Chương Trước/297Chương Sau

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Chương 293: Cậu Bước Vào Trái Tim Tôi, Hoặc Là, Để Tôi Đến Đón Cậu (7)

Editor: Nguyetmai

Hàn Nại Sâm nhận ra phản ứng khác thường của cô bé, bèn đặt máy tính bảng xuống, kéo Miêu Miêu ra sau lưng che chở, đề phòng nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện kia.

Anh ta mặc một bộ vest đen đặt may thủ công, cả cà vạt cũng là màu đen, mang theo khí thế mạnh mẽ của một người thường xuyên đứng ở địa vị cao. Trên gương mặt đường nét góc cạnh tuấn tú kia là đôi mắt đen như mực ẩn giấu sự sắc sảo đằng sau vẻ trầm tĩnh lắng đọng.

"Ăn kẹo đi." Anh ta cố ý nói thật chậm.

Miêu Miêu vô thức lắc đầu.

Cô bé sợ anh ta.

Kỷ Dạ Mặc thấy phản ứng của cô bé thì ánh mắt tối lại khó đoán: "Vì sao không ăn?"

Miêu Miêu không sợ Kỷ Dạ Bạch, cũng không sợ ông Kỷ, chỉ sợ mỗi mình Kỷ Dạ Mặc.

Miêu Miêu dè dặt nói: "Bởi vì Miêu Miêu là trẻ ngoan! Trẻ ngoan không thể ăn nhiều kẹo được. Ăn nhiều kẹo sẽ bị đánh mông. Miêu Miêu không muốn bị đánh mông..."

Giọng điệu trẻ con ngây thơ làm cho khóe miệng Kỷ Dạ Mặc hơi nhếch lên. Anh ta ngồi xổm xuống, nhét toàn bộ số kẹo vào tay Miêu Miêu: "Không sao, hôm nay có thể ăn. Có anh ở đây, không ai dám đánh em đâu."

Miêu Miêu chớp chớp đôi mắt to đen láy, ngọt ngào nói: "Cảm ơn anh..."

Nói xong cô bé đưa số kẹo trong tay cho Hàn Nại Sâm như hiến vật báu: "Sâm Sâm! Ăn kẹo nè!"

Mẹ nói rồi, có đồ ăn ngon thì phải chia sẻ với bạn bè thân thiết. Thế nên người đầu tiên cô bé nghĩ tới chính là Sâm Sâm!

Hàn Nại Sâm còn chưa cử động thì đã cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo lia thẳng về phía mình!

Cậu bé ngước mắt nhìn lên thì thấy Kỷ Dạ Mặc đang trưng ra bộ mặt lạnh như băng, anh ta nhìn cậu với ánh mắt không hề có thiện ý!

Tuy Kỷ Dạ Bạch tỏ ra vô cùng ghét bọn trẻ con nghịch ngợm, nhưng thực tế, vào lúc quan trọng, hắn vẫn rất bảo vệ cậu.

"Nhóc ranh, đưa Miêu Miêu đi uống nước đi." Hắn xách cổ áo Hàn Nại Sâm vứt qua một bên.

Hàn Nại Sâm hiểu ý, kéo Miêu Miêu rời đi.

Miêu Miêu vừa đi, chút ấm áp tản ra từ Kỷ Dạ Mặc cũng tan biến, anh ta bực bội kéo cà vạt ra.

Kỷ Dạ Bạch hỏi: "Anh, anh làm xong chuyện ở thành phố Cẩn rồi à?"

"Ừm." Kỷ Dạ Mặc lạnh nhạt đáp lời, rồi rút một bao lì xì từ trong túi áo đưa cho Ninh Hề Nhi: "Anh về vội, chưa kịp chuẩn bị quà. Cái này cho em, đừng để tâm."

Ninh Hề Nhi lắc đầu: "Anh Dạ Mặc, lần trước anh đã tặng quà gặp mặt cho em rồi mà..."

Kỷ Dạ Mặc mím môi: "Thế thì coi như cái này là tiền mừng tuổi đi."

Vừa dứt lời, điện thoại di động của anh ta vang lên. Kỷ Dạ Mặc đi nghe điện thoại, lúc quay vào, vẻ mặt anh ta trở nên vô cùng nghiêm túc.

"Một hạng mục ở nước ngoài của Kỷ Thị xảy ra vấn đề, anh phải về công ty xử lý."

Kỷ Dạ Mặc chỉ thông báo với Kỷ Dạ Bạch một câu, cũng không quan tâm đến việc chào hỏi những người khác, chỉ liếc nhìn Miêu Miêu đằng xa, thấy Hàn Nại Sâm đang bưng bình sữa cho cô bé uống. Ánh đèn phòng khách chiếu lên hai đứa trẻ, Miêu Miêu đang phồng má uống sữa vô cùng đáng yêu, cảnh tượng tốt đẹp đến mức khó tả.

Kỷ Dạ Mặc đè nén chút bịn rịn cuối cùng, nhanh chóng bước đi.

"Mọi người đều về ăn Tết rồi mà anh Dạ Mặc vẫn phải làm việc, thật là vất vả..." Ninh Hề Nhi cảm thán.

Kỷ Dạ Bạch cay mày lại, đáy lòng thoáng dấy lên nỗi bất an, nhưng lại bị hắn kìm nén.

"Không phải cậu chán lắm à? Đến phòng sách đi, anh đây chơi cờ với cậu."

Trong phòng sách…

Ninh Hề Nhi vốn cảm thấy mình đánh cờ rất gà mờ, nhưng sau khi nhìn Kỷ Dạ Bạch đi mấy nước thì cô yên tâm hẳn.

"Thì ra trình độ của cậu cũng cùi bắp vậy..."

Nghe cô nói thế, lông mày Kỷ Dạ Bạch giật giật.

Con nhóc thối này... Cô không biết vì để phối hợp với cô mà hắn phải cố ý hạ thấp trình độ của mình sao? Đây là chuyện rất đau khổ đó!

Chương Trước/297Chương Sau

Theo Dõi