Saved Font

Trước/34Sau

Ma Môn Bại Hoại

Chương 15: Lâm Chưởng Quỹ (Thượng)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lâm Hạo Minh thấy Tạ Nhược Lan rõ ràng mang theo ánh mắt xem thường, cười khổ nói:

"Ta đây trong mắt Tạ sư tỷ dĩ nhiên không phải loại thịt mỡ gì, thậm chí ngay cả cục thịt cũng chưa đến chứ nói chi đến thịt mỡ thơm ngon kia, nhưng trong mắt những tên quỷ nghèo (*) thì quả thực có thể xem là thịt mỡ rồi!”

Tạ Nhược Lan nhìn hậu nhân của lão tổ ra sức nịnh nọt đối với mình, chỉ cảm thấy lỗ chân lông cả người đều dựng lên, không sao thấy thoải mái được. 

Đôi mắt như sao của Tạ Nhược Lan đảo qua một vòng trên người, cố ý ra vẻ có chút đắn đo nói:

"Tuy ta có mấy người bạn có thể nhờ vả nhưng không thể giúp ngươi đơn giản như vậy, cũng cần lễ vật nhờ cậy mà!”

Lâm Hạo Minh nghe xong, không nghĩ tới Tạ Nhược Lan trực tiếp sĩ diện trước mặt hắn như vậy, Lâm Hạo Minh thật có loại cảm giác hổ rơi đồng bằng bị chó lấn, cũng may trước mắt là một cô gái xinh đẹp, kiếp trước gái đẹp lúc đối mặt với hắn thì quá nhẹ dạ, nên ngược lại Lâm Hạo Minh không giận, hơn nữa quả thực muốn giải quyết phiền toái trước mắt phải nhờ nàng, chỉ có thể thua thiệt mà nói: 

"Tạ sư tỷ, chúng ta tốt xấu cũng quen biết nhau mà, chỉ cần tỷ sẵn lòng hỗ trợ, tỷ nói thế nào, thì làm thế nấy!"

Nhìn Lâm Hạo Minh trước đây không coi ai ra gì, lúc này phải tự hạ thấp mà cầu xin bản thân, Tạ Nhược Lan chỉ cảm thấy toàn thân huyết mạch đều sôi trào, loại cảm giác này quả thực so với khi nàng thành công tiến vào cảnh giới đại viên mãn còn sảng khoái hơn.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lâm Hạo, nàng gật đầu một cái nói: 

"Được rồi, dù sao ban đầu cũng là Lâm lão tổ mang ta bước lên tiên đồ, chuyện này ta phải giúp, nhưng ta cũng không phải giúp không cho ngươi, trước đây Vương Thần được một phần, về sau ngươi chỉ được một nửa của hắn, thế nào?"

"Được, không thành vấn đề!" - Lâm Hạo Minh còn tưởng Tạ Nhược Lan đưa ra yêu cầu gì, vừa nghe chỉ có như vậy, không nói hai lời lập tức đồng ý.

Những thứ khác bản thân có thể thiếu, nhưng không thiếu linh thạch, dù phải nhượng hết phần của hắn, Lâm Hạo Minh cũng sẵn lòng. 

Lâm Hạo Minh mới vừa đồng ý, bỗng nhiên cảm giác được Công Đức Châu có phản ứng, nhìn qua Vương Thần bên cạnh, Lâm Hạo Minh phát hiện, người râu quai hàm này từ đáy lòng cảm kích bản thân hắn.

Lâm Hạo Minh có chút không hiểu nổi, trên thực tế Vương Thần mấy ngày nay tìm vài người đáng tin, kết quả đều không người nào nguyện ý tiếp nhận, tìm những người khác lại không dám lấy danh dự đảm bảo, hắn thật sự sợ phải trì hoãn, hôm nay Lâm Hạo Minh xuất hiện, nguyện ý tiếp nhận, hơn nữa còn là Tạ Nhược Lan mời, dù xảy ra vấn đề thì cũng không liên lụy nhiều đến bản thân, vậy thì đương nhiên vui vẻ.

Tạ Nhược Lan thấy Lâm Hạo Minh đồng ý, cũng cười tủm tỉm nói: 

"Hay lắm, nếu ngươi đã đồng ý, như vậy sau này ngươi chính là người của phe ta, nếu ngươi đủ thông minh, ta sẽ cho ngươi chỗ tốt, cho dù trở về nội môn cũng không phải không có khả năng!"

"Việc này ta hiểu, sau này phải dựa vào sư tỷ nhiều hơn!" - Lâm Hạo Minh nhìn đứa bé xấu xa trước kia còn thò lò mũi xanh, hôm nay ở trước mặt diễu võ dương oai, trong lòng một phen dở khóc dở cười, thế mà hiện nay hắn phải dựa vào đứa bé ấy mới chết.

"Nếu như thế, ngươi đi pha trà Hồ Linh qua đây cho ta, chỗ của ta cũng có vài thứ cần ngươi bán!" - Tạ Nhược Lan nói, trực tiếp đi vào trong mật thất. 

Tạ Nhược Lan bình thường không uống linh trà (*), lúc này hoàn toàn là cố ý sai khiến Lâm Hạo Minh làm.

Lâm Hạo Minh không biết, lúc này hắn còn trong cảm giác vui sướng khi gặp dữ hóa lành, vừa cười ha hả vừa đi châm một bình linh trà cho Tạ Nhược Lan.

Tạ Nhược Lan nhìn cái tên Lâm Hạo Minh đã từng là hậu nhân của lão tổ này, hôm nay ngoan ngoãn dâng trà bưng nước cho nàng, trong lòng có cảm giác sung sướng không nói nên lời, chỉ cảm thấy hôm nay tới đây, thật sự rất đúng. 

"Hạ phẩm Hành Khí Đan hơn một ngàn hai trăm viên, trung phẩm Hành Khí Đan sáu mươi viên, hạ phẩm Tụ Khí Đan hai trăm tám mươi viên, trung phẩm Tụ Khí Đan ba mươi hai viên, hạ phẩm Hợp Khí Đan sáu mươi bốn viên... Bùa trung phẩm cấp thấp hai mươi chín tờ, bùa thượng phẩm cấp thấp năm tờ... Pháp khí phòng ngự hạ phẩm mười hai món... Pháp khí trung phẩm Kim Quang phủ, pháp khí trung phẩm Lưỡng Nghi kiếm..."

Tạ Nhược Lan mang tới một vài thứ cho Vương Thần.

Bản thân nàng ở bên cạnh vừa uống linh trà, vừa nhìn Vương Thần kiểm kê, cùng Lâm Hạo Minh trao đổi vật phẩm. 

Nhắc tới mấy thứ kia thật đúng là nhiều, nhiều như rừng cộng lại, giá trị ít nhất ba lăm ngàn linh thạch.

Nhiều linh thạch như vậy, tuyệt đối đủ để đè bẹp giá trị nhân phẩm của một tên tu sĩ nghèo Trúc Cơ Kỳ, hơn nữa Tạ Nhược Lan nói rõ mình không cần, ở tầng hai phường thị không cách nào bán những thứ đó ra ngoài, nếu như đem mấy thứ đó trên người Tạ Nhược Lan mà đi vào, sợ rằng rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ trung hậu kỳ cũng không sánh bằng nàng.

Lâm Hạo Minh chợt phát hiện, mấy năm không gặp, Tạ Nhược Lan vậy mà biến thành tiểu phú bà, mà bản thân từ thiếu gia nhà quyền thế biến thành tên làm thuê cho tiểu phú bà kia. 

Kiểm kê xong mấy thứ, Vương Thần đem những thứ này trang bị vào mấy túi trữ vật cho Lâm Hạo Minh.

Nhìn Lâm Hạo Minh cầm túi trữ vật, Tạ Nhược Lan nâng gò má của mình, có chút lười biếng nhìn Lâm Hạo Minh, dịu dàng nói:

"Lâm sư đệ, cơ hội ta cho ngươi, ngươi phải làm cho tốt, nếu làm không tốt, cũng đừng trách ta không đếm xỉa đến tình cảm!" 

"Sư tỷ, tỷ yên tâm, ta sẽ không để cho tỷ thất vọng! Chỉ là chuyện của ta thì sao?" - Lâm Hạo Minh bèn cười hỏi.

Tạ Nhược Lan nhìn Lâm Hạo Minh nở nụ cười, cười híp mắt nói:

"Ta sẽ cảnh cáo người của Phù Đồ Quật, chỉ cần ngươi ở tại chỗ này làm việc thật tốt, bọn họ tuyệt đối sẽ không đi tìm phiền phức!" 

Tạ Nhược Lan đồng ý, nhưng Lâm Hạo Minh lại cảm giác được, trong lời nói Tạ Nhược Lan mang theo uy hiếp, bản thân nghe lời của nàng làm việc thì sẽ không sao, không nghe lời chẳng phải là sẽ không may?

Lâm Hạo Minh bỗng nhiên có cảm giác, mấy năm không gặp Tạ Nhược Lan, hoàn toàn từ một cô bé biến thành một người nữ nhân tâm cơ sâu đậm, giao thiệp với nàng, sợ rằng không dễ dàng như vậy.

Cũng may chuyện trước mắt đã giải quyết rồi, cuối cùng Lâm Hạo Minh cũng có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm. 

Lâm Hạo Minh trực tiếp ở lại hang động bên trong phường thị, ngay cả ý niệm trở về cũng không có.

Ở Phù Đồ Quật, Tư Đồ Bình cùng Chu Chí Nghiệp tìm vài ngày đều không thấy bóng dáng của Lâm Hạo Minh, hai người cũng hoài nghi là đối phương đã âm thầm hạ thủ, trực tiếp đem thứ tốt cầm đi, vì thế mâu thuẫn của hai người càng sâu hơn.

Thậm chí ở một lần lúc gặp mặt, còn ra tay lẫn nha, cuối cùng dẫn tới sư phụ bọn họ là Khổng Hạn Minh xuất hiện, lúc này mới đem chuyện đè xuống, mà hai người cũng bị Khổng Hạn Minh khiển trách một trận. 

Bị sư phụ răn dạy, hai người đều rất không thoải mái, nhưng làm cho hai người cảm thấy càng thêm buồn bực là, không bao lâu sau, bọn họ nhận được tin tức, cái tên Lâm Hạo Minh lại xuất hiện ở tầng một phường thị trong một cái hang đá, làm chưởng quỹ.

Tư Đồ Bình cùng Chu Chí Nghiệp tuy là đệ tử nội môn, nhưng cũng biết, muốn ở trong tầng một của Phường Thạch Quật làm chưởng quỹ thì phải có lời nói của loại đệ tử nội môn có chút lai lịch, hai người bọn họ tuy rằng cũng là đệ tử nội môn, cũng không dám đánh đồng cùng đệ tử chân chính, cho nên chỉ có thể nuốt cục tức này vào.

So sánh với Chu Chí Nghiệp, Tư Đồ Bình cũng không có thua thiệt gì nhiều, mà Chu Chí Nghiệp lại bị thua thiệt nhiều ở trên người Lâm Hạo Minh, trước sau tổn thất hai trăm linh thạch đan dược, hai kiện pháp khí trung phẩm cùng một trăm linh thạch, đây cơ hồ tương đương với một nửa tài sản của hắn, cho nên Tư Đồ Bình nhìn thấy có người so với chính mình thảm hại hơn, ngược lại có chút hả hê, mà Chu Chí Nghiệp thì hận Lâm Hạo Minh vô cùng. 

Tuy rằng hận nhưng Chu Chí Nghiệp cũng không dám tới tìm Lâm Hạo Minh, bởi vì bây giờ Lâm Hạo Minh có người chống lưng, nếu xử trí hắn, lỡ như khiến cho người phía sau hắn không vui, sợ rằng mình cũng không có gặp được việc tốt.

***

(*) Quỷ nghèo: những kẻ nghèo túng. 

(*) Linh trà: loại trà chứa linh khí.

Trước/34Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ngự Thiên Thần Hoàng