Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 178

"Ai...Các ngươi nói, nha đầu này sao lại cố chấp như vậy? Sao phải tự làm khổ mình như vậy a!"

Khi than ra một câu nói kia, Thiết Phi Long đang ngồi ở cạnh giường mà cau mày, sắc mặt có chút không tốt. So với ông, người trên giường nhỏ đang an nhiên nhắm mắt kia ngược lại là lộ ra bình tĩnh, ngoại trừ mồ hôi lấm tấm trên trán cùng vết bầm tím trên cẳng chân, thần sắc nhìn qua giống như là một giấc ngủ yên bình thường.

Thiết San Hô quỳ ở bên ngoài ước chừng khoảng nén nhang, ngoại trừ những lời nói khi vừa bắt đầu quỳ xuống, sau đó hầu như đều là trầm mặc không nói gì, nhiều nhất chỉ nói thêm một câu "Nữ nhi tâm ý đã quyết", vô luận người bên cạnh nói như thế nào khuyên như thế nào, nàng chỉ đem lời này treo ở bờ môi mà lặp lại, nếu như có ai muốn đưa tay tới kéo, liền bị tránh né xem như là hành động vô ích, rất có loại tư thế mềm không được cứng cũng không xong. Sau khi kịch đấu nàng vốn là nỏ mạnh hết đà, người bên cạnh cũng không dám thực sự ngạnh kháng cùng nàng, Thiết lão gia tử rốt cuộc là đau lòng khuê nữ, giằng co một hồi lâu, cuối cùng vẫn là dậm chân đồng ý.

Lão gia tử ở bên này vừa mở miệng, bên kia Thiết San Hô cũng giống như đã đến cực hạn, nghe được lão phụ thân nhận lời, thân thể thoáng dao động, cả người liền ngã xuống mặt đất mất đi ý thức, lập tức khiến cho mọi người lại là một hồi rối ren. Để tránh nhiều người vướn tay, Luyện nhi tự mình ôm người đến trong một gian sương phòng khác, Long tổng tiêu đầu cũng mời người đến chẩn bệnh, cũng may phần lớn là ngoại thương, liền xem qua vết thương khá nghiêm trọng trên chân kia, xem bệnh xong cũng chỉ là tổn thương đến gân cốt, may mắn không có bị sai khớp gãy xương, không cần bó xương nắn gân, chỉ cần điều dưỡng một thời gian liền có thể không ngại.

Sau khi chẩn bệnh xong, làm cho mọi người hoặc nhiều hoặc ít chính là nhẹ nhàng thở ra, chỉ là bầu không khí nới lỏng cũng không đại biểu là trong lòng thả lỏng, cũng như đã đáp ứng cũng không đại biểu là đã nghĩ thông suốt. Thiết Phi Long kỳ thật vẫn có chút chán nản, ông im lặng mà trông coi San Hô đang mê man, một lát sau, đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại vài người tri kỷ, rốt cuộc liền nhịn không được mà mở miệng thở dài đứng lên.

"...Quả nhiên là hài nhi lớn liền tự mình có chủ ý, làm cha cũng không có biện pháp gì." Lão gia tử nghẹn ngào nói: "Trước kia A Hô liều mạng cũng là một lòng muốn báo thù, chuyện này ta còn có thể hiểu, dù sao Cửu Nương cùng nàng như tỷ như mẫu, tình cảm không phải là người khác có thể thay thế...Nhưng mà, thiên hạ nam nhi tốt còn nhiều, rất nhiều, nàng sao lại đối với tên họ Nhạc kia chấp niệm như thế? Bỏ qua một lần nhân duyên, lại nói không thể lại dạy sóng...Ai, lúc trước nàng nói đời này không gả đi, ta còn cho là nói nhảm, sớm biết như thế, năm đó ở Tây Sơn chính là muốn cắt chân tên họ Nhạc kia, cũng nên bức hắn nhận lời chuyện chung thân này a!"

Trong phòng nghe thấy một phen than thở này của ông, ngoại trừ ta cùng với Luyện nhi, cũng liền chỉ có một mình Long tổng tiêu đầu, Long tổng tiêu đầu hắn đối với những chuyện xảy ra trong quá khứ chỉ là biết được nửa vời, đương nhiên là không tiện xen vào, chỉ lấy một loại lời nói hợp tình hợp lý "Con cháu tự có phúc của con cháu" để an ủi Thiết lão gia tử, buông lỏng tinh thần, dù sao, như thế nào cũng tốt hơn là khuê nữ suy nghĩ không thông suốt, còn nhiều thời gian, không chừng sẽ lại có cơ hội để xoay chuyển tình thế.

Tuy nói là ngoài ý muốn khi lão gia tử đem chuyện San Hô nản lòng thoái chí mà liên hệ với Nhạc Minh Kha, chỉ là lúc này liền cứ để ông hiểu lầm, thật ra đây cũng xem như là phương thức phát triển tốt nhất...Có lẽ cũng có suy nghĩ đồng dạng như vậy, cho nên từ lúc trước khi ôm Thiết San Hô vào nhà, Luyện nhi ở bên cạnh một mực chưa từng tiếng, khi thấy Long tổng tiêu đầu hảo hảo khuyên bảo, ta vốn cho rằng nàng cũng sẽ nhịn không được mà tiến lên đáp lời, dù sao mặc dù không am hiểu chuyện an ủi người, chỉ là giữ yên lặng có phần không hợp với phong cách hành sự xưa nay của nàng.

Lại một lát trôi qua, Luyện nhi thật ra cuối cùng cũng mở miệng, bất quá trong tình cảnh này, câu hỏi đầu tiên của nàng lại là quay đầu nói với ta ở bên này: "Ngươi còn ngơ ngác đứng ở nơi này làm chi? Lúc trước xem như là lo lắng cho San Hô, lúc này San Hô muội muội đều đã nghĩ ngơi rồi, ngươi còn đứng đây làm gì? Chẳng lẽ là đang chờ ta cùng ngươi trở về phòng xoa thuốc sao?"

"..." Những lời này cùng những lời trong dự đoán là cách nhau một trời một vực, khiến cho người ta nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, ngược lại là Thiết lão gia tử ở bên kia nghe được liền tỉnh người lại, lúc này thu thập tâm tình, quay đầu lại thân thiết mà nói: "Đúng rồi, Trúc oa nhi ngươi cũng chịu khổ. Thương thế kia tuy rằng đều chỉ là ngoài da thịt, nhưng nên cẩn thận vẫn là phải cẩn thận, việc này cuối cùng cũng kết thúc, A Hô không ngại, ngươi cũng nên nhanh chóng đi tẩy rửa băng bó một chút mới đúng. Ngọc oa nhi ngươi cũng cùng đi đi, hai người hỗ trợ một tay liền sẽ thuận tiện chút ít."

"Biết rồi, nghĩa phụ người chiếu cố tốt San Hô là được, chuyện của nàng cũng không phiền đến ngài quan tâm, ta tất nhiên có tính toán." Luyện nhi cười hì hì, đẩy ta một cái liền đi ra ngoài. Kỳ thật cũng không có gì để phân trần, bị hai người này nhắc nhở, những đau đớn trên miệng viết thương nhỏ bị bỏ qua lúc trước thật đúng là tựa hồ lại nóng rát lên, bản thân cũng vui vẻ thuận theo mà nhận cơ hội để nghỉ ngơi, sau khi thoáng đối với hai người kia gật đầu tỏ ý cáo lui, liền thuận thế cùng với Luyện nhi đi ra ngoài, khi bước ra khỏi cánh cửa, còn nghe được lão gia tử dặn dò Long tổng tiêu đầu: "Đạt Ba a, nếu không ngươi cũng đi xem một cái, tuy rằng Đỗ điệt nhi không phải cố ý, nhưng ta vẫn là không quá yên tâm khi lưu lại một mình hắn ở chỗ của Mộ Dung lão đệ a..."

Lời nói liền dừng ở đây, tiếp theo đó là tiếng cửa đóng mở vang lên, thanh âm bên trong cũng liền không nghe được nữa.

Sự tình thật sự là cứ như vậy liền hoàn toàn chấm dứt rồi sao? Hoặc, chẳng qua chỉ là kết thúc một đoạn ban đầu?

Đáp án này ai cũng không rõ ràng, bản thân không rõ ràng, Luyện nhi đương nhiên cũng sẽ không rõ ràng, khổ nỗi lúc này lại vô pháp trao đổi cùng nhau, sau khi ra cửa, trên đường đi đều chỉ có thể rửa tai lắng nghe Luyện nữ hiệp một mình lên tiếng chế nhạo chuyện này. Nghe ra được ngụ ý, dường như Luyện nhi cũng cảm thấy cứ như vậy buông tha Mộ Dung Trùng chính là có chút tiện nghi cho hắn, nhưng lại lộ ra không quá để ý, nàng đứng giữa lão gia tử cùng San Hô, thái độ thật ra chính là thập phần trung lập, nói một cách khác, chính là cũng không thực sự quá quan tâm đến.

Ta nghĩ, này nhất định là từ nhỏ nàng đã chứng kiến sự sinh tử cho rằng đó là chuyện bình thường của vạn vật, cho nên mặc dù trải qua vài trận chém giết ngươi chết ta sống, ngược lại không giống như thường nhân luôn canh cánh trong lòng mà mang theo thù hận đi? Hiểu như vậy cũng xem như là hợp lý, chỉ là ngược lại đối với tiểu tính tình có thù tất báo kia, lại cảm thấy rất là ngoài ý liệu.

Sự hợp lý bất ngờ này...Âm thầm nghĩ đến phát hiện này, không biết vì sao tâm tình liền chập chờn lắc lư không thể khá hơn, khiến cho Luyện nhi nghi ngờ liếc tới vài lần, tựa hồ đang muốn đặt câu hỏi, lúc này trước mặt lại xuất hiện một người.

"Nhị...Nhị vị cô nương." Người tới ngay trước mặt không phải ai khác, chính là Đỗ Minh Trung mà vừa rồi Thiết lão gia vừa đề cập đến là không thể làm cho người ta yên tâm, hắn cúi đầu, được một vị hán tử trong tiêu cục dẫn đường tới đây, từ thật xa nhìn thấy chúng ta, nhanh chóng ôm quyền bái lạy, cung kính chào hỏi, thần sắc xấu hổ.

"Ngươi không phải luôn chú ý chăm nom Mộ Dung Trùng sao? Trong lúc hựu loạn lại chạy đến chỗ này là muốn làm gì a?" Luyện nhi thấy vậy liền lên tiếng, mặc dù ngoài miệng mỉm cười tựa như một câu chào hỏi vô tình, dưới chân lại tiến lên phía trước một bước chặn ta tại ở sau lưng, hữu ý vô ý làm cho người ta nhìn ra một loại bộ dáng phòng bị, Đỗ Minh Trung nhìn thấy rõ ràng cũng không dám tiến lên nữa, liền dừng ở cách xa hơn hai bước lúng túng nói: "Hai vị chớ hiểu lầm, tại hạ cũng không phải là chạy loạn lung tung, mà đặc biệt tới tìm Thiết bá bá, nếu như đã gặp được ở đây, cũng liền thuận tiện hướng nhị vị cô nương nhắn giúp lời chào từ giã."

"Ha, chào từ giã? Ngươi muốn đi sao?" Luyện nhi nghe nói, ý cười bên môi đã ít đi một chút, Đỗ Minh Trung cũng không để ý quá nhiều, một mặt cúi đầu ôm quyền nói: "Ân, đủ loại chuyện hôm nay, Đỗ mỗ hổ thẹn, may mắn chưa tạo thành sai lầm lớn, thực sự không còn mặt mũi tiếp tục lưu lại, lúc này nán lại một lát, cũng chỉ là muốn làm cho đến nơi đến chốn...Mặc dù Mộ Dung đại nhân đã mất không ít máu, chỉ là có linh dược tọa trấn, thương thế cũng không chuyển biến xấu đi, tiếp theo chỉ cần đúng hạn sắc thuốc phục dụng, nhất định có thể từng bước chuyển biến tốt đẹp, về phần những cấm kỵ chính đối với hà thủ ô kia ta cũng đã viết xong rõ ràng, có thể giúp bảo vệ thuốc để dùng không đáng ngại..."

Theo một phen giải thích của hắn, dáng tươi cười của Luyện nhi dần dần nhạt đi, khí lạnh trong mắt cũng dần dần giảm xuống, lúc này mới hiện ra thần sắc không vui, cảm giác áp bách vô hình cũng không mạnh giống như vừa rồi. Nghe chưa hết lời, tay nàng phất xuống cau mày nói: "Lời này ngươi nói cho nghĩa phụ nghe qua, nói với chúng ta làm gì? Ta cũng mặc kệ không muốn quản nhiều. Tuy ngươi có chỗ vì tình thế bất đắc dĩ, nhưng cũng đã thực sự làm chuyện vong ân phụ nghĩa, hại người thân cận của ta, theo lý không nên dễ dàng bỏ qua, bất quá cuối cùng nể tình không có xảy ra nhiễu loạn lớn cùng phần hà thủ ô nghìn năm kia, ta mới miễn cưỡng chấp nhận nhân tình của ngươi, nhờ ơn thì nhờ ơn, nhưng cũng không có chuyện gì để nhiều lời, từ nay về sau ngươi tự giải quyết cho tốt a, không lại gặp nhau là tốt nhất." Nói xong cũng không đợi người khác đáp lại, kéo tay của ta, liền trực tiếp xoải bước đi nhanh.

Sóng vai mà rời đi, đi ra thật xa lại quay đầu nhìn lại, thiếu niên kia vẫn là hướng bên này cúi đầu ôm quyền, khom người bất động, không biết trong lòng người này có tư vị ra sao, chỉ hy vọng hắn có thể hiểu được, Luyện nhi nhìn qua giống như không chút nể tình, nhưng kỳ thật đã là giữ lại cực hạn những cảm xúc.

Sự gặp gỡ cùng cuộc đối thoại ngẫu nhiên này tựa hồ đã ảnh hưởng tới tâm tình của mỗi người, thế cho nên một đoạn đường ngắn kế tiếp, chúng ta đều là bước đi trong sự trầm mặc. Luyện nhi đi rất nhanh, vội vàng trở lại tiểu viện mà chúng ta đang tạm cư, đẩy cửa sương phòng ra, khi kéo người phía sau đi vào liền trở tay đóng cửa lại, sau đó từ từ đi đến bên tủ lấy ra những lọ dược liệu, cũng không quay đầu lại mà nói: "Còn đứng đó làm gì? Trên bàn có nước, tự mình rửa sạch vết thương một chút cũng không biết sao?"

Lời này đối với bản thân không có vấn đề gì, nghe ngữ khí nhưng là có chút tức giận. Không biết tại sao lại chọc giận nàng, nâng tay đặt lên vạt áo, đắn đo một chút xem nên nghe theo lời nàng hay làm theo ý mình, cuối cùng vẫn là quyết định trước tiên nên tìm hiểu rõ ràng, ít nhất trước tiên nên đem ngọn lửa vô danh kia làm dịu xuống thì tốt hơn, dù sao gần đây chuyện khiến cho nàng phải nén giận ấm ức đã xảy ra không ít, bản thân chính là không thể giả vờ hồ đồ xem như không biết.

Thả nhẹ bước chân, tuy rằng vẫn là chạy không khỏi lỗ tai của nàng, nhưng ít ra có thể mượn chuyện này để tỏ rõ tình cảm trong lòng. Cẩn thận từng li từng tí tới gần, mở hai tay ra, Luyện nhi nhưng thật ra không có né tránh, vẫn không nhúc nhích để cho người ta thuận lợi ôm lấy nàng.

Trong lòng là nhỏ nhắn cùng mềm mại, vô luận ôm bao nhiêu lần cũng có thể làm cho nhân sinh của đời này bật tiếng thở dài, nhất là sau khi vượt qua phong ba cùng nguy hiểm, cho dù là người không tin quỷ thần như bản thân, cũng sẽ tự nhiên sinh ra lòng biết ơn, mặc dù không biết nên cảm tạ cái gì trong cõi u minh kia.

Bởi vì đó trước đã cùng tổng tiêu đầu giao thủ, phục sức của Luyện nhi có một chút rối loạn, vài sợi tóc đen còn nghịch ngợm tùy ý mà lượn lờ ở bên tai. Mặc dù hôm nay xảy ra rất nhiều phong ba, lúc này kỳ thật bất quá chỉ vừa giữa trưa, trong nội viện nắng gay gắt, dù cho xuyên thấu qua song cửa dán kín giấy cũng không thấy suy yếu đi bao nhiêu, sắc màu ấm áp của nắng tràn khắp nơi này, đem vành tai biến thành màu bạc đỏ, dưới ánh sáng dường như trở nên trong suốt hiện lên từng đường tơ máu, làm cho người ta không dời mắt được, lúc này bỗng nhiên thật sự giống như trong cơ thể cũng bị thứ gì đó quét qua, trêu chọc khiến cho trong lòng sinh ngứa ngáy.

Đấu không lại ngứa ý này, sớm đã quên mất ý định lúc trước, chỉ biết kìm lòng không được mà áp sát tới, nhẹ nhàng thổi một hơi, dưới sự ảnh hưởng của hành động tự tại lại nghịch ngợm kia, liền như ý nguyện mà nhìn thấy phần trong suốt đỏ bạc kia thấu sáng.

Cũng không phải có chủ tâm khiêu khích hoặc gì khác, chỉ là đơn thuần muốn đụng vào mà thôi, liền giống như ý thức đó là bản năng ẩn sâu của mỗi loài vật.

Giống như không ngờ tới sẽ có diễn biến như vậy, ban đầu Luyện nhi rụt rụt vai, trong cổ phát ra một tiếng mơ hồ giống như kêu rên nhẹ nhàng vang lên. Chỉ là nàng rất nhanh liền trấn định lại, sau một lát để bên này càn rỡ chút ít, liền quyết đoán nâng khuỷu tay trở tay áp xuống trán của ta, hất tóc xoay người lại, đồng thời đem cái gì đó nhét vào lòng bàn tay của ta, nheo mắt nói: "Xem ra những tổn thương này quả thật là không đáng ngại, mới khiến cho người vừa chân trước đối với tên họ Đỗ kia mỗi bước đều cẩn thận, chân sau lại có thể nhàn hạ thoải mái đến trêu chọc ta, cho nên thuốc này a, cũng là tự ngươi xoa đi." Nói xong liền cong môi, phẩy tay áo bỏ đi.

...Thì ra là tức giận chuyện này sao? Cười khổ một tiếng, cúi đầu nhìn nhìn thuốc mỡ đã điều phối tốt trong tay, rồi thoáng nhìn sang người vội vàng rời đi vành tai đã trở nên đỏ thẫm kia, lại đổi thành hiểu được mà mỉm cười. Chỉ sợ ngoài sinh khí còn có nguyên nhân khác đi? Lúc này mới hồi phục tinh thần nhận ra vừa rồi bản thân đã làm một chuyện có bao nhiêu lớn gan, Luyện nhi là tính tình như thế nào? Trêu chọc nàng hoàn toàn chính là lửa đổ thêm dầu, nếu như nàng không rời khỏi, chỉ sợ thuốc này mới chính thức là không xoa lên được rồi.

Như vậy cũng tốt, xem như oai đả chính trứ, vốn trên người có vài vết thương nho nhỏ, ta cũng không nguyện ý để cho nàng nhất nhất xem qua kiểm tra thực hư.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, ngay cả ánh sáng cũng giống như trầm xuống vài phần. Một mình cởi áo nới dây lưng, đi đến bên cạnh bàn, liền dùng nước sạch trong chậu đồng kia đem miệng vết thương rửa sạch sẽ một chút, tuy rằng đem miệng vết thương đã khô mặt lại dùng nước rửa qua cảm giác giống như kim châm, chỉ là cân nhắc đến chuyện Cương đao kia từng bị ném trên mặt đất, dính rất nhiều bùn cát, cho nên một bước này không làm là không được. Cẩn thận rửa sạch sau đó lại thuận tiện lau qua trên người một chút, lau đi mồ hôi vết bẩn, tinh thần liền sảng khoái lên không ít.

Tiếp theo mới đến phiên bôi thuốc băng bó, lần này xem như là lần trả giá nhẹ nhất trong số mấy lần nguy cơ đã từng trải qua, ngoại trừ trong cơ thể khí huyết không ổn, vết thương trên vai bị ngân châm làm tổn thương kia xem như là sâu nhất, bất quá vết thương này dù có sâu hơn, rốt cuộc cũng bất quá là một lỗ kim mà thôi, huống chi Luyện nhi đã cố ý gây nên, tất nhiên liền tránh được chỗ yếu hiểm của kinh mạch, cho nên nhìn lại cũng không nghiêm trọng bằng vết thương mất đi một mảnh thịt nhỏ trên cánh tay.

Thường nói bệnh lâu thành lương y, bị thương cũng chính là như vậy, ở trên giang hồ nhiều năm như vậy, thủ pháp khi tự mình xử lý những vết thương nhỏ này cũng là càng thuần thục, sau khi thản nhiên xem qua xử lý từng vết thương trên người, cũng chỉ còn lại một vết thương nho nhỏ trên cổ.

Vết thương này là do khi làm con tin vừa bị thanh Cương đạo đặt trên cổ vừa di chuyển mà gây ra, bất quá là mang tính đe dọa nhẹ nhất, cũng không có gì, chỉ là bởi vì nhìn không thấy, xử lý liền phiền toái chút ít. Vừa rồi dùng nước sạch sẽ cũng có thể lung tung lau qua sơ qua, chỉ là bôi thuốc mỡ không thể xoa lung tung làm dính ra khắp nơi, cho nên liền đứng lên, từ trong tủ lấy ra một mảnh gương đồng, hy vọng tấm gương mơ hồ sai lệch này cũng có thể phát huy chút ít tác dụng.

Sau khi ấnh sáng nhạt nhòa lóe lên, trên mặt gương trong vắt vàng vọt chiếu ra một người xa lạ quen thuộc, kiếp này không có qua nhiều công cụ, hơn nữa hữu ý vô ý là muốn lảng tránh, cho tới nay sự nhận thức cùng cảm giác thừa nhận của bản thân đối với thân thể này, vẫn là thua xa những chuyện khác đã trải qua. Sau khi ngây người nhìn chăm chú vào ngũ quan mặc dù cũng xem như gọn gàng đoan chính nhưng là kém xa sự kinh diễm của Luyện nhi, liền ép buộc bản thân tập trung lực chú ý đến nơi nên tập trung.

Gương đồng này cho dù có đánh bóng đến đâu, quả nhiên cũng không thể nói là nhìn được rõ ràng, dù là nhìn đến vết thương trên cổ, nhìn ra cũng quá mức không tự nhiên, một tay cầm kính một tay cầm dược, soi rồi lại soi liên tục khoa tay múa chân cuối cùng mới xoa được phần thuốc thích đáng, như trút được gánh nặng mà thở dài một hơi, đang định tiến một bước để bắt đầu xử lý băng bó, sau khi để tấm gương xuống, hốt hoảng sinh ra một chút cảm giác không ổn.

Không ổn...Không đúng...Chính là có chút cảm giác quái dị, chỉ là, ở đâu có cảm giác không ổn quái dị a? Loại cảm nhận gần như trực giác này làm cho bản thân cũng rất kỳ quái?

Do dự một chút, vẫn là thuận theo cảm giác này lại một lần nữa cầm lấy gương đồng lên kiểm tra thực hư, chẳng qua là, cũng không có chỗ nào không bình thường a...Vết thương nhỏ trên cổ kia quả thât đã được xoa thuốc rồi, thuốc mỡ là Luyện nhi tự tay điều chế, là thuốc thượng hạng, trước sau như một thanh thanh lương lương thập phần thoải mái dễ chịu...

Sau khi nghi hoặc, ánh mắt chuyển động, những nơi còn lại cũng không có gì khác thường, trên cổ có chút vết thương nhỏ, mấy tháng trước vết thương nơi cổ họng kia đã sớm khép lại, chỉ còn lại một chút dấu vết nhàn nhạt không thu hút, nếu như không biết rõ sự tồn tại của nó, dựa trên mặt kính mơ hồ ố vàng gần như vốn nhìn không ra được...Bởi vì không tiện bôi thuốc, vết thương này từ đầu đến cuối đều là do Luyện nhi giúp ta xử lý, nàng rất cẩn thận, cho nên tới bây giờ đầu ngón tay sờ lên, chỉ có da thịt trơn bóng, hoàn toàn không có...

Đợi đã, không có...

Không có...

"... A!"

Rốt cuộc đã phát hiện ra điểm mấu chốt, khi ý thức được trong lòng đột nhiên thắt chặt lại, sau lưng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo, trong đầu ô...ô...n...g lên một cái trở nên trống rỗng.

Gần như cùng lúc đó, sau lưng vang lên một tiếng động! Luyện nhi nhanh như gió mà lao đến trước mắt, liền cất tiếng hỏi: "Làm sao vậy làm sao vậy?" Nghe được thanh âm của nàng, sự hoảng hốt không khỏi càng lớn hơn, dù cho thân hãm hiểm cảnh cũng chưa từng sợ qua như vậy, trong lúc bối rối hoang mang khiến cho người ta không thể biểu lộ được gì, chỉ có thể cứng họng ngẩn người ngay tại chỗ, thẳng tắp nhìn vào người đứng trước mặt.

Biểu hiện của người trước mắt so với ta bên này liền tốt hơn nhiều, Luyện nhi dò xét đánh giá trái phải trên dưới, có lẽ là phán đoán không có gì khác thường, khi lại mở miệng, đã là trấn định lại, nhưng cũng không có tức giận, ngay cả oán giận cũng không có, chỉ nhìn thẳng vào ta chân thành nói: "Vừa rồi tiếng kêu sợ hãi kia, là của ngươi đi? Có thể lên tiếng rồi sao?"

Kêu sợ hãi? Lên tiếng? Không biết rõ, vừa rồi bản thân từng lên tiếng sao? Khoan đã, bây giờ vấn đề không phải là chuyện này...Không xong...Nên sớm đi ra ngoài...Trong đầu rối loạn, giờ phút này đối mặt với ánh mắt rất nghiêm túc kia chỉ có thể khiến cho người ta cảm thấy càng...Càng chột dạ.

Nàng đương nhiên không biết rõ tâm tình của ta, Luyện nhi dứt khoát đem hai tay đặt trên vai của ta, xuyên thấu qua làn áo mỏng manh có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ của nàng, nàng cứ như vậy nhìn chằm chằm vào ta, trong mắt lộ ra nhè nhẹ vui mừng, nói: "Không sai, mặc dù rất ngắn ngủi, chỉ là vừa rồi chính là thanh âm của ngươi, nơi này không có người khác, ta cũng không nghe lầm! Đến, mở miệng lần nữa thử xem, vừa rồi làm sao vậy? Nói cho ta biết."

Nói cho ngươi? Lúc này nói cho ngươi mới chính là hỏng bét a? Tuyệt đối không thể nói, cho dù chuyện gì cũng không giấu giếm Luyện nhi, nhưng chuyện này tuyệt đối không thể nói...Hẳn là nên im lặng...Ân, im lặng, có lẽ...

Lý trí một mực khuyên bảo bản thân như vậy, trong đầu tiếng chuông cảnh báo liên tục vọng lên, phân tích giữa lợi và hại làm cho bản thân im lặng mà suy nghĩ, chỉ là một mặt khác, trong sự thanh tịnh kia của Luyện nhi, ánh mắt hiện ra sự chờ mong cùng vui mừng lại gần như vậy, gần đến mức có thể đem hồn phách người ta hút vào đó.

Nàng là người đáng tin cậy nhất đối với ta ở nơi thế gian này, nàng không thích nhất chính là mơ hồ giấu giếm, mà đây là một việc ngoài ý muốn có liên quan tới nàng, nói lớn không lớn nói nhỏ chính là tuyệt đối không nhỏ, ít nhất đối với bản thân mà nói, không có bao nhiêu sự việc có thể tồi tệ hơn chuyện này, tồi tệ đến mức trong lòng có chút bỡ ngỡ bối rối.

"...Luyện...Nhi..." Cuối cùng, nổi lên dũng khí, dường như là thổi vào một ống thổi cũ kỹ, từ trong cổ họng từng chút một chen lấn ra thanh âm khàn khàn không chịu nổi, đây là kết quả của sự nỗ lực suốt mấy tháng qua, bản thân lại không có nổi nửa điểm vui mừng, so với thanh âm điều càng khó khống chế hơn chính là tâm tình hoảng sợ: "Luyện nhi ngươi..." Vô lực kéo vạt áo ra, khô khốc mà nói với nàng: "...Có từng...Có từng thấy...Mặt dây đeo...Ngưoi...Tặng cho ta...Sao?"

Đúng rồi, đây chính là chỗ không ổn, đây chính là chỗ không đúng, nơi cần cổ cùng xương quai xanh đều trống rỗng không còn chút phân lượng, mặt dây đeo bằng đá trắng luôn tự đắc chưa từng rời khỏi thân, luôn quấn quanh cùng da thịt, đã không thấy.

--------------

Truyện convert hay : Chí Tôn Thần Tế Diệp Hạo Trịnh Mặt Sấp
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi