Saved Font

Trước/98Sau

Làm Bộ Gái Thẳng

Chương 38: Bà Đây Là Công

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Ta mang vẻ mặt hoảng sợ nhìn Tạ Oánh.

Tay chỉ vào di động, dùng khẩu hình miệng nói với Tạ Oánh: "Thi Cảnh Hòa."

Cổ nhìn màn hình, lập tức hiểu, sửa miệng: "Em ấy nói rất tôn sùng ngươi, ngươi chính là thần tượng của em ấy."

Ta ngồi thẳng lưng, giả vờ nói: "Chờ chút, ta nghe điện thoại cái đã."

"Ừ nghe đi."

Tiếp theo ta cầm điện thoại lên đặt bên tai, ho khan một tiếng, nói: "Có chuyện gì sao?".

Tiếng cười của Thi Cảnh Hòa truyền tới, giọng mũi có vẻ nặng hơn hôm qua.

Nàng nói: "Không có gì, chỉ muốn hỏi lúc trưa em gọi tìm chị có việc gì không?".

Thi Cảnh Hòa nhắc ta mới nhớ, ta vốn muốn hẹn gặp nàng hôm nay.

Còn hẹn làm gì thì ta chưa có nghĩ ra, dù sao gặp mặt là được, ta còn muốn mang theo thuốc men linh tinh, hỏi han ân cần các kiểu.

Người bị cảm đặc biệt yếu ớt, lúc này nếu ta quan tâm, khả năng ta sẽ được ghi thêm điểm.

Nhưng cuộc gọi bất thành lúc trưa làm ta nói không ra lời.

"Em đói bụng, chị ăn gì chưa?". Ta suy nghĩ vài giây sau hỏi nàng.

Muốn gặp nàng, mà cũng muốn đi ăn. Từ lúc tỉnh ngủ đến giờ ta còn chưa có ăn tối, chỉ uống mấy ngụm nước mà thôi.

"Vậy được."

"Em tới đón chị đi."

Ta ngẩn ra: "Sao chị không tự lái xe?".

"Chị là người bệnh."

"......"

Cúp máy, ta thở ra một hơi, Tạ Oánh ở bên cạnh nhìn ta chằm chằm, nhếch miệng cười hỏi: "Chi Chi, ngươi sắp theo đuổi được Thi Cảnh Hòa rồi ha?".

Cô ấy trông có vẻ phấn khích, "Có phải cái ngày mà ta nhìn thấy Thi Cảnh Hòa đăng Weibo show tình cảm sẽ không còn xa nữa?".

"Ngươi tỉnh táo lại chút đi."

Ta đứng dậy, cúi đầu nhìn cô ấy, "Chuyện Thành Tư Nhất là sao? Thích ta cái gì?".

"Thiệt đó, em ấy thích ngươi, dù không nói rõ là thích như thế nào."

Ta gật gật đầu: "Hiểu rồi, cái này chỉ là hâm mộ thôi." Ta nhướng mắt, không chút nào khiêm tốn, "Ta có người hâm mộ cũng rất bình thường, đúng không?".

Tạ Oánh: "......"

Đơn giản sửa soạn một phen, ta cầm điện thoại di động cùng chìa khoá xe ra cửa. Dù gì cũng ra ngoài ăn bữa tối mà thôi, ta lười mang theo túi xách.

Lúc ta đi, Tạ Oánh đang ở phòng bếp nấu đồ ăn, gần đây trên cơ bản cô ấy đều ăn ở nhà, Lý Tử vẫn không hề nhắn một tin xin lỗi, tâm tình của cổ cũng vì vậy mà không mấy sáng sủa.

Ta lái xe qua hơn hai mươi phút, đã đến phía ngoài khu dân cư nhà nàng.

Ta không chạy vào trong, mà muốn ở đây chờ Thi Cảnh Hòa.

Bây giờ là 9 giờ kém, bên này thực yên lặng, hai lề đường to rộng trồng đầy liễu, chúng nó đang theo gió lắc lư dưới ánh đèn vàng. Người qua lại rất thưa thớt, khu vực này đều là căn hộ chung cư nên cũng không mấy náo nhiệt. Đa phần mọi người đều lái xe thẳng vào tầng hầm, chứ không có ngừng bên ngoài giống ta.

Đợi chừng năm phút, ta thấy Thi Cảnh Hòa từ lối thoát hiểm ra tới, nàng còn nhoẻn miệng cười chào hỏi người trực ban.

Nàng nhận ra xe ta, thẳng một đường đi tới mở ra cửa xe ngồi vào, xoa xoa hai cánh tay: "Ngoài trời lạnh thật."

Nói xong nàng nhìn cái áo nỉ mỏng manh của ta, ngạc nhiên hỏi, "Lục Chi, em đang tu tiên hả?".

"Em vốn dĩ chính là tiên nữ." Ta bình thản trả lời.

Bên trong ta có mặc thêm áo thun, với lại ta đi thang máy thẳng xuống bãi đậu xe, chui vào xe có điều hòa, nên không có thấy lạnh.

Thi Cảnh Hòa mặc một cái áo len dày dáng rộng, ta nhìn mà có hơi giật mình: Thiệt đó hả? Giờ còn chưa tới tháng 11 mà đã mặc áo len cao cổ?

Thi Cảnh Hòa nghe ta trả lời liền cười một tiếng, nàng thắt dây an toàn, hít hít cái mũi, nói: "Đi thôi."

Ta khởi động xe, hỏi nàng: "Đi đâu?".

"Hẻm Vĩnh An, đi ăn ramen."

"Okay."

Ta thoáng nhìn nàng qua kính chiếu hậu, đêm nay nàng cột tóc đuôi ngựa, trông trẻ trung hơn, cũng khoẻ khoắn hơn. Chẳng qua môi có vẻ hơi khô. Ta cân nhắc trong lòng, sau đó mới hỏi ra miệng: "Chị có mang theo son môi không?".

"Hử?"

Ta nhẹ hất cằm về phía hộc để đồ, mắt vẫn nhìn thẳng: "Trong đó có son môi, chưa có dùng qua."

Đợt trước dạo siêu thị ta mua nó, nhưng vừa vặn Mạnh Nhất Sênh cho ta một thỏi khác, vì vậy ta đã đặt nó ở trong xe, để tránh đôi khi quên mang theo trong túi xách thì có thể dùng đến.

Không nghĩ tới hôm nay thỏi son này lại thành đạo cụ dụ gái... -_-

Đúng vậy, ta vừa mới cân nhắc xem ta có nên chủ động hơn không?

Hỏi han ân cần, không thể thiếu được.

Nhưng Thi Cảnh Hòa một lời cự tuyệt, nàng lắc đầu: "Không cần." Nàng hỏi tiếp: "Chị dùng nó thì sao em dùng?".

"Em còn có một cái khác." Ta trả lời theo đúng sự thật, "Với lại trước khi đi em đã thoa rồi."

Khi lái xe ta đều rất nghiêm túc, bởi vậy trong lúc này nàng có biểu cảm thế nào ta cũng không thấy được.

Qua hai cái đèn xanh đèn đỏ, rốt cuộc tới nơi, ta phải chạy xuống tầng hầm mới có chỗ đậu, hai bên đường đã không còn vị trí.

Vừa ra khỏi xe, khí lạnh liền ùa tới, từ cổ áo vạt áo chui vào cơ thể, làm ta không khỏi rùng mình một cái trong lúc đi lên thang máy.

Thi Cảnh Hòa nhìn ta, đồng điếu mà ta hâm mộ lại hiện ra, giọng nàng hơi khàn: "Đáng đời."

"Xì, em mới không giống người nào đó, cảm cảm nữa cảm hoài." Khịa nàng xong, ta liền thoải mái vô cùng. : )

Nghênh đón ta chính là tiếng ho khan của Thi Cảnh Hòa, nàng đưa khăn giấy trong tay lên che miệng.

Bệnh cảm của nàng đúng là vẫn chưa khá hơn.

Ta thở dài, nâng tay lên, muốn vỗ vỗ lưng nàng.

Trong thang máy còn có một đôi tình nhân, chàng trai rất cao, cô gái thì thấp hơn cậu ta một cái đầu, cả hai đứng dựa nhau sát rạt.

Ngay lúc ta vừa muốn 'ra tay', đôi tình nhân này lại chú ý đến Thi Cảnh Hòa, cô gái có khuôn mặt tròn, mắt cũng to tròn, nhận ra Thi Cảnh Hòa, đôi mắt càng tròn hơn, "Thi muội?!".

Cô ấy kêu xong còn kéo kéo áo bạn trai mình: "A Trí, là Thi Cảnh Hòa kìa!!".

Biểu cảm của chàng trai cũng lập tức khoa trương lên, hiển nhiên hắn cũng biết Thi Cảnh Hòa.

Ta lén lút thả tay xuống bên người, nhìn Thi Cảnh Hòa giơ tay chào hỏi bọn họ: "Thật khéo."

Nàng lập tức khôi phục trạng thái 'công tác', hiện giờ không phải Thi Cảnh Hòa, hiện giờ là hot girl mạng Thi Cảnh Hòa.

Nhưng cũng không phải quá khéo, bởi vì nàng vừa nói xong thì thang máy cũng đã lên tới.

Cô gái vội vàng bày tỏ tình cảm: "Em thích chị lắm luôn đó, siêu thích! Gặp được chị em rất vui, nhưng chắc không thể chụp hình chung với chị được rồi, tụi em cần phải đi ăn cơm."

Chàng trai cũng lịch sự cười: "Hẹn gặp lại."

Ta cùng Thi Cảnh Hòa ra thang máy, ta buồn cười: "Chị còn không quan trọng bằng cơm."

Thi Cảnh Hòa không biết từ đâu lấy ra một cái khẩu trang màu xanh nhạt mang lên, vì vậy thanh âm nàng nghe có vẻ càng ngột ngạt: "Dân dĩ thực vi thiên."

<* dân lấy cái ăn làm trọng >

Nói xong nàng đi về phía trước, ta cũng lập tức theo sát phía sau.

Ta nói: "Không, nếu như người bọn họ gặp được là Kỳ Tư Kiều, thì cho dù có đói cũng sẽ ráng chụp xong ảnh mới đi."

Thi Cảnh Hòa dừng bước, đôi mắt thẳng tắp nhìn ta, "Chị chỉ là một hot girl mạng nhỏ nhoi thôi, em mau tỉnh."

Ẩm thực ở hẻm Vĩnh An có thể nói là nổi tiếng toàn thành phố thậm chí là toàn tỉnh, ta có chút hoảng sợ lúc nghe Thi Cảnh Hòa nói đến nơi này ăn ramen, bởi vì đi ăn giờ này khẳng định là không còn chỗ.

Hẻm Vĩnh An rất đông đúc, dù đường đi không hẹp, nhưng vì an toàn, chỉ cho phép xe điện và xe máy lưu thông, bằng không ta cũng sẽ không đậu xe tận dưới hầm.

Hiện tại mới hơn 9 giờ, đèn đuốc sáng trưng, người vẫn còn xếp hàng dài đợi trước cửa mấy quán ăn.

Nhưng Thi Cảnh Hòa bảo ta yên tâm, nhất định có chỗ.

Tới trước tiệm mì mà nàng nói, nhìn hàng người thật dài, ta kéo áo len hỏi nàng: "Thi muội, chị có đặt chỗ trước rồi hả?".

Cách xưng hô của ta với nàng cũng thật là thiên biến vạn hóa, thật ra ta cũng không biết một phút sau sẽ kêu nàng là gì, nhưng "Thi muội" có lẽ là do vừa bị đôi tình nhân kia ảnh hưởng.

Đây là lần đầu tiên ta gọi Thi Cảnh Hòa như vậy, ta đột nhiên cảm thấy một tia khẩn trương, nàng quay qua nhìn ta, lắc đầu trả lời: "Không có."

Ta thở dài: "Vậy để em đi xếp hàng lấy số."

"Nhưng chủ tiệm này là Nhiên Nhiên."

"......"

"Cứ đi vào phòng phía trong cùng là được, chỗ đó yên tĩnh nhất."

"......" Đây đúng thật là Boss a!

Nghĩ lại nếu ta đến ăn ở chỗ Bồ Hinh, thì chắc cũng sẽ như vầy, cô ấy cũng có một phòng chuyên dùng cho chúng ta.

Tiệm mì này sinh ý rất tốt, vào cửa nhân viên phục vụ đồng loạt hô 'Chào mừng quý khách' bằng tiếng Nhật.

Ta nghe không hiểu, nhưng Thi Cảnh Hòa giống như nghe hiểu được, thậm chí nàng còn dùng tiếng Nhật nói gì đó với người phục vụ.

Chờ khi vào trong, ta hỏi nàng: "Chị biết tiếng Nhật hả?".

Phòng phía trong không lớn, chỉ có một cái bàn một ngọn đèn, và hai cái ghế dựa.

Rất giản lược, ta rất thích.

Thi Cảnh Hòa đã gỡ khẩu trang ra, nàng đang dùng máy tính bảng trên bàn để chọn món, nghe ta hỏi như vậy, nàng ngắn gọn trả lời: "Biết."

"Học lúc nào?" Ta lại hỏi.

Biết thêm thông tin luôn tốt, dù sao thì khi tìm kiếm tư liệu trên mạng, ta còn không biết là nàng có thể nói tiếng Nhật.

Ở đây những người biết ngoại ngữ hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ được cộng thêm điểm. Môn tiếng Anh mà ta học ở trường lâu nay đã bị ta quên tuốt luốt, không biết đi đâu về đâu.

Thi Cảnh Hòa giương mắt nhìn ta, ta cho rằng nàng sắp nói với ta một chuỗi tiếng Nhật, kết quả nghe thấy nàng nói: "Quên rồi."

"......"

Nàng đặt máy tính bảng trước mặt ta, nói: "Tự em chọn món đi."

"Okay."

Ta lướt menu, chọn mì hải sản mà ta thích nhất, lại chuyển máy tính bảng về trước mặt nàng.

Thi Cảnh Hòa không chút để ý, nàng nhướng mày nói: "Lục Chi, chị còn tưởng em sẽ chọn mì trường thọ."

( 长寿 chángshòu trường thọ )

"Hả? Hôm nay đâu phải sinh nhật em."

Sinh nhật ta qua lâu rồi, bất quá lúc nãy ta đúng là có nhìn thấy tên món này.

"Trường trong thường xuyên, Thọ trong bị thương."

( 经常 jingcháng, 受伤 shòushang

Thường, Thụ (bị thương/chịu đựng)

còn mang nghĩa là Thụ / nằm dưới : )

Ta:?

Ta thiếu điều muốn lật bàn: "Bà đây là công!". (╯‵□′)╯︵┻━┻

"Ô?"

"Phải không?"

Trước/98Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Tiên Tôn