Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 177: Thủy Chung

Ta đoán trong một cái chớp mắt, Ứng Tu Dương có thể sẽ cảm thấy may mắn, bởi vì đầy sân đều là địch nhân, hai cao thủ đều đang nhìn chằm chằm, cuối cùng người hắn cần nghênh chiến nhưng chỉ là một tiểu nữ tử võ công không coi là quá lợi hại.

Đương nhiên cũng có khả năng là bản thân lòng dạ hẹp hòi chút ít, có thể giờ phút này Ưng lão đầu sớm đã là tràn đầy hoảng sợ tuyệt vọng, dù sao cho dù là người khác tạm thời không ra tay, cũng tuyệt đối không cho phép hắn lại chiếm được tiện nghi cực nhỏ, đừng nói là chạy thoát, cái mạng này hôm nay liền phải giao phó ở nơi này, điểm giác ngộ ấy trong lòng của hắn hẳn là đã có rồi.

Chẳng qua là ngoan cố chống cự, cho nên trong hoa viên giờ phút này mới có thanh âm binh binh bàng bàng càng đấu rất khó hoà giải.

Thiết San Hô thân pháp lưu loát, đem một Thanh phong kiếm múa đến lưỡi kiếm như du long, trong mấy tháng này khi vào kinh thành ngày tiếp nối đêm khổ luyện đã có hiệu quả rõ ràng xuất hiện trên người nàng. Luận thực lực, nàng vốn chưa tính là đối thủ của Ứng Tu Dương, chỉ là nay khi vừa vuột mất lại nắm lấy được, lúc này nhìn qua thậm chí còn có thể chiếm được chút ít ưu thế, lão hồ ly kia là ỷ vào một thân kinh nghiệm đối phó với địch mới khó khăn chống đỡ được cục diện, chỉ cần không xảy ra sai lầm gì liền chắc chắn sớm muộn sẽ chịu thiệt. Mà cho dù là xảy ra điều gì sai lầm, ở trước mắt bao người, lại có Thiết Phi Long cùng Luyện nhi đã vận sức chờ phát động áp trận, nhất định là sẽ không có đại sự cố xảy ra.

Lúc này còn lại một vấn đề duy nhất, trái lại là hy vọng trận chiến này có thể kéo dài lâu hơn chút ít thoả thích hơn chút ít, thù này, tốt nhất là không nên chỉ báo như vậy...

Đang suy nghĩ đến một nửa, đầu vai lại bị người vỗ vỗ, đương nhiên là quay về phía bên vai còn đng lành lặn, vừa quay đầu lại, đối diện là ánh mắt hiền hòa của Long tổng tiêu đầu, nghe hắn nói: "Nha đầu, bị sợ hãi đi, ở trong tiêu cục còn phải làm loạn một trận, thật sự quá mức xin lỗi. Lúc này ngươi tổn thương như thế nào rồi? Ta thấy tựa như còn có chút chảy máu, có muốn tìm người xem qua cho ngươi không?"

Bản thân đương nhiên sẽ không quên mất đau đớn trên người, bất quá kỳ thật bị thương cũng không tính là nặng, nơi nặng nhất cũng chỉ là mất đi miếng thịt bằng đầu ngón tay mà thôi, tuy rằng trong một cái chớp mắt đó đau đến khó nhịn, lúc này cũng vẫn còn nóng rát, chỉ là dần dần cũng đã thích ứng, ít nhất không thể so sánh với vài lần trọng thương đã trải qua trước đây. Cho nên cảm tạ mà cười cười, đang định lắc đầu, bỗng nhiên một bên có người chen vào nói: "Long tiêu đầu, nàng cũng không nhọc đến ngươi quan tâm. Nếu ngài cảm thấy nhàn rỗi không có chuyện gì, trước hết nên quản người này a."

Người chen vào nói chính là Luyện nhi, lúc trước nàng là ngăn cản Đỗ Minh Trung, cho nên cách ta vài bước, lúc này mới nắm tay đối phương thản nhiên đi tới, người ngoài nhìn qua tựa như quan hệ có chút không tệ. Ánh mắt của bản thân bất ngờ liếc nhìn qua cái nắm tay kia, phát hiện thật ra là năm ngón tay của nàng đang giữ chặt trên yếu huyệt ở cổ tay của người ta mới đúng, mạch môn của Đỗ Minh Trung bị khấu trừ không thể dùng lực, chỉ có thể thân bất do kỷ mà bị lôi kéo đến bên này.

"Tiểu tử này liền giao cho ngài." Đến gần hơn vài bước, Luyện nhi nửa điểm cũng không trì hoãn, một chưởng đem Đỗ Minh Trung đẩy tới trước mặt Long tổng tiêu đầu, giống như ghét bỏ mà lắc lắc tay, cười nói: "Hắn ra tay không được, lại muốn đi tìm nghĩa phụ nói chuyện, cũng không nhìn một cái xem lúc này nghĩa phụ đang bận rộn áp trận cho San Hô, làm sao có thời gian để ý đến hắn? Lại nói hỏi nghĩa phụ không bằng trực tiếp đến tìmMộ Dung Trùng cho rõ ràng. Bất quá ta cũng không muốn lại kéo gia hỏa này theo một mình đi dạo, nếu không liền làm phiền tổng tiêu đầu, cùng đi với hắn, coi như là coi chừng người, miễn cho còn có chuyện gì vạn nhất."

Ban đầu Đỗ Minh Trung còn có chút không tình nguyện, nghe được câu sau lại xấu hổ cúi đầu. Long tổng tiêu đầu nhìn hắn, lại xoay người nhìn Thiết Phi Long đang khẩn trương chăm chú vào trận đánh trong nội viện, ước chừng cảm thấy không có gì không ổn, liền gật đầu nói: "Vậy cũng tốt, các ngươi có chuyện gì cứ việc phân phó những người chung quanh đi làm. Còn tiểu tử này, liền giao cho ta là được rồi." Nói xong phất tay một cái, cũng làm theo Luyện nhi mà giữ lấy mạch môn của Đỗ Minh Trung, nói: "Ngươi là vì người nhà, vốn cũng hợp tình hợp lý, cũng may không có xảy ra hậu quả xấu gì. Nếu đã biết sai, tiếp theo liền thành thành thật thật cho ta, Mộ Dung Trùng là thật vất vả mới cứu trở về được, điểm ấy ngươi cũng biết, đến hỏi liền có thể, chỉ là nên biết đúng mực, nghe căn dặn, nếu không đừng trách lão hủ không khách khí."

"Ân, ta hiểu được, sự việc lúc trước vãn sinh rất là hổ thẹn, lúc này ta chỉ là muốn biết rõ cữu cữu lão nhân gia cụ thể là như thế nào...Như thế nào..." Đỗ Minh Trung thành thành thật thật cúi đầu nói xong, bỗng nhiên vành mắt đỏ lên, nghẹn ngào. Long tổng tiêu đầu thấy vậy liền than khẽ, đối với chúng ta khẽ gật đầu, lại hướng thủ hạ chung quanh dùng tay ra hiệu vài cái, liền dẫn Đỗ Minh Trung đi ra khỏi đám người.

"... Hừ, đáng tiếc." Nhìn thấy hai người này rời khỏi, Luyện nhi bỗng nhiên không đầu không đuôi mà nói ra một câu như vậy. Tất nhiên là làm cho người ta cảm giác mơ hồ không hiểu, khó hiểu mà nhìn qua, chỉ thấy nàng quay đầu nhìn ta một cái, nhướng mày nói: "Ta vốn định mặc kệ cái gì hợp tình hợp lý, sau khi mọi chuyện kết thúc cũng liền cắt cho hắn hai đao mới thỏa đáng, kết quả là vừa loạn lên liền quên mất, nhớ đến lại không còn cơ hội tốt để ra tay, thật sự quá tiện nghi cho gia hỏa này."

Thì ra là đáng tiếc chuyện này sao? Đang muốn tỏ vẻ không cần như vậy cũng được, đột nhiên Luyện nhi lại đưa tay tới đây chọt lên vết thương trên cánh tay một cái, ngoài miệng còn mỉm cười hỏi: "Như thế nào? Đau sao?"

Một cái chọt này kỳ thật cũng không nặng, chỉ là vết thương làm thế nào lại không đau? Nhịn không được mà rụt người lại, cuối cùng vẫn là toát mồ hôi lạnh cười khổ lắc đầu, không cần phải nói, nhìn dáng tươi cười của Luyện nhi đã biết rõ hành động này của nàng là cố ý, nhất định là trong lòng còn mang theo sự tức giận lúc trước, tư vị lo lắng hãi hùng không dễ chịu, nếu như chọc hai cái có thể làm cho nàng nguôi giận, đã xem như là bản thân chiếm tiện nghi.

Nhưng mà thấy ta cười khổ lắc đầu, sắc mặt nàng lại không có chuyển biến tốt đẹp lên bao nhiêu, nhưng thật ra vừa thu lại nét vui vẻ vừa thu tay lại không chọt nữa, sau khi có chút thở ra một hơi, tới gần vươn tay áp lên phía sau lưng của ta, sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn không vui nói: "Đã biết rõ ngươi là bị thương nhiều hơn nữa cũng sẽ không quan tâm, năm đó khi luyện kiếm bị thanh trúc tía kia đánh trúng hai cái gương mặt liền dẫ trắng bệch, hôm nay giả bộ kiên cường cái gì? Cho dù là bị thương da thịt có thể lành lại, nhưng nội tức bất ổn cũng có thể giả vờ sao?" Giọng nói chưa dứt, một luồng hơi nóng đã từ lòng bàn tay kia truyền vào trong cơ thể.

Kỳ thật ngay lúc đầu lúc đầu khi bàn tay kia áp lên lưng, đã hiểu được nàng muốn làm gì, vốn còn muốn nhã nhặn từ chối, chỉ là vừa rồi một phen dùng sức mạnh, tuy rằng đạt được mục đích, lúc này trong lồng ngực xác thực chính là huyết khí quay cuồng có phần không dễ chịu, lại lo lắng sẽ lưu lại tai hoạ ngầm gì đó, nên liền không khách sáo nữa, thản nhiên mỉm cười một cái, mượn cỗ nhiệt khí khi vận chuyển nội lực kia, để trợ giúp bản thân đạo khí quy chân.

Khi làm như vậy bản thân là hết sức chăm chú, Luyện nhi lại chỉ cần cung cấp chút ít trợ lực là được, cho nên ta giữ nguyên trạng thái có chút khép hờ hai mắt, chỉ thấy nàng không tập trung mà lại đưa mắt nhìn sang trận đánh bên trong nội viện, vừa nhìn, trong miệng vừa phàn nàn mà nói: "Bên này cũng vậy...Đáng tiếc không thể một đao khoét thịt xuống, thật là không sảng khoái...San Hô ta tặng người cho ngươi rồi, ngươi cũng không thể để cho hắn chết quá thoải mái..."

Lời oán giận này giống như nàng đang tự nói với chính mình, chỉ là Thiết San Hô dường như đã nghe thấy được, một kiếm lại nhanh hơn một kiếm nhanh, hơn nữa cũng không đâm thẳng đến chỗ yếu hiểm, mũi kiếm lượn qua những nơi không quan trọng. Sau khi hơn mười chiêu qua đi, trên người Ứng Tu Dương đã có hai ba chỗ thấy máu, quan trọng cùng không quan trọng, lại bị kích động đến khiến cho cho càng thêm cấp bách liều lĩnh. Chỉ thấy hắn tay không tấc sắt lại chống đỡ một hồi, bỗng nhiên giống như một con lật đật mà lăn lăn, mạo hiểm khả năng có thể bị chém mất đầu mà cong thân mình lại từ trong võng kiếm thoát ra, lảo đảo lăn đến bên một vườn hoa trong nội viện, khi lại đứng lên trong tay đột nhiên có thêm một cái xẻng.

Có xẻng này có chuôi làm bằng gỗ, lưỡi bằng thiết, Ứng Tu Dương vốn là chuyên dùng phất trần, hôm nay trong lúc đỏ mắt liều mạng, lại đem loại nông cụ nặng nề này đền để hổ hổ sinh phong, vài chiêu tiếp theo lại là công nhiều thủ ít, nhìn tư thế chính là đang mang theo tâm tư đồng quy vu tận! Cố tình đối thủ của hắn cũng là người không sợ chết, Thiết San Hô làm sao lại bận tâm nhiều chuyện như vậy, vẫn như cũ làm theo ý mình mà xuất kiếm, cho nên mấy lần đều suýt chút nữa đã bị cái xẻng kia đánh trúng, nhưng lại giống như hoàn toàn không quan tâm.

Nàng không quan tâm, có người lại rất quan tâm. Thiết lão gia tử vuốt vuốt râu ngắn, mấy lần đều giống như đã muốn chuẩn bị mở miệng, nhưng cuối cùng lại nhíu mày im lặng, chẳng qua là lo lắng mà nắm chặt nắm đấm. Luyện nhi cũng thay đổi thái độ bàng quang lúc trước, bàn tay giúp ta vận khí, mắt lại chăm chú nhìn vào trong trận chiến, ngay cả bên này đã điều tức xong rồi cũng không có chú ý đến, khi ta khe khẽ đè xuống tay nàng nàng cũng chỉ là nhanh chóng nhìn qua một lần, hỏi: "Muốn đi thoa thuốc lên vết thương sao?" Thấy ta lắc đầu, liền không cần nhiều lời thêm nữa.

Lúc này ngoại thương trên người dĩ nhiên đã ngưng máu, cũng không cần gấp gáp nhất thời, so với băng bó xử lý chút thương tích da thịt, trận chiến báo thù này của Thiết San Hô, mới chính là chuyện quan trọng nhất lúc này. Lại nói dưới đáy lòng có một loại cảm giác mang nghĩa vụ rất kỳ lạ, cho dù chỉ là quần chúng, cũng cảm thấy nhất định phải đem hết thảy mọi thứ từ đầu đến đuôi thu hết vào mắt...Bản thân như thế, có lẽ Luyện nhi cũng là như thế.

Ta và nàng, là người chứng kiến của San Hô và Cửu Nương, từ lúc ban đầu, cho đến cuối cùng.

