Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 160: Phu Phụ

Khi cố gắng chống đỡ liền cảm thấy có thể chống đỡ bao lâu đều không thành vấn đề, nhưng một khi đã cho phép thân thể trầm tĩnh lại, liền triệt để thiên hôn địa ám.

Trong hỗn độn, thỉnh thoảng cũng sẽ có một chút ý thức mông lung xuất hiện, khôi phục một chút cảm giác, biết rõ nhất định là ngủ rất lâu rồi, bởi vì phía sau lưng cứng ngắc đến mức mơ hồ đau đớn, hiểu rõ bản thân nhất đương nhiên là chính mình, không cần suy nghĩ nhiều, đó rõ ràng là tình huống điển hình khi thời gian nắm quá dài.

Chỉ là loại ý thức này chẳng mấy chốc liền biến mất, trôi qua tức thì đến mức ngay cả một cái lật người cũng không có, trước một cái chớp mắt liền cảm thấy cứng ngắc, sau một cái chớp mắt liền cái gì cũng không biết, cho nên, cái gì cũng không thể làm.

Cuối cùng, khi bản thân thật sự tỉnh táo lại, đã là một loại cảm nhận khác càng khiến cho người ta cảm thấy khó chịu, loại khó chịu mà dù cho có mê man cũng không cách nào bỏ qua.

Khi một cảm giác cực nóng đánh thẳng vào cổ họng, ta bỗng nhiên mở mắt ra!

Mở mắt đồng thời đột nhiên trở mình ngồi dậy, động tác quá mạnh, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến thương thế còn lại trên thân thể, thế nhưng một chút đau đớn đó rõ ràng không thể đánh đồng cùng sự khó chịu lớn nhất trong giờ phút này! Một tay ôm lấy cổ, một tay lại ấn về phía bụng dưới, trong mơ hồ cũng có thể rõ ràng cảm nhận được, cảm giác nóng rực chính là từ nơi đó mãnh liệt xộc lên, giống như cháy lan mà hướng thẳng về phía cuống họng, cảm giác có chút tương tự như bị ợ nóng không thể diễn tả thành lời, chỉ là mức độ lại là đại đại khác biệt, đây thực sự là giống như lửa cháy, khó chịu tựa như nuốt phải chất ăn mòn!

Bởi vì quá mức khó chịu, cho nên khi vừa tỉnh dậy cũng không để ý tới mặt khác, trước là vận công liều mạng đem cảm giác nóng bỏng này áp xuống, may mà thật sự có thể làm được, cảm giác nóng bỏng kia cũng không xa lạ, lúc trước khi lấy một địch ba, trong cơ thể chính là đã bắt đầu dâng trào lên cảm giác nóng bỏng.

Cũng may đơn thuần là khí nạp đan điền, thời gian cần để áp chế cũng không tính dài, đợi đến khi thật vất vả đem cảm giác nóng bỏng khó chịu này sinh sinh đè xuống, làm cho nó giống như thuỷ triều xuống mà dần dần biến mất, cảm giác buồn ngủ nồng hậu dày đặc đã không còn sót lại chút gì nữa.

Tuy rằng như vậy, cảm giác mệt mỏi trong cơ thể lại vẫn cực kì nồng hậu dày đặc, nhẹ nhàng thở ra một hơi, có chút động đậy cần cổ cứng ngắc, lúc này mới khẽ giật mình, lần đầu tiên chú ý tới sự khác thường bên cạnh.

Nếu muốn nói có cái gì khác thường, xác thực mà nói, hẳn là hoàn toàn khác biệt mới đúng.

Nếu như là đang đi đường, vậy tỉnh lại trong hoàn cảnh lạ lẫm liền một điểm cũng không kỳ quái, nhưng nếu là chìm vào giấc ngủ ở trên giường của mình, nhưng tỉnh lại ở một nơi hoàn toàn xa lạ, lại là một chuyện khác.

Phiền toái nhất chính là, Luyện nhi cũng không có ở bên cạnh.

Mở miệng muốn gọi, thử một lần, quả nhiên vẫn là phí công, chỉ có thể cam chịu số phận mà bò dậy, thay đổi hoàn cảnh xa lạ, tâm tình lại cũng không quá khẩn trương, bởi vì đồ mặc trên người, vật bên giường, thậm chí cả đồ vật bày trên mặt bàn, đều là mang theo cảm giác quen thuộc, có thể làm được điểm này, tất nhiên chỉ có một người.

Chậm rãi mà rời giường mặc xong áo ngoài, thuận tiện đánh giá trong phòng một chút, nơi này bày trí rất đơn giản, nhưng thứ nên có đều là đầy đủ, nhìn qua hẳn là một gian nhà dân bình thường, nhưng lại không biết là nơi nào, cửa sổ là đang đóng, đã có một tia ánh nắng mặt trời âm thầm tiến vào, nhìn lại bên người giống như đã được xoa thuốc, cho nên phỏng đoán đầu tiên chính là —— chẳng lẽ Luyện nhi đưa mình tới một y quán trong thị trấn ở Quảng Nguyên?

Trong đầu suy đoán, cuống họng lại đau đớn khô khốc, đây là một trong những nguyên nhân khiến bản thân đứng dậy, cho nên cũng không để ý đến những chuyện khác, trước tiên đi đến bên cạnh bàn nâng bình trà lên châm đầy một ly, đang định uống một hơi cạn sạch, cửa chính lại bỗng nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra, ánh mặt trời lập tức từ phía sau tiếp bước rọi vào, có chút chói mắt, theo bản năng đưa tay lên che chắn, lại nghe được có người nói: "Ngươi thức dậy làm gì? Trở về nằm!"

Người sẽ nói chuyện với ta như vậy đương nhiên chỉ có một người, nheo mắt mỉm cười nhìn nàng, lúc Luyện nhi xông tới có chút hấp tấp, ước chừng là nghe thấy trong phòng phát ra động tĩnh nên không yên tâm, lúc này nhìn thấy rõ ràng cũng liền trầm tĩnh lại, ta tất nhiên cũng rất thuận theo, từ từ một hơi uống cạn ly nước để giải khát, mới hướng nàng nâng cái ly lên để tỏ ý.

"Khát?" Luyện nhi tất nhiên nhìn thấy liền hiểu, nhưng vẫn lộ ra một chút không hài lòng, một bên đi tới đây một bên nói: "Ngươi cũng thực sự biết làm mấy chuyện xấu a, ta mới rời khỏi trong chốc lát, ngươi liền cố tình chọn lúc này để khát nước mà tỉnh lại, thật lòng là có chủ tâm muốn đối nghịch với ta sao?" Đến gần cầm lấy cái ly, lại rót đầy một ly nước, mới nhìn thẳng vào người mà hỏi: "Cảm thấy thế nào? Ta còn nghĩ có lẽ hôm nay ngươi e rằng chưa thể tỉnh lại, nếu muốn ngủ liền cứ tiếp tục ngủ đi."

Mỉm cười một cái, tiếp nhận ly nước nàng đưa tới, lần này không vội uống, liền từng ngụm nhỏ mà uống xuống, vừa uống vừa dò xét bên ngoài cửa, muốn nhìn một chút xem ở đây là nơi nào, rốt cuộc là muốn nhìn thấy ánh mặt trời một chút, không nghĩ đến vừa nhìn trộm vài cái, lại bị chú ý tới, Luyện nhi nắm lấy bàn tay trái đang cầm ly của ta, nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, không thấy bên ngoài mặt trời gắt gao như vậy sao? Lúc này đang là buổi trưa, ngươi ngủ gần sáu canh giờ rồi, bất quá vẫn luôn không tỉnh lại, ngược lại ngủ đến thật trầm, đưa ngươi xuống núi cũng không biết, ta cũng liền để cho ngươi nghỉ ngơi, thế nào? Lúc này thực sự là ngủ đủ rồi?"

Nàng nói chuyện, cũng không biết là hữu ý hay là vô tình, vừa vặn đem những nghi hoặc trong lòng ta lúc này quét đi sạch sẽ, nhanh chóng gật gật đầu, muốn tiến thêm một bước để hỏi thăm chi tiết, khổ nỗi lại không thể mở miệng, trong tay cũng không có giấy bút, đang muốn dùng hành động giống như lúc trước mà viết vào lòng bàn tay của nàng, sau khi Luyện nhi thấy ta gật đầu liền quay người lại, hướng bên ngoài cửa kêu lớn: "Các ngươi vận khí không tệ, đúng lúc, nàng đã tỉnh, vậy cũng không cần cố kỵ, tất cả vào đi."

Ngay khi có chút sững sờ, bên ngoài chợt nghe thấy tiếng cười sang sảng, tiếp theo là một tiếng "Vậy quấy rầy." Dưới ánh mặt trời liền có ba người nối đuôi nhau đi vào.

Đi vào trong phòng, đi phía trước theo thứ tự là một nam một nữ, đều là bộ dạng võ tướng, nữ nhân kia mặt mũi đoan chính, phối với một thân váy hồng, lộ ra tư thế oai hùng bừng bừng; mà nam tử kia là một bộ thanh y, mặc dù cũng là bộ dạng võ tướng, chỉ là trong từng cái giơ tay nhấc chân cả người lại mang theo mười phần khí khái văn nhân, mỉm cười đi tới, có vài phần phong độ nho tướng.

Phía sau hai con người tự nhiên phóng khoáng này, người thứ ba mang theo hòm thuốc có bộ dạng của một lão nhân đại phu, lại lộ ra một chút nơm nớp lo sợ, chân mày khóe mắt đều viết rõ ràng là cố kỵ, có vẻ rất lạc lõng.

Bên này ta nhìn qua toàn cảnh một lần lại đem tất cả chi tiết thu vào trong đáy mắt, phía bên kia Luyện nhi đã tiến đến nghênh đón, cười nói: "Quấy rầy cái gì? Địa bàn là của các ngươi, phòng ở cũng là của các ngươi, chỉ có người này là của ta, hiện tại người đã tỉnh, các ngươi tiến đến cũng không tính là quấy rầy, huống chi là do ta mời các ngươi đến giúp đỡ."

Luyện nhi cùng đối phương nói đùa tự nhiên, điểm này ta cũng không kỳ quái, thái độ của nàng đối với người mà nàng để mắt tới vẫn luôn rất tốt, còn nếu như không để vào mắt, ngay từ đầu liền sẽ không yên tâm để ta một mình ở nơi này, chẳng qua là thế cục trước mắt đối với bản thân không quá rõ ràng, cho nên chỉ có thể lơ ngơ mà nhìn thẳng vào nàng, bày ra vẻ mặt muốn dò hỏi.

Vẻ mặt này trước tiên Luyện nhi không có phát hiện, lại lạc vào trong mắt người đối diện, nam tử kia thấy vậy, cười cười nhìn sang người nữ nhân kia, mở miệng nói: "Luyện trại chủ, nhận được tin của ngươi đưa qua, việc này chúng ta chính là nghĩa bất dung từ! Bất quá vị đồng bạn này của ngươi lại tựa như có chút không rõ nội tình, chi bằng chúng ta trước tiên giới thiệu một chút a?"

"Ha, đúng rồi." Luyện nhi nhận được sự nhắc nhở này, cũng không dài dòng, quay đầu lại nắm lấy tay của ta, lại chỉ vào hai người kia mà nói: "Tiểu Sấm Vương còn nhớ rõ sao? Hai vị này đều là thủ hạ của hắn, vị nam nhân này chính là thị chế tướng quân Lý Nham, vị nữ nhân này chính là thê tử của hắn, ngươi hẳn là cũng từng nghe qua, chính là nhân vật trên giang hồ được gọi là Hồng nương tử, khi nàng làm đạo tặc ở Hà Nam cũng coi như là danh tiếng lan truyền khắp một phương, không nghĩ tới hôm nay đã thành thân rồi, ha ha."

Nàng giới thiệu đến một nửa, có đầu không có đuôi không tính là triệt để, cố tình lại không có cách nào để mở miệng tự giới thiệu, chỉ có thể hướng đối phương ôm quyền cười cười, chỉ chỉ vào cổ họng tỏ ý bất tiện, trong lòng cũng đang nghi hoặc, thứ nhất là khi nghe đến cái tên này quả thật có chút quen tai, thứ hai cũng cảm thấy kỳ quái vì sao loại người này lại ở đây, ở phụ cận Quảng Nguyên chưa từng nghe nói qua Lý Nham...

Cũng may Lý Nham nắm bắt thời cơ nhanh nhạy, lúc này cũng ôm quyền hành lễ, nói: "Thất kính thất kính, nghe nói nơi đây đại loạn, chúng ta tuân theo lệnh của Tiểu Sấm Vương đặc biệt đến mời Luyện trại chủ rời núi, hôm qua tại hạ mới thống binh đánh vào thị trấn, cùng dân đói liên thủ tiêu diệt toàn quân của triều đình, nhưng không ngờ cuối cùng đã muộn mất một ngày, khiến cho sơn trại bị đốt, vô pháp cứu vãn, vạn mong thứ tội!"

"Sơn trại gặp nạn, chính là sơ sẩy của ta, các ngươi có tội gì chứ?" Đang muốn lắc đầu tỏ vẻ không ngại, người bên cạnh cũng có chút không nhịn được, Luyện nhi mở miệng trước tiên liền nói: "Thật ra hôm nay khi ngươi phái người đến Minh Nguyệt hạp, thiếu chút nữa đã bị ta cùng nghĩa phụ coi là quan binh mà hại chết, cũng may nương tử của ngươi thân thủ không tệ liền đẩy ra khối thạch này, nếu không ta cũng phải thỉnh tội với ngươi..." Nói đến đây, cũng không đợi người khác trả lời thế nào, lại phất tay ngăn lại mà nói: "Có lời gì một lát sau chúng ta lại nói a, bây giờ vẫn là làm chính sự trước."

Nói xong, cũng cảm thấy bàn tay đang nắm lấy kia dùng thêm chút sức lực, mà ánh mắt lợi hại của Luyện nhi đã dán về phía người thứ ba kia, lão giả kia bị nhìn như vậy, tựa hồ lại càng khẩn trương.

"Đúng vậy a đúng vậy a." Lúc này Hồng nương tử bên cạnh Lý Nham cũng tiếp lời, cười nói: "Nói nói thế nào lại quên mất việc chính, lão đại phu này chính là lương y nổi danh ở phụ cận, chúng ta thật vất vả mời đến, làm thế nào lại gạt người ta sang một bên rồi? Vẫn là mau mau chẩn đoán bệnh cho bằng hữu của Luyện trại chủ mới phải." Nói xong quay lại mời lão nhân tới đây.

Khi lão đại phu kia kiên trì đi sang bên này, Luyện nhi đã không nói lời nào mà ấn ta ngồi xuống cái ghế bên cạnh bàn, thấy người đến gần, giống như không thể thả tâm, liếc nhìn đối phương một lần, trước tiên cảnh cáo nói: "Những vết thương khác trên người nàng ngươi cũng không cần lung tung đụng vào, ta cũng hiểu việc trị thương, ngươi chỉ cần chú ý tìm hiểu xem vì sao nàng không thể nói chuyện là được, hiểu không?"

Nàng ở khu vực Quảng Nguyên vốn là danh khí vang xa, lời hù dọa này vừa nói ra đã khiến cho lão giả đáng thương liên tục gật đầu như bằm tỏi, bất quá cũng may dù sao làm nghề này nhiều năm cũng có chút năng lực, khi thật sự bắt đầu xem bệnh, liền dần dần thay đổi biểu lộ, trở nên chăm chú cẩn thận, vọng, văn, vấn, thiết* thập phần cẩn thận, đương nhiên, trong đó phần "Vấn", tất nhiên phần lớn là do Luyện nhi trả lời thay, bản thân tối đa chỉ là viết chữ xuống lòng bàn tay của nàng, cũng là yên tâm.

(*Khám bệnh theo phương pháp y học cổ truyền gồm có bốn bước (đông y gọi là tứ chẩn) vọng, văn, vấn, thiết. Vọng: Là nhìn, quan sát. Văn: Là Nghe, ngửi. Vấn: Là hỏi, Thiết: Là sờ nắn)

Một màn xem xét bệnh trạng như vậy tốn không ít thời gian, không thể nói là không cố gắng, nhưng nếu như muốn nói hiệu quả như thế nào, chỉ nhìn qua hàng lông mày chưa từng buông lỏng của lão giả kia liền đã biết đại khái, cuối cùng hắn cũng thật sự là vô pháp, lắp bắp nói: "Hầu âm* có phân chia cấp mạn**, trường hợp không thể phát ra thanh âm giống như cô nương này, thuộc về cấp, không quá liên quan đến ngũ tạng, theo lý là bởi vì cổ họng bị thương, cho nên thanh môn khép mở không tốt, chỉ là vừa rồi ta cẩn thận chẩn đoán bệnh, cô nương ngoại trừ trên người bị thương, tổn hại khí huyết, hết thảy đều bình thản, không có dấu vết thân thể nhiễm phong hàn...Lão hủ bất tài, xác thực không thể hiểu được, chẳng qua là..."

(*Đại loại là không thể nói được)

(**Cấp là nhanh, mạn là chậm, một loại phân chia của các chứng bệnh về cổ họng, mình cũng không hiểu quá rõ)

Thấy hắn do dự, Luyện nhi một mực nhìn thẳng vào hắn lúc này trái lại sắc mặt thả lỏng ngẩng đầu, nói: "Cứ nói đừng ngại." Được nàng cho phép, lão giả kia lại tiếp tục nói: "Lão hủ thấy nhị vị đều là người trong võ lâm, lúc này mới có một phỏng đoán, nghe đồn khi cao thủ so chiêu, lưỡi dao sắc bén chưa đến, kiếm khí đã đến, ta thấy vị cô nương này vừa vặn bị thương kỳ quái như vậy, có phải hay không...Đương nhiên, những thứ này đều là lão hủ phỏng đoán, tại hạ tài sơ học thiển, nơi này chỉ có thể kê chút ít đơn thuốc bổ huyết dưỡng khí, một khâu mấu chốt nhất lại thật sự là bất lực, vạn mong thứ tội."

Một câu phỏng đoán này của hắn, xác thực không quá đáng tin cậy, nói một cách khách quan, ba người kia võ công mặc dù không tệ, chỉ là nói đến chuyện có thể dùng khí đả thương người, chỉ sợ ngay cả người có võ công cao nhất trong ba người là Mộ Dung Trùng cũng không làm được, chẳng qua người ta vốn đã nói rõ là suy đoán, cũng không cần đi sâu nghiên cứu.

Vốn còn muốn đem chuyện cổ họng nóng bỏng lúc trước nói ra, lúc này nghe qua nhưng lời này, liền biết hắn đối nội tức võ công cũng không hiểu biết quá nhiều, cũng liền từ bỏ, trong lòng mơ hồ có chút ý nghĩ của riêng mình, tốt nhất vẫn là xác nhận lại một chút cho thỏa đáng, quyết định chủ ý, cũng liền không cảm thấy sốt ruột.

Ta không nóng vội, Luyện nhi cũng rất bình tĩnh, sau khi chăm chú nghe xong, gật đầu nói: "Ngươi đại phu này cũng là trung thực, cũng không phải là vô ích, cũng không sợ nói cho ngươi biết, ta kỳ thật cũng không nghĩ tới có thể tìm được người chữa trị cho nàng nhanh như vậy, cho nên hôm nay vẫn là muốn cám ơn ngươi, về phần những đơn thuốc bổ huyết dưỡng khí kia, ngươi cứ việc lấy ra cho ta xem một chút là tốt rồi."

Lý Nham ở một bên thấy vậy, nhanh chóng lấy ra kim ngân đã sớm chuẩn bị tốt mà ban tặng tạ ơn, lại nói thêm vài câu mang tính hình thức, mới đến trước cửa căn dặn thủ hạ hộ tống đi bốc thuốc kê đơn, lại dặn dò sau khi làm xong liền đưa lão nhân về nhà, đại phu kia cũng là làm hết phận sự, lại dặn dò mọi việc, mới lắc đầu rời đi.

Đại phu đi rồi, hai vị này vẫn còn đứng ở trong phòng, dụng ý kia, rõ ràng không phải là nhiệt tình quan tâm đến người ta đơn giản như vậy.

Quả nhiên, đợi đến sau khi chuyện kiểm tra kết thúc, Lý Nham lại hàn huyên vài câu, bắt đầu đi vào chính đề, mở miệng nói: "Hiện tại thiên hạ rung chuyển, dân chúng lầm than, hào kiệt phân khởi, Tiểu Sấm Vương đã từng nói trại chủ là người bên mình, ta đây cũng không sợ nói rõ, đại quân của Sấm Vương sắp từ Tần Lĩnh tây xuất, trước tiên muốn lấy được Đồng Quan, sau đó tranh giành Dự Sở! Luyện trại chủ ngươi một thân bản lĩnh cao cường, nguyện ý gia nhập, cùng chúng ta đồng mưu đại kế sao?"

Luyện nhi đang ngồi ở bên cạnh ta, nghe nói chẳng qua là tự giễu mà cười cười, hồi đáp: "Luyện trại chủ? Một ngày trước danh xưng này vẫn tính là xứng đáng, nhưng hôm nay lại chỉ là lời nói suông, nhưng thủ hạ kia của ta chết liền đã chết, bị thương liền đã bị thương, có vài người còn mơ hồ được các ngươi thu nhận, ta là vô cùng cảm kích, chỉ là danh xưng trại chủ chúng ta liền miễn đi, ngươi vẫn gọi ta là Ngọc La Sát nghe thoải mái hơn chút ít."

"Lời này của Luyện tỷ tỷ là sai rồi." Hồng nương tử thấy vậy, từ bên cạnh khuyên nhủ: "Trước khác nay khác, tỷ tỷ không cần quá mức bi thương, hôm nay thiên hạ đại loạn, người không có nhà để về đâu chỉ là ngàn vạn như vậy, chỉ cần đăng cao nhất hô, nhân sĩ có chí tụ họp, thủ hạ của ta cũng phần lớn là nữ tử, tỷ tỷ muốn tạo thêm một đội quân cân quắc cường sư*, dễ như trở bàn tay!"

(*Đại loại là đoàn quân nữ tử mạnh mẽ)

Hai vị này một trái một phải khuyên nhủ như vậy, đơn giản chính là muốn Luyện nhi cũng gia nhập, nguyên nhân vì sao ta không rõ ràng lắm cũng không tiện vọng đoán, chẳng qua là tâm lại nhíu chặt lại, nếu là bình thường có thể liền muốn mở miệng nhiễu loạn, chỉ là lúc này không tiện mở miệng, ngược lại không hiểu sao lại cảm thấy ung dung hơn rất nhiều, chỉ ở dưới bàn cầm chặt lấy bàn tay Luyện nhi, chờ đợi đáp án của nàng.

Luyện nhi trầm tư trong chốc lát, rốt cuộc ngẩng đầu lên nói: "Thiên hạ này là của các ngươi, ta ở trong đó cũng không giúp được gì, ngược lại cảm thấy bó tay bó chân, việc này vẫn là thôi đi."

Ba năm qua đi, ước nguyện ban đầu của nàng vẫn là không thay đổi, một câu này, tâm liền triệt để rơi xuống.

Bản thân yên tâm, một đôi phu phụ kia lại có chút bất ngờ, hai người vẫn là không thể khuyên bảo, hy vọng Luyện nhi có thể hồi tâm chuyển ý, trong lúc này ngoài cửa có người đến tìm Lý Nham có quân vụ cần định đoạt, cũng thuận tiện, sau khi nhận được sự đồng ý, Lý Nham liền kêu người tiến vào trong phòng nói chuyện, lưu lại một mình Hồng nương tử vẫn còn đang tận tình với công tác khuyên bảo Luyện nhi, chẳng qua là Hồng nương tử cũng không phải là người đặc biệt biết ăn nói, nói đến nói lui, ta thấy Luyện nhi liền dần dần mất đi hứng thú, lực chú ý ngược lại bị sự vụ ở phía bên Lý Nham hấp dẫn đi, cũng liền lưu ý.

Khó trách nàng sẽ cảm thấy hứng thú như vậy, thì ra sự vụ Lý Nham đang xử lý chính là có liên quan đến lục lâm, phụ cận ngoại trừ Minh Nguyệt hạp là đại đầu, vốn còn có vài tán phỉ không nên thân, bởi vì cái gọi là lưng tựa vào cây cổ thụ thật dễ hóng mát, nghe nói nghĩa quân muốn chiêu nạp, liền nhao nhao muốn gia nhập, trước phái người bàn bạc, mong hảo lương hảo hướng là được*. Lý Nham thật ra cũng hảo tính khí, ai đến cũng không có cự tuyệt, toàn bộ đều tiếp nhận, hỏi rõ nhân số muốn đến gia nhập sau đó liền phân phó lương hướng xuống dưới, không mất bao lâu, liền đem sự tình nhất nhất xử lý hoàn tất.

(*Lương là lương thực, hướng là đối đãi)

Lại nói Luyện nhi ở bên này câu được câu không mà trả lời Hồng nương tử, kỳ thật cũng đang nhìn hắn xử lý, cuối cùng thật sự là nhịn không được, ngạc nhiên nói: "Ngươi sao lại đối với đầu lĩnh cường đạo như vậy?"

Lý Nham vừa cho thuộc hạ lui xuống, nghe thấy liền sững sờ, tiếp theo ôm quyền nói: "Xin Luyện trại chủ chỉ giáo." Luyện nhi cũng không khách khí, nói thẳng: "Quy tắc lục lâm, chỉ có cống nạp, sao lại có phân phát? Khi ta ở phía Nam, chỉ có ta hướng người ở các lộ lấy đi lương thảo cùng vật cần thiết, sao ngươi lại làm ngược lại, phân phát cho bọn hắn?"

Nàng nói mang theo vài phần nghi hoặc, sau khi Lý Nham nghe xong lại nhếch miệng mỉm cười, cũng không đáp lại, ta ở bên nhìn qua, ước chừng có thể đoán được vài phần tâm tư của người này, chỉ sợ trong mắt hắn, hành động này của Luyện nhi chẳng qua là ỷ mạnh khinh người mà thôi, đó là chuyện mà người làm việc lớn nhất định sẽ không làm...Chẳng qua là, tuy rằng hiểu được loại xem thường này của hắn, tư thái mỉm cười không nói như vậy, mơ hồ vẫn là làm cho trong lồng ngực có chút không thoải mái.

Cũng may Hồng nương tử ở bên cạnh lập tức đáp thay: "Luyện tỷ tỷ có điều không biết, nếu như không như vậy, bọn hắn cũng không chịu cam tâm tình nguyện đến đầu nhập cùng chúng ta, triều đình muốn tiêu diệt từng bộ phận đại quân đang đóng ở hai Tứ Xuyên của chúng ta, nếu chúng ta không liên kết thành đại khí, chỉ sợ muốn đặt chân cũng khó, càng đừng nói đến chuyện Tây xuất Đồng Quan, vung roi Bắc thượng."

Luyện nhi tâm tính ngay thẳng, sẽ không chú ý tiểu tiết, vẫn chân thành nói: "Chỉ là lục lâm cường đạo cũng có nhiều loại, ngươi không lo lắng có người lừa gạt lương hướng của các ngươi sao?" Lúc này Lý Nham mới lên tiếng giải thích: "Luyện trại chủ nói đúng lắm, chúng ta tất nhiên cũng chia cách để đối phó, bất quá đó là chuyện chung đụng lâu ngày trong tương lại, huống chi trong lục lâm vẫn là nghĩa khí nhiều lắm, chúng ta cũng không thể bởi vì có một vài thành phần bại hoại, liền đều đóng cửa không thu nạp a?"

Không thể không nói, lời của hắn rất có đạo lý, Luyện nhi cũng gật đầu nói: "Ngươi nói cũng đúng." Ngừng lại một chút, bỗng hỏi: "Nhưng mà, ngươi có bao nhiêu lương hướng để phân phát? Trong thành này có bao nhiêu kho lương tồn tại ta cũng biết đại khái, chỉ sợ không đủ cho dân đói dùng qua một tháng a?" Hỏi câu này, Lý Nham mới cười khổ cười, buông tay nói: "Vậy chỉ có thể sau này hãy nói, biện pháp luôn có thể từ từ suy nghĩa a, nếu như sợ đầu sợ đuôi, chuyện gì cũng không được rồi."

Lần này lời giải thích hợp tình hợp lý, Luyện nhi nghe thấy liền gật gật đầu, dường như đang suy nghĩ, giống như đã giải quyết xong nghi hoặc trong lòng, không nhắc lại đề tài này nữa, duỗi lưng giống như không thú vị mà ngáp một cái, xoay đầu lại nhìn ta, hỏi: "Ngươi cảm thấy thân thể thế nào, muốn nghỉ ngơi sao? Có thể đi được sao?"

Vấn đề này có chút đột nhiên, nửa câu đầu vẫn là quan tâm theo lệ cũ, nửa câu sau lại rõ ràng là có dụng ý, dù sao lúc này thân thể cảm giác cũng không tệ, tất nhiên là phất phất tay, chân lại nhẹ nhàng đạp lên mặt đất vài cái, tỏ vẻ bản thân hoàn toàn không có việc gì, có lẽ là động tác này có chút buồn cười, nàng hiểu rõ sau đó khẽ cười một tiếng, nói: "Vậy là tốt rồi, nếu không còn chuyện gì, vậy chúng ta liền trở về a? San Hô không thể xuống núi, nghĩa phụ cũng hết cách rồi, vẫn còn ở Minh Nguyệt hạp cùng nàng, ta không thể an tâm, đi nhìn một chút mới an tâm."

Nàng là người phái hành động, nói xong cũng đã đứng lên, Lý Nham còn đỡ, Hồng nương tử còn chưa hết hi vọng, thấy nàng muốn đi liền gấp đến độ cũng đứng lên, hỏi: "Luyện tỷ tỷ, ngươi thật lòng liền muốn như vậy sao? Đừng quên, sơn trại ngươi khổ tâm gầy dụng là bị quan quân hủy diệt, thù này sao có thể không báo!"

Lời này có chút nặng, đã xem như thuộc phạm trù khích tướng, vốn còn lo lắng Luyện nhi sẽ chịu kích thích, lo âu nhìn về phía nàng, ngược lại đã thấy nàng ha ha bật cười, cười xong liền nói: "Thù đương nhiên phải báo, chẳng qua là có nhiều loại báo pháp, nếu chỉ là trả thù quan binh, có các ngươi ở đây, cần gì ta quan tâm? Vấn đề quân sự không phải sở trường của ta, tính cách ta lại không thích trói buộc, chỉ mong một kiếm tung hoành vô câu vô thúc, không dối gạt các ngươi, lần này theo các ngươi xuống núi, ngoại trừ muốn chào hỏi, một là muốn chữa trị cho nàng, hai là vì sắp xếp thủ hạ, hôm nay hai chuyện đều đã làm, như vậy ai đi đường nấy, không phải rất tốt sao?"

Hồng nương tử còn định nói thêm gì nữa, lại bị trượng phu của nàng đưa tay ngăn lại, Lý Nham ngăn cản nàng, ôm quyền nói: "Ai có chí nấy, không cưỡng cầu được, trong quân kỷ luật nghiêm khắc, Luyện trại chủ có tầng này cố kỵ cũng là đúng! Mặc dù Tiểu Sấm vương có thể sẽ thất vọng, chỉ là việc này chúng ta sẽ không nhắc lại nữa, chẳng qua là xin hãy nhớ rõ, nếu như lúc nào ngươi hồi tâm chuyển ý, tùy thời đều có thể trở về tìm chúng ta!"

Người này quả nhiên là người làm chuyện lớn, một khắc trước vẫn còn đang muốn lưu giữ, nhưng một khắc sau lại có thể kiên quyết buông tay. Luyện nhi giống như cũng xem như thưởng thức người này, mỉm cười với hắn, quay đầu lại nắm tay của ta liền cất bước đi ra ngoài, nơi này rốt cuộc cũng không phải là chỗ của mình, nói đi liền có thể đi, không cần thu xếp, cũng không có nửa phần không đành lòng.

Thẳng đến khi ra khỏi cửa, mới giật mình ngay tại chỗ.

Ngoài cửa tất nhiên là ánh nắng sáng lạn, xa xa tinh kỳ phấp phới, giữa những gian nhà dân khắp nơi đều có thể thấy được quân trướng, thanh âm thao luyện chỉnh tề thỉnh thoảng lại truyền đến, cũng may nơi này giống như đã được chọn lựa, cho nên trong phòng cũng không cảm thấy ồn ào, bất quá, trước mắt, những thứ này cũng đều không quan trọng.

Quan trọng là, trên một mảnh đất trống ở phía xa xa bên ngoài cửa, có một đám người thật đông đang quỳ gối.

Trước sau ở cùng nhau mấy năm qua, dù cho bản thân xa cách nhạt nhẽo, cũng có thể gọi được tên của không ít người trong số đó.

"Trại chủ..." Người đầu lĩnh quỳ gối ở phía trước chính là A Thanh, nàng ngẩng đầu khàn khàn nói: "Trại chủ, ngài thật sự muốn vứt bỏ tỷ muội chúng ta, cứ như vậy mà rời đi sao?" Những người còn lại cho dù không lên tiếng, nhưng cũng là trông mong nhìn qua, không ít người trong mắt đã nén lệ.

Nữ tử bên cạnh vốn còn đang trấn định tự nhiên chuyện trò vui vẻ, lập tức liền đỏ cả vành mắt.

Bất quá, cũng chỉ là đỏ cả vành mắt mà thôi.

Luyện nhi làm việc xưa nay rất quả quyết, một khi đã hạ quyết tâm, liền nhất định sẽ không để tình cảm ảnh hưởng, ta chẳng qua là cảm thấy cái nắm tay càng lúc càng chặt, chặt đến cực điểm, nhưng bỗng nhiên lại buông lỏng, nghe thấy nàng nói: "Các ngươi...Tất cả đứng lên, đừng như vậy, ta không thích, đều đứng lên mà nói."

Chẳng qua là lần này, nhóm trại binh tất nhiên không dễ dàng nghe theo nàng như vậy, bao gồm cả hai người thân tín nhất của nàng vẫn là quỳ dưới đất bất động, Luyện nhi nhìn thấy tình cảnh này, bỗng nhiên cắn răng giậm chân một cái nói: "Các ngươi không đứng lên, có tin hay không ta liền thật cứ như vậy rời đi? Ngay cả lời nói cuối cùng cũng sẽ không nói với các ngươi!"

Bị nàng uy hiếp như vậy, mọi người mới liên tiếp đứng dậy, có người đã bắt đầu nhỏ giọng nức nở, lúc này nước mắt giống như một loại bệnh lây nhiễm, dần dần khuếch tán, rất nhiều người bật khóc mà đứng lên, các nàng cũng không mềm yếu, so với phần lớn nữ tử trên thế gian này đều kiên cường hơn, chẳng qua là vừa mới trải qua biến cố lớn, thật vất vả mới có thể may mắn sống sót, nhưng lại phải cáo biệt cùng thủ lĩnh thậm chí còn giống như tín ngưỡng, cũng khó trách thương tâm bàng hoàng.

Đối với một màn này, Luyện nhi lại không nhẹ lời an ủi, ngược lại tức giận nói: "Khóc cái gì? Lưu lại không phải là các ngươi tự chọn sao? Lúc trước ta đã nói, nguyện ý an gia lập mệnh liền đi an gia lập mệnh, nguyện ý gia nhập nghĩa quân liền gia nhập, con đường mà bản thân lựa chọn, lúc này lại khóc, thật sự là hồ đồ!"

A Thanh không nói lời nào, Lục Nhi nhanh miệng bên cạnh lại vừa khóc vừa nói: "Trại chủ, người biết mọi người không phải là có ý này...Chúng ta tất nhiên là chọn lưu lại, nếu như không thể tránh khỏi, vậy liền đi theo đại quân cùng nhau giết chết quan binh chính là rất tốt, cũng có thể báo thù cho các tỷ muội đã bỏ mạng! Nhưng mà, nhưng mà lão nhân gia ngài sao lại phải đi rồi? Ô..."

"Báo thù, đều có nhiều loại báo pháp." Lần này sắc mặt Luyện nhi có chút trầm xuống, nàng quét mắt nhìn qua mọi người một lần, dứt khoát nói: "Thù này không đội trời chung, ta Luyện Nghê Thường tất nhiên phải báo! Chỉ là báo pháp của ta cùng các ngươi khác biệt, các ngươi chỉ cần lưu lại tính toán cùng quan binh, ta lại muốn đi tìm những tên đầu lĩnh! Nếu không có ba tên gia hỏa kia, tuyệt đối sẽ không có khó khăn như lúc này, các ngươi nói ta có nên đi tìm bọn hắn tính sổ hay không? Chúng ta chia nhau ra hành động, lại có cái gì không nỡ?"

Từ đêm qua đến bây giờ, đây là lần đầu tiên nàng rõ ràng nói ra ý tưởng báo thù, nhưng lại làm cho người khác cảm thấy là chuyện nên làm, đã trải qua đủ loại chuyện như vậy, nợ máu cõng trên thân đối phương, làm sao không phải trọng trách đặt trên vai của nàng?

Nhóm trại binh nghe xong lời này, cuối cùng là tốt hơn chút, ít nhất tiếng khóc không còn nhiều như vậy, sắc mặt Luyện nhi liền lại hoà dịu hơn rất nhiều, bỗng nhiên quay đầu, đối với phu phụ Lý Nham cùng đi ra theo nói: "Chút ít thuộc hạ của ta liền nhờ các người chiếu cố, các nàng trên chiến trường, có thể bỏ mạng, chỉ là nhất định phải chết cho có giá trị! Hiểu sao?"

Khi nói xong lời này, ánh mắt của nàng là hừng hực bức người, gần như làm cho người nhát gan không thể nhìn thẳng, Hồng nương tử nghiêm mặt nói: "Tỷ tỷ ngươi yên tâm, các nàng đều trở thành đội ngũ trực tiếp dưới trướng của ta, trong đội cũng đều là nữ tử, tất cả đãi ngộ cũng đều giống như lúc trước, nếu như các nàng hy sinh chiến trường, liền cũng chính là lúc đầu lĩnh Hồng nương tử ta xuất sinh nhập tử!"

Có lẽ sự cam đoan trịnh trọng này đã có hiệu quả, Luyện nhi gật gật đầu, không cần nhiều lời nữa, bỗng nói: "Các ngươi không tệ, ta lưu lại thủ hạ cho các ngươi chiếu cố, cũng phải có chút lễ vật nho nhỏ đưa tiễn mới được."

Hồng nương tử nghe nói liền kinh ngạc, có lẽ cho rằng lời nói vui đùa, liền khoát tay cười nói: "Tỷ tỷ không cần phải khách khí." Luyện nhi lại nói: "Lễ vật này ngươi không thu cũng không được, ngày mai ngươi mang theo nhóm thủ hạ của ta đến Minh Nguyệt hạp gặp ta...Đúng rồi, đến lúc đó Lý tướng quân cũng cùng đi, không đi liền thật sự là không được."

Không rõ trong hồ lô của nàng là bán thuốc gì, chỉ là hai người kia cũng ôm quyền đáp ứng, lúc này Luyện nhi mới hướng mọi người trong mảnh sân nhỏ phân phó vài câu, rốt cuộc trong lòng vẫn là khó chịu, nói xong vài lời đơn giản, liền cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Đúng vậy, đây chính là Luyện Nghê Thường, nàng muốn tìm, không ai có thể trốn được; nàng muốn bỏ, không ai có thể giữ lại được.

May thay, mỗi một lần xoay người, nàng đều nhớ nắm lấy tay của ta.

---------

Một trong những giai đoạn hay nhất trong truyện lại không thể up thường xuyên được, xin lỗi nhé.

Gần đây mình siêu bận mà mấy chương này lại siêu dài, hơn 6000 chữ, thôi hôm nay 1 chương đã nhé, cùng kiên nhẫn vậy.

Sorry :(

Truyện convert hay : Một Bào Tam Thai, Tổng Tài Cha Siêu Hung Mãnh
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi