Saved Font

Trước/410Sau

Nữ Chính Mau Học Hành Đi

Chương 6:

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tần Tịch nhớ lại hai kiếp trước bản thân chọn Tạ Liên Thành hoặc Lạc Phỉ, cuối cùng người cho cô nhiều ấm áp nhất, luôn là Đường Lăng này.

Đường Lăng là người bạn tốt nhất của cô.

Là tri kỉ.

Cô ấy cũng biết thứ cô thật sự thích là cái gì.

Cho nên bất kể là lần nào, Đường Lăng cũng đều rất phản đối việc cô chuyển chuyên ngành.

Tần Tịch đứng dậy đi đến bên cạnh Đường Lăng, hốc mắt cô có chút nóng lên, mũi cay cay.

“Lăng tử.” Cô dang cánh tay, có chút cố chấp mà ôm Đường Lăng cao hơn mình nửa cái đầu vào lòng.

Tần Tịch hít sâu một hơi, cố đè ép vị chua chát trong lòng xuống.

“Tớ không chuyển chuyên ngành nữa!” Cô nhỏ giọng, nói bên tai Đường Lăng.

“Cái gì?!” Đường Lăng ngẩn người.

Cô ấy duỗi tay bắt lấy bả vai Tần Tịch, có chút kích động mà đẩy cô ra một chút.

Đôi mắt hạnh trong veo xinh đẹp trừng lớn, nhìn chằm chằm Tần Tịch: “Cậu mới vừa nói cái gì?”

“Tớ……” Tần Tịch nhìn biểu cảm đáng yêu của Đường Lăng giống như con mèo, không nhịn được cười “phì” ra tiếng, “Tớ không chuyển chuyên ngành nữa!”

Cô gằn từng chữ một mà nhắc lại.

“Thật sao?!”

Lần này không chỉ Đường Lăng, cả Âu Dương Nguyệt và Kiều Hạ Sơ cũng vây quanh lại.

“Bảo bối Tiểu Tịch, oa! Tốt quá rồi!” Âu Dương Nguyệt nhiệt tình cởi mở, lập tức ôm chặt Tần Tịch một cái, “Tớ còn lo các ghi chú, trọng điểm và đề thi thử, nhưng bây giờ có làm sao đâu! Cậu không đi thật là tốt quá đi!"

Âu Dương Nguyệt lập tức nói: "Đêm nay tớ mời khách, chúng ta đi vào thành ăn ngon!"

Khu mới của Đại học A nằm ở vùng ngoại ô thành phố A, cách trung tâm thành phố khoảng 40 phút đi xe.

Cho nên sinh viên đại học A nói đi đến nội thành, sẽ luôn dùng cách nói giỡn "vào thành" như vậy.

Nhà Âu Dương Nguyệt rất giàu.

Cô ấy là con gái duy nhất, cha mẹ nuông chiều nâng trong lòng bàn tay mà lớn lên.

Nhưng trên người cô ấy không có một chút thanh nhã nào của đại tiểu thư, ngày thường cũng mặt mày tươi cười cùng Tần Tịch các cô đi ăn ở nhà ăn.

Tần Tịch mua cho cô ấy ly trà sữa mười lăm tệ, cô ấy cũng vui vẻ hài lòng mà uống, lúc mọi người cùng nhau bàn về mua đồ giảm giá cũng tích cực hơn ai khác.

EQ của Âu Dương Nguyệt rất cao, đôi khi cô ấy cũng sẽ mời mấy người ký túc xá ăn một bữa lớn giống như vậy, nhưng chưa bao giờ cho người khác cảm giác không dễ chịu.

Cô mới mở miệng, ba người khác, bao gồm cả Tần Tịch cũng cười.

“Vậy cảm ơn cậu nhé.” Tần Tịch ôm lại cô ấy một cái.

Trong lòng cô thổn thức, hoá ra bản thân cô đã từng bỏ lỡ nhiều thứ tốt đẹp như vậy.

“Tiểu Tịch.” Kiều Sơ Hạ cũng ôm Tần Tịch một cái.

Cô ấy là chị cả của kí túc xá, suy nghĩ nhiều hơn một chút.

Kiều Sơ Hạ cẩn thận nhìn cô: “Đã quyết định kỹ chưa? Ở chỗ thầy Ngụy nói xong rồi hả?”

“Ừ.” Tần Tịch gật đầu, “Đơn xin đã được thầy Ngụy hủy rồi, tớ không đi nữa!”

“Thật tốt quá!” Kiều Sơ Hạ lúc này mới hoàn toàn yên tâm, “Thầy Ngụy chắc chắn vui chết đi được rồi!”

Cô ấy nhếch miệng hơi hơi mỉm cười: “Thầy ấy cứ nhắc tớ mãi, bảo tớ khuyên cậu ở lại. Tớ cũng đã khuyên cậu, cậu lại cố chấp như vậy… Tớ cũng hận không thể ừm trẻ con không nghe lời, đánh một trận là được!”

“Hạ Hạ.” Tần Tịch cười cười với cô ấy.

“Được rồi! Đừng nói cái gì hết!” Âu Dương Nguyệt dựng một đầu ngón tay lên, “Tớ biết có một nhà hàng xoay ở tầng trên cùng của khách sạn, phong cảnh rất đẹp, đồ ăn cũng cực kỳ ngon! Hiện tại chúng ta bắt xe vào thành, đi dạo xung quanh, buổi tối đi ăn chỗ này!”

Cô ấy khí phách mà tuyên bố: “Buổi tối lại đi hát karaoke, dù sao ngày mai là thứ bảy, chúng ta cứ ở nội thành một đêm! Tất cả đều là tớ mời khách! Chúc mừng bảo bối Tiểu Tịch của chúng ta lạc đường biết quay lại, trở về cho các chị ôm ấp!”

“Cậu là chắc muốn chúc mừng cho bốn năm thi học kì đều không rớt chứ gì?” Kiều Sơ Hạ cười lắc đầu.

“Đừng có để ý làm gì!” Âu Dương Nguyệt quay người chỉ vào cửa ký túc xá, vui vẻ mà tuyên bố: “Xuất phát! Đi đu đưa nào!”

Bốn người mỗi người một ly trà sữa trong tay, vừa cười vừa nói đi đến cửa Tây của trường học cách kí túc xá gần nhất.

Lúc này là thời gian nghỉ trưa, trong vườn trường không có nhiều học sinh lắm.

Còn có không ít học sinh đã ở hội trường chờ đợi, Tạ Liên Thành sẽ diễn thuyết ở đó vào chiều nay.

“Các cậu có nghe nói không?” Âu Dương Nguyệt đi đi, quay đầu về phía sau nhìn Tần Tịch: “Người Tạ Liên Thành kia muốn về đó.”

Cô ấy chớp chớp mắt nhìn Đường Lăng và Tần Tịch đang sánh bước: “Chính là người tốt nghiệp hai năm trong truyền thuyết, vẫn cứ mạnh mẽ chiếm ngôi vị giáo thảo, máy bay chiến đấu Tạ Liên Thành trong các giáo thảo đã trở về trường đó!”

“Nếu không, chúng ta đi xem anh ấy trước rồi hẵng đi tiếp?” Âu Dương Nguyệt cười hì hì hỏi.

Trước/410Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi