Chương Trước/65Chương Sau

Nữ Hoàng La Hét

Chương 19

Edit: babynhox

Tình trạng bây giờ của tên cuồng đeo bám này rất thê thảm, chủ nhà có chút không đành lòng.

nói thật khách thuê lâu dài ở chỗ này đều có vấn đề, ăn bám bạo lực gia đình, học sinh thì bị ăn hiếp trong trường, người còn lại thì rơi vào cảnh bị tên biến thái đeo bám.

Nhưng có một câu nói, mỗi người có nhân cách cao quý đều có sức hấp dẫn khác nhau, mà nhân cách thấp kém chính là rắn chuột một ổ.

Chủ nhà là một kẻ bỉ ỏi ti tiện háo sắc tham tiền, đương nhiên xem những người như chồng của cô Khâu và tên cuồng theo bám này là chí lớn gặp nhau.

Nếu dùng câu nam tính độc hại* ở trên mạng để miêu tả những người này, quả thật cũng chính là mùi hôi thối trong hố.

*ngôn ngữ mạng ám chỉ các chuẩn mực của đàn ông, đề cập những vấn đề xã hội như bạo lực, quấy rối,...

Cho nên ông ta cũng không ngăn cản chồng của cô Khâu, thậm chí cảm thấy phụ nữ phải bị đánh mới ngoan ngoãn, nếu ba ngày không đánh liền nhảy lên đầu lật ngói.

Cũng không cảm thấy cách làm của tên cuồng quấy rối kia có vấn đề gì, thậm chí trong lòng cực kỳ khinh bỉ cô Thôi không biết điều, cảm thấy cô ấy đang treo* người ta, nếu không sao cả ngày lại trang điểm mặc quần ngắn lắc lư trước mặt đàn ông như vậy chứ?

*không đồng ý cũng không từ chối

Cho nên ông ta không hiểu được sự đau khổ của cô Khâu và cô Thôi, ngược lại tối nay hai "anh em" ngưu tầm ngưu mã tầm mã với ông ta bị trừng trị khiến cho ông ta rất bất mãn đối với việc làm bá đạo của những người này. Nhưng trên miệng lại không dám đắc tội, cho rằng nhiều lắm thì tên nhóc này chỉ bị đánh một trận rồi ném ra ngoài, không nghĩ tới lại bị hành hạ như vậy

Ông ta có chút không nhìn nổi nửa, liền cẩn thận nói với Chúc Ương: "cô Chúc, làm như vậy hơi quá đáng rồi? Tiểu Trương người ta cũng si tình, chỉ có điều dùng sai cách mà thôi. Chàng trai trẻ tuổi, có tên nào không phải là ngu ngốc chọc giận bạn gái chứ? cô xem trời cũng đã tối rồi, không bằng như vậy được rồi, mọi người lên lầu nghỉ ngơi đi."

Chúc Ương liếc chủ nhà một cái, cười nói: "không phải tôi đang giúp đỡ anh ta hoàn thành mảnh si tình kia sao."

"Ông xem cô Thôi người ta đi, là một sinh viên xinh đẹp tài cao học ở trường đại học nổi tiếng, dáng người lại còn rất đẹp, còn tự mình độc lập, còn trẻ tuổi mà có thể kiếm tiền nuôi mình còn trợ cấp cho người nhà."

"một cô gái tốt như vậy, ai lại không muốn giành lấy? Cạnh tranh càng nhiều, người vừa mập vừa xấu vừa không có tiền, điều kiện cứng ngắc không theo kịp người nào, vậy cũng nên dùng thành ý đến bù đắp lại chứ?"

"Nếu không chỉ dựa vào việc mặt dày không biết xấu hổ bám lấy liền có thể có được cô gái xinh đẹp sao, ở đâu có chuyện tốt như vậy?"

"Làm những chuyện này, đổi lại bất cứ người đàn ông nào mà không làm được? không phải là làm người ta buồn nôn sao. Nếu lan truyền ra ngoài, vậy thì phải lấy ra bản lĩnh tài giỏi khiến cho những người theo đuổi khác chùn bước chứ."

nói xong chỉ chỉ tên cuồng đeo bám đang bị Lý Lập nhét hamburger quá hạn: "Ông xem, sau này nếu tên này đi ra ngoài nói vì theo đuổi cô Thôi mà ngay cả những thứ đồ này cũng dám ăn, vậy có phải là khiến cho những nam sinh khác cảm thấy kính nể bái phục, cuối cùng cảm thấy không bằng... Che mặt tháo chạy hay không?"

"Đánh bại đối thủ cạnh tranh một cách sáng chói, đây mới là cách theo đuổi con gái chính xác nhất."

"Đúng vậy!" cô Thôi nhìn tên biến thái ghê tởm này rốt cục cũng có một ngày lộ ra nét mặt làm cho người ta buồn nôn, trong lòng cực kỳ thoải mái.

Bây giờ cô ấy bị Chúc Ương ảnh hưởng cũng học được một chiêu, cười lạnh nói với chủ nhà: "không phải ông vẫn luôn khuyên tôi đừng chỉ nhìn đàn ông có tiền hay không, bộ dáng như thế nào, phải xem tấm lòng của người ta với tôi hay sao?"

"Bây giờ tôi nhìn đây, ngược lại sao hai người lại bắt đầu nói khác đi vậy? Ông quên có lần anh ta muốn cho tôi một chai nước, còn là nước anh ta từng uống rồi, tôi từ chối thì anh ta nói tôi ghét bỏ."

"Vậy ngược lại bây giờ anh ta đừng ghét bỏ tôi chứ, coi như ghét bỏ tôi, cũng đừng ghét bỏ chính mình." nói xong chỉ chỉ cái quần lót bị rơi ra, chịu đựng cơn buồn nôn nói : "Đúng rồi, những thứ này sợ là không nuốt xuống được."

"Ông xem bình thường ông vẫn luôn vỗ tay ủng hộ anh ta, hôm nay ngay cả phòng của tôi ông cũng để anh ta vào, bây giờ ông cũng nên giúp anh ta một chút đi."

"Làm phiền ông cầm kéo cắt nhỏ mấy thứ này ra đi. cô Khâu, trong nhà cô có tương không? Mượn dùng một chút, nếu anh ta ngại chỉ có một mùi vị thì làm vậy sẽ dễ nuốt vào hơn."

Chủ nhà và tên quấy rối đều không dám tin nhìn cô Thôi, không khỏi cùng nghĩ thầm quả nhiên độc nhất là lòng dạ đàn bà.

Ai ngờ cô Khâu lại gật đầu lên tiếng: "Có có! Hôm qua mới mua tương trộn cơm, tôi đi lấy cho em trai này."

nói xong cũng chạy nhanh lên lầu.

Vào cửa thấy con trai đang ngoan ngoãn ở trong phòng làm bài tập, trên bàn chất đầy đồ ăn vặt tinh xảo, tất cả đều là Uông Bội đưa cho cậu bé.

Nhưng mà từ sau khi cha mẹ đi ra ngoài cậu liền không yên lòng cũng không đụng tới đồ ăn vặt, bài tập cũng làm không vào, lúc này lại thấy mẹ trở về, vui mừng nhào lên.

Sau khi cô Khâu thấy trò hề của người đàn ông hèn yếu kia ở gầm cầu, và từng tiếng nói "ly hôn", trong lòng như có đồ vật gì đó bị đánh vỡ.

thì ra là loại cảm giác lay động tuyệt vọng lúc bị đánh chỉ là ảo giác, ở trước mặt người khác, thậm chí phun nước miếng lên mặt hắn ta cũng không dám chống lại, thì ra hắn cũng không phải là không thể đánh bại, thì ra bản chất của hắn là hèn yếu bỉ ổi như vậy, tại sao mình và người này đã chung chăn gối suốt tám năm đến hôm nay mới nhìn ra?

thì ra là không phải toàn bộ thế giới đều xem ý nghĩ muốn ly hôn của mình thành bệnh thần kinh trái với đạo lỹ, thì ra mình vẫn bị thứ vô hình nào đó vây khốn. Giống như lời nói của cô Chúc, không thể làm gì khác hơn là không ngừng kiếm cớ thôi miên tình cảnh của mình thành thoải mái.

cô Khâu sờ sờ đầu con trai: "Bắt đầu từ ngày mai chúng ta sẽ không ở cũng cha nửa, được không?"

cô ấy hỏi rất cẩn thận, lại tận mắt nhìn thấy nét vui mừng trong ánh mắt con trai đang tăng lên từng chút, con vui vẻ hơn khi nhận quà sinh nhật.

Trong lòng cô Khâu đau xót, ôm lấy con trai, mình ngu xuẩn bao nhiêu mà bây giờ mới có thể nghĩ tới việc này.

