Saved Font

Trước/102Sau

Lão Đại Hắc Bang Cực Sủng Vợ Yêu

Chương 42: Mang thai + sự cố

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đêm. 

Mạnh Ái ngồi ngoài ban công nhìn bầu trời tối tăm kia. Có phải cuộc đời của cô cũng đang đi vào bóng tối như vậy hay không? Những cơn gió khuya phảng phất qua khiến cả người cô hơi run lên, nhưng không sao, làm gì có nơi nào lạnh giá đau lòng như tim cô bây giờ chứ nhỉ? Lúc gặp Minh Ngọc, cô ta hết hồn 1 phần thì cô hết hồn 10 phần, vì cô ta trông rất giống bản thân mình. 

Có khi nào bản thân mình là bản sao, là thế thân mà Hàn Dương ngộ nhận hay không? Càng nghĩ cô càng rối bời, nước mắt không tự chủ mà thi nhau rơi ướt đẫm khuôn mặt. 

- ---------- 

Sáng hôm sau. 

Cô vì hôm qua khóc nhiều nên hôm nay khá mệt, cả thân thể như muốn rã rời cả ra. 

Nhìn cả bàn mà quản gia Trần tốt bụng làm cho nhưng cô không thể nuốt nổi. Nhưng không muốn phụ lòng bà ấy, cô đành chịu ngồi ăn. 

Muỗng cơm chưa kịp đưa vào miệng là cô đã thấy Hàn Dương về, cả người như được tiếp thêm sức sống, vui cười lại ôm anh. 

- Ông xã anh về rồi, có mệt không? _ Cô ôm anh nhưng có vẻ anh muốn né? 

- Anh lên tắm một chút. 

- Được, anh có muốn ăn gì không? 

- Không, anh đến tập đoàn luôn. _ Sự lạnh nhạt của anh ngày càng thể hiện rõ ràng hơn, Mạnh Ái lòng đau không tài nào nói nổi. Ban nãy, lúc ôm anh, cô cũng có nghe mùi hương nước hoa khác khá nồng nặc trên áo sơ mi của anh, chắc chắn đó không phải mùi của cô. Nhưng cô vẫn tuyệt đối tin tưởng anh, đơn giản, Hàn Dương là chồng của cô. 

Sau khi tắm xong, Hàn Dương nhanh chóng lên xe tới tập đoàn không nói một lời nào. Quản gia Trần thấy vậy khuyên cô đừng buồn nữa mà vào nhà ăn sáng đi, nhìn cô nhợt nhạt quá rồi. 

Trên bàn là món cháo cá ngừ mà Mạnh Ái hay ăn vào buổi sáng, nhưng vừa nghe mùi, cô liền cảm thấy cơ thể khó chịu muốn ói nên chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Bà thấy vậy cũng vội vàng chạy theo. 

- Ái Nhi, thân thể con sao vậy? Cháo cá ngừ không phải món con thích hay sao? _ Bà vừa vuốt vuốt lưng cô vừa nói. 

- Con không biết, chỉ biết rất khó chịu thôi. 

- Không phải là... con đã có đấy chứ? _ Bà là bậc lão làng, có thể cũng rành những chuyện này. 

- Con..con, xíu nữa sẽ đi khám. _ Mạnh Ái cũng hơi nghi ngờ mình đã mang thai, nhưng đây không phải là lúc thích hợp.

- --------- 

Bệnh viện Stardom. 

Mạnh Ái lúc nãy vào thấy khá đông nên định đi về, nhưng lại gặp được Tử Quang nên cô được vào khám nhanh hơn.

" Chúc mừng, chị mang thai được 6 tuần rồi. Nhưng cơ thể khá yếu, chị cần bồi bổ nhiều một chút. " 

Lời nói của bác sĩ cứ vang vẳng quanh tai cô, Mạnh Ái vừa mừng nhưng vừa lo. 

" Bảo bối nhỏ, chào mừng con đến với thế giới này, đến với mami. Nhưng không biết cha có chấp nhận con không nữa? " 

Suy nghĩ vu vơ, Mạnh Ái không biết bản thân lúc nào đang đi qua đường, khi một chiếc xe định lao tới thì có một lực kéo tay cô thật mạnh lại. Mạnh Ái vì mất đà nên ôm chặt người đã cứu mình. 

- Cô có sao không? 

- À..à tôi không sao, cảm ơn anh rất nhiều. _ Mạnh Ái cúi đầu cảm ơn người đã cứu mình. 

- Mạnh Ái, cô không nhớ tôi? 

- Anh..anh là Hà Chí Phong? _ Cô hơi ngờ vực hỏi lại. 

- Thật may vì cô còn nhớ. _ Chí Phong cười cười gãi đầu, anh không ngờ lại được gặp cô ở đây sau lần tiệc nhậm chức ở thành phố B. 

- Sao anh ở đây? 

- Tôi có công việc ở đây, nhưng nhờ vậy mới cứu được cô đó, nghĩ chuyện gì mà trầm tư quá vậy? _ Chí Phong có phần hơi lo lắng cho cô. 

- À à không có gì đâu, cảm ơn anh vì hồi nãy nha. Tôi có việc đi trước. _ Mạnh Ái vội chào rồi đi trước, để lại ai kia với khuôn mặt tiếc nuối. 

Những hành động nãy giờ của cô và Chí Phong đều được chụp lại bởi một người đứng trong góc tối kia. Đương nhiên điều này không một ai biết. 

- --------- 

Mạnh Ái cuối cùng cũng về tới nhà an toàn, nhưng kì lạ xe Hàn Dương cũng đang đậu ở nhà. 

- Đi đâu mới về? _ Hàn Dương ngồi chiễm chệ ở ghế sofa ở phòng khách. 

- Em đi công việc. Sao anh về sớm vậy? 

- Công việc của cô là đi ôm người khác ở ngoài đường như vậy sao? Cô coi tôi là cái thá gì? _ Anh vung tay ném ra một sấp ảnh, Mạnh Ái cúi xuống xem thì là ảnh ban nãy mà Hà Chí Phong cứu cô. 

- Dương, không phải như vậy, anh..nghe em giải thích có được không? _ Bị anh quát, Mạnh Ái sợ sệt đến nỗi nước mắt chảy ra.

- Bằng chứng như vậy, cô còn muốn nói gì? Con đàn bà tiện tì. _ Sự tức giận lên tới tột độ nên anh rất lớn tiếng quát nạt cô. 

Mạnh Ái nước mắt chảy rất nhiều, khụy xuống nắm chân anh mà thanh minh cho bản thân, nhưng lại bị anh vung tay táng một cái thật đau vào mặt rồi lạnh lùng bỏ đi. Mạnh Ái muốn khóc cũng không còn sức, liền ngất xĩu tại đó. Tất cả người làm thấy vậy đều hoảng hồn chạy lại đỡ cô. 

Kết thúc rồi sao? Hàn Dương, tại sao lại không tin em chứ? 

Trước/102Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Tiêu Dao Tà Y