Hai người đánh giết đến đỏ mắt đấu cùng nhau, tình cảnh không thể nói có bao nhiêu đặc sắc, nhưng lại là nguy hiểm nhiều lần ẩn hiện. Ứng Tu Dương vô cùng cáo già, cho dù liều mạng, cũng là mang theo chủ ý tự tổn tám trăm giết địch ba nghìn, mỗi lần ra tay luôn muốn dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy cái giá lớn nhất từ đối phương. Mà San Hô lại hoàn toàn trái ngược, dù nàng không nghe được tiếng lòng của Luyện nhi, lại chính là mang theo tâm tư tương tự, không muốn để cho đối phương chết quá dễ dàng, oán cùng hận tích tụ thật lâu, bi thương cùng bi phẫn, hôm nay rốt cuộc có thể mượn mũi kiếm này mà phát tiết ra, chỉ sợ giờ phút này nàng so với đối thủ đã sơn cùng thủy tận kia còn muốn điên cuồng hơn nửa phần!

Đảo mắt lại chiến đấu thêm một đoạn thời gian khoảng một chén trà, trong vòng chiến xu thế là càng gay cấn, Ứng Tu Dương thân trúng vài kiếm, mặc dù không ở những chỗ yếu hiểm, cũng đã là máu me đầm đìa chật vật không chịu nổi, có lẽ cũng đã đau đớn không chịu nổi, chẳng qua là ỷ vào võ công có căn cơ coi như là chịu được mà trụ lại. Hắn mặc dù giống như liều chết, chỉ là trên thực tế khi con người càng bị thương đến lợi hại lại càng sợ tử vong, tâm tình muốn sống khiến cho hắn cuối cùng đem cái xẻng xoay quanh nhanh chóng, bảo hộ quanh thân, khi va chạm cũng mũi kiếm liền tạo thành âm thanh bén nhọn chói tai, dường như đã có tia lửa văng ra khắp nơi.

Hắn chật vật, Thiết San Hô chưa chắc đã chiếm được tiện nghi hơn, nàng cũng cố gắng chống cự đến mấy lần, cũng may cái xẻng kia bảo dưỡng không tốt, nhiều nhất chỉ có thể dùng là tù khí*, Ứng Tu Dương rốt cuộc cũng không phải là người có năng lực phi thường, cái xẻng kia đánh vào người còn không đến mức đứt gân gãy xương, múa lâu, lực đạo càng là dần dần bất lực, từ từ để cho San Hô lại lần nữa chiếm được thượng phong, mọi người xung quanh nhìn thấy đều là thở phào nhẹ nhõm.

(*Binh khí cùn, kém lợi hại)

Nhưng vào lúc này, trong vòng chiến lại bị đâm trúng một kiếm, lần này San Hô ra tay thật nặng, đúng là đem cái tai trái cắt tới gần một nửa, nửa bên mặt của Ứng Tu Dương lập tức tràn đầy máu tươi, dù hắn có là người từng trải cũng đau đến thảm thiết không thôi, ngay sau đó hai mắt lại trợn ngược, bỗng nhiên điên cuồng quát lớn: "Lão tử cùng tiểu tiện nhân ngươi cá chết lưới rách a!" Chiêu thức đột nhiên biến đổi, một tay cầm xẻng một tay xuất chưởng, chưởng pháp kia cực kỳ hung hãn, mỗi một chưởng đều mang theo luồng gió vù vù rung động!

"San Hô cẩn thận!" Gần như cùng lúc đó, chợt nghe thấy Luyện nhi ở bên cạnh lớn tiếng nhắc nhở: "Lưu ý sắc khí trong lòng bàn tay của hắn, lòng bàn tay này có độc, không thể chạm vào!" Nàng vừa quát lớn mọi người đều là sợ hãi, bản thân theo lời lưu ý mà nhìn qua, cũng phát hiện lòng bàn tay của Ứng Tu Dương có màu đen, tuy rằng tỉ lệ sậm màu chưa đủ, lại cực kỳ giống như tuyệt học Phong sa chưởng của Kim Độc Dị, cũng không biết người này làm sao lại học được, mặc dù chỉ là một chút da lông cực nhỏ, chỉ là lúc này đối mặt là có chút khó giải quyết!

Lúc trước Ứng Tu Dương chậm chạp không dùng đến chiêu này, nghĩ là có sự cố kỵ của chính bản thân hắn, lúc này sử dụng đến mới xem như là thật sự liều mạng, thế công giống như một con hổ điên cuồng! San Hô được Luyện nhi mở miệng cảnh báo, cũng không biết sâu cạn, theo bản năng mà đề phòng độc chưởng kia, ngược lại liền bị cái xẻng kia liên tục đánh trúng vài lần, thân thể bị ngăn trở, ngay lập tức tình thế đại biến! Phải biết thiết khí kia khi đánh vào người còn dễ nói, nếu như bị đánh trúng đầu hoặc có nơi yếu hiểm, hậu quả so với trúng một kiếm càng là không chịu nổi!

Sự việc chúng ta hiểu được, đối thủ đương nhiên cũng hiểu rõ, gương mặt Ứng Tu Dương lộ vẻ vui mừng, cầm cái xẻng kia tấn công liên tục, chiêu số là nhắm tới trên đầu San Hô mà tấn công, người vây quanh vòng chiến đều đồng loạt vang lên một tiếng cảm thán! Ở trong vòng chiến vang lên tiếng Thiết San Hô nghiến răng kinh hô, đem Thanh phong kiếm múa đến mưa gió không lọt, giống như muốn đem kiếm pháp hóa giải đi tất cả đòn tấn công.

Hai bóng người giao nhau, sinh tử một đường, vốn cái xẻng là vừa nhanh vừa mạnh bỗng nhiên có chút dừng lại, đối với Thiết San Hô vừa mới né mình lách qua hai kích mà nói, đây chính là cơ hội phản công tuyệt hảo, nhưng không biết tại sao nàng lại không có động thủ, ngược lại liếc qua bên ngoài. Mà sau khi cái xẻng kia hơi dừng lại lại là trận bão tấn công ập tới, trong đó xen lẫn là tiếng Ứng Tu Dương nổi giận mà chửi bậy.

Chi tiết vừa lướt thoáng qua trong trận kịch đấu này ít có người nào có thể chú ý tới, ta lại cùng Luyện nhi liếc nhìn nhau, song song đưa mắt nhìn sang Thiết Phi Long đứng ở bên kia.

Thiết lão gia tử chuyên tâm nhìn chằm chằm vào nữ nhi, hoàn toàn không có phát hiện tầm mắt của chúng ta. Chỉ thấy hai mắt ông nhìn chằm chằm vào trong vòng chiến, bàn tay giống như vô thứ mà tìm đến hòn non bộ bên cạnh, năm ngón tay hơi cong lại, liền tạo thành vài lỗ nhỏ trên tảng đá giống như chỉ vừa ấn tay vào miếng đậu hũ, ông bất động thanh sắc mà đem hòn đá nhỏ nắm trong tay chà xát, vỡ thành từng khối nhỏ hơn, sau đó cong tay nhẹ nhàng mà bắn ra...

Dựa vào khinh công của mình chính là không còn kịp nữa rồi, chỉ đủ thời gian đẩy nhẹ lên lưng Luyện một cái, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Luyện nhi cũng cơ hồ là đồng thời tung người nhảy lên, tốc độ vô cùng mau lẹ, giống như lưu tinh cản nguyệt mà lao vút lên trời cao khẽ phất đi một cái, đã đem hòn đá nhỏ mà lão gia tử vừa mới bắn ra toàn bộ thu vào bàn tay.

"Ngọc oa nhi!" Thiết Phi Long ảo não kêu lên một tiếng, sắc mặt nói không rõ là sinh khí hay là lúng túng, ông làm sao không biết Thiết San Hô là mang theo ý định tự mình báo thù, chẳng qua là chịu không nổi trơ mắt nhìn nữ nhi của chính mình ở vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, mới muốn âm thầm xuất thủ tương trợ. Luyện nhi đương nhiên cũng hiểu rõ, cho nên mới mỉm cười mà đi tới, đang định nói gì đó, đột nhiên lại bị một tiếng thốt lên làm cho quay đầu lại.

Bị tiềng kinh hô này đánh động còn có ta và lão gia tử, ngay trong nháy mắt khi ba người chúng ta vừa mới phân tâm, trong vòng chiến lại có đột biến, Thiết San Hô tránh được phần lớn đòn tấn công, ở chiêu thức cuối cùng khi phóng người lên liền bị thiết khí đánh trúng vào cẳng chân, chiêu thức cuối cùng này Ứng Tu Dương dùng hết toàn lực, sau một kích này truyền đến một tiếng trầm thấp rõ ràng, dường như là thanh âm của thứ gì đó bị bẻ gãy.

"A Hô!" Dù sao cũng là cốt nhục liền tâm, dù cho Thiết lão gia tử đã quen nhìn mưa gió, lúc này cũng kêu lên một tiếng, ông tựa hồ là thân thể khẽ động, lại bị Luyện nhi ở bên cạnh kiên quyết đè xuống, hai người còn không kịp nói gì, trong vòng chiến Thiết San Hô lại cao giọng cười ha hả, trên trán nàng bởi vì đau đớn mà trượt xuống mồ hôi, lại giống như cười đến cực kỳ thoải mái, vừa cười vừa nói: "Ưng lão tặc, một đòn vừa rồi, xem như là ta ban cho ngươi! Duy chỉ có mối thù này, Thiết San Hô ta tuyệt đối sẽ không mượn tay người khác mà hoàn thành! Đến Âm Tào Địa Phủ mà bồi tội cho Cửu Nương đi!" Lời còn chưa dứt cổ tay đã xoay chuyển, kiếm quang dày đặc, cũng đột nhiên thay đổi đấu pháp!

Lúc trước chiêu số của Thiết San Hô đều là kiếm pháp gia truyền, Thiết Phi Long am hiểu nhất là nội công quyền cước, mặc dù kiếm pháp hạng nhất, nhưng cũng không quá mức thần kỳ, lúc này nàng vừa chuyển chiêu số, lại nhìn qua có vài phần nhìn quen mắt, nhìn kỹ lại, đây rõ ràng là một chiêu thức lộn xộn trong môn phái của ta cùng Luyện nhi! Ban đầu trong lòng có chút ngạc nhiên, tiếp theo nhớ lại năm đó không phải nàng chính là bởi vì học trộm kiếm phổ mới bị trục xuất khỏi gia môn sao? Liền lại thoải mái, ánh mắt bất ngờ nhìn về hướng Luyện nhi, vừa rồi nàng cũng đang giương mắt nhìn sang đây, có lẽ là trong lòng cả hai đều có vài phần hoài niệm a.

San Hô có sự tự trọng của mình, sau khi bị trục xuất khỏi gia môn, cũng chưa từng thấy nàng dùng qua kiếm chiêu đã học trộm đến, hôm nay lại lần nữa sử dụng đã có vài phần biến hóa, sáp nhập vào thủ pháp của riêng nàng, có chút nét độc đáo riêng biệt, may mà uy lực không giảm. Đã đi được nửa đường, Phong sa chường nửa vời kia làm sao có thể đánh đồng được với từng chiêu từng thức tinh điêu tế khắc tâm huyết của sư phụ? Đảo mắt Ứng Tu Dương liền đã sắp sụp đổ, chắc chắn đã là đại bại, thân trúng vài kiếm, trong hàn quang tung bay, mấy ngón tay đều toàn bộ bị cắt đứt, lập tức máu chảy đầm đìa, lăn trên mặt đất điên cuồng gào rú không ngừng! Thiết San Hô không buông tha làm xong những thứ này, mới khàn giọng hét lớn một tiếng, lần này cũng không sử dụng kiếm, mà là dồn đủ toàn lực vận khởi chưởng phong, trước đánh vào trước ngực Ứng Tu Dương cắt nát phế phủ tâm mạch của hắn, lại tung một chưởng đem đỉnh đầu hắn dánh cho nát bấy!

Chịu hai kích này, tên ác tặc tội ác chồng chất kia, kẻ năm lần bảy lượt mang đến cho chúng ta rất nhiều phiền toái, cứ như vậy mà mềm nhũn ngã xuống đất, trong ánh mắt đều tràn đầy sợ hãi, dường như không thể tin được đây chính là kết quả của mình.

Trong cả nội viện chìm vào sự trầm mặc ngắn ngủi, không có ai vì loại người này mà mang theo cảm giác nặng nề, cho nên trong sự trầm mặc này có nhàn nhạt cảm giác thoải mái lan ra, lão gia tử giống như đã dỡ xuống được tảng đá nặng nề mà chuyển động bờ vai, cùng Luyện nhi nhìn nhau cười cười, đám người vây xem vốn đang khẩn trương cũng mơ hồ trở nên buông lỏng, đều đã qua rồi, chắc hẳn giờ khắc này tất cả mọi người ở đây đều là nghĩ như vậy, bản thân cũng là không ngoại lệ.

Nhưng mà trong nháy mắt tiếp theo, Thiết San Hô đang cầm kiếm đứng im lại bỗng nhiên giống như một mũi tên rời cung mà xông ra ngoài, tổn thương trên chân dường như không có tạo thành bao nhiêu ảnh hưởng, đảo mắt nàng liền vượt qua đám người, biến mất ở một góc khuất!

... Không tốt! Sau một lát kinh ngạc có một người chợt loé lên trong suy nghĩ, đột nhiên ý thức được đây là xảy ra chuyện gì, cũng không có cách nào gọi người, bản thân vội vàng cất bước ra sức đuổi theo, chỉ hy vọng là còn kịp!

Lao ra khỏi hậu viện không bao xa, Luyện nhi liền đuổi theo, vội vàng liếc nhìn nhau, cả hai đã là trong lòng biết rõ. Hai chúng ta tốc độ đã xem như vô cùng mau lẹ, Luyện nhi là toàn lực mà đi, từ đuổi theo đến vượt qua ta chỉ bỏ ra một chút thời gian, chỉ trong chớp mắt đã xa xa tiến đến phía trước, mà giống như có thần trợ, lúc này đây Thiết San Hô dường như là nửa điểm cũng không thua kém chúng ta, có lẽ cũng là bởi vì bản thân lộ trình rất ngắn.

Đúng vậy, đối với người có cước trình nhanh mà nói lộ trình này là rất ngắn, chỉ cần xuyên qua nơi hành lang uốn lượn, lại vượt qua hai gian biệt viện, liền tới sương phòng bên trái nơi Mộ Dung Trùng đang dưỡng bệnh.

Khi ta xông vào, Luyện nhi đã đứng vững vàng gót chân, thế cục trong phòng là vừa nhìn liền hiểu ngay, Long tổng tiêu đầu cùng Đỗ Minh Trung đã là trở tay không kịp, không biết làm sao mà cừng người đứng ở cách đó vài bước, ỏ trên giường Mộ Dung Trùng nửa chống thân thể lên, khuôn mặt của hắn đã có huyết sắc, lại cũng không phải quá tự nhiên, hẳn là bị dược tính tác động lên, mà Thiết San Hô đứng ở ngay trước mắt hắn, thanh kiếm rét căm căm còn nhuộm máu tươi đang chỉa thẳng vào cổ họng của hắn.

Ánh mắt của Thiết San Hô có chút đăm đăm, vừa rồi mùi máu tươi chém giết cùng cảm giác báo thù không biết đã có bao nhiêu ảnh hưởng đến tâm tính của nàng. Bên trong này, ta vô pháp mở miệng, Luyện nhi cũng dứt khoát ôm cánh tay đứng ở ngoài quan sát không nói lời nào, còn lại Long tổng tiêu đầu cùng Đỗ Minh Trung nhưng thật ra chính là cẩn thận từng li từng tí mà khuyên nhủ, đáng tiếc thân là người ngoài cuộc, những lời khuyên bảo kia không thể nghi ngờ chính là không rơi vào trong lòng của người trong cuộc.

"A Hô! Con muốn làm gì? Đừng hồ đồ!" Theo sát phía sau đi vào cửa chính là Thiết Phi Long, lão gia tử thấy tình cảnh như vậy sắc mặt liền trầm xuống, thực sự không dám tùy tiện tiến lên ngăn cản, những hành động của Thiết San Hô khi giết Ứng Tu Dương hoàn toàn không giống như ngày thường, ước chừng cũng đã làm cho lão gia tử cảm thấy kiêng kị, cho nên dù là trầm mặt quát lớn, giọng nói của ông cũng không phải là quá nặng nề, ngược lại mang theo vài phần khẩn cầu: "San Hô, con đã quên cha là nói với con như thế nào sao? Người này xác thực đã làm chuyện ác, nhưng cũng không phải là kẻ cầm đầu, huống chi hắn đã hoàn toàn tỉnh ngộ, còn bởi vì cứu lão phụ thân của con mà cửu tử nhất sinh, mối thù này, Thiết gia chúng ta không thể ghi đến trên người hắn a...Con cũng không hiểu được sao?"

Nghe vậy, Thiết San Hô vẫn là giống như tượng gỗ mà lặng lẽ không nói, vẫn không nhúc nhích, ngược lại là Mộ Dung Trùng trên giường đã mở miệng."Tại hạ...Cám tạ một phen hảo ý của Thiết huynh..." Mặc dù hắn có thể mở miệng nói chuyện, hơi thở lại rõ ràng là bất ổn, đứt quãng cố gắng chống đỡ mà nói: "Chẳng qua là...Cái mà Thiết huynh gọi là ân cúu mạng...Tại hạ, tại hạ cũng không đảm đương nổi, những người đó chắc hẳn...Chắc hẳn vốn là theo dõi ta mà đến, ta vì thế mà nhận một chưởng của Thiết huynh, cũng là... Gieo gió gặt bão..."

Nói tới đây, hắn bất đắc dĩ cười mà khổ cười, ngược lại nhìn chằm chằm vào Thiết San Hô, run rẩy ôm quyền nói: "Giết người...Đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền. Nếu không có Mộ Dung Trùng ta, sự việc lúc trước xác thực, xác thực là có thể tránh khỏi...Thiết cô nương ngươi có quyền đòi nợ, ta, nửa cái mạng của ta...Mặc cho ngươi xử trí."

Hắn cố sức mà nói hết những lời này, tựa hồ đã là sức cùng lực kiệt, nhưng vẫn là gắng gượng không có ngã xuống, tựa hồ đang chờ đợi một cái kết cục."Ta sẽ không bỏ qua cho Mộ Dung Trùng, nhưng sẽ không hiện tại liền ra tay với hắn", lúc này không biết như thế nào, trong đầu lại hồi tưởng lại nhưng lời mà vài ngày trước Thiết San Hô nói với ta, những lời này nửa phần sau nàng không thể làm được, như vậy, nửa trước đoạn?

Lúc này đây, không đợi bao lâu liền đã có được đáp án. Chỉ thấy Thiết San Hô cười lạnh, cầu vòng bạc đột nhiên lóe lên trong tay, ngay khi Thiết lão gia tử hô to hai tiếng dừng tay chính là lúc bàn tay cầm kiếm đã nâng lên, trực tiếp chém nghiêng qua đầu Mộ Dung Trùng! Nương theo thanh âm da thịt đứt vỡ, chính là một chuỗi huyết châu!

Mộ Dung Trùng trầm xuống nặng nề hừ một tiếng, mệt mỏi đổ xuống giường, trên gối trên trán dính đầy máu tươi.

Hết thảy phát sinh trong nháy mắt, ngay lập tức trôi qua, Long tổng tiêu đầu cùng Đỗ Minh Trung mới "A" một tiếng mà lao tới kiểm tra, vẫn còn không đợi nhìn cẩn thận, người dính đầy máu tươi kia lại đột nhiên mở mắt ra, suy nhược mà ôm quyền, trầm giọng nói: "... Đa tạ."

Đối với chuyện này Thiết San Hô không chút nào để ý tới, chẳng qua là trong tay đã nắm chặt một nắm tóc, nơi chân tóc còn dính liền chút ít da thịt. Bàn tay trái của nàng nắm lấy nắm tóc này, tay phải vẫn nắm lấy thanh kiếm, không nói tiếng nào mà đi ra ngoài phòng, lấy tiểu linh bài trong ngực ra, đem nắm tóc nhuốm máu cùng thanh kiếm nhuốm máu cùng nhau dâng lên trước linh bài, trịnh trọng, thật sâu, dập đầu ba cái.

Sau khi làm xong, nàng lại đột nhiên đứng lên, quay người đi đến trước mặt Thiết Phi Long, phịch một tiếng mà quỳ thẳng tắp xuống đất, lúc này rốt cuộc mới mở miệng, chẳng qua là khi mở miệng thanh âm đã không có chút tâm tình nào, dường như là một loại máy móc khô khan mà cứng ngắc.

"Phụ thân." Thiết San Hô mở miệng nói: "Nữ nhi bất tiếu*, tất cả nguyện vọng đã hoàn thành, từ nay về sau trong lòng vô yêu không hận, cũng sẽ không dậy sóng nữa. Nếu như phụ thân chấp nhận nữ nhi như vậy, nữ nhi liền đem cả quãng đời còn lại quỳ gối báo hiếu, mặc dù không thể có con cháu xung quanh, cũng sẽ dốc hết sức mà chiều cố người tuổi về già. Còn nếu như phụ thân không thể chấp nhận...Vậy nữ nhi bất tiếu chỉ có thể quy y xuất gia, từ nay về sau thanh đăng cổ Phật, cả ngày lẫn đêm đều sẽ tụng kinh cầu phúc cho người, mong phụ thân thứ tội."

(*Người nhỏ bé, vô lực)

Tác giả có lời muốn nói: Vốn là muốn tiếp tục viết về nhân vật chính, bất quá ngẫm lại vẫn là dừng ở chỗ này a... Chương này là thuộc về San Hô.

Sau đó, gửi mọi người, bởi vì hai ngày này có đủ loại trách cứ sư tỷ*, tuy rằng chỉ là có chút mông lung, nhưng xuất phát từ nghĩa vụ ta vẫn là muốn giải thích một chút, cuối cùng mới phát hiện mọi người là trông mong đem Trúc Tiêm tạo thành "Người bảo vệ có thể làm cho Luyện nhi được tùy ý, không bị tổn thương, yên lặng giải quyết tốt hậu quả". Thật đáng tiếc, vậy chỉ sợ sẽ làm cho mọi người thất vọng rồi, yêu cầu này đã vượt qua khả năng cực hạn mà Trúc Tiêm có thể đạt tới, có thể hoàn mỹ bảo vệ được Chim Ưng bay lượn trên chín tầng mây, e rằng cũng chỉ có Dực Long thôi...Mà có đánh chết thì sư tỷ cũng sẽ không trở thành như vậy được...

(*Sư tỷ ở đây chỉ Trúc Tiêm)

Càng quan trọng, ta muốn nói, ưng có sự kiêu ngạo của ưng, loại người bảo vệ hoàn mỹ này, chỉ sợ là Ngọc La Sát không cần, cũng sẽ không chấp nhận để bản thân bị che chở dưới đôi cánh nào khác, ít nhất Ngọc La Sát trong tâm trí của ta sẽ không chấp nhận chuyện đó. Mật đường của người này, lại là thạch tín của người kia, dù cho dùng danh nghĩa của tình yêu cũng không cần tự cho là đúng, nếu không hiểu được, xin tham khảo qua câu chuyện của Lăng Mộ Hoa (không phải Lăng Vân Phượng) và Hoắc Thiên Đô a. Luyện Nghê Thường cao ngạo quật cường liều lĩnh càng là vượt trên Lăng Mộ Hoa, khách quan mà nói, dựa theo cốt truyện như vậy cũng chỉ có thể viết xuống hai chữ BE trong cái kết...

Mượn chuyện này để giải thích một lần cuối cùng, xem như là một dấu chấm tròn kết thúc. Thuận tiện thỉnh cầu một chuyện, bởi vì thiên vị một nhân vật mà cảm thấy CP của nàng không vừa mắt, không đủ xứng đáng, điểm ấy không có gì đáng trách, chỉ mong khách quan đánh giá, phê bình thật đúng, ta cũng sẽ mỉm cười mà nghe mọi người trách mắng, coi như là mang theo tâm tình mà trách mắng cũng cầu mong trách mắng cho đúng trọng tâm~~

Truyện convert hay : Thần Y Độc Phi Phúc Hắc Bảo Bảo
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi