Chương Trước/48Chương Sau

Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em

Chương 37

Trì Vi vừa mặc xong đồ diễn thì có người đẩy cửa vào làm cô hết hồn, còn chưa kịp quay đầu nhìn thì đã bị ôm eo từ đằng sau. Trì Vi giãy giụa định kêu lên theo bản năng nhưng lại bị người kia dùng tay bịt chặt miệng.

Nhớ đến chuyện lần trước bị bắt cóc, Trì Vi vẫn còn sợ hãi, dùng sức đá ngược chân về phía sau. Ai ngờ người kia dễ dàng né tránh cú đánh của cô, thì thầm bên tai Trì Vi:

“Vi Vi, đừng lên tiếng.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Trì Vi mới thở phào nhẹ nhõm, bắt lấy tay anh ra sức cắn để trả thù. Lục Chi Châu để yên cho cô làm càn, đến tận khi Trì Vi nhả ra còn hỏi: “Không cắn nữa à?”

Trì Vi quay đầu nhìn anh, đang định hỏi sao anh lại tới đây thì đã bị anh lật người lấy, bế cô đặt lên bàn gỗ.

“Anh định làm gì?”

Trì Vi cảnh giác nhìn anh, nhắc nhở: “Chỗ này là phim trường”

Lục Chi Châu áp mặt xuống: “Không sao”

Vừa dứt lời, môi cô đã bị khóa chặt.

Mấy ngày nay hai người đều bận rộn, lúc anh ở nhà thì cô phải quay phim, lúc cô ở nhà thì anh lại có việc ở công ty. Cứ thế thời gian biểu của hai người không hề khớp nhau, tối muộn anh về nhà thì cô đã ngủ say từ lâu rồi, anh cũng không nỡ đánh thức cô.

Mãi đến hôm nay xong việc sớm, hiếm lắm mới có thời gian rảnh nên anh lập tức tới gặp cô.

Ban đầu Lục Chi Châu chỉ định thơm nhẹ cô một cái rồi thôi, cuối cùng vừa đụng phải đôi môi mềm mại ấy thì đầu lưỡi cũng không tự chủ được mà luồn vào trong.

Trì Vi bị hôn đến đầu lưỡi tê dại, cô đẩy đẩy ngực anh, anh lại càng dùng sức hơn.

Mãi đến khi Trì Vi cảm thấy sắp tắt thở, đưa tay bấu víu lấy mặt bàn, không biết đụng vào đâu mà vật gì đó rơi thẳng xuống đất “ầm” một tiếng, ngoài cửa có giọng nói vọng vào:

“Trì Vi, có chuyện gì vậy?”

“Không, không có chuyện gì đâu, tôi vô tình làm rơi đồ xuống đất thôi.”

Hơi thở Trì Vi vẫn còn có chút rối loạn, cô vô cùng nôn nóng sợ bị phát hiện, nói xong câu này liền trợn mắt lườm người trước mặt. Lục Chi Châu cười, nâng cằm cô lên hôn, Trì Vi thấy vậy liền né đi rồi đá một cái lên chân anh.

Người ngoài cửa lại nói:

“Ồ, vậy cô nhanh lên một chút, thay đồ xong còn phải trang điểm nữa.”

Trì Vi đáp lại: “Được”

Chờ tiếng bước chân ngoài cửa biến mất, Trì Vi mới đẩy Lục Chi Châu một cái:

“Buông ra, em còn phải quay phim.”

Lục Chi Châu vẫn không nới lỏng bàn tay bên hông cô, tay còn lại chỉ lên môi:

“Hôn anh một cái rồi anh sẽ thả em ra.”

Người này lại bắt đầu đùa giỡn lưu manh rồi.

Trì Vi nhấc chân định đạp anh, Lục Chi Châu thấy thế cũng tăng lực ở đùi kẹp hai chân cô lại, anh đột nhiên hỏi:

“Vi Vi, sao không nói cho anh biết?”

Nói cho anh cái gì mới được?

Trì Vi không biết anh đang nói đến cái gì cũng không có thời gian tìm hiểu, cô ôm cổ anh, rướn người lên hôn một cái vào khóe môi anh: “Giờ thì buông em ra nào”

Lục Chi Châu lắc đầu: “Nhanh quá, không có chút cảm giác nào”

Anh rướn lại gần: “Một cái nữa”

Trì Vi tức giận: “Lục Chi Châu, ai cho anh bắt nạt em như thế!”

“Lần này mới tính.”

Môi Lục Chi Châu chỉ cách môi cô vài milimet, anh hơi động là có thể hôn lên môi cô nhưng hết lần này tới lần khác anh chỉ muốn cô là người chủ động: “Hôn đi thì anh tha”

Trì Vi trợn mẳt nhìn anh, hai giây sau dùng sức cắn lên môi anh một cái, ai ngờ cắn mạnh đến rách cả da, máu tươi chảy xuống từ môi anh nhìn vô cùng quyến rũ.

Cô liếc mắt sang chỗ khác, tức giận hỏi: “Giờ đã có cảm giác chưa?”

Lục Chi Châu quệt giọt máu đọng trên môi, khẽ cười: “Rất có cảm giác”

Trì Vi: “Vậy còn không buông ra?”

Biết cô còn có việc nên Lục Chi Châu cũng không chọc cô nữa, nới lỏng vòng tay.

Trì Vi hé cửa nhìn một vòng bên ngoài rồi quay đầu nhìn anh:

“Em ra ngoài trước, một lát nữa anh mới được ra.”

Lục Chi Châu: “…”

Trong nháy mắt anh có cảm giác như mình đang yêu đương vụng trộm vậy.

*

Trì Dục thấy Lục Chi Châu đi tới thì vẫy vẫy tay muốn bàn chuyện với anh, vừa định nói thì thấy vết xước trên khóe miệng anh, hỏi:

“Môi sao thế kia?”

Lục Chi Châu ngồi xuống bên cạnh anh ta: “Nuôi mèo bị cắn một cái”

“Cậu nuôi mèo từ bao giờ đấy?”

Trì Dục hỏi xong mới nhận ra điều bất thường:

“Cậu chọc gì mèo mà để đến nỗi chảy máu thế?”

Lục Chi Châu cười cười, đổi chủ đề: “Lai lịch của Bộc Tử Ngang như nào?”

“Cậu ta ấy hả, con trai út độc nhất nên cả nhà họ Bộc chiều cậu ta như tổ tông. Bố cậu ta vốn muốn cho con thừa kế công ty nhưng cuối cùng cậu ta lại lao vào vòng giải trí thế là bên nhà họ Bộc lại mở hẳn một công ty giải trí để hậu thuẫn. Cái giải ảnh đế của cậu ta cũng là cây nhà lá vườn cả thôi.”

Trì Dục liếc thấy Lục Chi Châu có vẻ trầm ngâm bèn hỏi: “Sao tự dưng lại hỏi về cậu ta?”

“Không có gì, bên phía nhà họ Bộc gần đây có hợp tác với LC nên tiện hỏi chút thôi.”

LC là công ty bên Mỹ của Lục Chi Châu, sau khi về Trung Quốc thì anh mở thêm một chi nhánh định tập trung phát triển ở thị trường trong nước, mấy hôm trước anh và bên nhà họ Bộc vừa bàn một vụ làm ăn, chỉ là hai bên vẫn chưa ký hợp đồng.

Trì Vi trang điểm xong đi ra thì đã không thấy Lục Chi Châu đâu, lúc này nhà sản xuất phim đã thúc giục nhân viên hậu trường hoàn thành công tác chuẩn bị cho cảnh quay nên cô cũng không nghĩ nhiều, tiến vào trạng thái làm việc.

Tiết trời mùa hè vô cùng nóng bức, trang phục diễn của Trì Vi lại rất dày, cô nóng đến tưởng ngất đi được rồi. Cứ thế dưới ánh mặt trời gay gắt muốn hoa mắt chóng mặt, một cảnh quay đến lần thứ ba thì Trì Dục cũng thông qua. Trì Vi vẫn cảm thấy có vài chi tiết chưa thích hợp, thấy vậy liền đi xuống nói chuyện với Trì Dục, Trì Dục cũng là một người cầu toàn, cảm thấy cô nói cũng rất có lý nên lại ra lệnh quay lại.

Diễn thêm hai lần nữa mới ổn, nghỉ ngơi một lát lại quay luôn cảnh tiếp theo, liền tù tì đến sáu giờ chiều mới kết thúc.

*

Cả một ngày Trì Vi bị treo lơ lửng trên dây cáp khiến lưng và eo cô đều đau mỏi, Bùi Tâm Nghi cực kỳ đau lòng, vội chạy lại bóp vai đấm lưng cho cô.

Trì Vi cảm động nói: “Tâm Nghi, em chu đáo quá, sau này nếu ai cưới được em chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”

Da mặt Bùi Tâm Nghi vốn đã mỏng, mỗi lần bị Trì Vi trêu như vậy đều vô cùng xấu hổ, lần này cũng vậy, hai má đỏ ửng ngượng ngùng nói:

“Chị Vi, đừng trêu em nữa mà.”

Trì Vi nói:

“Đừng bóp nữa, thu dọn đồ đạc về nhà nghỉ ngơi thôi, ngày mai phải tới sớm đấy.”

“Vâng.”

Hai người bắt đầu thu dọn đồ đạc, lái xe cũng đã tới, Trì Vi vừa định bước lên xe thì nghe tiếng gọi mình, lại là Bộc Tử Ngang.

Cô không định trả lời nhưng Bộc Tử Ngang đã đi tới gần, Trì Vi bất đắc dĩ hỏi:

“Chuyện gì?”

Khóe môi Bộc Tử Ngang nhếch lên một nụ cười:

“Trì Vi, chuyện lần trước là tôi không đúng, giờ tôi muốn nói xin lỗi em, chúng ta bắt tay làm hòa đi.”

Trên mặt anh ta không có chút áy náy nào, Trì Vi không biết anh ta định làm gì cũng không muốn nhiều lời, nói:

“Bắt tay thì không cần đâu, tôi còn có việc, đi trước đây.”

Bộc Tử Ngang nhìn bóng lưng cô xoay đi, khoan thai nói:

“Tiền tôi đã chuyển vào tài khoản của em rồi, em cứ giữ lấy mà dùng, không phải trả lại tôi.”

Nếu là vì tiền nên mới ngủ với Lục Chi Châu, vậy thì cớ sao không thể ngủ với anh chứ? Trì Vi, tôi xem cô có thể giả thanh cao được bao lâu.

Trì Vi cau mày, quay đầu chửi:

“Bộc Tử Ngang, con mẹ nó đầu óc anh điên hết cả rồi à? Sao không lấy tiền đấy đi mua óc lợn về ăn cho bổ não đi?”

Bùi Tâm Nghi nghe được câu này thì phì cười, Bộc Tử Ngang bị mắng mất hết thể diện nên bực mình bắt lấy cánh tay Trì Vi:

“Trì Vi, cô đừng tưởng…”

Lời còn chưa nói xong, tay anh ta đã bị kéo ra, người cao to 1m85 như anh ta mà còn bị đẩy văng ra mấy mét, đến khi đứng vững mới nhìn rõ người vừa đến.

Lục Chi Châu không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, kéo thẳng Trì Vi đi.

Bộc Tử Ngang chết trân ở lại không cam lòng buông tha cô nhưng lại không có can đảm đuổi theo hai người.

Lên xe, Trì Vi hỏi anh: “Sao anh lại ở đây?”

Lục Chi Châu ôm cô đặt lên đùi, tay vuốt ve vòng eo mảnh khảnh:

“Vi Vi, sao em lại nói dối anh?”

Trì Vi: “Cái gì cơ?”

Ngón tay Lục Chi Châu sờ đến vết thương ở eo mà Trì Vi bị bầm từ đợt trước, nhẹ nhàng nhấn một cái, tuy giờ vết thương đã lành nhưng anh vẫn nhớ rất rõ ràng.

Trì Vi đột nhiên hiểu ra:

“Tâm Nghi nói cho anh à?”

Lục Chi Châu véo lên eo cô một cái cảnh cáo:

“Không nói thì em định giấu anh luôn đấy à?”

Trì Vi không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.

Lục Chi Châu cắn lên môi cô một cái, bàn tay cũng chui vào trong áo cô hướng lên trên.

Trì Vi bị đau, trừng mắt nhìn anh:

“Anh cũng có chuyện giấu em còn gì.”

Động tác của Lục Chi Châu dừng lại, Trì Vi véo véo mặt anh:

“Tự anh thú nhận hay để em phải nói?”

Truyện convert hay : Võ Nghịch
Chương Trước/48Chương Sau

Theo Dõi