thoáng chốc, mười ngày nhanh chóng đến gần…

Khảo Hạch cửa ải cuối cùng đã đến…

Tòa Thiên Trọng Sơn vẫn phát sáng rực rỡ lập lòe trên không trung…

Hiển nhiên thời gian tiếp nhận truyền thừa của Tiêu Thanh Tuyền lâu hơn dự kiến…

Nhưng Học Phủ cũng không thể vì cá nhân nàng hoãn lại quá trình Khảo Hạch, vì lẽ đó sau khi hội đồng trưởng lão thương nghị, chấp nhận Tiêu Thanh Tuyền trực tiếp trở thành tân sinh của Học Phủ, không cần tham gia cửa khảo hạch cuối cùng…

Đối với chuyện này, không ai dám mở miệng dị nghị…

Bởi lẽ nhận được truyền thừa của một vị Viện Trưởng, việc trở thành cao tầng của Học Phủ chỉ là chuyện sớm muộn trong tương lai, chẳng ai ngu ngốc đứng ra chỉ trích Học Phủ thiếu công bằng cả…

Nhớ đến chuyện này, đám đông vô số người nhìn chằm chằm Lạc Nam đang đứng giữa chúng nữ vây quanh, thầm hận tên ngu ngốc này vậy mà đem truyền thừa của một Độ Kiếp Kỳ tặng cho nữ tử…

Dại gái đến cực điểm a…

Lần Khảo Hạch thứ ba này, tính cả Thí Sinh và đám Học Sinh tiến vào nhờ danh ngạch có ý nguyện leo lên Thánh Linh Bảng có tổng cộng gần 4000 người, một quy mô không nhỏ rồi…

Bởi vì người xuất hiện ở đây toàn là tu sĩ cấp bậc thiên tài, thả ở bên ngoài chính là ngàn dặm chọn một…

“Nhìn kìa, là người cửa Băng Huyền Đế Quốc!” Theo một âm thanh kinh ngạc la lớn, bên trên không trung, một cổ xe ngựa nghễ mà đến…

Xe ngựa bên trên đỉnh có treo một lá cờ có một chữ “Quốc”, xe ngựa toàn thể rộng lớn, xa hoa, được kéo bởi hai con Tứ giai Yêu Thú Băng Sương Mã, có khả năng ngự không…

“Đó là Băng Sương Xa, đồ vật của vị Tiểu Hoàng Tử nhỏ tuổi nhất Đế Quốc, nghe nói là một kiện Địa Cấp Thượng Phẩm Pháp Bảo” Đám người có không ít kiến thức, lên tiếng kinh hô nói…

“Thật phô trương!” Lý Trúc Loan bĩu môi, bất quá Học Phủ không cấm mang theo sủng vật, càng không cấm mang theo pháp bảo, người khác sử dụng nàng cũng chẳng thể nói gì…

“Hì hì, nếu xét về phô trương, có người qua được nam nhân chúng ta sao?” Diễm Điệp Tình che miệng cười khẽ…

“Nói cũng phải!” Chúng nữ mỉm cười tán đồng…

Lạc Nam nhún vai không ý kiến, hắn mang theo bảy vị tuyệt đại giai nhân vây quanh, quả thật phô trương không ai bằng…

Băng Sương Xa chạy băng băng trên không trung, vượt qua đỉnh đầu vô số người, rốt cuộc hạ xuống một bãi đất, đám đông tu sĩ nhao nhao tản ra, tránh tai bay vạ gió…

Mà người bên trong cũng chẳng có ý định tiến ra, hiển nhiên xem thường đứng cùng một chỗ với đám tu sĩ bên ngoài…

Đối với việc này, không ít người bất mãn nhưng càng nhiều hơn là bất lực…

Ai bảo người ta là một trong hai Cửu Cấp Thế Lực đây?

Không khí vừa trầm lặng hồi lâu, lại vô số âm thanh kinh hãi phát ra:

“Người của Thiên Sơn Tiên Cảnh đến!”

Vùn vụt vùn vụt…

Theo năm tiếng xé gió vang lên, năm thân ảnh xuất hiện trên không trung…

Bầu không khí đột ngột lạnh xuống trước xuất hiện của bọn hắn, thậm chí lất phất có tuyết rơi trắng xóa…

Năm người này toàn thân y phục kính mít, nơi ngực áo khắc một chữ “Sơn”, đeo mặt nạ, dung mạo không lộ ra ngoài…

Đến thời điểm này, Học Phủ đã xác nhận rõ ràng thân phận của từng người khi vừa tiến vào Thánh Thành, vì lẽ đó không cấm đoán việc che giấu dung mạo nữa…

Đám đông chỉ tiếc khi người của Thiên Sơn Tiên Cảnh tiến vào Thành, chẳng ai phát hiện thân phận chân thật của bọn họ…vì lẽ đó đối với năm vị thiên tài này, phần đông người chẳng biết chút gì về họ…

Chỉ là nhìn vào vị trí của bọn hắn, hai người đứng trước ba người đứng sau, có thể thấy địa vị của hai người đứng trước cao hơn trong đám…

Năm người không nói không rằng, hạ xuống một bãi đất trống, áo choàng tung bay trong gió…

Hiển nhiên so về cách thức hành động, Thiên Sơn Tiên Cảnh khiêm tốn hơn so với Băng Huyền Đế Quốc…

“Hai đại Cửu Cấp thế lực đều muốn tranh đoạt vị trí Thánh Linh Bảng sao? thật thú vị!” Bên trong đám đông, một thanh niên diện mạo có phần cuồng dã, thân mặc áo da thú, bên hông đeo lấy một túi vải nhếch miệng cười nói…ở lần khảo hạch đầu tiên, hắn cũng là một trong số ít người có Linh Lực Tinh Khiết đến tận 8 thành…

Trong ngực hắn, một con thú nhỏ ngẩng đầu, cặp mắt đỏ ngầu như máu liếm liếm môi, lại một lần nữa nằm xuống nhắm mắt…

Cách nhóm người Lạc Nam không xa, một hòa thượng đầu trọc lén quan sát Bạch Tố Mai, trong miệng lẩm bẩm:

“A di đà phật, ta không vào địa ngục ai vào địa ngục đây?”

Dưới một góc cổ thụ, bốn tên thiên tài của Lạc gia đứng cùng một chỗ, Lạc Vũ cách xa bọn hắn một chút, hai tay gác ra sau đầu, tựa người vào thân cây, đôi mắt nhắm lại, ngay cả hai đại Cửu Cấp thế lực tiến đến cũng không gây nên hắn hứng thú…

Trong đầu hắn lúc này, chỉ tràn ngập thắc mắc về việc Lạc Nam có thể đào tẩu khỏi Lạc gia và đạt được thành tựu như hiện tại…

Khóe môi bất cần nhếch lên, lẩm bẩm thì thào trong miệng, ngay cả âm thanh cũng không phát ra:

“Đại ca tiện nghi của ta ơi! Mặc kệ trên thân ngươi có bí mật gì, cũng không chạy khỏi lòng bàn tay của bổn tọa!”

Nói xong câu đó, đôi mắt Lạc Vũ mở ra, bên trong ẩn chứa một mãnh cuồng phong huyết vũ, máu tươi ngập trời, xương cốt thành núi, ẩn chứa một tia tang thương vượt xa độ tuổi vốn có của hắn…

Chỉ thoáng chốc mà thôi, lại trở về một mảnh bình tĩnh, ngây ngô như một thiếu niên vô hại…

Trước/1573Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Yêu Long Cổ Đế