Lại cầm tương đem xuống lầu nhưng không cho con trai đi theo, những chuyện này trẻ em không nên xem.

Có lẽ là tối nay quá hưng phấn, hơn nửa đối với đàn ông là giận chó đánh mèo, vào lúc này cô ấy cũng hơi có cảm giác xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Dĩ nhiên người có tâm tình vui sướng không khác gì cô Khâu chính là cô Thôi.

Mặc dù trên ý nghĩa thì ngôi nhà này chưa biến thành ngôi nhà ma, nhưng nhân tính xấu xí đã xen lẫn vào từng nơi tối tăm trong căn nhà này.

Ngay khi Chúc Ương vào ở, đồng thời dùng máy tính bảng cắt đứt lần bạo lực ngày thường kia, liền giống như chiếu rọi ánh sáng.

Cuối cùng trong cái hộp đồ này, ngoại trừ mấy thứ được làm bằng nylon và kim loại không có cách nào ăn được ra, toàn bộ đều nhét cho tên quấy rối biến thái ăn hết.

Chờ lúc tên kia được thả ra, bước chân và cả người đều không cách nào đừng vững được, dường như tối hôm đó cô Thôi đã phát tiết hết tất cả ghê tởm mà người này mang đến cho mình.

Sau đó càng hưng phấn liên tiếp nói cám ơn Chúc Ương: "Rốt cuộc em đã hiểu rõ, người ngu ngốc và mặt dày thì mình có nói thế nào anh ta vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu được tiếng người, chữi mắng thì anh ta cũng không quan tâm, không bằng không cần nói gì chỉ cần làm."

cô Thôi như được soi sáng: "Em dứt khoát mang theo gậy chích điển trong túi xách, nếu anh ta dám tới gần liền chích anh ta."

"Nếu anh ta dám báo cảnh sát, không phải khắp nơi đều nói bọn em là người yêu đùa giỡn nhau sao? Đây là người yêu ầm ỉ cãi vã, người khác cũng không nên xen vào?"

"Người này vừa ngu vừa mập, chạy lại không chạy nhanh bằng em, chỉ cần không bị bắt, em sẽ không hành hạ chết anh ta. À bị bắt được cũng không phải là không có cách, vặn trứng của anh ta xuống là được."

Chủ nhà mới đồng tình đưa người ra ngoài, lúc trở lại nghe nói như thế liền cảm thấy lạnh lẽo.

Lòng đầy bi ai lén nhìn Chúc Ương, con mẹ nó, đây rốt cuộc là ai.

Người đầu gỗ giống như cô Khâu, sau khi ra ngoài một chuyến liền không cần đàn ông, cô Thôi đơn thuần dễ bắt nạt cũng lập tức trở nên lòng dạ ác độc như vậy.

Chỉ ngắn ngủn mấy ngày thôi mà toàn bộ mấy cô gái trong nhà đều bị cô dạy thành dạng gì đây?

Bởi vì phòng cô Thôi bị biến thành ghê tởm, tối nay cũng không muốn ngủ trong đó, chỉ cần vừa nghĩ tới tên biến thái này ở trong phòng cô ấy, cô ấy đã cảm thấy ở ghê tởm.

Cho nên yêu cầu chủ nhà mở phòng khác cho mình, cô ấy chắc chắn sẽ không ở phòng này, còn đồ sẽ dời qua từ từ, tối nay ngủ tạm trước.

Chủ nhà vốn không muốn đồng ý, nhưng thấy cảnh tượng ngày hôm nay cũng biết mình chọc nhiều người tức giận, cuối cùng vẫn mở cho cô Thôi một căn phòng mới.

một đêm kích thích, chờ lúc mọi chuyện êm xuôi lại mọi người cũng mệt mỏi, liền trở về phòng của mình ngủ.

Bọn người Uông Bội vốn là có tâm trạng không tốt nên ăn không được bao nhiêu cơm, kết quả hai chuyện liên tiếp này làm cho chuyện ủ rũ ban ngày quăng xa chín tầng mât, lúc này lại đói bụng.

Liền kêu hai chén mì tính ăn khuya, để Chúc Ương và Lục Tân đi ngủ trước.

Chúc Ương cũng hơi mệt chút, trở về phòng cũng không chơi điện thoại di động, rửa mặt xong lên giường không bao lâu liền ngủ mất rồi.

Lúc Uông Bội đi ăn khuya trở về cũng không biết, chẳng qua là đến lúc nửa đêm, lúc ngủ đến mơ mơ màng màng.

Nửa mê nửa tỉnh, Chúc Ương cảm thấy hình như người giường bên cạnh đứng dậy mở cửa đi ra ngoài.

cô cũng không nghĩ nhiều, cho là Uông Bôi hup nước soup mì nhiều quá nên buổi tối đi tiểu. Kết quả không bao lâu liền truyền đến một tiếng thét chói tai, sau đó là một tiếng động giống như một vật nặng nào đó lăn xuống cầu thang.

Chúc Ương giật mình tỉnh lại, vội vàng mở đèn, quả nhiên trên giường Uông Bôi trống không.cô cảm thấy không ổn, tiện tay nắm lấy áo khoác mỏng khoác lên trên người liền chạy ra ngoài, lúc này mấy cửa phòng kia cũng mở ra, rõ ràng là cũng nghe được tiếng động.

Mọi người đi tới cầu thang, đã nhìn thấy Uông Bội té dưới bậc cầu tháng, không rõ sống chết thế nào.

Mấy người vội vàng đi xuống lầu đỡ Uông Bội lên, người đã bị ngất nhưng vẫn còn hơi thở, vì vậy vội vàng gọi chủ nhà đi lấy xe đưa đến bệnh viện.

Chủ nhà cũng sợ gặp chuyện không may, vừa lái xe vừa oán trách nói: "Đêm hôm khuya khoắt chạy tới cầu thang bên kia làm quá gì? Cũng không mở đèn, thật sự té mà bị nguy hiểm gì cũng phải trách nhiệm của tôi đâu."

Xe của chủ nhà là một chiếc xe cũ, vị trí ngược chân, cho nên ba người kia cũng lên xe, cô Khâu và cô Thôi ngày mai phải đi học đi làm liền không cho bọn họ đi theo, nhưng mà tiếng động lớn như vậy, căn phòng của học sinh ở lầu hai kia vẫn không có một tiếng động nào như cũ.

Chúc Ương nghe lời này, cười lạnh nói: "Cũng không thể nói như vậy, tôi nghe nói vợ của ông đã xảy ra chuyeenjn ngoài ý muốn ngã chết, lỡ như oan hồn của bà ấy chưa ta, muốn kéo người khác chết chung thì sao?"

Chủ nhà nghĩ đến Uông Bội ngã xuống ở vị trí kia liền giật mình, buổi tối của mùa hè nóng bức, máy điều hòa trên xe cũ này cũng không dùng được.

Nhưng vào lúc này, trong xe nhiều người như vậy những vẫn làm ông ta tự dưng cảm thấy sống lưng chạy lên một dòng khí lạnh.

Mặc dù Chúc Ương nói vậy là suy đoán lung tung, thật sự cũng không tính là bắn tên không trúng đích.

Tối hôm qua cũng đã xuất hiện nữ quỷ, là cô gái bị mất tích, nghĩ rằng quỷ hồn bà chủ nhà này cũng nên lên sàn, hơn nữa kẻ ngu cũng có thể nghĩ đến mấu chốt chính là từ cầu thang này.

Chỗ uống nước và nhà vệ sinh đều có ở lầu hai, cho dù nửa đêm Uông làm cái gì đều không cần đi cầu thang bên kia, muốn nói hai chuyện này không quan hệ, thật đúng là có lỗi với logic trong thế giới kinh khủng này.

Đến bệnh viện cấp cứu, may mắn không có gì đáng ngại, truyền dịch không lâu sau thì Uông Bội cũng tỉnh lại.

Cả người mơ mơ màng màng, chính mình cũng thể nói được nguyên do.

"không phải là tôi đang ngủ sao? Tôi muốn đi nhà vệ sinh, liền rời giường đi ra, kết quả phòng vệ sinh lầu hai bị hư vẫn còn sửa chữa, đã có người dẫn tôi đi xuống lầu một, tôi thấy được người đó súy chút thì bị ngã nên muốn đỡ người đó, sao ngược lại là tôi té lầu?"

Mấy người nghe xong, nói cho cô ta biết: "Phòng vệ sinh lầu hai không có sửa chữa."

Mặt Uông Bội liền biến sắc, sau đó suy nghĩ rõ ràng mới phản ứng được, nửa đêm khuya thì ai mà đừng trước cửa nhà vệ sinh để nhắc nhở đang sửa chữa, sau đó dẫn người xuống lầu một chứ?

Đừng nói mấy cái phòng trọ, khách sạn cao cấp nhất cũng không có chu đáo đến như vậy.

Nhưng mọi người vừa hỏi người đó trông như thế nào thì Uông Bội lại không nhớ ra, chỉ nhớ mang máng là nữ.

Hơn nữa kỳ quái hơn chính là, Uông Bội nói nhớ ràng lúc mình từ cầu thang té xuống, hình như là lúc đầu sắp bị đụng phải thì được cái gì đó giảm sốc một chút.

Đoán chừng cũng là vì cái này, đầu của cô ta mới không có gì đáng ngại, thậm chí là làm kiểm tra -->> Bác sĩ đều nói, từ vị trí vết bầm và dáng vẻ sau khi Uông Bội té xuống mà không có vấn đề gì lớn thì thật sự rất kỳ quái.

Uông Bội bi tại nạn này, tự biết đã gặp quỷ, tám phần không thoát khỏi liên quan đến quỷ hồn của bà chủ nhà, ngoại trừ hơi sợ một chút thì cũng không có kinh hoảng quá.

Kinh khủng hơn quỷ cũng đã từng gặp qua rồi, trò chơi lần này thật sự cũng không coi là khó, chẳng qua là còn chưa tới đêm đòi hồn, thì có không thể có kịch bản quỷ hồn lấy mạng người khác ở đây, việc này thực sự làm cho người ta không vui nổi.

không bao lâu thì toàn bộ kết quả kiểm tra não đều có, không có việc gì, bác sĩ đề nghị ở lại bệnh viện quan sát thêm. Nhưng bọn họ nào có thời gian dư thừa? Vì vậy vẫn kiên trì muốn ra viện.

Chẳng qua trước lúc rời khỏi Lý Lập nói muốn đi nhà vệ sinh, sau khi trở lại liền thần bí nói với bọn họ: "Các người đoán tôi mới vừa gặp ai?"

Thấy không có ai sốt ruột, liền nghiêm chỉnh nói: "Mới vừa rồi tôi gặp tên học sinh cấp ba kia, lén lén lút lút cầm một bọc đồ đi từ phòng ra ngoài, bây giờ cũng đã bốn giờ sáng, khó trách lúc nảy tiếng động lớn như vậy cậu ta cũng không mở cửa, thì ra căn bản là không có ở trong phòng."

Đây cũng là một tin tức đáng giá quan trọng, Chúc Ương hỏi: "Vậy căn phòng kia là gì? anh có đi xem không?"

"không thể vào, đang muốn mở cửa thì có bác sĩ đi vệ sinh ra đuổi tôi đi, tôi đoán học sinh trung học cấp 3 này trốn ở gần đây rồi canh chừng không có ai để vào trộm cái gì đó."

"Hơn nửa tôi đưa mắt nhìn, hình như bảng hiệu trên cửa phòng này viết là phòng tồn trữ vật liệu y tế cũ. Chẳng lẽ cậu ta muốn trộm kim tiêm đi đâm người khác trả thù?"

đang suy nghĩ, chủ nhà đã lái xe tới đây, hôm nay ông ta cũng đi theo bọn họ bị giày vò hơn nửa buổi tối, cho nên về đến nhà đổ xe xong liền trở về phòng ngủ bù.

Vào lúc này đã sắp năm giờ, mặt trời mùa hè hiện lên rất sớm, không bao thì bên ngoài liền thấy rõ tất cả.

Sau khi mấy người trở về cũng ngã xuống ngủ bù một chút, chờ đến khoảng bảy giờ thì truyền đến tiếng động của khách trọ khác rời giường.

Các loại tiếng vang kéo dài hơn nửa giờ, biệt thự lại an tĩnh lại.

Bốn người đồng nghiệp Chúc Ương cũng không hẹn mà cùng rời khỏi giường, nhìn học sinh trung học cấp ba rời khỏi biệt thự cuối cùng, thừa dịp chủ nhà còn chưa thức dậy liền mở cửa đi vào phòng của học sinh này.

Bởi vì bên ngoài biệt thự có tường rào, xung quanh lại có một ít thảm thực vật, cho nên lầu một biệt thự có ánh sáng không được tốt lắm.

Nhưng học sinh trung học này chính là ở lầu hai, lại có thể làm cho căn phòng u ám thế này.

Rèm cửa sổ luôn khép chặt, đồ vật trong phòng không tính là lộn xộn, nhưng các loại sách cũ chồng chất thật sự làm cho người ta có loại cảm giác áp lực.

Mấy người chia nhau tìm kiếm, dĩ nhiên trong này không bao gồm Chúc Ương, cô không hề có tinh thần tập thể oán trách ở đây nhiều bụi bậm, đồ loạn, không muốn sờ tới đồ vật bẩn gì.

Nếu là người bình thường đã bị xa lánh từ lâu, nhưng mấy ngày nay bọn người Lý Lập cũng bị cô sai sử bảo thành thói quen, thế mà lại bắt đầu có xu hướng M* cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

*thích bị ngược đãi.

Thậm chí Uông Bội được xem là một nửa người bệnh còn nói với cô: "Vậy cô dứt khoát đứng ngoài cửa đi, lỡ như có làm bụi bay cũng không dính phải cô, nếu chủ nhà thức dậy thì cô cũng có thể canh chừng."

Chúc Ương liền đứng đắc ý tràn đầy khí thế khoanh tay nhìn nhìn người khác bận rộn!

Bởi vì không thể để lại dấu vết, cho nên lúc lật đồ phải đặc biệt cẩn thận, còn phải để lại vị trí cũ nguyên vẹn. Cho nên qua hồi lâu bọn họ mới đào bới được cái hộp cất giấu sâu trong mấy tầng quần áo ở tủ quần áo.

Mấy người vội kêu Chúc Ương đi vào, mở hộp ra, quả nhiên không làm cho người ta thất vọng.

Đầu tiên chính là một tấm hình, bên trong là một nhà ba người, đứa bé rõ ràng chính là học sinh trung học cấp ba, nhưng nhìn tuổi thì ít nhất là bảy tám năm trước rồi.

Mà người đàn ông trong tấm hình nhìn rất nho nhã*, một đôi mắt hoa đào tràn đầy vui vẻ, là loại hình rất được phụ nữ hoan nghênh. Còn người phụ nữ có dòng máu Đông Nam Á, là điển hình kiểu người đẹp Thái, chính là cha mẹ của Ngô Việt.

*người lịch sự có kiến thức.

Chỉ là ngoại trừ tấm hình này thì mấy thứ khác trong hộp cũng không thân thiện như vậy.

Có một cái túi đựng mấy đồ vật nhỏ, vừa lật ra nhìn, là tóc, móng tay, kính áp tròng, nút áo và mấy thứ linh tinh gì đó đều có, thậm chí còn có một cái răng nanh. Còn có vài cuốn sách, bên trong cũng không có cuốn sách tà môn lúc trước Chúc Ương thấy, nhưng những thứ này đều là sách cổ Thái Lan, nhìn một ít hình minh hoạ vừa tà môn vừa quỷ dị.

Chúc Ương phiên dịch dòng chữ Thái, tự viết ra tên của vài cuốn sách, phiên dịch đại khái đều là vài từ mấu chốt của các loại bùa chú nguyền rủa hàng đầu. Phía dưới cùng còn có cái hộp sắt nhỏ, không khác nhiều so với kiểu cách đóng gói bánh trung thu lắm, nhưng muốn tiến vào sâu một chút.

Lý Lập cẩn thận mài dũa nới lỏng nắp hộp, mở nắp ra.

Tuy rằng đã từng đánh qua lại với ma quỷ nhiều lần cũng bị đồ vật trong hộp kích thích đến da dầu tê rần.

Chỉ thấy bên trong là một bào thai đã thành hình, cả người thai nhi tím bầm, đầu sưng phù, da còn mỏng hơn giấy.

Vì vậy những thứ máu ứ đọng và tia máu kia liền có vẻ vô cùng rõ ràng, liền giống như thở mạnh một chút thì làn da thật mỏng này sẽ bị phá vỡ, chảy dòng máu ứ đọng bên trong ra.

Nếu chỉ là thai nhi còn chưa tính, nhưng làm cho người sợ hãi chính là đứa bé kia chưa bao giờ mở mắt ra nhìn thế giới hay mở miệng khóc một tiếng đã bị người khác dùng sợi dây đỏ may lại rồi.

Chúc Ương bắt đầu buồn nôn, suýt chút là phun ra rồi, bây giờ cô đã không sợ quỷ quái kinh khủng, nhưng cảm thấy ghê tởm những thứ máu thịt dơ bẩn này.

Ghét bỏ Sadako giả làm cô buồn nôn, cô có thể quăng ghế hành hạ người ta một trận, nhưng đồ chơi này có thể làm sao? Đứa bé người ta chết từ trong trứng nước đã rất đáng thương, chẳng lẽ còn có thể dùng để trút giận?

Lục Tân thấy thế vội vàng nhét một viên kẹo vào trong miệng cô, theo bản năng cô liền nhai nhai nuốt xuống, thế mà đã khá hơn nhiều, không còn cảm giác buồn nôn nửa.

cô kỳ lạ hỏi: "Đây là cái gì?"

"một loại kẹo, ăn một viên có thể ngừa buồn nôn, bây giờ cho dù có có xác chết bị chặt ra trước mặt em thì em cũng không có cảm giác muốn nôn nửa."

"Tốt như vậy? Là đồ dùng trong trò chơi?"

"không phải, trò chơi bán đồ dùng cũng không nhiều." Lục Tân cười cười: "Là vật phẩm tôi có được sau khi qua cửa một thế giới sát thủ liên hoàn, kẹo Cindy mà bà chủ nhà tự làm."

"Bởi vì trước mỗi lần sát thủ liên hoàn giết người chặt xác sẽ mua ăn, tôi cũng thử một chút, không nghĩ tới lại có thể mang ra khỏi trò chơi, còn có loại hiệu quả kỳ diệu này. Người mới có thể dùng để đề cao độ chịu đựng hình ảnh kinh khủng, ngược lại người có kinh nghiệm có cũng được mà không có cũng không sao."

Khóe miệng Chúc Ương co rút: "Chỉ có tác dụng ngừa buồn nôn? Vậy anh còn nói cặn kẽ như vậy làm gì?"

Trước khi giết người thì sát thủ liên hoàn ăn loại kẹo này, việc này cũng không thể bảo là không mỉa mai.

Hơn nữa thế nào mà cô có cảm giác tên khốn Lục Tân này đang cố ý? Chúc Ương nghĩ mà phẫn nộ.

Nhưng theo đầu mối bây giờ, học sinh trung học vừa giữ lấy sách đạo cụ trong tay, trong nhà lại cất giấu nhiều sách chú nguyền rủa như vậy, bên người còn có vật rõ ràng thuộc về người khác này ——

nói cách khác, riêng màu sắc cọng tóc này cũng sẽ không phải là của Ngô Việt. Hơn nữa còn có cái thai chết trộm từ bệnh viện này. rõ ràng đứa nhỏ này muốn làm chuyện lớn, mà vốn là đêm đòi mạng đã có nhiều ma quỷ rồi, nếu còn liên lụy đến bùa chú, vậy thì tình hình liền phức tạp hơn rồi.

Hơn nữa theo tình hình bây giờ, nếu như lúc đầu học sinh trung học cấp ba sẽ nguyền rủa người bắt nạt cậu ta, vậy cần phải bàn lại tính chủ quan của chuyện treo cổ tự sát này rồi.

Để đồ vật lại vị trí cũ thì mấy người không đợi thêm nửa, quả nhiên mới ra cửa không bao lâu đã nhìn thấy chủ nhà ngáp đi ra khỏi phòng.

Ông ta làm bộ như cũng là mới rời giường chuẩn bị ra cửa, lên tiếng chào hỏi chủ nhà liền ra ngoài.

Chúc Ương quyết định tìm ba người côn đồ cắc ké kia hỏi một ít vấn đề nửa, điện thoại của Lý Lập có lưu số.

Kết quả gọi điện thoại đến một người bên kia, liền nghe nói trong bọn họ có một người chết.

Nghe nói là trộm xe máy rồi mất kiểm soát ở lối đi bộ, bởi vì mất tay lái đụng phải xe tải chở cốt sắt thép trước mặt. Môt cây sắt thép trực tiếp đâm vào cổ họng xuyên qua cổ, nghe nói sau khi cốt sắt đâm người đó xong, thi thể cứ bị treo ở phía trên như vậy, xe hàng chạy mấy trăm thước thì người đi đường mới bị dọa sợ báo cảnh sát.

Chuyện này tất cả đều trách tên nhóc đó, ngay cả tuổi lái xe còn chưa tới.

Nhưng người nhà cậu ta cũng đang náo loạn công ty của tài xế xe hàng bắt họ phải bồi thường, thi thể còn không chịu kéo về.

Mấy người nghe xong tin tức này hai mặt nhìn nhau, chú nguyền rủa cũng đã bắt đầu rồi.

Hơn nữa nửa đêm Uông Bôi bị ám hiệu của quỷ thôi miên mê hoặc làm mình té lầu, xem ra trước đêm đòi mạng đã không tồn tại tuyệt đối an toàn nửa rồi.

Buổi tối trở lại biệt thự, cô Khâu nói Chúc Ương là cô ấy đã viết thỏa thuận ly hôn, cũng sẽ không để cho chồng trước vào cửa nhà này nửa. Nếu tên khốn kia dám dính vào, nhờ cậy bọn họ giải quyết giúp cô ấy, đây chẳng qua là một cái nhấc tay, Chúc Ương không có từ chối.

Sau đó cô Thôi lại cầm một đống đạo cụ phòng sói mà cô ấy mới mua hôm này cho bọn họ xem, sau khi em gái này được soi sáng dường như đã có một hướng đi nhất định rồi.

Lăn qua lăn lại hồi lâu mới trở về phòng rửa mặt ngủ.

Nửa đêm, bởi vì bữa tối Chúc Ương ăn món ăn mặn nên có uống hai ly nước, bình thường vừa cảm giác cô liền mơ mơ màng màng đứng lên đi vệ sinh.

đi qua hành lang mờ tối, đi tới bên phía nhà vệ sinh, liền thấy một người phụ nữ đứng ở đằng kia.

Người đó mặc đồ vải dệt màu sáng, trắng trắng mập mập, khóe miệng tươi cười, mặt mũi nhìn như hiền lành.

Thấy Chúc Ương muốn đi nhà vệ sinh, lập tức cười nói: "cô Chúc đi vệ sinh sao? Ngại quá, nhà vệ sinh bị hư còn chưa sửa xong, bên trong rất bẩn, tôi dẫn cô đi xuống lầu một đi."

Chúc Ương gật đầu một cái, vì vậy người phụ nữ áy náy cười một tiếng, đi trước dẫn đường cho cô. Lúc đi qua một chỗ lõm xuống còn nhắc nhở: "Cẩn thận chỗ này."

Vừa phối hợp trò chuyện: "Tôi đã bảo lão Tiếu đổi sàn nhà gỗ từ lâu, ông ấy đều ra sức từ chối, hôm nay nói nguyên liệu đắt, ngày mai nói ngừng buôn bán không có lời, nhà vệ sinh hư cũng không biết tìm người gì đến, lăn lộn nửa ngày cũng không có sửa xong."

Chúc Ương nghe hồi lâu, mới như nhớ tới gì đó, hỏi: "Chị là —— "

"Ơ! Ngủ đến mơ hồ sao, tôi là chị Toàn bà chủ biệt thự này, nhưng ban ngày tôi ra ngoài mua thức ăn đồ vật, lão Tiếu coi chừng nhà, các người ở vài ngày còn chưa từng gặp tôi."

Chúc Ương vừa nghĩ hình như là có chuyện như vậy, lúc này hai người đã đến cầu thang.

Bà chủ đang nói chuyện với cô, đột nhiên bước chân bước hụt, mắt thấy sắp té xuống.

trên mặt bà ta thoáng qua một tia hoảng sợ, Chúc Ương bước đi phía sau, theo bản năng nghiêng người kéo bà ta. Nhưng trong lúc chớp mắt, Chúc Ương lại nhìn thấy vẻ mặt bà chủ đột nhiên trở nên quỷ dị.

Là loại ý cười đắc ý pha lẫn cay nghiệt.

Mắt thấy tay phải Chúc Ương sắp bắt được bà ta, bà ta đang chuẩn bị đột nhiên biến mất để người trẻ tuổi này □□ bước hụt té xuống ngã chết.

nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, chỉ thấy vẻ mặt nửa tỉnh nửa mê của Chúc Ương cũng biến mất không thấy gì nữa.

Thay vào đó là giọng cười xấu xa mỉa mai, tay của cô đưa ra một nửa liền dừng lại. Sau đó bỗng nâng chân đạp mạnh một cái, liền đạp bà chủ còn chưa kịp biến mất té xuống lầu.

Thân thể mập mạp thình thịch lăn xuống đi, mang theo một tiếng động lớn, có thể nói là nhìn cũng đau.

Bà chủ bị ném đến rời rạc, đầu óc ong ong, đường nét khuôn mặt đau đến vặn vẹo, trong một lúc cũng không đứng lên nổi.

Liền nghe lên trên lầu truyền tới một giọng cười chế nhạo ——

"Té mà một hồi lâu cũng không xong, vậy tôi liền giúp bà một chút!"

Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi