Saved Font

Trước/106Sau

Công Lược Tra Công Kia

Chương 10

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
【444: kí chủ đại đại! Chu Diệc An ngồi ngay đối diện với ngài đó! 】

【 Tạ Hà : tôi biết, vừa vào cửa đã nhìn thấy hắn rồi. 】

【444: ( ⊙ o ⊙ ) a! Em còn tưởng ngài chưa phát hiện ra. . . . . . 】

【 Tạ Hà : tầm mắt của hắn như tia X quang ấy, thiếu chút nữa còn bắn thủng cả tôi, tôi không muốn nhận ra cũng khó. 】

【444 : Chu Diệc Triết tính làm gì vậy, bầu không khí này thiệt đáng sợ =口=】

【Tạ Hà : chỉ là thú vui ác ý thôi, với lại công việc của thư ký cũng không có dễ làm đâu nha. 】

【444: tại sao ạ?】

【 Tạ Hà mỉm cười sâu xa: có việc thì thư ký làm, không có việc thì 'làm' thư ký. 】

【444: . . . . . . 】 không ngờ nó lại nghe hiểu, nó đã không còn là hệ thống thuần khiết nữa rồi! /(ㄒoㄒ)/~~

【 Tạ Hà : nhưng tôi lại có thể làm được cái nghề này. 】

【444: ? 】

【 Tạ Hà : bởi vì Chu Diệc Triết sẽ không cho tôi làm gì hết, y chỉ làm tôi thôi. 】

【444: . . . . . . 】

【 Tạ Hà : đây quả là không biết trọng dụng nhân tài : )】

Từng người trong nhóm quản lý đứng lên báo cáo, rốt cuộc cũng đến lượt Chu Diệc An.

Hắn mặc một bộ Âu phục được cắt may rất khéo léo, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt đẹp trai rạng ngời, vóc dáng cũng cao, bởi vì hơi nhếch môi lên nên cả người đều tản ra một khí chất vô cùng sắc bén. Tất cả mọi người ở đây đều biết hắn là em trai của Chu Diệc Triết, là người của Chu gia hàng thật giá thật, hiện tại đang đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc kế hoạch, tuy chỉ là người mới, nhưng có thể ngồi ở chỗ này đã là người có tâm cơ không đơn giản rồi, chắc chắn cũng không phải dạng vừa, mọi người đều muốn nhìn thử cậu hai nhà họ Chu rốt cuộc có làm nên trò trống gì hay không, để sau này bọn họ còn dựa vào đó mà đối đãi với hắn.

"Đối với kế hoạch tung ra mẫu trang sức kim cương Forever trong năm nay, tôi có vài kế hoạch quảng cáo như thế này... Mặt khác, về người đại diện cho nhãn hàng, tôi cho rằng nên chọn siêu mẫu đang 'hot' nhất hiện nay là Shirley, khí chất của cô ấy rất phù hợp với món trang sức ấy... Hơn nữa vẫn luôn được rất nhiều tín đồ thời trang ưa thích." Chu Diệc An nhấn nhá từng câu chữ với trật tự rõ ràng: "Về giai đoạn tuyên truyền thì tôi cũng đã liên hệ với những công ty chuyên ngành quảng cáo và các công ty internet thương nghiệp quốc tế, nói về phương diện tổ chức sự kiện thì bọn họ có rất nhiều kinh nghiệm... Với lại có thể dựa vào buổi triển lãm trang sức sắp tới, để quảng bá sản phẩm mới này ra rộng rãi khắp nơi... Những vấn đề trên chính là nội dung báo cáo của tôi."

Vài giây sau, Chu Diệc An ngồi xuống, toàn bộ quá trình đều vô cùng khéo léo, trên mặt cũng cực kì bình tĩnh, chân thành mà nói, không hề có một chút bối rối như những người mới tham gia hội nghị cao tầng vào lần đầu tiên.

Không ít người âm thầm gật đầu, đưa ra ấn tượng đầu tiên về Chu Diệc An: không phải bao cỏ.

Nghe nói cậu hai của Chu gia không có hứng thú với kinh doanh, không chịu đi theo con đường mà người nhà sắp đặt, thái độ làm người cũng khá tệ, đúng là lời đồn, tuy vẫn còn chưa đủ trưởng thành, nhưng rõ ràng là một người rất ưu tú, là tài năng có thể mài dũa được.

Tạ Hà thất thần nhìn Chu Diệc An, từ lúc Chu Diệc An vừa mới cất câu đầu tiên, Tạ Hà đã nhận ra hắn rồi. Cây bút trong tay cậu lập tức trượt thành một đường dài trên mặt giấy, cũng không biết nội dung sau đó đang nói về cái gì, chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn.

Cậu... Rốt cuộc cũng gặp lại được Chu Diệc An rồi, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt mà cậu yêu thương, tâm tâm niệm niệm ở trong lòng, nhưng không ngờ lại là dưới tình huống này.

Từ lúc Chu Diệc An lên tiếng cho đến khi kết thúc, đều không thèm quay đầu nhìn cậu lấy lần nào, tựa như cậu không hề tồn tại... Trong mắt của Tạ Hà hiện lên vẻ chua xót, cậu rũ đầu xuống, không muốn để người khác nhìn thấy khổ sở của mình.

Trên thực tế ngoại trừ Chu Diệc Triết ra, cũng không có người nào để ý tới cậu cả.

Lát sau Tạ Hà vẫn không tài nào tập trung được, nội dung đều bị đứt gãy không có liên kết, cuộc họp vừa kết thúc sổ ghi chép cũng loạn thành một đống, Tạ Hà cảm thấy có hơi tự trách. Cậu luôn là một người có trách nhiệm, làm việc gì cũng sẽ cố gắng hoàn thành thật tốt, mà bây giờ lại bị cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến công việc, đây là tình huống rất hiếm thấy... Cậu chột dạ cầm bản ghi chép lên, yên lặng đi theo Chu Diệc Triết trở về văn phòng.

"Thật, thật xin lỗi." Tạ Hà chần chừ một lát, cúi đầu nói.

Chu Diệc Triết ngồi trên ghế xem tài liệu, không chút để ý nói: "Xin lỗi cái gì?"

"Tôi không làm tốt bản ghi chép." Tạ Hà cúi đầu càng thấp.

Chu Diệc Triết ngẩng đầu lên, mỉm cười: "Không sao, giao bút ghi âm lại cho trợ lý Trương, hắn sẽ tự sửa lại."

"A... Cảm ơn." Tạ Hà nhẹ nhàng thở ra.

Chu Diệc Triết nương theo chồng tài liệu, rút một tập nào đó từ bên trong, tuỳ ý vứt trên bàn, mỉm cười với Tạ Hà: "Cậu lại đây."

Tạ Hà ngoan ngoãn bước đến, có hơi nghi ngờ nhìn Chu Diệc Triết.

Chu Diệc Triết dùng một loại ánh mắt mà Tạ Hà không tài nào hiểu được để nhìn cậu chằm chằm, một lát sau, vỗ nhẹ lên đùi mình.

Trên mặt Tạ Hà lập tức đỏ bừng, đứng tại chỗ không nhúc nhích. Động tác này ám chỉ quá rõ ràng, lúc ở nhà, Chu Diệc Triết cũng sẽ dùng động tác như vậy gọi cậu qua ngồi, sau đó là những việc không thể miêu tả được... Nhưng, đó là ở nhà! Hiện tại là ở chỗ làm!

"Không muốn?"Chu Diệc Triết nhếch khoé môi lên, đẩy phần tài liệu lúc nãy đến trước mặt Tạ Hà, lười biếng nói: "Đây là phương án mà bộ kế hoạch vừa mới chuyển tới, tôi cảm thấy dự án mà Chu Diệc An chuẩn bị cũng không tồi, lãng phí nhiều năm như vậy mà lại có trình độ như thế, thật khiến tôi phải nhìn hắn bằng cặp mặt khác xưa. Chẳng qua... Cũng chỉ là không tệ mà thôi, phương án kiểu này có thể thay thế được, cậu nói xem, tôi nên duyệt cho hắn, hay là bác bỏ hắn đây?"

Chu Diệc Triết mỉm cười sâu xa, y vốn là người không thích nói nhiều, nhưng khi đối mặt với Tạ Hà, y lại rất có kiên nhẫn: "Chu Diệc An mới trở về công ty chưa được bao lâu, rất nhiều người đều đang quan sát hắn, đây lại là dự án đầu tiên của hắn, nếu bị tôi bác bỏ, tất cả mọi người sẽ có thái độ với hắn, khiến hắn không có nổi một cơ hội để trở mình. Lại nói tiếp, hắn cũng thật là đáng thương, vất vả lắm mới vào chen chân vào trong công ty được, thế nhưng còn phải nhìn sắc mặt của tôi để làm việc... Không có tôi ở đây, thì hắn làm sao có sống yên ổn được."

Máu trên mặt Tạ Hà như bị rút đi.

"Vốn dĩ có thể thông qua, nhưng bỗng nhiên tâm tình bây giờ của tôi lại không được tốt lắm, nhìn thế nào cũng thấy ngứa mắt, hay là bác bỏ đi..." Chu Diệc Triết chậm rãi nói.

"Không!" Tạ Hà vội vàng ngắt lời Chu Diệc Triết, cậu lập tức bước đến chỗ y, thấy chết không sờn mà ngồi lên đùi Chu Diệc Triết, vì khẩn trương mà bắp thịt cả người đều căng chặt.

Cậu chính là kiểu người nắm tay ở nơi công cộng thôi cũng đã đỏ mặt, vậy mà giờ phút này lại ở chỗ làm, nơi mà bất cứ lúc nào cũng sẽ có người đến, ngồi trên đùi một người đàn ông, đối với cậu mà nói, đây là một sự thách thức rất lớn, xấu hổ tra tấn cậu, lo lắng bị người khác phát hiện khiến cậu cứng ngắc như cục đá.

Chu Diệc Triết nhìn chăm chú người đối diện, bởi vì khẩn trương xấu hổ mà gương mặt đều đỏ hết cả lên, hai tròng mắt trong suốt ướŧ áŧ, khoé môi cắn chặt, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn có thể làm người khác say đắm, tất cả đều khiến cho du͙ƈ vọиɠ của y rục rịch nổi dậy. Ánh mắt y tối dần, nhưng y cũng không có làm gì cả, chỉ dùng giọng điệu bình thản như không có gì nói: "Muốn làm tôi vui thì phải học được cách chủ động lấy lòng tôi."

Những lời này khiến vẻ mặt của Tạ Hà có chút mờ mịt.

"Làm thế nào để lấy lòng đàn ông, chắc cậu đã biết rồi chứ nhỉ?" Thanh âm của Chu Diệc Triết thâm trầm, nụ cười bỡn cợt: "Hiện tại phải xem cậu có thành ý không đã."

Tạ Hà rất muốn nói tôi không biết, nhưng khi cậu nhìn vào mắt Chu Diệc Triết, cậu lập tức hiểu ra, có nói gì đi nữa thì cũng chỉ tự rước nhục vào thân.

Sau một hồi, Tạ Hà rũ mắt xuống, chậm chạp vươn tay ra ôm lấy cổ y, cậu không ngừng tự thôi miên bản thân mình, đây chính là Chu Diệc An, đây chính là Chu Diệc An... Chu Diệc An sẽ thích cậu hôn hắn như vậy...

Tạ Hà nhắm mắt ngước lên hôn y, mới đầu có hơi ngập ngừng một chút, sau đó chậm rãi vươn đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếʍ ɭáρ cánh môi mỏng lạnh lẽo kia.

Động tác của cậu vừa ngốc lại vừa khờ khạo, còn mang theo ngượng ngùng e thẹn, nhưng chỉ cần đụng chạm nhẹ một cái như vậy... Cũng đủ để làm cho một Chu Diệc Triết luôn kiêu ngạo vì năng lực tự chủ mạnh mẽ trước giờ của mình, thiếu điều sụp đổ, y muốn mặc kệ hết tất cả mà đáp lại, muốn đặt đối phương lên bàn, điên cuồng đáp lại cậu ấy! Chứ không phải bị dày vò như thế này! Ánh mắt của Chu Diệc Triết thâm trầm như lốc xoáy, dường như tất cả ánh sáng đều bị cuốn hết vào bên trong... Nhưng lý trí lại khiến y tiếp tục bất động, bĩnh tĩnh, chờ đợi đối phương tới gần hơn...

【444: đinh, độ hảo cảm của mục tiêu +2, trước mắt độ hảo cảm là 87】

Trong đầu Tạ Hà phác họa lại khuôn mặt của Chu Diệc An, cậu ôm cổ đối phương, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên, hình như còn mang theo một loại tình cảm nào đó không thể miêu tả được...

Đúng lúc này, hai tiếng 'cốc cốc' chợt vang lên, làm cho cậu bừng tỉnh!

Tạ Hà mở choàng mắt ra, màu đen trong con ngươi hiện lên bối rối, muốn nhảy xuống khỏi đùi Chu Diệc Triết! Nhưng Chu Diệc Triết duỗi tay ra giữ chặt lấy eo cậu, khuôn mặt tàn bạo được phóng đại lên trước mắt cậu, trong miệng thốt ra hai từ lạnh lẽo: "Tiếp tục."

Trên mặt Tạ Hà hiện lên cầu xin, thế nhưng rất nhanh sau đó cậu đã nhận ra có làm gì đi nữa thì cũng vô tác dụng, mà ngược lại, cánh tay đang giữ lấy cậu còn dùng sức hơn nữa, hệt như muốn bóp nát cậu ra.

Cậu có thể đọc ra được ẩn ý từ trong đôi mắt lạnh lẽo vô tình kia của y, phản kháng sẽ chỉ làm cho mọi thứ mà trước kia cậu cố gắng đều trở nên vô nghĩa, nước chảy về biển đông, trong một cái chớp mắt này, cậu chợt nhận ra một điều, đó là cậu không thể gánh chịu nổi hậu quả nếu như cậu rời đi thật sự. Cuối cùng, cậu thoả hiệp. Phải rồi... Người thoả hiệp vẫn luôn là cậu.

Tạ Hà tuyệt vọng nhắm mắt lại, được ăn cả ngã về không, lại hôn lên một lần nữa.

Giờ phút này, cậu mang lương tâm cùng với lòng tự trọng của mình đều vứt đi sạch.

Cửa bị đẩy ra, tiếng bước chân càng ngày càng gần, Tạ Hà biết có người đang đi tới, sau đó dừng lại ở cách đó không xa. Nhưng cậu không muốn quay đầu lại, lúc này cậu không muốn biết, cũng không muốn suy nghĩ điều gì nữa, càng không muốn để ý đến những thứ khác.

Nếu đã quyết định bắt đầu, lại vì bản thân yếu đuối mà từ bỏ nửa chừng, vậy thì những gì mà cậu đã trả giá trước đó liệu còn ý nghĩa gì?

Đối với Tạ Hà mà nói, nụ hôn này như kéo dài cả một thế kỷ vậy, lại giống như đi dạo một vòng dưới địa phủ.

A, ngày đầu tiên đi làm, đã ở ngay trước mắt của người khác, ngồi trên đùi ông chủ của bọn họ, quấn quít hôn môi y. Chắc chắn bọn họ cảm thấy rất buồn nôn với một kẻ lẳng lơ như cậu đi, ngay cả chính cậu, cũng cảm thấy ghê tởm bản thân mình.

Cuối cùng, cậu cảm thấy cánh tay đang siết chặt lấy eo mình từ từ được buông lỏng.

Đây là... Thể hiện cho sự vừa lòng sao? Tạ Hà mờ mịt mở mắt ra, dùng một loại ánh mắt trống rỗng nhìn Chu Diệc Triết.

Cậu nhìn thấy Chu Diệc Triết lộ ra khuôn mặt ác ma, nụ cười tao nhã, thanh âm nhè nhẹ mang theo ý cười cưng chiều: "Thật là, có khách đến cũng không biết rót trà."

Tạ Hà rũ mi mắt xuống, cậu đã biết sớm người đàn ông này điêu ngoa như thế nào, bởi vậy cũng không muốn đôi co, yên lặng xuống khỏi đùi Chu Diệc Triết. Nhưng vừa mới xoay người lại, sắc mặt cậu đã tái mét, một màu tĩnh mịch nhuộm kín hai mắt cậu.

Chu Diệc An, hắn đứng ngay ở phía sau.

【 đinh, Chu Diệc An giá trị hắc hoá +30, trước mắt độ hảo cảm là 95, giá trị hắc hóa là 60】

【444: QAQ kí chủ đại đại! Đây cũng là thú vui ác ý của Chu Diệc Triết sao? ! ! ! ! 】

【 Tạ Hà : không, đây gọi là tình thú. 】

Trước/106Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Y Kiều Thê Là Đại Lão