Chương Trước/119Chương Sau

Phúc Hắc Mẫu Thân Long Phượng Nhi Nữ

Chương 114: Địa Cung (1)

Mạc Túc bôn ba hai ngày hai đêm, cả người phong trần mỏi mệt giải quyết xong một mớ phiền toái, hoàn toàn chặt đứt cái đuôi dai dẳng phía sau. Hạp cốc không chỉ hẹp mà còn sâu thẳm vô cùng, nàng đi đi dừng dừng, một bên cảnh giác độc thú tập kích, một bên phản sát Nguyệt Ảnh Vệ đã mai phục sẵn ở các ngóc ngách.

Giải quyết sở hữu chướng ngại vật xong, Mạc Túc cảm thấy cả người đều nhẹ nhõm. Cùng lúc đó, nàng cũng bắt gặp một thốc ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào nơi cửa cuối hạp cốc, ngay cả nhiệt độ đều trở nên ấm áp lên.

Không có chần chờ bao lâu, Mạc Túc đã tiếp cận cửa động, lỗ tai khẽ nhúc nhích, tinh thần lực bắt đến vài thanh âm cùng với đông đảo tiếng bước chân.

“Mọi người mau nhìn xem, nơi này có một tòa địa cung, thật lớn!” Đó là tiếng của một người thiếu niên trẻ tuổi, giọng nói để lộ sự kinh ngạc và hưng phấn đến tột cùng.

“Dọc đường đi này muốn nghẹn chết lão tử rồi, suýt nữa cho rằng mình vào nhầm địa phương, không phải nói bí cảnh nơi chốn đều có kì ngộ sao? Ngoại trừ một đám cỏ dại cao ngang người, một khối binh khí rỉ sắt cũng chưa thấy. Phù! Cuối cùng là không phụ sự kì vọng, ắt hẳn thứ tốt đều ở bên trong. Chúng ta mau cướp trước một bước tiến vào đi, đợi người của Thập đại gia tộc đến, không chừng nước canh còn chưa đến phần chúng ta đâu.” Lần này là tiếng của một người khác, thanh âm chững chạc biểu lộ người này hẳn là ngoài ba mươi tuổi, từ lúc ban đầu uể oải cảm thán, nhưng khi phát hiện địa cung thì ngữ khí chuyển sang khiếp sợ xen lẫn vui mừng, thậm chí còn mang theo một hơi gấp gáp.

“Đợi một chút, mặt ngoài của địa cung hình như có một tầng cấm chế, chúng ta bắt buộc phải phá được nó mới có thể tiến vào.” Một vị lão giả trong đội khẽ vuốt râu, nhíu mày nhìn về phía địa cung, ánh mắt tràn đầy tìm tòi nghiên cứu.

“Tôn bá, ngài có cách phá được nó không?” Thiếu niên ban đầu phát hiện địa cung cũng kinh hô nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, tiến lại gần hỏi lão giả, ngữ khí đầy kính cẩn.

Tám người khác cũng nín thở ngưng thần, chờ đợi kết quả.

Trước mắt mới thôi, cũng chỉ có đội ngũ của bọn họ là trước tiên phát hiện địa cung, nếu cấm chế được phá giải, ý nghĩa bọn họ là tốp đầu tiên tiến vào, như vậy đồ tốt có thể được phát hiện.

Đám người nghĩ vậy, ánh mắt khẽ sáng lên, đáy lòng ngo ngoe rục rịch.

Loading...

Lão giả trầm tư nhìn cấm chế, sau đó than một hơi:

“Thượng cổ cấm trận! Thật không nghĩ tới, lão phu sống hơn nửa đời người, sắp đến tuổi gần đất xa trời, vậy mà còn có cơ hội chứng kiến thượng cổ cấm trận. Diệu thay, diệu thay!”

“Tôn bá! Vậy ngài có cách nào phá được cấm chế này hay không?” Trong đoàn có một vị thô hán tử ngốc ngốc gãi đầu, nôn nóng hỏi.

Lão giả liếc hắn và những người khác một cái, thầm nghĩ một đám tiểu bối tuổi trẻ nhiệt huyết, thật là một chút định lực cũng không có. Bất quá, lão giả vẫn đem sự chú ý dời về cấm chế trong suốt kia, các ngón tay phải đánh nhịp, tựa như suy tư gì, thầm nói:

“Cũng may lão phu từng nghiên cứu về phương diện này, tuy rằng Thượng cổ cấm trận có một chút phiền toái, nhưng hẳn không đến nửa giờ là có thể phá giải.”

“Thật vậy sao? Tốt quá!”

“Tôn lão không hổ là trận pháp sư đức cao vọng trọng, ngay cả Thượng cổ cấm trận đều không làm khó được ngài. Lợi hại, lợi hại!”

“Vậy chúng ta mau một chút đi! Kẻo đám vương bát đản kia tới gần lại không biết xấu hổ mà bá chiếm toàn bộ chỗ tốt.”

“...”

Mạc Túc tròng lên thứ nguyên không gian, lòng bàn tay xoay chuyển một khối mộc bài hình dạng xoắn ốc tựa như vỏ sò, tinh thần lực đem cuộc trò chuyện của bọn họ thu vào trong tai, chậm rãi phân tích.

Thượng cổ cấm trận!?

Nàng không khỏi đưa mắt nhìn phớt qua lão giả, đáy lòng thầm nghĩ người này vẫn là có chút tài năng, có thể tự tin trong nửa giờ hoàn toàn phá trận, tuyệt đối là có thực lực làm được.

Hơn nữa, nhóm người này nhìn qua cũng rất hung hãn, lực chiến không hề tầm thường.

Mạc Túc lại nhìn phục sức của bọn họ, chân mày hơi nhướng lên, không nghĩ tới, nàng vậy mà gặp gỡ người quen.

Thiếu niên đi đầu kia, không phải Tang Dã của Tây Cung quốc thì là ai đây? Phía trước đám người này cùng Liễu Như Tâm chạm mặt, nàng đối với bọn họ đều ấn tượng khắc sâu.

Trong đội ngũ, nàng còn thấy được Cầm Thiên Doanh, chỉ là người sau phá lệ an tĩnh, không có dò hỏi, không có thì thầm bát quái, mà là chuyên chú nhìn động tác của lão giả.

Lúc này hắn một tay cầm một khối la bàn, tay còn lại bấm đốt ngón tay bặc tính, sắc mặt nghiêm nghị tìm kiếm mắt trận.

Những người khác tự giác hình thành vòng tròn vây quanh lão giả, ngay ngắn có tự mà cảnh giác xung quanh.

Bất quá, sự xuất hiện của Mạc Túc vẫn chưa kinh động bất kì người nào. Ánh mắt nàng từ lão giả dời đi, bắt đầu chăm chú mà quan sát tòa địa cung rộng lớn này.

Từ cấm chế trong suốt nhìn vào, Địa Cung như là một con cự thú khổng lồ đang há mồm muốn ăn tươi nuốt sống người khác, thân cao tám trượng, hai căn cột đình thô to, uốn lượn vòng quanh bởi những kí tự đen tuyền khó hiểu, lại tản mát ra một cỗ uy nghiêm không dung khinh thường, mà hai bên cửa ra vào của nó đặt hai đầu kỳ lân tượng đá, tuy rằng chỉ là tượng đá nhưng lại sống động như thật, trong miệng ngậm hạt châu, sừng nhọn sắc bén chĩa lên, biểu tình hung ác. Dường như chỉ cần một ánh mắt là có thể đem người lẫn hồn phách đều chấn nhiếp.

Trong lòng Mạc Túc cũng rất khiếp sợ, nhưng kì lạ là, nàng đối với nơi này tồn tại một tia chờ mong, giống như có thứ gì đang ở nỗ lực mà hấp dẫn nàng.

Mạc Túc xoa xoa ngón trỏ, hơi hơi rũ mắt suy tư.

Đối với phá giải trận pháp, Mạc Túc cũng là thô sơ giản lược hiểu một chút, nếu không cũng không thể dễ dàng sử dụng lục lạc liền phá giải sát trận của Nguyệt Ảnh Vệ. Bất quá về Thượng cổ cấm trận nàng cũng là lần đầu nghe nói qua, lục lạc không được cài đặt trình tự sẵn có, cho nên lúc này một chút tác dụng cũng phát huy không ra.

Không thể làm gì khác, Mạc Túc chỉ có thể lưu ý động tác của lão giả, tranh thủ học hỏi một chút kiến thức mới mẻ, đợi hắn phá giải xong nàng liền theo tiến vào Địa Cung.

Nửa giờ kéo dài sử dụng không gian thứ nguyên, đối với cảnh giới hiện tại của Mạc Túc như là ăn cơm uống nước giống nhau, hơn nữa nàng đã nắm giữ được tinh túy, có thể tận lực tiêu hao phần nào lực lượng. Cho dù sau đó khả năng sẽ có một trận chiến tranh đoạt tài nguyên, nàng cũng không hề sợ hãi.

Mạc Túc có kiên nhẫn chờ đợi, nhưng đối với những người khác, mỗi phân mỗi phút trôi qua, tựa như là dày vò.

Lão giả chuyên tâm nghiên cứu trận pháp, thi thoảng còn làm ra động tĩnh, bởi vậy không lâu sau đó, đã có vô số tiến bước chân và binh khí leng keng từ bốn phương tám hướng nhanh chóng tiếp cận.

Nghe thanh thế to lớn kia, sắc mặt của mọi người đồng thời biến đổi, bất quá hiện tại là thời khắc mấu chốt, không ai dám ra tiếng đánh gãy lão giả.

Rốt cuộc, ngay khi tốp đội ngũ tiếp theo đạp mặt cỏ tranh tranh tiến lại gần, thì lão giả đã nhắm chuẩn một cái phương vị, ra hiệu cho Tang Dã đi lên công kích.

Tang Dã ngưng thần tĩnh khí, tụ tập huyền khí, một quyền oanh đi ra.

Ầm!

Cấm chế vốn an an tĩnh tĩnh rất nhiều năm phát ra một tiếng rạn nứt lớn, diện tích kéo dài trên từng phương vị, nhộn nhạo từng trận gợn sóng lăn tăn, ánh sáng bắt đầu ảm đạm xuống dưới, cả quá trình sụp đổ vậy mà chưa đến mười giây.

“Cấm chế sụp đổ! Mau! Chúng ta mau tiến vào bên trong!” Tang Dã vui mừng quá đỗi, trung khí mười phần hét lên một tiếng.

Những người khác cũng không nhiều lời, mắt thấy phía sau đã xuất hiện vô số đầu người, bọn họ căng da đầu, dùng tốc độ lớn nhất trong cuộc đời, sôi nổi vọt vào cửa động của Địa Cung.

Mạc Túc nối đuôi theo sau, nàng còn bớt thời giờ nhìn qua hai tòa kỳ lân tượng đá, sau đó bất chợt sửng sốt khi thấy hình tượng điêu khắc trên trán của chúng nó.

Mạc danh cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời là nhớ không ra nàng đã gặp qua ở nơi nào.

Vẫy vẫy đầu, Mạc Túc tạm thời buông xuống nghi hoặc, toàn thân tiến vào trạng thái căng thẳng cảnh giác.

Bọn họ là tốp đầu tiên tiến vào, chưa biết chừng sẽ kích phát cơ quan ngầm nào đó, trở thành pháo hôi.

Đây đều là kịch bản quen thuộc của mỗi cái bí cảnh hay nơi chất chứa bảo vật, chúng nó xuất kì bất ý, cho nên không thể không phòng bị.

(Lời tác giả: Đã để mọi người chờ lâu rồi, xin lỗi nhé! Tại vì tui bị viêm da cả tháng nay, tay chân da dẻ bong tróc chảy máu tùm lum, không viết được. Hôm nay đỡ đỡ rồi liền ra chương cho mọi người liền. Nghỉ lâu quá khả năng mạch cảm xúc có chút theo không kịp, nên tui sẽ tranh thủ sửa lại bản thảo của truyện Tầm Thần Ký để lấy lại cảm hứng, cùng lúc đó đồng thời viết tiếp truyện này, khả năng sẽ 2 hoặc 3 ngày mới có một chương.)

Truyện convert hay : Hổ Tế Dương Tiêu
Chương Trước/119Chương Sau

Theo Dõi