Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 84

Trong mơ mơ màng màng, Hạ Cảnh Điềm ngã xuống giường ngủ, đợi đến khi nàng tỉnh lại thì sớm đã sáng, nhìn đồng hồ nàng sợ tới mức bừng tỉnh, trời ạ! đã mười giờ . . . . . . Vội vội vàng vàng xông vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân xong sau lại bối rối mặc quần áo, mới mở cửa phòng ra, cả biệt thự đã im ắng, nàng nhẹ nhàng bước đi ngang qua phòng Kỷ Vĩ Thần, chỉ thấy cửa đóng chặt, nghĩ đến hắn tối hôm qua muộn như vậy còn chưa ngủ, Hạ Cảnh Điềm xác định hắn bây giờ đang ở trong phòng.

Có nên gõ cửa đánh thức hắn? Nếu như hắn còn chưa có tỉnh ngủ ? Có thể không nên lay động hắn? Hạ Cảnh Điềm trong lòng giãy dụa, suy nghĩ một chút, hay để cho hắn ngủ đến khi nào thức thì thức a! Đi vào phòng khách, bắt đầu quét dọn, kỳ thật không dọn cũng rất sạch sẽ, nàng chỉ là tìm một ít chỗ đặc biệt lau chùi.

Sau lại đến vườn hoa, quét lại những lá cây khô rụng lả tả, biệt thự của Kỷ Vĩ Thần không giống của Kỷ Dịch Hạo có cả bể bơi, của hắn chỉ là phòng ốc rộng hơn rất nhiều, sân rộng, cho nên, Hạ Cảnh Điềm quét dọn cũng đặc biệt tốn thời gian.

Chờ Hạ Cảnh Điềm một lần nữa trở lại phòng khách phát hiện đã nhanh đến giờ cơm trưa, phòng Kỷ Vĩ Thần dĩ nhiên không có động tĩnh, Hạ Cảnh Điềm không khỏi nghi hoặc nhăn lại lông mày, chẳng lẽ hắn đã ra khỏi ?

Nghĩ xong, nàng bước nhẹ tới gần gian phòng hắn nghe ngóng động tĩnh, bên trong thập phần yên tĩnh, Hạ Cảnh Điềm tâm tư vừa động, tay đè chặt cửa mở khóa, lặng lẽ nhìn một cái, chỉ thấy gian phòng trống trơn , không hề có hình bóng Kỷ Vĩ Thần? Chép miệng, nàng đơn giản đẩy cửa ra đi vào, chỉ thấy gian phòng đệm giường rất chỉnh tề, hơn nữa không có dấu vết đã sử dụng, Hạ Cảnh Điềm thầm hỏi, không thể nào! Chẳng lẽ hắn tối hôm qua không có trở về phòng ngủ?

Kỷ Vĩ Thần là một người làm cho người ta đoán không ra tâm tư, Hạ Cảnh Điềm dù có đoán mò thế nào, cũng vô pháp đoán ra nguyên nhân hắn không ngủ, hơn nữa, nàng cũng căn bản không muốn biết, hắn một ngày không ở nhà, nàng có một ngày thoải mái, tốt nhất nửa năm này hắn cũng không ở lại, nàng mới vui vẻ ! Nhớ tới tối hôm qua mình quẫn bách, Hạ Cảnh Điềm đến bây giờ còn mặt đỏ tim đập! Nói thật, tối hôm qua cho dù Kỷ Vĩ Thần đối với nàng không có tình ý, nàng sẽ đối với Kỷ Vĩ Thần sinh ra ý nghĩ, a, háo sắc nha, nàng trong lòng thầm mắng một câu.

Không biết có phải là mộng tưởng của Hạ Cảnh Điềm đã thực hiện hay không, mà liên tiếp bảy ngày đều không có nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần, cái này lại làm Hạ Cảnh Điềm nóng nảy, nàng từng muốn có nên gọi điện thoại đến hỏi hắn, sau đó lại nghĩ, có lẽ hắn bây giờ đang ở chỗ những phụ nữ khác ? Hắn là người bận rộn, biến mất một tháng cũng không có gì kỳ lạ, tuy nhiên Hạ Cảnh Điềm đối với chuyện Kỷ Vĩ Thần không trở về nhà có chút khó chịu, nhưng, ngẫm lại hắn có thế giới của hắn, nàng chỉ là một ngoại nhân, không có lý gì đi để ý chuyện hắn đi hay ở.

