Saved Font

Trước/98Sau

Làm Bộ Gái Thẳng

Chương 17: Ngươi Có Biết Tình Đầu Của Ta Là Con Gái Hay Không?

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lúc đến địa chỉ mà Thi Cảnh Hòa nói, cơn đau đầu đã thuyên giảm thay vào đó là một cảm giác khó chịu khác. Bởi vì Thi Cảnh Hòa làm ta không nắm bắt được, làm ta cảm thấy không biết nên làm sao cho đúng.

Vốn ta không muốn đi, do hôm nay cường độ làm việc quá cao, ta mệt đến mức chỉ muốn uống rượu xong rồi ngủ bất kể sự tình.

Nhưng nghĩ lại, uống rượu cùng Tiểu Tự ở nhà cũng được, dù sao quan trọng vẫn là uống rượu gì uống với ai chứ không phải địa điểm uống, hơn nữa không thể chối cãi sự thật Thi Cảnh Hòa là đối tượng nhiệm vụ, gặp mặt càng nhiều càng tốt.

Địa chỉ là ở một cái công viên, ta dừng xe ven đường đi xuống, nhìn xung quanh một hồi không thấy ai, ta lại gọi điện cho nàng.

Trước đó ta cho rằng người như Thi Cảnh Hòa ít nhất sẽ có khoảng cách với ta, dù gì nàng cũng có rất nhiều fans ở thế giới mạng, người thích nàng nhiều như vậy, sẽ dễ sinh ra cảm giác 'ta là cái rốn vũ trụ'. Vậy mà ngoài đời thực, nàng lại thích lo chuyện bao đồng tính cách còn hiền hòa, ta đúng là vạn lần không nghĩ tới.

Bây giờ đã chạng vạng, mùa thu trời tối nhanh hơn mùa hè, bóng đêm mông lung bao phủ Vân thành, các ngọn đèn ở công viên đã chiếu sáng, ở giữa công viên là khoảng sân rộng mở, cô dì chú bác lớn tuổi đang khiêu vũ, mấy đứa con nít cũng khoái chí giơ chân múa tay lung tung theo.

Ta nắm điện thoại trong tay, tìm một băng ghế trống ngồi xuống, yên tĩnh chờ Thi Cảnh Hòa đến.

Nàng nói nàng lập tức đến nơi, ta đợi qua vài phút liền phát hiện 'lập tức' chính là lời nói dối lớn nhất của người Trung Quốc.

Quá nhàm chán, ta thở dài, vừa lúc Tiểu Tự gửi cho ta một tin nhắn kèm tấm hình chụp mấy chai rượu ở siêu thị.

Hắn hỏi: 【 uống không hết thì cất ở chỗ ngươi, ta cứ mua trước ha 】

Ta ngắn gọn hồi phục: 【 Ừa. 】

Cảm giác khó chịu vẫn còn đó, công viên có đủ loại âm sắc khác nhau truyền đến bên tai, ta nghe tiếng người cười nói xung quanh đột nhiên lại thấy cõi lòng trống rỗng. Thật là kỳ cục, rõ ràng nơi này náo nhiệt như vậy.

Ta nhắm mắt ngửa đầu ra sau dựa vào thành ghế, chờ khi mí mắt không còn quá trầm ta mới mở ra, giống như là có phép thuật, trước mắt ta lúc này hiện ra thêm một bé gái.

Con bé đại khái chừng 6-7 tuổi, cột hai bím tóc, đôi mắt tròn xoe linh động, nhìn qua có điểm quen mắt, nhưng nhất thời ta không nghĩ ra là giống ai. Nó chăm chú nhìn ta, ta bị nhìn đến bối rối dời tầm mắt đi chỗ khác.

Ta nói rồi, ta không thích trẻ con, cho dù con bé thoạt nhìn rất xinh xắn đáng yêu.

Nó thấy ta quay mặt, lại di chuyển đến trước tầm mắt của ta, chớp chớp đôi mắt to tròn, cất tiếng hỏi ta: "Chị ơi, chị là Chi Chi sao?".

"......" Ta mím môi, giây tiếp theo cười lắc đầu, "Không phải."

Con bé nhíu mày, thở phì phì, "Chị em nói là ai mà nói dối thì cái mũi sẽ dài ra đó nha."

Ta đã nhớ ra nó giống ai rồi! Đặc biệt là cái cách nó nhíu mày, giống hệt Thi Cảnh Hòa.

Trong lúc ta xuất thần, nó đã ngồi xuống bên cạnh ta, rất tự nhiên cởi ba lô nhét vào lòng ta, hai tay khoanh lại còn hừ một tiếng, nói bằng giọng non choẹt, "Một ly Coca em sẽ tha thứ chuyện chị nói dối."

Ta cứng họng, bị bộ dáng tiểu đại nhân của nó chọc cười.

Ta thoáng suy nghĩ, hỏi nó: "Chị em đâu?".

"Chị gái kêu em tới tìm chị trước". Nó cúi đầu thở dài, "Chắc chỉ đang đi mua hồ lô ngào đường đó."

Đã có thể xác nhận, đây là em gái Thi Cảnh Hòa, bởi vì mặt mày con bé quá giống Thi Cảnh Hoà.

Nàng chưa từng nói về gia đình mình trên Weibo, phải công nhận nàng bảo vệ riêng tư cá nhân rất tốt.

Nhưng điều làm ta ngạc nhiên chính là, năm nay Thi Cảnh Hòa 26 tuổi, mà đứa nhỏ này chỉ bất quá 6-7 tuổi, nói cách khác...chị em bọn họ cách nhau đến 20 tuổi a.

Ta ôm ba lô của nó, liếm liếm môi dưới, buổi chiều quay chụp phải nếm quá nhiều kẹo nên cánh môi hơi bị khô, thậm chí còn có dấu hiệu tróc da.

Ta hỏi nó: "Em tên gì?".

"Miêu Miêu, đây là nhũ danh của em." Con bé nhìn ta, lắc lắc đầu, "Còn tên thật em không nói đâu."

Ta cảm giác mình bị lừa, sao nói là đi đón mèo (miêu)... Như thế nào cảm giác là đón "Miêu Miêu" mới đúng?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong điện thoại Thi Cảnh Hòa cũng không có nói là nhờ ta đi đón Jo Jo, hết thảy đều là ta tự nghĩ mà thôi.

Điện thoại đúng lúc vang lên, người gọi đến là Thi Cảnh Hòa.

Ta một tay ôm ba lô một tay nhấn nghe, mới vừa đặt ở bên tai liền nghe Thi Cảnh Hòa hỏi: "Nhìn thấy Miêu chưa?".

Thanh âm nàng có ẩn ý cười, mặt ta không chút biểu tình cũng không thèm lên tiếng.

Nàng không chờ ta trả lời, tiếp tục hỏi, "Em ăn hồ lô ngào đường loại ô mai hay là sơn trà? Chị sắp đến rồi."

Ta thở dài: "Em không thích ăn ngọt." Ta nói, "Chị không cần mua, cảm ơn."

"Okay, vậy chị cúp máy, tới liền đây."

Công viên giống như càng ngày càng đông người, cũng ngày càng ồn ào. Có một thằng nhóc đang trượt ván gần đó bị té ngã, mấy đứa bạn của nó vừa kéo nó lên vừa cười trêu, nó cũng ha ha bật cười. Quả nhiên là tuổi trẻ, tinh thần thật phấn chấn làm sao.

Lúc Thi Cảnh Hòa tới đây, ta cùng Miêu Miêu đang ngồi yên trên ghế, giống như mọi chuyện mọi người xung quanh không có liên quan gì đến chúng ta.

Thi Cảnh Hòa cầm cái bọc trong tay đưa đến trước mặt Miêu Miêu, nói: "Em đó, ăn ăn ăn, còn như vậy răng mau rụng hết."

"Nói bậy, em là đang ở tuổi thay răng, có rụng răng cũng không phải bởi vì ăn đường."

Ta xoa xoa mày, đưa cái ba lô cho Thi Cảnh Hoà, "Ba lô của em gái chị."

Ta nhìn nàng, "Vậy ra chị kêu em đi đón miêu chính là đi đón em gái?".

Thi Cảnh Hòa cười gật đầu: "Đúng vậy."

Ta xua xua tay, đứng lên, nói: "Bạn em còn đang chờ, em đi trước đây."

Miêu Miêu đang ở một bên ăn hồ lô ô mai, khoé miệng còn dính xíu đường, nó ngẩng mặt ngây thơ hỏi, "Chị Chi Chi đi liền bây giờ sao?".

Ta không thích con nít, nhưng không cách nào chán ghét con nít ngoan ngoãn đáng yêu lại còn hiểu chuyện, vừa vặn Miêu Miêu chính là như vậy.

Tay ta muốn vò vò đầu con bé, rốt cuộc vẫn nhịn xuống, chỉ cười gật đầu, "Ừ, ở nhà còn có người đang đợi chị uống rượu."

"Vậy chị uống ít ít thôi nha, rượu khó uống lắm đó". Con bé còn nhăn mặt thè lưỡi diễn tả.

Ta hết nhịn nổi, giơ tay lên xoa đầu nó, nói với Thi Cảnh Hòa, "Em gái của chị đáng yêu quá."

Ta nắm chặt điện thoại, cuối cùng vẫn là nói thẳng, "Nhưng em có cảm giác bị lừa gạt, em tưởng là mình cần đi đón con mèo Anh lông ngắn kia."

Hôm nay là thứ sáu, lúc nãy để xác định, ta có hỏi qua Miêu Miêu, con bé nói nó vừa tan lớp năng khiếu, chị gái đi đón nó.

Thật đúng là đón Miêu Miêu.

Nhưng có liên quan gì tới ta chứ? Ta với nàng mới quen biết có mấy ngày thôi mà? Tại sao nhất định kêu ta đi đón?

Không chỉ là lừa gạt, ta thậm chí còn có cảm giác mình bị đùa cợt.

Ta vốn là kiểu người cực đoan, sẽ không suy nghĩ theo chiều hướng tốt, cũng giống như chuyện Thi Cảnh Hòa trợ giúp ta, trong mắt ta điều đó liền thành bao đồng xen vào việc người khác.

"Không phải......" Thi Cảnh Hòa lắc lắc đầu, nàng đặt cái ba lô lên băng ghế, mở túi xách của nàng lấy ra một món đồ.

Nàng nói: "Ban đầu chị gọi điện là muốn hỏi khi nào em có thời gian có muốn đến thăm tiệm kẹo của tụi chị hay không, nhưng nghe em nói đau đầu, vừa hay trước đó chị có dùng qua một loại thuốc rất hữu dụng, nên muốn đưa em dùng". Nàng nhíu nhíu mày, "Nhưng lại cảm thấy em sẽ từ chối nên mới lừa em tới đây."

Nàng cúi người kéo lấy cánh tay của ta, đặt hộp thuốc vào tay ta, ánh mắt cũng rất chân thành, nàng nói: "Xin lỗi đã lừa em". Nàng tạm dừng hai giây, "Nhưng thuốc này trị đau đầu rất hiệu quả, lần tới em bị đau thì dùng thử xem sao."

Ta đứng yên tại chỗ, có chút siết lấy hộp thuốc, cuối cùng cánh môi mấp máy, ta nói: "Cảm ơn."

"Không cần khách sáo". Thi Cảnh Hòa chớp mi mắt, khoé miệng cũng cong lên.

Ta cầm hộp thuốc trong tay vẫy vẫy, "Giờ em đi trước nha."

"Ừ, chị cũng dẫn Miêu đi ăn tối."

Ta thắc mắc hỏi: "Chị không đi ăn với chị Nhiên Nhiên hả?".

Ta đâu có nhớ lầm a...lúc chúng ta tạm biệt, hai nàng rõ ràng muốn cùng nhau đi ăn.

"Giữa đường bị mẹ chị kêu đi đón nó". Thi Cảnh Hòa nhún nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Miêu Miêu ở bên cạnh khẽ hừ một tiếng: "Em cũng đâu muốn chị đến đón em."

Thi Cảnh Hòa liếc mắt nhìn nó một cái, "Trả kẹo hồ lô đây, lần sau đừng hòng chị mua cho em."

Cuộc đối thoại ấu trĩ của hai chị em làm ta không nói nên lời, ta thở dài một tiếng, nói: "Em đi trước đây."

"Ừ". Thi Cảnh Hoà gật đầu, lại sờ sờ đầu Miêu Miêu, "Mau chào tạm biệt chị Chi Chi."

Miêu Miêu thật sự rất ngoan, con bé dừng ăn kẹo hồ lô, híp mắt cười nói, "Tạm biệt chị Chi Chi."

Ta cũng cười nói, "Tạm biệt."

Khi về đến nhà, Tiểu Tự đã ở trước cửa. Nhìn thấy ta, hắn lập tức hỏi, "Chi Chi, ngươi có phải vừa đi phóng túng với trai hay không? Dám bỏ ta canh giữ ở cửa nhà ngươi! Hu hu hu!"

Ta vừa lấy chìa khóa mở cửa vừa cười, ta kêu hắn: "Tiểu Tự."

"Hả? A...có chuyện gì sao?"

"Ngươi có biết tình đầu của ta là con gái hay không?". Cửa mở, ta thuận miệng hỏi.

"Không biết." Hắn ở phía sau lắc lắc đầu.

Qua vài giây, hắn bỗng trợn to mắt, lấy tay bịt miệng, vẻ mặt hoảng hốt.

Ta nhìn hắn, cười: "Không thể tiếp thu?".

Hắn lắc đầu, ngữ khí nháy mắt kích động lên.

"Chi Chi, mau! Nói cho ta, ngươi là công hay là thụ?".

Ta nhếch miệng, dưới ánh mắt chờ mong của hắn, mở miệng trả lời: "Ta là..." Ta cố tình kéo dài thanh âm, "Cha ngươi."

Trước/98Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nhất Kiếm Độc Tôn