Saved Font

Trước/48Sau

Giữa Tiếng Lòng Rung Động

Chương 45: Bài Thuốc Hay

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sở Gia Hòa hơi giật thót khi nhìn thấy tờ giấy ghi chú nọ, ý cười dần lan ra khắp đáy mắt. Tờ giấy nhớ dính trên hộp súp bí đỏ huệ tây hôm nào đến tận bây giờ Ngụy Tư Triết còn giữ lại, và nét chữ y vẫn sạch sẽ rõ ràng hệt như trước.

Tia nắng tươi tắn êm dịu bao bọc lấy phòng khách, cả căn phòng sáng bừng hẳn lên. Sở Gia Hòa ngưng mắt nhìn thật sâu kẻ đầu têu trêu ghẹo trái tim mình, vô thức nghĩ về anh: Khi anh quyết định giữ lại tờ giấy ghi chú này, phải chăng anh đã rung động?

Khóe môi Sở Gia Hòa cong lên: "Tư Triết, anh cứ như đang làm nũng ấy."

Ngụy Tư Triết vô tội nhún vai, cầm ly của Sở Gia Hòa nhấp một hớp nước chanh: "Em lại khởi động một kỹ năng ẩn khác của anh nữa rồi."

Dính người, làm nũng, nói mấy lời sến súa ngọt ngào, còn điều gì ẩn mình sâu bên trong người đàn ông ba mươi tuổi này nữa đây, sự tò mò không rõ này lòng Sở Gia Hòa ngứa ngáy. Ngụy Tư Triết mở nắp nồi, mùi hương cánh gà quanh quẩn khắp gian bếp. Một món mặn một món rau ăn với cơm, dù chỉ là bữa ăn rất đơn giản thôi, vậy mà người nấu cơm thật sự rất chật vật kém cỏi.

Trên bàn ăn trưng chậu sen đá tím đào Sở Gia Hòa tặng, Ngụy Tư Triết dọn dẹp bàn, trà Earl Grey ngâm trong ly thủy tinh. Khẩu phần ít ỏi, cũng chỉ có mỗi một món ăn, bữa cơm đón tiếp Sở Gia Hòa này xoàng xĩnh chẳng ra làm sao, Ngụy Tư Triết cũng tự mình biết mình: "Trình độ có hạn, em thông cảm cho anh nhiều."

"Em dễ nuôi hơn anh tưởng tượng đấy." Sở Gia Hòa không chờ đợi nổi nữa kéo ghế ra, lấy đũa gắp miếng cánh gà lên, nếm kỹ rồi nghiêm túc đánh giá: "Thơm lắm, thịt cũng mềm nữa, cơ mà có thể ngon hơn một chút. Anh nêm nước tương hấp cá phải không?"

"Hửm?" Ngụy Tư Triết vừa ăn vừa nói: "Không ổn à?"

"Lần sau anh thử bằng xì dầu xem." Trộn cơm với nước thịt, lấy thêm một đũa mướp, Sở Gia Hòa ăn đến là thỏa thích, "Nước tương cá hợp với món cá hoặc xào rau hơn, xì dầu sẽ tăng hương vị, làm mùi thịt gà tươi ngon hơn."

Ngụy Tư Triết khiêm tốn đáp: "Đã nhớ kỹ."

"Không nhớ được cũng không sao hết." Sở Gia Hòa cầm ly trà lên, cụng với miệng ly của Ngụy Tư Triết một cái: "Anh biết ăn là được, có em đây."

Giờ cơm cả hai không nói với nhau được mấy câu nên tốc độ ăn khá nhanh, Sở Gia Hòa tỏ ý mình sẽ đi rửa chén. Ngụy Tư Triết không cho, giọng đầy chiều chuộng: "Đi xếp đồ của em đi, thoải mái nào."

Sở Gia Hòa nghe lời, ngồi bệt ngay cửa phòng mở vali soạn đồ đạc, lâu lâu lại đưa mắt nhìn Ngụy Tư Triết đang bận bịu trước bồn rửa, trái tim nhấn chìm trong làn hơi ấm mềm nhũn đi. Y quay trở lại phòng ngủ mở tủ quần áo ra, không khỏi cảm thán trước sự tinh tế của Ngụy Tư Triết, người này đã dọn trống một nửa từ khi nào, chu đáo dành cho y phần không gian để quần áo của mình.

Sau khi cất đầy ắp tủ quần áo, Sở Gia Hòa chống hông xoay người, chiếc giường lớn rộng hai mét hai dài hai mét rưỡi đặt hai chiếc gối đầu cạnh nhau, bên trên là hai chiếc chăn lụa. Ban công nối liền với phòng ngủ rộng rãi nhưng trống rỗng, Sở Gia Hòa nhìn lướt một lượt, bê chậu nha đam, lưỡi hổ và xương rồng tròn ra ban công.

Tuy không có thói quen ngủ trưa nhưng hai người đều ăn ý mò lên giường, định bụng chợp mắt một lát. Sáng nay sáu giờ sáng Sở Gia Hòa đã rời giường, Ngụy Tư Triết còn dậy sớm hơn, khuân vác bao lớn bao nhỏ lăn qua lộn lại, bây giờ vừa đặt lưng xuống cảm giác buồn ngủ nhanh chóng choán hết mặt mũi.

Quần áo ở nhà của Sở Gia Hòa có màu xanh da trời và làm bằng sợi bông tinh khiết, trên túi áo thêu một nhành hoa bảy cánh. Đồ ngủ của Ngụy Tư Triết bằng lụa, màu lam đậm, chất vừa mỏng vừa trơn, lúc ôm sẽ cảm nhận được rất rõ khớp xương và cơ bắp phía sau lớp vải.

Nửa người dưới Ngụy Tư Triết đắp chăn, Sở Gia Hòa quấn chăn của mình xong xuôi, nhích lại gần chui vào vào vòng tay anh. Y nghe tiếng hít thở đều đặn bên tai, khép mắt trong tiếng tim đập nóng sốt loạn nhịp, chưa tới mấy giây sau đã không nhịn nổi lên tiếng gọi: "Tư Triết."

Anh đáp: "Ừm."

Sở Gia Hòa khẽ mở mắt, gương mặt ngay trước mắt gây ảnh hưởng không nhỏ lên thị giác y, làn da sáng bóng, sống mũi cao thẳng, ngũ quan khôi ngô hình khối, đường quai hàm mượt mà. Cánh môi dày căng mọng rất quyến rũ, Sở Gia Hòa nhớ nhung xúc cảm mềm mại của nó rồi, vì vậy y rướn về trước, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên.

Gần đây bị công việc tàn phá, Ngụy Tư Triết không sao nghỉ ngơi cho đàng hoàng. Nụ hôn của Sở Gia Hòa chẳng hề nóng vội mà có khả năng vỗ về trấn an, có khả năng làm anh hoàn toàn dỡ xuống mệt nhoài, buông lỏng thần kinh, là bài thuốc hay chữa khỏi hết mọi phiền lo.

Môi tách ra, Sở Gia Hòa nhỏ giọng: "Sao anh chuẩn bị tận hai cái chăn?"

Ngụy Tư Triết trả lời: "Đến lúc tỉnh ngủ có lẽ em sẽ biết."

Sở Gia Hòa hỏi tiếp: "Sau này hai đứa mình không phải chia chăn đâu đúng không?"

Cái ôm chặt siết còn khiến anh buồn ngủ hơn, Ngụy Tư Triết mơ màng nói: "Như vầy trước đã."

Căn phòng mang nhiệt độ ấm áp dễ chịu, đệm chăn thư thái, người yêu trong lòng, không đặt báo thức nên cả hai ngủ một giấc đến tận lúc mặt trời lặn về phía Tây. Sở Gia Hòa chưa khi nào an lòng được như giờ phút này, bình thường trong đầu luôn chứa rất nhiều việc phải làm, lúc này lại ngủ đến mức ý thức mù mịt không hay biết gì.

Kế hoạch buổi chiều vốn là sẽ đi siêu thị, mua đồ dùng hằng ngày và chút nguyên liệu về nấu ăn. Giờ này đã gần giờ cơm tối mà chiếc tủ lạnh rỗng tuếch vẫn chỉ chứa vỏn vẹn nửa khay trứng gà. Ngụy Tư Triết còn đang ngủ, Sở Gia Hòa mò mẫm bật sáng điện thoại, mở ứng dụng siêu thị trực tuyến chuẩn bị mua ít rau quả thịt cá, tay còn chưa chọn đồ xong sự chú ý đã bị cảnh tượng bên kia hấp dẫn.

Màn hình tự động tối đi, Sở Gia Hòa lặng lẽ quan sát hồi lâu, tay phải nắm hờ để bên môi, cố gắng không để mình cười thành tiếng.

Ngụy Tư Triết vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng như ban đầu, áo ngủ bị kéo lên quá rốn để lộ phần thắt lưng gầy cứng cáp, đùi phải duỗi thẳng, chân trái co lại, chăn bị kẹp vào giữa hai chân.

Từ ngày bé Ngụy Tư Triết đã thích kẹp chăn lúc ngủ, lớn rồi vẫn cứ thường vô thức mà làm. Chẳng trách lại chuẩn bị mỗi người một chăn, ra là để Sở Gia Hòa không cảm lạnh.

Nệm lún xuống, Ngụy Tư Triết nghe động tĩnh mở mắt ra, nhìn thấy phần cằm nhỏ của Sở Gia Hòa. Trán vừa nhận được một chiếc hôn ấm; mới tính ngủ, mắt mũi Ngụy Tư Triết nhập nhèm không tỉnh táo hẳn, biểu cảm hơi ngơ ngác.

"Em sao vậy?" Anh hỏi.

"Không sao hết." Sở Gia Hòa đưa tay vén sợi tóc rủ xuống trán Ngụy Tư Triết, dịu giọng: "Chỉ là muốn hôn anh một cái."

Ngụy Tư Triết: "..."

"Mấy giờ rồi em?" Ý thức lơ mơ, Ngụy Tư Triết chật vật tỉnh lại.

"Năm giờ bốn mươi." Sở Gia Hòa đưa điện thoại cho anh xem đồng hồ, "Ngủ với anh đã quá, làm rối tung kế hoạch của em hoàn toàn rồi. Em tính là định làm pizza hải sản, giờ phải dời về sau thôi. Cơm tối nay ăn cháo gan heo được không?"

Ngụy Tư Triết lật người nằm thẳng lại, đáp: "Trên bàn cơm nhà anh chưa từng xuất hiện món ăn cao cấp cỡ đó."

"Anh cứ tập quen từ từ." Sở Gia Hòa nói: "Tăng cân là chuyện không né khỏi đâu."

Tầm nhìn lờ mờ, tủ đầu giường có một chiếc đèn bàn nhưng chẳng ai muốn bật lên. Ngửi hương xà phòng tỏa ra từ quần áo Sở Gia Hòa, Ngụy Tư Triết lười biếng nằm dài trên giường, đang định vươn vai thì nghe tiếng điện thoại khóa màn hình. Ngay sau đó, Sở Gia Hòa nhích lại gần, mỉm cười.

Ngụy Tư Triết ôm eo Sở Gia Hòa như một phản xạ, y lên tiếng: "Mình tâm sự chuyện chăn gối cái đi anh?"

Ngụy Tư Triết phản ứng chậm chạp, nhất thời không hiểu ý Sở Gia Hòa: "Cái gì?"

Sở Gia Hòa tốc độ rút chăn giữa hai chân anh ra, ngang ngược nhét vào chân trái mình, nói: "Vầy thì chẳng phải tụi mình có thể đắp chung chăn rồi à?"

Ngụy Tư Triết: "..."

Ngụy Tư Triết lặng lẽ vận động cơ thể, muốn trộm xuống giường. Sở Gia Hòa không đồng ý, đè lòng bàn chân mình lên chân anh: "Đừng lộn xộn, kẹp được rồi."

Ngụy Tư Triết: "..."

Trước/48Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Cửu Tinh Bá Thể Quyết