Thời gian y nguyên trôi qua nhàm chán như vậy, đã là ngày thứ bảy rồi, đang bực bội, Hạ Cảnh Điềm ngẫu nhiên sẽ nghĩ tới Đỗ Thiên Trạch, điện thoại của mình bị Kỷ Vĩ Thần quăng đi, cũng không biết hắn có gọi điện đến hay không, hơn nữa có tức giận không, đồng thời lại nghĩ như vậy cũng tốt, nàng cùng Đỗ Thiên Trạch vốn chính là hai người bất đồng thế giới, sớm một chút cắt đứt liên lạc mới tốt, ai, mình tại sao cứ như vậy ngu ngốc? Không nghĩ tới đổi số điện thoại khác?

Tại phi trường quốc tế, một bóng dáng cao thẳng từ trong đám người phóng ra, Đỗ Thiên Trạch ăn mặc mát mẻ khoe khoắn, mắt đeo kính râm, môi mỏng khẽ nhếch, chỉ là, không thấy rõ ánh mắt của hắn, nhưng như cũ vẫn có thể cảm giác hắn không vui vẻ gì.

Một người vội vàng đi ngang qua không cẩn thận đụng phải hắn, vội vàng nói xin lỗi, hắn lại không thèm quan tâm đến, y nguyên đi nhanh, thẳng đến khi thấy trợ lý đứng đón sẵn, đơn giản giao cho vài câu, rồi cầm xe chìa khóa xe của mình liền đi.

Trợ lý lập tức bước nhanh đuổi theo, cười khổ nói: “Đỗ tổng. . . . . . Ngài đây là muốn đi nơi nào?” Phải biết rằng, bên tổng bộ mời hắn trở về chỉ có duy nhất mục đích, chính là mời dự họp khẩn cấp, hắn là trợ lý mà không mời được tổng giám đốc, trở về là phải bị mắng .

Đỗ Thiên Trạch kéo môi nhàn nhạt vứt xuống lời nói, “Tôi đi trước một chỗ, sau lại về công ty.” Nói xong, lưu lại trợ lý với vẻ mặt đau khổ, cũng không quay đầu lại đi liền.

Trên đường đi, Đỗ Thiên Trạch nắm chặc tay lái, mãnh liệt nhấn ga, cơ hồ là xe bay đi, tận dụng mọi thứ, hắn lần này cần đi chính là nhà cha mẹ của Hạ Cảnh Điềm, hắn cũng muốn nhìn xem, Hạ Cảnh Điềm này rốt cuộc muốn trốn hắn bao lâu, một tuần lễ đến nay, điện thoại cơ hồ không gọi được, hắn đều có xúc đọng muốn đập bể điện thoại, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ có người trêu dùa như vậy, nên lại càng tức giận, hắn đi qua chỗ nàng ở, nơi nàng làm, cơ hồ từng nơi đều tìm khắp mấy lần, có được kết quả dĩ nhiên là nàng đã dời đi rồi, nàng đã từ chức rồi, những tin tức này hắn làm sao lại không có nghe nàng nói qua? Nàng tại sao phải lừa gạt hắn?

Cô gái này rốt cuộc dấu diếm hắn cái gì? Đỗ Thiên Trạch càng nghĩ càng giận, nếu như không tìm được một giải thích hợp lý, hắn nhất định sẽ không dễ dàng buông tha nàng, đồng thời, trong lòng lại ảo não không thôi, mình cần gì để ý như vậy? Nàng là cái gì? Nếu như dựa theo quy tắc trò chơi của hắn, chơi chán một phụ nữ, hắn sẽ không chút lựa chọn buông tay, thậm chí cả đời này cũng sẽ không nghĩ gặp lại lần thứ hai, nhwung vì cái gì cô gái này lại khác mọi người, quyến rũ hắn hứng thú theo đuổi? Càng nghĩ càng không cam lòng, bản năng đàn ông là chinh phục làm cho hắn không thể dừng tay, nếu như ngay cả một người bình thường như nàng còn không thể có được, hắn Đỗ Thiên Trạch không có tư cách gì chơi đùa với những phụ nữ khác nữa.

Trong một khu chung cư nhỏ yên tĩnh, một tiếng phanh xe vang dội đưa tới sự chú ý của nhiều người, đầu tiên là bị chiếc xe sang quý làm giật mình, thứ hai là bị người trên xe đi xuống làm giật mình tiếp, nguyên lai tưởng rằng người sở hữu chiếc xe quý giá nhất định là một người trung niên, thật không ngờ chủ nhân lại còn rất trẻ và anh tuấn, ai cũng cảm thấy lạ lùng tò mò.

Bởi vì chỗ này hắn đã đến một lần, Đỗ Thiên Trạch dựa vào trí nhớ tìm vài vòng, khi xác định được gian nhà, bất quá, nhưng cũng không dám chắc, mắt hồ ly nhíu lại, nét mặt biểu lộ một vòng cười thân thiết hiền hoà nhìn chị hàng xóm đang đi đến.

“Chào chị, xin hỏi chị biết nhà Hạ Cảnh Điềm ở đâu không?”

Cô gái lớn như vậy còn chưa có gặp qua ai đẹp trai như ngôi sao thế này! Nên bị Đỗ Thiên Trạch đến gần, cho dù đã qua 30 cũng không thoát khỏi tim đập rộn lên, mặt ửng đỏ, “Hạ gia ở này tầng thứ ba.”

“Cám ơn.” Đỗ Thiên Trạch thu hồi ánh mắt, lập tức đi lên lầu, vừa âm thầm suy tính trong chốc lát nếu Hạ Cảnh Điềm thấy hắn xuất hiện ở cửa nhà, sẽ như thế nào giật mình? Đã lâu không gặp, thực sự có chút nhớ gương mặt cùng hình dáng nàng.

Đỗ Thiên Trạch ảo tưởng tốt đẹp nhưng bị một thanh khóa băng lạnh ngăn chặn, Đỗ Thiên Trạch nhìn cửa nhà trước mắt, cố gắng hồi tưởng thang lầu mình đã đi, chẳng lẽ đi nhầm? Hắn nhíu nhíu mày, tiện tay lật tới lật lui cái khóa, trong lòng rủa thầm, chẳng lẽ cả nhà Hạ Cảnh Điềm đều chuyển đi rồi? Cái này chính là một cú đánh thẳng vào tự ái của hắn, rốt cuộc hắn có lỗi gì, làm cho nàng sợ đến loại trình độ này?

Đang nghĩ ngợi có nên đứng đây chờ thêm không, vừa vặn trông thấy trên lầu đi xuống một bà lão, hắn trong lòng vừa động, giương cười nói: “Chào bà, xin hỏi nhà Hạ Cảnh Điềm gia là ở nơi này đúng không?”

Xuống đúng là nhà Hạ Cảnh Điềm, lập tức vui vẻ đến: “Đúng a! Anh tìm họ có chuyện gì sao?”

“A! Tôi chỉ là muốn đến thăm.” Đỗ Thiên Trạch vừa mỉm cười trả lời, vừa buồn bực, chẳng lẽ bọn họ không có dọn nhà.

“Vậy đến bệnh viện thăm đi! Từ khi cha Hạ Cảnh Điềm bị bệnh, người trong nhà đã đến ở luôn trong bệnh viện, rất ít khi về nhà .” Bà lão nói xong, thở dài lại đi xuống lầu tiếp.

Đỗ Thiên Trạch có chút phản ứng không kịp, cái gì? Cha Hạ Cảnh Điềm bị bệnh? Nghĩ xong, Đỗ Thiên Trạch lập tức bước nhanh đi theo bà lão hỏi thêm tin tức, mới lập tức lái xe hướng bệnh viện chạy đi.

Nguyên lai tưởng rằng trong bệnh viện sẽ nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm, nhưng không ngờ, chỉ có cha mẹ của nàng, đương Đỗ Thiên Trạch xuất hiện ở trước mặt hai lão nhân làm hai người sợ run, nhìn chàng trai khí chất cao sang mà lắp bắp kinh hãi, Hạ mẹ kinh ngạc đứng dậy, “Xin hỏi anh tìm ai?”

Đỗ Thiên Trạch nghĩ đay chính là cha mẹ nàng, khuôn mặt tuấn tú lập tức giơ lên một vòng mỉm cười lễ phép, “Bác trai, bác gái, xin hỏi Hạ Cảnh Điềm không ở đây sao?”

Hạ mẹ vừa nghe là tới tìm con gái, trong lòng vui vẻ, nụ cười lập tức nhiệt tình , “Anh là tới tìm Cảnh Điềm nhà ta à, mời ngồi mời ngồi. . . . . .”

“Bác gái không cần khách khí, xin hỏi Hạ Cảnh Điềm bây giờ đang ở đây chứ?” Đỗ Thiên Trạch đi thẳng vào vấn đề, nói đến, hắn còn có chút không có ý tứ ! Đến thăm bệnh lại cái gì cũng không có mua.

“Cảnh Điềm không ở thành phố F sao?” Hạ mẹ ngược lại hỏi hắn, sáng nay vẫn cùng con gái nói chuyện điện thoại mà, còn cậu trai tướng mạo hơn người này cùng con gái mình có quan hệ như thế nào?

“Cô ấy không có trở về sao?” Đỗ Thiên Trạch kinh ngạc hỏi.

“Không có a! Tôi mới sớm nay vẫn cùng nó nói chuyện qua điện thoại !”

“Điện thoại của cô ấy không phải tắt máy sao?” Đỗ Thiên Trạch đè xuống căm tức, dùng giọng bình thản lên tiếng.

“A! Nó đổi số rồi, không có nói với cậu sao?” Hạ mẹ thấy thế nào thì Đỗ Thiên Trạch vẫn rất thuận mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt của người từng trải, đàn ông phải như vậy, vóc người cũng anh tuấn, hơn nữa nhìn ăn mặc cũng không giống người nhà nghèo.

Cái gì? Đổi số? Đỗ Thiên Trạch nghe được tin đó, đầu óc ầm ầm một tiếng tạc, cô gái chết tiệt đổi số cũng không nói một tiếng, làm hại hắn tự mình đa tình ngốc lâu như vậy, thật sự là vô sỉ, Đỗ Thiên Trạch giả bộ có chút kinh ngạc, lập tức hỏi Hạ mẹ số điện thoại Hạ Cảnh Điềm, sau đó hỏi thăm bệnh tình của Hạ cha rồi mới vội vàng rời đi, rời đi xong hắn không quên gọi điện thoại cho trợ lý, bảo trợ lý mua tới một ít quà biếu hai người.

Vừa lái xe, Đỗ Thiên Trạch vừa nhấn số điện thoại mới, không chút do dự liền gọi đến, nghe tiếng tít tít, tâm tình của hắn không khỏi kích động một chút, sau đó gọi thông. . . . . .

“Alo. . . . . .” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói quen thuộc dịu dàng.

“Lâu như vậy, cô biến mất đi nơi nào.” Gầm nhẹ lên tiếng, Đỗ Thiên Trạch ngăn không được nổi giận, thật sự là càng nghĩ càng giận, chính mình lại làm đứa ngốc lâu như vậy.

Đang trong phòng khách xem ti vi, Hạ Cảnh Điềm nghe điện thoại vang lên thì trong lòng chấn động, nguyên lai tưởng rằng Kỷ Vĩ Thần gọi tới, vì số này ngoại trừ người nhà biết, cũng chỉ có một mình hắn biết rõ, khi nghe được tiếng Đỗ Thiên Trạch gầm nhẹ, toàn thân lập tức rung lên, thật lâu mới lên tiếng, “Là anh à!”

“cũng may cô còn nhớ rõ tôi, thay đổi số điện thoại cũng không cho tôi biết một tiếng.” Đỗ Thiên Trạch tức giận kêu ra tiếng, càng nghĩ càng căm tức.

Hạ Cảnh Điềm chấn kinh rồi, người này tại sao có thể có số này? Chẳng lẽ là Kỷ Vĩ Thần nói cho hắn biết ? Hay là hắn hướng Kỷ Vĩ Thần hỏi? Vô luận là cái nào cũng làm cho Hạ Cảnh Điềm kinh hãi lạnh mình, nàng nói quanh co chột dạ lên tiếng, “Anh. . . . . . Làm sao anh có số của tôi?”

Đỗ Thiên Trạch cắn răng nói: “Tôi vừa mới đến gặp cha mẹ cô.”

Hạ Cảnh Điềm như thế nào cũng không nghĩ đến đường này, lập tức kêu lên tiếng: “A. . . . . . Làm sao anh lại. . . . . .” Trời ạ! Hắn lại đi gặp ba mẹ?

Đỗ Thiên Trạch không khách khí kéo môi nói: “Ai kêu cô không có lương tâm, tôi liền suy nghĩ đến gặp gỡ cha mẹ cô gửi lời thăm hỏi.”

“Anh. . . . . . Anh có nói lung tung gì với ba mẹ tôi không?” Hạ Cảnh Điềm bất an hỏi, lúc này hắn ngàn vạn chớ nói lung tung gì đó!

Đỗ Thiên Trạch tà tà cười, hung dữ nói: “Nên nói, không nên nói cũng đã nói.”

“Cái gì không nên nói?” Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, không yên hỏi tới, nàng không an tâm nhất chính là làm cho cha mẹ quan tâm chuyện của mình.

“Xem ra cha mẹ cô rất thích tôi nha!” Đỗ Thiên Trạch cười đắc ý nói.

“Anh đây là ý gì, anh đã nói với hai người họ cái gì rồi?” Hạ Cảnh Điềm nhanh bị hắn làm nghẹn đến nóng nảy, giọng điệu không khỏi có chút hung hăng.

“Này uy , tôi còn không có tìm cô tính sổ ! Cô dựa vào cái gì hung dữ như vậy a!” Đỗ Thiên Trạch không vui, thanh âm càng đề cao.

Hạ Cảnh Điềm lập tức bị chắn không phản đối được, “Tôi. . . . . .”

“Cô dọn nhà cũng không nói cho tôi, từ chức cũng không nói, cô có chủ tâm trốn tránh tôi phải không?” Đỗ Thiên Trạch lớn tiếng chất vấn, giọng điệu tràn đầy tức giận.

Hạ Cảnh Điềm không thể tưởng được hắn thậm chí ngay cả mình dọn nhà và từ chức cũng biết rồi, trong khoảng thời gian ngắn càng không nói ra lời, nàng cắn cắn môi dưới, thấp giọng nói: “Anh đừng hiểu lầm, cái này không liên hệ gì tới anh.” Nếu như không phải bởi vì Kỷ Vĩ Thần, nàng cũng sẽ không như vậy đối đãi hắn nha!

Một câu nói kia lại thêm chọc tức Đỗ Thiên Trạch, cô gái này nói cái gì? Biến mất lâu như vậy, lại cùng mình không quan hệ? Xem ra chính mình đánh giá rất cao vị trí của mình trong lòng nàng, hắn đè nén lửa giận, thấp hỏi: “Lời này của cô có ý tứ gì? Cô giải thích cho tôi rõ.”

“Tóm lại hiện tại cùng anh nói không rõ được, từ nay về sau có cơ hội tôi sẽ nói cho anh biết a!” Hạ Cảnh Điềm khó xử kêu lên, cũng thầm giao, cuối cùng chuyện gì cũng chờ qua nửa năm này nói sau, nếu không, nàng thật không biết làm như thế nào. . . . . .

Đỗ Thiên Trạch không vui nhướng nhướng mày, hỏi tới: “Chẳng lẽ cô bây giờ đang làm chuyện không thể cho ai biết?”

Những lời này thoáng cái đâm vào vết thương đau đớn của Hạ Cảnh Điềm, tuy cách điện thoại, nhưng trên mặt của nàng cũng bị dọa đến trắng không còn chút máu, nàng gầm nhẹ nói: “Anh đừng nói lung tung .”

Lại nghe Đỗ Thiên Trạch càng không buông tha trêu ghẹo nàng, hừ lạnh một tiếng, “Chẳng lẽ bị tôi nói trúng?” Nói thật ra, hắn còn không nghĩ nàng làm những chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng! Chỉ là trêu chọc nàng, lại không thể tưởng được thật sự bị hắn nói trúng rồi.

“Nhàm chán, không thèm nghe anh nói nữa.” Hạ Cảnh Điềm giận dỗi cúp điện thoại.

“Này uy. . . . . . Côi. . . . . . không được treo điện thoại.” Đỗ Thiên Trạch kháng nghị còn chưa truyền qua, chỉ nghe thấy đối phương truyền đến tiếng tút dài, hắn bực bội nhướng nhướng mày, ngầm bực bội, không phải là chỉ đùa một chút! Sao tức giận như vậy? Bất quá, có thể qua lần này biết đến tin tức của nàng, với hắn mà nói đã là chuyện tốt .

Truyện convert hay : Hồn Đế Võ Thần
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi