Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 38

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Ngay lúc Cố Tư Ức còn đang cười trộm thì Hạ Chi Tuyển đã cúi người xuống bế bổngcô lên.

Cố Tư Ức không kịp đề phòng nên sợ hãi kêu ầm lên, Hạ Chi Tuyển thì rất bình tĩnh bế công chúa, nói với Chu Kiêu đang cầm máy ảnh: “Chụp tiếp đi.”

Chu Kiêu: Emmmmm(*)….Rốt cuộc thì tôi đã làm sai điều gì? Vung cẩu lương còn có thể thăng cấp đến độ như vậy sao?

(*)Emmmm: Ngôn ngữ mạng hiện nay, sử dụng trong trường hợp người ta không biết phải nói gì.

Cố Tư Ức vừa xấu hổ vừa giãy dụa nói: “Em sai rồi…Em không nên cười anh…Tha cho em đi mà…”

Hạ Chi Tuyển vẫn đứng yên bế Cố Tư Ức, nói với Chu Kiêu đang run người đứng đối diện: “Chụp đi.”

Lão đại đã lên tiếng, Chu Kiêu tất nhiên phải nể tình rồi, liền chụp tiếp mấy kiểu.

Chụp xong, Hạ Chi Tuyển mới đặt Cố Tư Ức xuống, Cố Tư Ức đang định chạy trốn thìHạ Chi Tuyển đã ôm lấy hông cô từ phía sau, mắt nhìn về phía Chu Kiêu, Chu Kiêu hiểu ý, lại chụp tiếp.

Cố Tư Ức mặt đỏ bừng, hai mắt long lanh ngượng ngùng như nai con nhìn vào ống kính.

Chu Kiêu trong thoáng chốc cũng đã bị phân tâm…

cô bạn má lúm đồng tiền này, đúng là rất đáng yêu.

Hạ Chi Tuyển nói nhỏ vào tai cô: “Kiểu này chắc không giống như bố mẹ chúng ta chứ?”

Cố Tư Ức: “…” Rốt cuộc là cô đã tự đào hố sâu đến mức nào để hại bản thân thế này?

Hạ Chi Tuyển buông tay ra, đứng đằng sau Cố Tư Ức, giơ tay lên nắm lấy hai tai cô.

Cố Tư Ức né ra, giận dỗi nói: “Nào…”

Hạ Chi Tuyển vẫn không chịu buông mà vuốt nhẹ tai cô, nói: “Tập trung chụp ảnh nào.”

Chu Kiêu oán thán: …Người anh em, cậu còn có thể tạo thêm bao nhiêu kiểu nữa hả?

Cậu quay sang tìm kiếm bóng dáng của Lục Gia Diệp, không thể để một mình mình bị ăn no cẩu lương được, phải kéo theo người để ăn cùng.

không nhìn thấy thì thôi, nhìn thấy rồi thì lại càng bực.

Lục Gia Diệp đang tung tăng đi theo sau Trịnh Bồi Bồi, chụp ảnh cho cô nàng.

“Tổ tông của tôi ơi, cúi thấp một chút, thấp chút nữa ~ Vai nghiêng sang đây, nào, cười lên ~”

“…” Chu Kiêu yên lặng quay đầu về, tiếp tục chụp ảnh cho Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức.

Chụp xong, cả bọn lại dạo chơi trong ngôi chùa trên đỉnh núi.

Trong đại điện, Cố Tư Ức thành tâm dâng hương bái Phật, nói ra những nguyện vọng của bản thân.

Thứ nhất, cô mong gia đình mình ai cũng bình an khỏe mạnh, thứ hai, hi vọng thành tích học tập sẽ bền vững đi lên, ba năm sau thi đỗ đại học, thứ ba, mong Hạ Chi Tuyển bình an khỏe mạnh, mọi sự thuận lợi.

Cố Tư Ức có phần ngạc nhiên, tại sao cậu ấy cũng nằm trong danh sách nguyện vọng của cô nhỉ?

Trong lúc nhất thời không thể nghĩ ra nguyên nhân, nhưng cô cũng không muốn tiếp tục tìm hiểu.

Cậu ấy tốt như thế, xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp nhất trên đời.

Cố Tư Ức nói ra ba nguyện vọng, sau đó thành tâm cúi đầu trước Phật tổ.

Lúc cô vái xong, phát hiện Hạ Chi Tuyển chỉ đứng bên ngoài chờ cô chứ không đi vào trong.

cô đi tới bên cạnh cậu hỏi: “Sao anh không vào vái?”

Hạ Chi Tuyển thoải mái đáp: “anh không có tín ngưỡng, không bái Phật.”

Cố Tư Ức: “Vậy à…Nhưng dù sao cũng đến đây rồi, anh vào vái một cái cũng tốt mà.”

“không cần, cuộc đời anh sẽ chỉ quỳ gối trước cha mẹ thôi.”

“Vậy nếu sau này bạn gái phạt anh quỳ bàn phím thì phải làm sao?” Cố Tư Ức trêu.

Hạ Chi Tuyển ngẩn người, biểu cảm không dám tin, thầm nghĩ: Em còn có cái sở thích kỳ lạ này à?

Cố Tư Ức cứ nghĩ là anh bị hỏi khó rồi nên bật cười ha ha.

Hạ Chi Tuyển giơ tay đặt lên đầu cô, vuốt nhẹ, dịu dàng nói: “Nếu anh làm cho cô ấy giận thì anh sẽ cam tâm tình nguyện chịu phạt.”

“…” Trong đầu Cố Tư Ức hiện ra một bức tranh, một cô gái xinh đẹp hung dữ ra lệnh cho Hạ Chi Tuyển quỳ bàn phím, cậu nghe lời quỳ xuống rồi tội nghiệp lấy lòng làm hòa…Trong lòng bỗng cảm thấy hơi khó chịu, cậu ấy kiêu ngạo như vậy, sao mà biết dỗ dành người khác chứ, cho dù bạn gái cậu ấy có đẹp như tiên trên trời đi nữa thìmột người có địa vị cao như cậu sẽ không bao giờ đầu hàng nhân nhượng như thế đâu!

“…!!!” Cố Tư Ức càng nghĩ càng giận, tự dưng lại tự mình làm mình khó chịu thế này làm gì cơ chứ!

Hai tiếng sau thì nhóm Tô Hàn cũng đến, cả bọn lại tụ tập đông đủ.

Tô Hàn cùng hai bạn nữ có nhiều thời gian rảnh dưới chân núi, buổi tối ngủ một giấc ngon rồi hôm nay ngồi xe đi lên núi, chỉ phải leo một đoạn ngắn, lúc leo còn thấy mệt, nhưng lên đến đỉnh thì sự mệt mỏi đều tan biến hết.

Tô Hàn cảm thán: “không hổ là ngọn núi cao 3000m so với mặt nước biển, từ đây nhìn xuống mới thấy núi non xung quanh thật nhỏ bé.”

Trịnh Bồi Bồi nói: “Này đã là gì, cảnh mặt trời mọc mới gọi là tráng lệ, tiếc là các cậukhông được ngắm.”

Tô Hàn nhìn cô cười: “Cậu nhìn rồi đúng không? Chỉ cần chụp ảnh cho bọn mình xem là được, mặc dù không thể tận mắt trông thấy, nhưng xem ảnh của cậu cũng đủ rồi.”

Trịnh Bồi Bồi vui vẻ cười vang.

Lục Gia Diệp đứng bên cạnh liếc xéo hai người họ, hừ một cái rồi quay đầu thưởng thức phong cảnh.

Chu Kiêu nói: “Còn một cách nữa, lần sau đi thì cứ ngồi xe lên núi luôn, ở qua đêm rồi sáng hôm sau ra ngoài là ngắm mặt trời mọc được rồi.”

Tô Hàn cười nói: “Được đấy, lần sau phải tìm cơ hội thử xem sao.”

Bốn cô gái ở chung một chỗ, tất nhiên sẽ không tránh khỏi việc xúm lại chụp ảnh chung với nhau.

Trịnh Bồi Bồi kéo Cố Tư Ức lại nói: “Cậu đi bảo Hạ Chi Tuyển chụp ảnh cho bọn mìnhđi.”

Cố Tư Ức nhiệt tình hưởng ứng: “Được thôi, các cậu đợi chút nhé.”

Cố Tư Ức không biết là Hạ Chi Tuyển trước giờ không thích chụp ảnh cho người khác, mỗi lần lớp có hoạt động gì, cậu đều mang theo máy ảnh, các bạn nữ ngượng ngùng tiến tới nhờ cậu chụp ảnh cho, nhưng đều bị cậu từ chối thẳng thừng.

thật sự là mỗi khi bị người khác nhờ chụp ảnh thì rất phiền, cậu biết rõ là chỉ cần cậu đồng ý là sau đó cậu sẽ hoàn toàn trở thành người chụp ảnh cho cả đội rồi, cho nên liền giữ vững nguyên tắc, kiên quyết từ chối, lâu dần không ai dám nhờ cậu chụp hộ nữa.

Nhưng khi Cố Tư Ức rối rít chạy đến trước mặt cậu, cười nói: “anh chụp ảnh cho bọn em có được không?”

Hạ Chi Tuyển lại không hề do dự mà đáp: “Được.”

Nếu là cô, mọi nguyên tắc đều chẳng là gì cả.

Trịnh Bồi Bồi cũng đoán là nếu nhờ Cố Tư Ức thì có hy vọng hơn, khi thấy Hạ Chi Tuyển tới, cô ấy lại càng thêm sáng tỏ, cậu ấy đối xử với Cố Tư Ức khác hoàn toàn so với những cô bạn khác.

Hạ Chi Tuyển chụp ảnh cho bốn cô gái với đủ kiểu tạo dáng, còn chỉ đạo đi ra đứng trước mấy tòa kiến trúc đẹp để chụp nữa.

Cậu dẫn kiên nhẫn, trở thành một thợ chụp ảnh chuyên nghiệp và làm việc rất có tâm.

Mỗi khi nhìn vào ống kính, dường như cậu chỉ trông thấy một người trong số bốn côgái – Người đó có gương mặt trắng như trứng gà bóc, hai má ửng hồng, cười lên có lúm đồng tiền, cái mũi cao xinh xắn, bên trên là đôi mắt to long lanh và hàng mi dài, nhìn xuống là đôi môi anh đào căng bóng đỏ hồng, làm cho người ta muốn cắn mộtcái.

Vì muốn ngắm nhìn nhiều hơn, cho nên cậu không hề thấy phiền mà đáp ứng mọi lờiyêu cầu của bốn cô gái, chụp hết tấm này đến tấm khác.

Chơi chán ở khu chùa trên đỉnh núi, cả bọn chuẩn bị đi xuống núi.

Đến Lôi Động Bình, mấy cậu con trai trả lại áo khoác cho chủ cửa hàng rồi đi ra bãi đậu xe.

Chu Kiêu nói: “Theo kế hoạch thì bọn mình sẽ đi bộ theo một hướng khác để xuống núi.”

Lục Gia Diệp dùng biểu cảm như muốn giết người để nhìn cậu bạn: “Tốt nhất là cậu hãy nuốt lại từng chữ vừa mới nói vào trong bụng đi!”

Trịnh Bồi Bồi vội vàng tố khổ: “không được, thật sự không được, không đi nổi đâu, cả hôm qua lẫn sáng nay đều phải leo quá lâu, vừa nãy lúc xuống tôi còn suýt bị trượt ngã đó…”

Cố Tư Ức nói nhỏ: “Mình cũng không tự tin là có thể đi bộ xuống chân núi đâu.”

Tô Hàn cười nói: “Tôi nghe theo ý kiến số đông.”

Hướng Lê lo lắng nói: “Người ta đều nói là lên núi thì dễ xuống núi mới khó, bọn mình lên núi đã khổ sở như vậy rồi, liệu có xuống được không?”

Trương Hân Dịch cũng yếu ớt đồng tình: “Đúng đó…”

Chu Kiêu nhìn đoàn tàn binh bại tướng trước mặt, không còn lời nào để nói, cậu nhìn sang Hạ Chi Tuyển, Hạ Chi Tuyển nói: “Ngồi xe xuống núi đi.”

Bảy chọi một, cho dù Chu Kiêu có là người lên kế hoạch đi nữa thì cũng đành phải nghe theo ý muốn của quần chúng thôi.

Ở đây có rất nhiều xe, có xe bus du lịch chạy theo giờ và cả xe riêng.

Cả nhóm quyết định sẽ đi xe bus du lịch, mấy cô gái lên xe, Hạ Chi Tuyển đi phía sau thấy chỗ ngồi gần cửa sổ có mấy người đàn ông đang vừa hút thuốc vừa nhìn mấy bạn nữ.

“Mấy con bé kia xinh quá…”

“Nhất là cái đứa cao nhất kia kìa, không biết đã đủ 18 tuổi chưa nhỉ? Lâu rồi không bắt gặp một đứa con gái xinh thế ở trên đường, còn đẹp hơn cả mấy đứa trên mạng nữa…”

“Đợi mấy đứa nó ngồi lên xe rồi thử xin số đi.”

Mấy tên đó vừa nói vừa tỏ ý thèm thuồng.

Hạ Chi Tuyển dừng bước, nói với Lục Gia Diệp đi đằng trước: “Cậu bảo mấy bạn nữ xuống xe đi, bọn mình ngồi xe riêng.”

“Hả? …Ờ ờ.” Lục Gia Diệp gật đầu đáp.

“Mình đi gọi xe, các cậu xuống thì đứng chờ nhé.”

nói xong Hạ Chi Tuyển liền đi ra chỗ xe riêng, thương lượng giá cả với chủ xe.

Mấy người đàn ông ngồi trên xe bus còn đang chờ mấy cô bé ngồi vào chỗ rồi làm quen, nào ngờ vừa mới lên xe thì đã bị bạn học bảo xuống rồi…

Hạ Chi Tuyển thương lượng giá cả xong xuôi với chủ xe, cả nhóm liền ngồi vào xe riêng.

Trịnh Bồi Bồi vừa lên đã nói luôn: “Đúng là xe thuê riêng có khác, thoải mái thật, dễ thở hơn nhiều!”

Lục Gia Diệp cũng giơ ngón cái nói: “Nghe theo học thần là chuẩn nhất.”

So với cái xe bus với đủ loại người và sặc mùi thuốc lá ban nãy thì đúng là ngồi xe riêng thoải mái hơn nhiều.

Xe có 20 chỗ, 8 người ngồi rất rộng rãi.

Mỗi người chiếm luôn hai ghế, một chỗ để ngồi và một chỗ để đồ.

Cố Tư Ức ngồi ở hàng cuối cùng ghế cạnh cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đẹp bên ngoài.

Trịnh Bồi Bồi nói chuyện với đám Lục Gia Diệp Tô Hàn ở đằng trước, cô không muốn tham gia vào, chỉ muốn yên lặng ngồi phía sau thưởng thức phong cảnh.

cô lấy tai nghe ra đeo vào, đang chọn nhạc thì bên cạnh vang lên tiếng bước chân, côquay đầu nhìn, thấy Hạ Chi Tuyển cầm túi xách ở ghế bên cạnh cô đặt sang chỗ khác rồi ngồi xuống.

“Đưa anh một bên.” Hạ Chi Tuyển giơ tay nói.

Cố Tư Ức hiểu ngay, đưa một bên tai nghe cho cậu.

Giai điệu trong trẻo vang lên.

“Tôi nghe thấy tiếng mưa rơi trên sân cỏ xanh,

Tôi nghe thấy tiếng chuông tan học từ nơi xa vọng đến,

Nhưng tôi không nghe thấy,

Tiếng của cậu đang tha thiết gọi tên tôi…”(*)

(*)Những câu trong bài hát “May mắn bé nhỏ” của Hebe Tian, ca khúc chủ đề của phim Our Times (Thời đại thiếu nữ của chúng ta), phim hay và rất cảm động về thời học sinh, nên xem nhé ^^.

Đây là bài hát chủ đề trong một phim điện ảnh có nội dung về tình cảm ngây thơ trong sáng của thời học sinh.

Lời ca rất đẹp và lãng mạn, chạm vào tâm hồn mỗi con người, là ca khúc rất thịnh hành.

Năm ấy Cố Tư Ức cùng các bạn học cấp hai đi xem bộ phim đó, xem xong mấy cô bạn đều mơ mộng nói: “không biết khi lên cấp ba có gặp được người con trai mà mình thích không nhỉ?”

“thật muốn gặp được người con trai mình thích, muốn có một mối tình khắc cốt ghi tâm…”

Cố Tư Ức đắm chìm trong nội dung bộ phim, nói: “Mình xúc động nhất là đoạn Chân Tâm chống lại quy định của trường học, cực kì dũng cảm, cực kì ngầu!”

“Hóa ra cậu chính là may mắn mà tôi muốn níu giữ nhất,

Hóa ra chúng ta và tình yêu đã từng gần nhau đến thế,

Ngày ấy cậu đã quyết định chống lại cả thế giới để cùng mình tắm mưa,

Từng hồi ức đều là tình cảm chân thành không nhuốm bụi trần của cậu…”

Cố Tư Ức vừa nghe nhạc vừa nhớ lại mối tình ngây thơ trong bộ phim ấy…

Mu bàn tay bỗng dưng bị nắm lấy, cảm giác ấm áp truyền đến.

cô liếc mắt sang, thấy Hạ Chi Tuyển nắm tay mình, trong đầu vẫn còn tràn ngập những cảnh ngọt ngào của bộ phim, giờ tự dưng lại được nắm tay thế này, cảm thấy bối rối như mèo bị nắm phải đuôi vậy.

Trái tim cô đập loạn nhịp, không dám ngẩng lên nhìn cậu, đầu óc hỗn loạn rối rắm, mặt nóng rực, hô hấp cũng không được bình thường.

Sau đó, cô cảm giác có một sức nặng đang đè lên vai…

Quay đầu nhìn sang, đã thấy Hạ Chi Tuyển dựa vào vai cô ngủ mất rồi.

Vậy là, trong lúc ngủ cậu ấy chỉ vô thức nắm một cái gì đó thôi đúng không?

Cố Tư Ức thở hắt ra, tâm trạng thay đổi rất nhanh, đúng là cô suy nghĩ nhiều quá rồi, thậm chí còn chẳng dám nhìn người ta…

Tiếng hát vẫn vang lên bên tai, cô sợ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ nên nhẹ nhàng gỡ tai nghe của cậu xuống.

Tranh thủ lúc cậu đang ngủ, cô liền quan sát kĩ gương mặt cậu, thật sự là đẹp đến mức không có gì để bắt bẻ cả.

Xe đi được một đoạn thì cả bọn cũng mệt rồi, lúc đầu còn có tinh thần nói chuyện đùa giỡn, giờ thì ngã trái ngã phải ra xe mà ngủ.

Cố Tư Ức được Hạ Chi Tuyển đánh thức, phát hiện cô thế mà lại nằm trên đùi cậu ngủ…

cô đỏ mặt ngồi dậy, vội vàng sửa sang lại mái tóc dài rối tung, Hạ Chi Tuyển thì chỉ khẽ cười nhìn cô.

thật ra lúc nắm tay cô, cậu vẫn chưa ngủ.

Nghe đến câu hát “Gặp được nhau thật là may mắn, nhưng tôi đã mất đi quyền được rơi nước mắt vì cậu rồi…”, chợt thấy cảm xúc dâng trào, nên mới muốn nắm tay cô.

Sau đó bắt gặp biểu cảm chột dạ như kẻ trộm của cô, thế là tiện đà dựa vào vai cô giả vờ ngủ luôn.

Khoảnh khắc ấy thật sự rất hạnh phúc, nhưng không kéo dài được lâu, vì một lúc saucô cũng mệt rã rời rồi mơ màng ngủ, cậu liền ngồi dậy chỉnh tư thế thoải mái cho cô.

Cố Tư Ức hắng giọng một cái để giảm bớt sự lúng túng, nói: “Em ngủ lúc nào khôngbiết…”

Hạ Chi Tuyển nhìn cô, cười mà không nói.

“…” cô càng thêm lúng túng hơn rồi.

May là ai cũng ngủ nên không chú ý tới tư thế ngủ của hai người ngồi ghế cuối, Cố Tư Ức da mặt mỏng thành công tránh được sự trêu chọc của đám bạn.

Xuống xe, cả nhóm lại đi tìm quán cơm, vừa ăn vừa lên kế hoạch tiếp theo.

Lục Gia Diệp nói: “Còn hai ngày nữa, bọn mình tới Thành Đô thư giãn, ngày cuối thì về trường được không?”

Trịnh Bồi Bồi tán thành: “Mình thấy được.”

Tô Hàn tán thành: “Mình cũng thấy được.”

Những người còn lại đều không có ý kiến gì, cho nên liền quyết định như vậy.

Trở về khách sạn thu dọn đồ đạc, nghỉ ngơi một chút, ăn cơm tối xong rồi cả bọn điđến ga tàu.

Tới Thành Đô, màn đêm đã bao phủ cả thành phố, ánh đèn đường tràn ngập màu sắc rực rỡ, những tòa nhà chọc trời mọc lên san sát nhau.

Ngồi trong xe, mấy cô gái ngâm nga hát rất đúng với hoàn cảnh: “Cùng tôi bước đitrên những con đường ở Thành Đô ~ Đến khi tất cả những ánh đèn đều tắt cũngkhông dừng lại…”(*)

(*)Những câu trong bài hát “Thành Đô” do Triệu Lôi thể hiện.

Hạ Chi Tuyển đã đặt phòng ở khu Thái Cổ Lý, cả bọn xuống xe rồi đi vào khách sạn.

Vào phòng, Trịnh Bồi Bồi và Cố Tư Ức đứng bên cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống cảnh đêm thành phố, Trịnh Bồi Bồi chậc lưỡi khen ngợi: “đi chơi cùng Hạ Chi Tuyển tốt thật, đặt phòng khách sạn chắc chắn sẽ không khiến bọn mình thất vọng.”

Cố Tư Ức cười nói: “Đâu chỉ mỗi việc đặt phòng, các việc khác cậu ấy cũng rất chu đáo mà.”

“Vâng, anh Hạ nhà cậu là tuyệt nhất.” Trịnh Bồi Bồi trêu.

“anh ấy tuyệt thật mà.” Cố Tư Ức bật thốt lên.

Trịnh Bồi Bồi: …Sao tự dưng lại cảm thấy mình vừa bị đút cho một miếng cẩu lương vậy nhỉ?

Vì hai ngày nay leo núi quá mệt mỏi, nên tối đó cả bọn không có hoạt động gì cả, chỉ ở trong phòng nghỉ ngơi thôi.

Cố Tư Ức tắm rửa xong đi ra, dựa vào giường chơi điện thoại, Trịnh Bồi Bồi nói: “Lập team chơi game đi.”

“…Ok!” Dù sao lần trước cũng tái nghiện game cùng Hạ Chi Tuyển rồi… không không,không phải tái nghiện, mà bây giờ đang nghỉ lễ, có thể tự do lựa chọn các cách để giải trí.

Cố Tư Ức sau khi tìm được một cái cớ thuyết phục, liền vui vẻ mở game chơi.

Nick của Trịnh Bồi Bồi đạt hạng vàng, Cố Tư Ức thì dùng nick hạng bạch kim của cô để chơi với cô bạn.

Vốn cho rằng với sự kết hợp cấp bậc ấy thì vào trận không thành vấn đề, nào ngờ hai ván liền đều gặp cao thủ, những đồng đội khác cũng không đủ sức đấu lại, dù Cố Tư Ức đã cố hết sức cân team thì cũng thua liền hai ván.

“Trời ạ, cậu chơi thế nào vậy! không chơi nữa không chơi nữa!”

“Hê hê, đấu lại một ván nữa thôi, một ván nữa thôi nha, chắc chắn bọn mình sẽthắng.” Trịnh Bồi Bồi ghé sát vào người cô, ôm lấy cánh tay cô dỗ dành: “anh Ức của em tốt nhất, chơi với em đi mà.”

Cố Tư Ức nhớ lại lần trước chơi cùng Hạ Chi Tuyển, gặp phải đối thủ mạnh, hai người họ đã hợp sức xoay chuyển thế trận, nói: “Hay là bảo Hạ Chi Tuyển vào chơi cùng đi.”

Trịnh Bồi Bồi nhiệt tình hưởng ứng: “Được đó, để mình gọi thêm Tô Hàn, bốn người cùng nhau chơi.”

Thế là hai cô liền lên wechat gọi người.

Cố Tư Ức nhắn cho Hạ Chi Tuyển: “Lập team chơi game không anh?”

Hạ Chi Tuyển nhắn lại ngay: “anh đang bận.”

“đi du lịch sao lại vẫn bận thế chứ, anh nghỉ ngơi chút đi, cùng chơi với em…”

Trong phòng khách sạn, Hạ Chi Tuyển đang ngồi vào bàn đánh máy, đọc tin nhắn ấy liền bật cười.

Dường như cậu có thể hình dung ra gương mặt vừa xấu hổ vừa đáng yêu của cô, còn cả giọng điệu ngọt xớt này cũng vừa như đang oán trách vừa như đang làm nũng vậy.

Mà mỗi lần cô làm nũng với cậu, cậu đều chịu thua.

X: “Đợi anh mười phút nhé.”

Ý trên Mặt Chữ: “Vâng ạ.”

Bên kia Trịnh Bồi Bồi cũng đã rủ được Tô Hàn, mười phút sau, bốn người lập thànhmột đội vào game.

Lục Gia Diệp đang trong phòng tắm ngâm bồn, vừa ngâm vừa nhớ lại trải nghiệm lần đầu được ôm con gái.

Vừa thơm vừa mềm, muốn ôm mãi ôm mãi…Muốn ôm nữa…Muốn…

Lục Gia Diệp nín thở vùi đầu vào trong nước, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều, thầm nghĩ sao mình lại có khát vọng muốn ôm hổ cái chứ?

Bình thường cậu ta tắm mất 20 phút, nhưng lần này phải một tiếng mới thấy đi ra.

Ra ngoài liền trông thấy Hạ Chi Tuyển đang ngồi chơi game, trong đầu đang nghĩ ngợi lung tung, muốn làm gì đó để phân tán sự chú ý, cậu ta liền nói: “Lão tài xế, đợi tôimột tí! Tôi cũng muốn chơi!”

Lục Gia Diệp mở game ra, đứng bên cạnh Hạ Chi Tuyển nhìn cậu chơi, hết hiệp, cậu ta nhìn thấy cả ID của Tô Hàn.

Lục Gia Diệp: “Hai cậu một nhóm à?”

Hạ Chi Tuyển đang bận, không trả lời ngay.

Lục Gia Diệp nhìn cả đội, nói: “Pháp sư kia đánh không tệ nhé, nhìn ID thì chắc là congái hả? Còn cái đứa phụ trợ kia đúng là ăn hại mà, đánh cái quái gì…Cấp bậc của cậu sao vẫn gặp phải mấy loại này vậy?”

“Lục! Gia! Diệp!” Trong điện thoại truyền đến tiếng con gái rít gào.

“…??” Sao tự dưng lại nghe thấy giọng của Trịnh Bồi Bồi vậy?

Hạ Chi Tuyển thoát khỏi trận, nói: “Pháp sư là Cố Tư Ức, phụ trợ là Trịnh Bồi Bồi.”

“…!!!” Sao không nói sớm! Lục Gia Diệp thật sự chỉ muốn bóp chết Hạ Chi Tuyển thôi!

Giọng cười hiền hòa của Tô Hàn vọng tới: “Tiểu ngọt ngào đừng giận, đến đường dướiđi, anh Hàn dẫn em đi thu hoạch đầu người.”

Trịnh Bồi Bồi hậm hực, sau đó cười nói: “Vâng ạ, bọn mình đi thôi!”

Lục Gia Diệp: …Chó! Hai đứa này đang làm trò gì không biết!

Hạ Chi Tuyển với Cố Tư Ức tình cảm với nhau thì thôi đi, nhưng Tô Hàn từ khi nào lại cũng ngọt ngào với hổ cái rồi?!

Lục Gia Diệp bỗng dưng cảm thấy mình sẽ có nguy cơ trở thành ông già cô đơn trong tương lai.

Các anh em đều đã bắt đầu nuôi em gái rồi, mà cậu thì vẫn ngồi một chỗ nghịch đất thế này sao?!

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Xuyên Qua Nông Gia: Làm Ruộng Làm Giàu Dưỡng Đứa Con Yêu