Saved Font

Trước/171Sau

Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng

Chương 113: 113: Không Tên 113

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chương 113

Edit: Qing Yun

Trong biệt thự này có một mảnh cỏ xanh um tùm, hiện giờ một đám quỷ đang chen chúc đứng đó, nhìn số lượng có phần đồ sộ, cũng khá đáng sợ.

Dáng vẻ quỷ hồn đều không đẹp, vẫn giữ nguyên dáng vẻ khi vừa qua đời, bởi vì là quỷ cho nên sắc mặt chúng xanh trắng, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn mấy người Việt Khê.

Hàn Từ Tuyết nắm chặt thanh kiếm trong tay, sắc mặt nặng nề, cô ta hoàn toàn không ngờ rằng trong phòng này lại có nhiều hồn ma như vậy.

Đúng như lời Việt Khê nói, đây là nơi luyện âm thiên nhiên, những âm hồn này ở đây tạo thành một nơi “dưỡng cổ” thiên nhiên, người ở sau lưng cho chúng nó tàn sát lẫn nhau, khơi dậy bản tính hung tàn của chúng, cho nên năng lực của đám âm hồn này không yếu, âm khí trên người lại rất nặng, hiển nhiên mang đến cho bọn họ không ít áp lực.

“Tình hình này thật không ổn, hay là chúng ta ra ngoài đi…”

Bọn họ không khỏi lùi bước, trong lòng cũng bắt đầu e dè.

Việt Khê nói: “Bây giờ không phải lúc chúng ta muốn lui là có thể lui.”

Những người khác quay đầu lại mới phát hiện đoạn đường phía sau họ đã trở nên âm u, bọn họ bị âm hồn vây quanh, quả thực không có đường chạy trốn.

“Này… Vậy phải làm sao bây giờ?” Mọi người nóng nảy, mồ hôi lạnh túa ra, chỉ cảm thấy rét run từng cơn.

Hàn Từ Tuyết lấy một lá phù ném ra, một tiếng nổ bùm vang lên, ngọn lửa cuốn hoàng phù hóa thành làn khói nhẹ tan biến vào không trung, hai tay cô ta tạo thành pháp quyết, thấp giọng nói: “Quỷ vương Mặc Tang, nhanh chóng hiện thân!”

Một luồng gió lạnh thổi qua, không khí dần trở nên đè nén, đám quỷ đang như hổ rình mồi trước mặt họ chợt xôn xao, sau đó một bóng người âm u xuất hiện trước mặt bọn họ.

Quỷ vương Mặc Tang!

Nhà họ Hàn có thể ký khế ước với quỷ, họ có thể ra lệnh cho quỷ đến trợ giúp trong quá trình hàng yêu, Hàn Từ Tuyết thiên phú hơn người, năm cô ta mười một tuổi đã ký được khế ước với Qủy vương Mặc Tang, cho nên lúc này Qủy vương mới đến theo lệnh của cô ta.

Những người khác nhìn Hàn Từ Tuyết càng thêm sùng bái, bọn họ bị khí thế trên người Qủy vương ép sắp không thở nổi, bởi vậy cũng không dám hé răng. Cũng vì như thế nên càng chứng tỏ Hàn Từ Tuyết có thể gọi Qủy vương đến là tài giỏi cỡ nào.

“… Sao cô lại chạy đến chỗ thế này?” Mặc Tang hỏi, anh ta nhìn thấy lượng lớn âm hồn thì không khỏi nhíu mày.

Hàn Từ Tuyết cười khổ, nói: “Một lời khó nói hết, lúc đến cũng không nghĩ ở đây có nhiều âm hồn như vậy, Mặc Tang, mong anh giúp đỡ.”

Làm Qủy vương, năng lực của Mặc Tang đương nhiên không thể khinh thường, anh ta đứng ở nơi đó, khí thế kia đè ép tất cả âm ở đây, bọn chúng khủng hoảng xôn xao.

Vóc dáng Mặc Tang rất cao, khoảng chừng hai mét, không khác gì người không lồ khi đứng bên những người khác, hơn nữa quỷ lực rất mạnh, ép đám quỷ nhỏ kia lạnh run.

Anh ta giơ thanh đao trong tay lên, âm khí vờn quanh thân đao, thân đao đen tối không nhìn rõ lưỡi đao.

Mặc Tang chém một đao, quỷ lực tản ra, đám âm hồn này lập tức hóa thành sương đen, quỷ lực bị hút vào trong thanh đao. Vì hấp thu quá nhiều âm hồn, thanh đao này càng thêm âm u hơn.

“Sư phụ, cô xem thanh đao trên tay anh ta…” Hàn Húc cảm thấy thú vị, cậu nh ỏ giọng nói.

Nghe vậy, Việt Khê chăm chú nhìn, một lúc sau mới nghi ngờ nói: “Hình như trên thanh đao kia có vết nứt…”

Ở giữa thanh đao của Mặc Tang có một vết nứt ngắn, vết nứt này không dễ phát hiện, chỉ có nhìn kỹ mới nhìn được một ít dấu vết.

Việt Khê giật mình nói: “Vừa rồi tôi còn cảm thấy hơi thở của anh ta là lạ, tuy rằng là Qủy vương nhưng khí thế cũng quá sắc bén, giống như là đao sắc… Thì ra là như vậy.”

Quỷ vương này là một thanh đao, cho nên mới làm cho người ta có cảm giác không dám nhìn thẳng, thanh đao kia quá sắc bén, cho dù chỉ liếc mắt nhìn cũng có thể sẽ bị nó cắt trúng.

Quỷ vương đánh ra một con đường ở trước mặt, nhưng chẳng mấy chốc quỷ quái lại kéo đến, Hàn Từ Tuyết vội nói: “Chúng ta thừa dịp đi vào thôi!”

Đến khi bọn họ đi vào phòng, quay đầu nhìn lại thấy mặt cỏ kia đã bị âm hồn tụ tập chật ních, âm khí nồng đậm, nhìn sắc trời như cũng ảm xuống.

Đám âm hồn này bị nhốt ở đây, trong lúc đó chúng còn tàn sát lẫn nhau, bây giờ đã trở thành cỗ máy giết chóc, e rằng bọn chúng đã mất hết lý trí rồi.

Dường như trong không trung có tiếng chuông vang vọng, đám âm hồn đang bị khí thế của Mặc Tang đè nén động nhiên trở nên náo động, chúng nó quay đầu nhìn quỷ bên cạnh, bợt há mồm cắn lên hồn thể của đối phương.

Âm hồn không có thực thể, cho dù cắn cũng không xuất hiện tình huống máu tươi đầm đìa, chỉ có quỷ lực và âm khí màu đen túa ra, quỷ bị cắn cũng sẽ hồn phi phách tán.

Những người khác nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt, có cảm giác da đầu run lên vì sợ hãi, không khỏi lên tiếng: “Chúng nó đang làm gì vậy?”

“Luyện cổ, đó là vô số cổ trùng đang chém giết lẫn nhau, con sống sót cuối cùng mới có thể trở thành mẫu cổ, cũng là con mạnh nhất.. Nhưng lâu như vậy, có lẽ mẫu cổ đã hình thành rồi, đám bên ngoài chỉ là chất dinh dưỡng của cổ thôi.” Việt Khê ngẩng đầu, nhìn căn biệt thự xinh đẹp nhưng cực kỳ âm u trước mắt, cô nói: “Chúng ta đi vào trước đi.”

Việt Khê mở cửa, mùi máu tanh lập tức ập đến, Việt Khê che kín miệng mũi mình theo bản năng.

Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, đồng tử của mọi người đều co rút mãnh liệt.

Trong phòng máu tươi chảy đầy đất, có xác người nằm la liệt trên mặt đất, chết rất thê thảm, hầu hết đều bị giết bởi một nhát dao.

Trên lâu chợt truyền đến tiếng thét chói tai, một cô gái mặc sườn xám thất tha thất thểu chạy xuống, cô ấy nôn nóng bỏ chạy, không ngờ lại vấp ngã lăn xuống khỏi cầu thang, giày trên chân đã rơi ra từ lúc nào không hay.

“Tướng quân, tướng quân, ngài tha cho em đi!” Cô gái khó khăn đứng dậy khỏi mặt đất, rồi bị người đàn ông kéo lấy tóc.

Người đàn ông phía sau thân hình cao lớn, anh ta kéo một thanh đao dài trong tay, trường đao bị lấm bẩn, đó là vết máu, máu đang tách tách chảy xuống sàn, chẳng mấy chốc đã tạo thành một vũng máu đỏ trên mặt đất.

“Oang Oanh, không phải em thích nhất anh à? Vậy đi chết cùng anh đi!” Người đàn ông nở nụ cười, anh ta giơ đao lên, hung ác chém một nhát xuống.

“Á!” Người nhát gan đã vội che mặt không dám nhìn tiếp.

Hàn Từ Tuyết khẽ nhíu mày, nghi ngờ hỏi: “Đây là gì?”

“Là ảo giác!” Việt Khê trả lời, cô đi qua, vươn tay xuyên qua người đàn ông kia, cô nói: “Có lẽ đây là cảnh đã từng xảy ra trong này, chẳng qua nó lặp đi lặp lại thôi. Sau khi qua đời, bọn họ bị nhốt lại ở đây, không được luân hồi, phải lặp đi lặp lại quá trình mình bỏ mạng… Rất nhiều quỷ hồn sẽ xuất hiện tình huống này, nhưng ở đây lại khác, chúng nó bị nơi luyện âm này vây lại.”

Phòng khách trống trải tràn ngập mùi máu tươi, người đàn ông ngửa mặt lên trời điên cuồng cười to, sau đó giơ đao chém xuống chính mình, anh ta ngã xuống đất, chỉ giây lát đã không còn hơi thở.

Tất cả quay lại trạng thái bình thường, những cái xác nằm trên mặt đất, chết không nhắm mắt, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Bọn họ hoàn toàn không biết vì sao nam chủ nhân lại đột nhiên nổi giận.

Đột nhiên, tiếng người hát hí khúc vang vọng không trung, tiếng hát động lòng người, nhưng ở nơi xác chết đầy đất thế này khiến ai nghe thấy cũng không khỏi hoảng sợ.

Việt Khê ngẩng đầu nhìn lại, cô nói: “Đi thôi, đi lên tầng, ở đây có người.”

“Có người?”

“Ừ, lúc vào tôi đã cảm nhận được, là người sống. Đại khái là mất tích trong này rồi đi đến đây…”

Việt Khê chạy thẳng lên tầng, một đường đi lên, khắp nơi la liệt người chết, tất cả mọi người trong tòa nhà đều bị người tướng quân kia gi3t chết rồi, khắp nơi đều là mùi máu tươi.

Bọn họ vẫn còn trong ảo cảnh, thi thể trong này vẫn chưa biến mất.

Có tiến hí khúc từ trong phòng truyền ra, Việt Khê vươn tay mở cửa, cảnh tượng bên trong lập tức rơi vào mắt.

Trong phòng có một nữ quỷ và một thi thể người đàn ông.

Góc nghiêng của nữ quỷ cực hoàn mỹ, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp nhưng đáng tiếc lại có một vết thương phá hủy sự hoàn hảo này, vết thương kia gần như khiến đầu nữ quỷ chia thành hai phần. Nữ quỷ ngồi xổm trên đất, nhỏ giọng ngâm nga hí khúc, đôi tay thon dài đang cầm trái tim vẫn còn dãn nở.

Bên chân nữ quỷ là một người đàn ông đã không còn hơi thở, người đàn ông trợn to mắt, trên mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm sợ hãi, trước ngực trống rỗng, trái tim trong ngực đã bị đào ra.

Có người kinh hãi nói: “Nữ quỷ này không phải cô gái bị chém chết dưới nhà mà chúng ta vừa thấy à?”

Dường như tâm trạng của nữ quỷ đang rất tốt, cô ta cầm trái tim, há to mồm rồi nhét trái tim còn đỏ tươi vào bụng.

“Oẹ!” Thấy cảnh tượng như vậy, có ngươi không khỏi chống tường nôn ra.

Sau khi nuốt trái tim xuống, vết thương trên mặt nữ quỷ dần khép lại, chỉ trong giây lát, khuôn mặt cô ta đã láng mịn như ngọc, môi hồng răng trắng, cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng dù xinh đẹp cỡ nào mà nghĩ đến cảnh vừa rồi, mấy người Việt Khê chỉ cảm thấy buồn nôn, hoàn toàn không có tâm tư thưởng thức.

“Cửu thiên, lôi pháp.”

Tiếng nói trầm thấp vang lên, vô số tia sét ầm ầm đánh xuống nữ quỷ. Uy lực lôi điện này cực kỳ mạnh, dù là người khác đứng ở bên nhìn cũng cảm nhận được lực lượng đáng sợ trong đó.

Mọi người quay đầu đi, nhìn thấy vẻ mặt phụng phịu của Việt Khê, cô ghét bỏ ra mặt.

Lôi điện rơi xuống không chút báo trước, nữ quỷ kia bị đánh trúng người, hơi thở suy yếu, nhưng vẫn chưa hồn phi phách tán, chỉ là vết thương trên mặt vừa khép lại, bây giờ lại bị vỡ ra, máu chảy đầm đìa.

“Đau quá, mặt của tôi, mặt của tôi…” Cô ta che mặt, hung ác nhìn Việt Khê.

Chợt, tiếng thét dài vang lên khắp phòng, một đôi tay vươn lên khỏi mặt đất, bắt lấy chân bọn họ.

“Đây là gì thế?” Mọi người sợ hãi kêu.

Nữ quỷ lao tới, mặt mũi trắng bệch như tờ giấy, âm khí trên người bùng nổ, miệng vết thương chảy máu không ngừng, dáng vẻ nhìn rất ghế người.

“Rầm!”

Việt Khê nhíu mày đá một cái, đá thẳng nữ quỷ vào vách tường, động tác dứt khoát lưu loát, người bên cạnh nhìn thấy không khỏi muốn khen cô một đá này thật sự đẹp trai.

Cô tránh chân đi, hai cái tay nắm lấy chân chô giống như bột mì, lập tức hóa thành tro tàn.

“… Vừa rồi cô dọa đến tôi, tôi hơi tức giận.”

Nói vậy, Việt Khê dẫn nát đôi tay dưới đất, sau đó tiếp tục dùng chân xoay nghiền, dẫm đôi tay đó tan vụn ra.

Cô ngước mắt, nhìn con lệ quỷ trong phòng, bước từng bước đi qua, âm khí tức khắc bùng nổ.

Lực lượng ấy quá đáng sợ, gần như đè ép khiến nữ quỷ không thể động, ở trước mặt cô, nữ quỷ căn bản không có khả năng kháng cự, đó là nỗi sợ hãi theo bản năng!

Nữ quỷ trợn mắt nhìn Việt Khê, trong lòng nhận thấy khác thường, lập tức muốn bỏ chạy.

Việt Khê vươn tay, hoàng phù trong tay lóe sáng, dán quanh người nữ quỷ, ký hiệu trên hoàng phù lập lòe, trực tiếp tạo thành một nhà giam, vây nữ quỷ vào trong đó.

Một tia sét nổ tung trên đầu, nữ quỷ ngã trên đất, bị sét đánh cháy xém.

Việt Khê hừ nói: “Cô nghĩ rằng tôi sẽ để cô chạy trốn à?”

Mọi người: “…”

Bọn họ ngạc nhiên nhìn cảnh này, trong lòng cảm thấy rất ngơ ngác, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Này, sao lại thấy Việt Khê còn giống nhân vật phản diện hơn của nữ quỷ kia?

“Á!”

Nữ quỷ bị lôi điện đánh tan ba hồn sáu phách, cô ta quỳ rạp trên đất, hơi ngẩng đầu lên, ra vẻ đáng yêu nói: “Tôi biết tôi sai rồi, tha cho tôi đi, cô tha cho tôi đi!”

Mắt cô ta mờ nước, giọng nói cực kỳ động lòng người, giọng nói ấy rơi vào tai người khác, quả thật làm cho người ta khó tránh khỏi mềm lòng thương tiếc.

Trong nhóm người Hàn Từ Tuyết, có người dần trở nên mê mang.

“… Cô ấy thật sự đáng thương, cô bỏ qua cho cô ấy đi.”

“Đúng vậy, thả cô ấy đi.”

Mấy người Lý Đông đều lên tiếng, ánh mắt nhìn Việt Khê cũng có vài phần hận thù.

Hà Từ Tuyết cũng hơi hoảng hốt, có điều ý chí cô ta mạnh hơn mấy người kia, cho nên cô ta nhanh chóng hồi thần, nhíu mày nói: “Các người tỉnh táo lại đi, đừng bị nữ quỷ này mê hoặc…”

“Rầm!”

Mặt nữ quỷ bị dẫm nát trên đất, Việt Khê nói: “Đừng nhìn mắt cô ta, đừng nghe cô ta nói, cô ta sẽ mê hoặc các người đấy.”

Nữ quỷ: “…”

Những người khác hoảng hốt không thôi, có hai người tu vi rất thấp, hoàn toàn bị mê hoặc, ánh mắt nhìn Việt Khê như nhìn thấy kẻ thù giết cha giết mẹ, bọn họ lấy phù triện ra tấn công Việt Khê.

“Thuật con rối!”

Cô gái dáng người nhỏ xinh tên là Yến Tây Lai, cô ta lấy một con bù nhìn từ trong ngực áo ra, nhỏ giọng nói gì đó, sau đó cô ta cầm cây châm đâm thẳng vào huyệt thiên linh của bù nhìn.

Sắc mặt Việt Khê lạnh băng, Yến Tây Lai đâm xuống nhưng không tạo thành ảnh hưởng gì tới Việt Khê cả, trái lại chính cô ta còn bị phản phệ, nôn ra một ngụm máu, cô ta ngã xuống đất, bù nhìn trên tay bốc cháy, tan thành tro bụi.

“Cô cho rằng bọn họ có thể làm tôi bị thương à?” Việt Khê cười lạnh, cô ngồi xổm xuống, vươn tay xoa đầu vai nữ quỷ.

Giờ khắc này, trong lòng nữ quỷ cảm thấy khủng hoảng vô cùng, cô ta thé to: “Không, không!”

Nhưng dù lòng cô ta khủng hoảng thế nào cũng vô dụng, âm khí trên người cô ta đang bị hút hết vào ngón tay Việt Khê, chỉ giây lát, cơ thể cô ta đã trở nên trong suốt, toàn bộ quỷ lực và âm khí của cô ta bị biến thành một hạt châu màu đen trong tay Việt Khê.

“Rầm!”

Nữ quỷ hóa thành làn khói tan biến mất, Việt Khê bỏ hạt châu vào miệng rồi nuốt luôn xuống bụng.

Hàn Từ Tuyết trợn mắt, cô ta nắm chặt thanh kiếm theo bản năng, ánh mắt cũng cảnh giác hơn.

Giờ khắc này, âm khí trên người Việt Khê vô cùng nồng đậm, âm khí giống như vật thật, đậm tới một mức độ nhất định, làm cho Hàn Từ Tuyết cảm thấy áp lực cùng sợ hãi.

Âm khí trên người cô còn nặng hơn âm hồn.

Màu vàng trên khóe mắt hơi lóe sáng, âm khí trên người Việt Khê biến mất, cũng không quản Hàn Từ Tuyết mà quay qua nói với Hàn Húc: “Để cô ta chạy thoát rồi, đúng hơn là cô ta tạo đường lui cho mình ngay từ đầu, bây giờ không biết trốn đi đâu rồi…”

Mọi người bị nữ quỷ mê hoặc, lúc này cũng tỉnh táo lại, ôm đầu hỏi: “Vừa rồi là sao vậy?”

Hàn Từ Tuyết đưa cho bọn họ mấy viên thuốc, nói: “Vừa rồi mọi người bị nữ quỷ mê hoặc… Không ngờ rằng chỉ cần giọng nói là đã mê hoặc mọi người tới mức này.”

Nếu không nhờ Việt Khê, tất cả bọn họ sẽ bị trúng chiêu hết.

Hàn Húc đưa hạt sen đã lột trong tay qua cho Việt Khê, hạt sen tươi ngọt, ăn rất ngon.

“Bây giờ chúng ta đi xem chỗ khác đi, ảo cảnh bị phá rồi, có lẽ người trong đó có thể ra người được!”

Những người khác vẫn chưa hiểu rõ ý của cô, nhưng chẳng mấy chốc bọn họ đã nghe được tiếng người.

“… Chúng ta, đi ra được?” Thanh niên mặt mày tái nhợt đứng ở hành lang, trên mặt còn nguyên vẻ kinh hoàng.

Chờ khi nhìn thấy mấy người Việt Khê, anh ta sợ hãi, khẩn trương hỏi: “Các người là người hay quỷ?”

Việt Khê nhìn bọn họ, Lý Đông nói: “Chúng tôi là thiên sư, nghe nói ở đây có ma quái nên đến nhìn xem.”

“Thiên… Thiên sư? Các người tới cứu chúng tôi?”

Nghe vậy, thanh niên trợn mắt, ngã rầm xuống đất, kìm lòng không được òa khóc.

*

Trong phòng này chỉ còn lại hai người, theo lời họ, nhóm họ có tổng cả tám người, bây giờ chỉ còn hai, những người khác đều bị quỷ giết hết.

“Tôi đã nói chúng tôi cũng sẽ chết, không ngờ lại gặp được mọi người…” Anh ta vừa nhét đồ ăn vào miệng vừa khóc nấc, thảm hại vô cùng.

So với anh ta, một thanh niên còn sống khác cũng không tốt hơn bao nhiêu, chẳng qua dù thảm hại, anh ta vẫn cứ khắc chế có lễ, nghe anh ta giới thiệu mình tên là Cố Vân.

Cố Vân cảm ơn bọn họ: “Cũng may nhờ có mọi người, không thì tôi và bạn sớm hay muộn cũng bị những con quỷ này gi3t chết như những người khác.”

Việt Khê nhíu mày nhìn anh ta, sao nhìn thấy quen quen vậy nhỉ?

Hàn Húc nhắc nhẹ bên tai cô: “Hồ Du Viên…”

Nghe vậy, Việt Khê nhớ ra, cô giật mình hỏi: “Thì ra là anh ta… Trên người anh ta có rất nhiều quỷ khí, có quỷ đang ở trong cơ thể anh ta, là nữ quỷ mặc đồ đỏ kia à?”

Những người khác không nhìn ra nhưng Việt Khê và Hàn Húc liếc mắt một cái là có thể nhìn ra Cố Vân khác thường, quỷ khí trên người anh ta rất nặng, rõ ràng là có quỷ bám vào người. Nhưng nhìn đối phương không có ý làm tổn thương anh ta, càng không có ý muốn chiếm cơ thể anh ta mà càng như muốn bảo vệ anh ta hơn. Xem như đây cũng là nguyên nhân anh ta có thể sống sót trong căn nhà này lâu như vậy.

Tuy nhiên người quỷ khác nhau, người bị quỷ bám, cơ thể sẽ bị quỷ khí ăn mòn, dễ dàng mang đến tác hại nhất định cho cơ thể. Chẳng qua chờ quỷ hồn rời khỏi cơ thể rồi nghỉ dưỡng đầy đủ là sẽ không có vấn đề gì.

Cố Vân kể lại chuyện đã trải qua trong khoảng thời gian này cho bọn họ, giọng điệu của anh ta cực kỳ bình tĩnh, ngoài sắc mặt hơi tái nhợt ra thì hoàn toàn không thấy anh ta bị ảnh hưởng bởi những chuyện đã qua.

“… Tối muộn mỗi ngày, có lẽ vào mười hai giờ mười lăm, căn nhà này sẽ thay đổi… Tôi cẩn thận điều tra, dường như thời gian lúc đó bị lùi về quá khứ, có thể là về khoảng thời gian xảy ra chuyện kia.”

Tướng quân nổi điên giết hết mọi người trong nhà, sau đó tự sát. Tiếp theo ta lôi đao như đi săn, giết hết những người còn sống trong nhà, giống như mấy người Cố Vân.

“Ngoài tướng quân đã chết này ra, có lẽ còn một con quỷ nữa, đại khái là nữ chủ nhân nhà này, tên là Oanh Oanh… Tôi đoán vậy là bởi vì những người bạn đã chết của tôi có cái chết không giống nhau, có người là bị đao chết rồi mới bị đào tim, có người thì chỉ bị đào tim chứ không còn vết thương nào khác, đây rõ ràng là do hai con quỷ gây nên…”

Anh ta nhíu mày, mấy ngày nay luôn lo lắng hãi hùng, anh ta không được ngủ đủ giấc, lúc này khó tránh khỏi mệt mỏi, anh ta thở dài: “Nhưng dù biết điều này, tôi cũng không thể làm gì chúng, tôi căn bản không giết được bọn họ, cũng không tìm thấy đường rời đi.”

Anh ta chỉ là một người bình thường mà thôi.

Hàn Từ Tuyết hỏi mấy người Việt Khê: “Bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Việt Khê vẫn còn cầm đài sen trong tay, chẳng qua cô đã ăn hết hạt sen trong đó, cô cười tủm tỉm nói: “Bây giờ đương nhiên là tìm hết quỷ trong phòng này ra…”

Những người khác lập tức nhìn về phía cô.

Cô rút hai lá bùa ra, những người khác thấy thế bèn hỏi: “Cô vẫn còn phù triện cơ à?”

Việt Khê hỏi lại: “Có gì không đúng à?”

Lý Đông ngượng ngùng nói: “Không, không có gì, chỉ là cảm thấy cô dùng rất nhiều phù triện, cô mang theo bao nhiêu vậy?”

“… Cũng không nhiều lắm, khoảng một trăm lá!” Việt Khê thuận miệng nói, cô khép hai tờ giấy vào tay rồi đặt trước miệng thổi một hơi.

Một cơn gió mát cuồn cuộn nổi lên từ trong tay cô, gió mát thổi quét bốn phương tám hướng, thổi qua mỗi một góc của toàn nhà. Chỉ trong chớp mắt, tòa nhà đang âm u trở nên sáng sủa hơn vài phần, cảm giác chật chội cũng phai nhạt đi.

Hàn Từ Tuyết không thể tin nổi: “Đây là… Phù Thanh phong? Sao cô lại có loại phù này?”

Thanh phong tới, âm hối không sinh!

Phù Thanh phong này có yêu cầu rất khắc nghiệt với tu vi người vẽ bùa, ngày trăng tròn, ánh trăng trút xuống, chính là thời khắc vẽ bùa, lá bùa lập tức hấp thụ ánh sắng khắp trời đất.

Cố Vân đột nhiên ôm ngực, mặt mũi anh ta cực kỳ tái nhợt, trên mặt anh ta như xuất hiện một khuôn mặt khác.

Việt Khê nhìn anh ta, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai dán một lá phù lên đầu anh ta, sau đó cô chộp tay, như bắt được thứ gì rồi kéo mạnh về phía sau: “Cút ra đây cho tôi!”

Những người khác còn chưa kịp phản ứng đã nhìn thấy hai bóng người bị Việt Khê kéo ra.

Đó là hai nữ quỷ, một nữ quỷ váy đỏ như lửa, bọn họ thấy nữ quỷ này khá quen mắt, cô ta chính là nữ quỷ vừa rồi, lúc này người cô ta đầy lệ khí, cô ta căn bản không dám chống lại Việt Khê cho nên vội vàng xoay người bỏ chạy.

Việt Khê sao có thể cho cô ta có cơ hội bỏ chạy, cô nhanh chóng túm lấy tay cô ta, sau đó lưu loát ăn luôn vào bụng.

Hả…

Nuốt?

Ngoài Hàn Từ Tuyết ra, những người khác đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh này.

“Sao cô biết cô ta ở trong cơ thể Cố Vân?” Hàn Từ Tuyết hỏi.

“Vừa rồi tôi đã cảm thấy hơi thở trên người Cố Vân khác lạ, tuy rằng nữ quỷ này che giấu rất tốt nhưng trước giờ tôi luôn khá nhạy cảm với âm khí… Cho dù là một sự thay đổi rất nhỏ tôi cũng cảm nhận được.” Việt Khê che miệng nấc một cái.

Nữ quỷ này khá mạnh, quỷ lực dồi dào, ăn một con bằng rất nhiều con, nên cô ăn xong cảm thấy rất no.

Hàn Húc nói: “Đại khái là ngay từ đầu cô ta đã có ý định chiếm cơ thể Cố Vân cho nên đã đưa một phách vào đó, không ngờ hành vi này lại cứu cô ta một mạng. Có điều ở trước mặt đối thủ mạnh, dù cô ta có nhiều thủ đoạn hơn cũng vô ích.”

Những người khác nhìn về phía nữ quỷ còn lại, đó là một nữ quỷ rất đẹp, cô ấy mặc một bộ váy màu đỏ, tóc đen như mun, da trắng như tuyết, trên mặt có vài phần kinh hoàng.

Ánh mắt Cố Vân hơi mê mang, cảm thấy nữ quỷ trước mặt khá quen mắt, lại có phần xa lại, anh ta gõ đầu, khó hiểu hỏi: “Cô… Cô là ai?”

“Cô là ai? Không đúng, cô là quỷ gì? Cô trốn trong cơ thể Cố Vân làm gì? Chẳng lẽ cô cũng muốn chiếm cơ thể anh ta à?” Có người lớn tiếng hỏi.

Nữ quỷ rụt người, cô ấy lắc đầu nói: “Không phải, tôi chỉ muốn bảo vệ anh ấy, cho dù tôi hồn phi phách tán cũng không muốn anh ấy xảy ra chuyện gì…”

Việt Khê nhìn cô ấy, nói một câu chọc trúng tim đen: “Cô cũng biết cô sắp chết à? Nữ quỷ kia muốn chiếm cơ thể Cố Vân, còn cô muốn bảo vệ Cố Vân cho nên hồn thể sắp vỡ nát luôn rồi.”

Nghe vậy, Cố Vân trợn to lắm.

Nữ quỷ nhìn Cố Vấn, trên mặt và tay đã dần trong suốt, cô ấy cười nói: “Tôi biết, tôi biết tôi sắp chết…”

Lúc này là thật sự biến mất.

“Đối với tôi, kết cục như vậy có lẽ lại là tốt nhất. Tôi vốn đã chết, không nên bám riết nhân gian, là tôi luyến tiếc, là tham lam…”

Cảm giác kỳ lạ trào dâng trong lòng Cố Vân, anh ta che ngực, nơi đó truyền ra cảm giảm đau đớn, làm cho anh ta có xúc động muốn rơi lệ, anh ta kìm lòng không đậu, hỏi: “Vì sao cô lại bảo vệ tôi? Cô quen tôi à?”

Nữ quỷ kinh ngạc nhìn anh ta, nói là nhìn anh ta nhưng thực chất là từ anh ta nhìn sang người khác, một lúc sau, cô ấy lắc đầu: “Tôi không biết anh, nhưng mà, là anh mang tôi ra… Anh mua bức tranh kia, anh không nhớ sao, tôi luôn bị nhốt trong bức tranh đó, là anh thả tôi ra.”

“Bức tranh kia? Bức Chơi xuân?” Cố Vân nhớ mang máng, bức tranh kia anh ta mua ở thành phố đồ cổ, tranh vẽ một cô gái váy đỏ, lúc ấy anh ta cảm thấy quen thuộc nên đã mua về.

Nữ quỷ gật đầu, nói: “Đúng vậy, tôi vẫn luôn ở trong đó, không thoát ra được, cho đến khi nhìn thấy anh…”

Bao nhiêu năm qua đi, lại nhìn thấy khuôn mặt ấy lần nữa, cô lập tức tỉnh khỏi giấc ngủ, mới biết được năm tháng đổi dời, không biết đã qua bao nhiêu năm, cũng không biết người đàn ông cô yêu mến đã luân hồi mấy đời. Giữa bọn họ chính là khoảng cách giữa sống chết.

Hồn thể của cô ấy càng ngày càng trong suốt rồi chậm rãi biến thành chấm sáng tan đi, nữ quỷ đứng dậy khỏi mặt đất, cô ấy đi đến trước mặt Cố Vân, vươn tay khẽ chạm lên trán anh ta.

Cảm giác buồn ngủ ập tới, Cố Vân cố gắng mở mắt, anh ta nắm lấy tay nữ quỷ, lớn tiếng nói: “Cô là ai…”

Anh ta cố gắng giữ mình tỉnh táo, nhưng ý thức vẫn dần chìm vào bóng tối. Một giây trước khi hoàn toàn mất ý thức, anh ta cảm nhận được chút lạnh lẽo chạm vào môi mình.

“… Phương Hoa…” Anh ta thì thào gọi ra cái tên này, sau đó hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Nữ quỷ trợn to mắt, vẻ mặt cô ấy trở nên thỏa mãn, cô ấy nói: “… Phương Hoa của anh của chết, tôi chỉ là một cô hôn hồn dã quỷ, anh không nên nhớ lời tôi nói, cũng không nên nhớ tôi…”

Cô đã chết, khoảng cách giữa người sống và chết chính là khoảng cách không thể vượt qua.

“Tôi sống đã đủ lâu rồi.”

Lâu đến mức cô mệt muốn chết, cho đến khi gặp được Cố Vân, thời gian của cô mới bắt đầu chuyển động lại, cô nhìn Cố Vân thân mật với cô gái khác, nhìn anh đánh đàn vì cô ấy. Trong lòng cô rất khổ sở, nhưng cô không định đi thay đổi nó.

Cô chỉ là một cô hồn dã quỷ, có thể gặp lại Cố Vẫn đả đủ để cô thỏa mãn.

“Trước kia chàng cũng thường xuyên đánh đàn cho ta…” Cô ấy thì thào, rốt cuộc hồn thể hoàn toàn tan ra, hóa thành vụn sáng sinh đẹp như là thoát phá ánh mặt trời.

Việt Khê vươn tay, một chùm sáng rơi xuống tay cô.

Hàn Húc nói: “Tuy cô ấy biến thành quỷ rất lâu nhưng vẫn luôn bị nhốt trong bức ảnh kia, nếu không có lực lượng của sư phụ bảo vệ thì e rằng cô ấy đã bị nữ quỷ kia đánh thành mảnh nhỏ từ lâu chứ không đợi được chúng ta đến cứu.”

Việt Khê nắm tay lại, nói: “Lúc đó cho cô ấy chút lực lượng của tôi là muốn nếu có gì bất ngờ xảy ra, lực lượng này có thể che chở cô ấy một chút. Không ngờ rằng cô ấy vẫn phải bỏ mạng. Đối với cô ấy mà nói, kết cục này cũng không biết là tốt hay xấu. Chẳng qua cô ấy đã cười, nghĩ có lẽ cô ấy cũng vui vẻ chịu đựng.”

*

Cố Vân mơ một giấc mơ, giấc mơ này quá dài, trong mơ có anh ta, còn có một cô gái tên là Phương Hoa.

Phương Hoa là nữ tử thanh lâu, nàng là hoa khôi của lâu, năm mười bốn tuổi ấy, nàng không may ngã khỏi thanh lâu, vừa vặn rơi vào ngực Cố Vân, khi đó hắn đã cưỡi ngựa đi qua đó.

“Cô nương không sao chứ?”

Một câu nói đó, làm Phương Hoa rơi vào vạn kiếp bất phục.

Phương Hoa biết múa, nàng múa thật sự rất đẹp, thân nhẹ như yến, vũ kỹ động lòng người. Cố Vân từng nói sau này hắn cưới nàng, sẽ để nàng chỉ múa vì mình. Hắn đánh đàn, nàng múa, hai người họ nhất định là một đôi thần tiên quyến lữ.

“Phương Hoa, ta thú nàng nhé!” Cố Vân từng nói với nàng như vậy vô số lần.

Lần nào Phương Hoa cũng lắc đầu, trưởng tử của Đại tướng quân đương triều và một nữ tử nơi thành lâu, hai người khác nhau một trời một vực. Mưa tạnh, vũng bùn có thể in lại ảnh ngược của vầng trăng, nhưng nước là nước, bùn vẫn là bùn, thấp kém như thế, mây là thứ xa không thể với tới.

Biến cố xảy đến ở một ngày rất bình thường, nàng đứng múa bên cửa sổ, nha hoàn bên người chợt chạy đến, ánh mắt nhìn nàng tràn ngập thương hại: “Cô nương, Hoàng Thượng tứ hôn cho Cố thiếu gia và Bát công chúa.”

Nghe vậy, Phương Hoa sửng sốt một hồi, lúc lâu sau mới nói: “Ta biết rồi.”

Sau đó, nàng lại tiếp tục luyện vũ.

Thời gian sau, Cố Vân không đến chỗ nàng nữa, các cô nương trong lâu đều nói Cố Vân đã không còn thích nàng. Lúc ấy nàng chỉ cười nhạt mà không nói gì cả.

Công chúa đó!

Kia chính là lá ngọc cành vàng, cái này thật tốt!

Phương Hoa thật lòng vui vẻ cho Cố Vân.

Ngày ấy khi Cố Vân và công chúa thành thân, nàng thay một bộ váy đỏ thẫm, ôm bức tranh Cố Vân vẽ nàng, nuốt vàng mà chết. Bộ y phục trên người nàng là nàng tự tay may vá từng đường kim mũi chỉ, chẳng qua nàng chưa từng lấy ra.

Nàng từng nằm mơ vô số lần, mơ thấy Cố Vân hỏi nàng: “Phương Hoa, ta thú nàng được không?”

Khi đó, ở trong mơ, nàng vô cùng vui vẻ nói: “Được chứ!”

Giấc mơ này thật sự quá đẹp, cho nên mới là mơ.

Về phần Cố Vân, sau khi biết Phương Hoa đã qua đời, hắn chỉ ngẩn người rồi nói: “Ta biết rồi.”

Phương Hoa ra đi hai năm, Cố Vân chết trận sa trường, hoàng đế hạ lệnh phong hắn là Đại tướng quân, Cố gia lại được ân sủng như xưa.

*

Cho đến khi tỉnh lại, Cố Vẫn vẫn có cảm giác như ở trong mộng, anh ta vươn tay, nhìn thấy trong tay có một miệng vết thương, có lẽ là bị cắt qua khi anh ta ngồi trong phòng đọc nhật ký của nữ chủ nhân căn nhà. Khi đó cũng là lúc nữ quỷ bám lên người anh ta, vọng tưởng chiếm lấy cơ thể anh ta, nhưng đã bị Phương Hoa ngăn lại.

“Phương Hoa…” Cố Vân thì thào, sau đó anh ta hơi nhíu mày, ngờ vực hỏi: “Phương Hoa là ai?”

Anh ta che ngực, vươn tay sờ khóe mắt, đó là dấu vết nước mắt ướt át, anh ta vẫn đang rơi lệ không ngừng.

“Vì sao mình lại khóc?”

Vì sao, mình lại cảm thấy bi thương như vậy.

Trước/171Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Thiên Tà Thần