Saved Font

Trước/25Sau

Sau Khi Chạy Trốn Cùng Tình Địch Trói Định Ở Trong Game

Chương 4: Ám Dạ Du Hồn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Editor: Vũ Ngọc Phương

Giang Ngạn Tuyết thật sự đã đánh giá quá cao tố chất thân thể của Nam Kha, theo lý thuyết mà nói cậu ấy còn nhỏ tuổi, đang trong độ tuổi thiếu niên nhiệt huyết phương cương, thanh xuân như hoa nở. Vậy mà thể chất lại vô cùng kém, chạy hai bước đã thở dốc, một lát sau đã thở không ra hơi, tay chống đầu gối, nhìn như sắp muốn nôn ra đến nơi.

“Cậu nên tập thể dục nhiều vào!” Giang Ngạn Tuyết cũng không hề tri kỉ điều chỉnh hơi thở cho Nam Kha mà túm cổ tay cậu ấy chạy nước rút một trăm mét.

Nam Kha một hơi cũng không thở nổi, khó chịu nước mắt chảy ròng ròng: “Chuyện này thật không công bằng với em mà hu hu hu…”

Mùi máu tươi nồng nặc phả vào mặt, Tôn Chu giống như bọ ngựa, vung vẩy tay chân bị đứt đoạn một đường đuổi theo, để lại máu và thịt vụn vương vãi đầy trên mặt đất.

“Mẹ kiếp, đây có phải là zombie không?” Đám người Lục Vũ tụ tập ở cầu thang tầng hai bất ngờ không kịp đề phòng, người chơi nam vừa mới được cởi trói sợ đến mức ngồi thẳng trên mặt đất, mọi người ai cũng không rảnh lo cho ai, men theo cầu thang lao đầu chạy xuống dưới.

“Đừng, đừng bỏ lại tôi mà, cứu tôi với…” Tiếng kêu thê lương thảm thiết của người chơi nam vang vọng khắp tòa nhà dạy học tĩnh mịch.

Sau đó âm thanh nhai nuốt vang lên khiến cho mọi người lạnh sống lưng, không rét mà run. Giọng nói của người chơi nam biến mất, Tôn Chu máu me đầm đìa lại đuổi theo lần nữa.

“Anh ấy là anh Tôn sao, không phải anh ấy đã chết rồi ư?” Bạch Tĩnh vừa khóc vừa chạy.

Dùng sức mà chạy!

Liều mạng chạy!

Toàn thân Nam Kha đau đớn, gần như là mất sức, nếu không phải bị Giang Ngạn Tuyết kéo tay chạy thì cậu ấy chắc chắn cũng giống như người chơi nam ngồi liệt trên mặt đất kia, lại chết đột ngột một lần nữa!

“Đi, đi đến cửa chính ở tầng 1!” Nam Kha dùng sức lực từ thời bú sữa mẹ hét to một câu, một tay bị Giang Ngạn Tuyết kéo, một tay cầm điện thoại.

Mọi người chật vật chạy đến đại sảnh tầng 1, cửa lớn đối diện cầu thang của khu dạy học đang mở rộng.

Con người khi ở trong hoàn cảnh nguy hiểm mới bộc lộ ra tài năng, Nam Kha cũng không biết mình lấy sức lực ở đâu ra nữa, giống như hồi quang phản chiếu mà chạy lên phía trước, một tay đẩy cánh cửa kính khổng lồ giữ cửa thở dốc nói: “Nhanh, nhanh lên!”

Giang Ngạn Tuyết khẽ nhíu mày, cậu nhớ rõ cửa chính của tòa nhà dạy học đã bị khóa, cho dù là đẩy ra hay kéo vào đều không thể mở ra được.

Không kịp suy nghĩ kỹ, mọi người đã vội vàng chạy ra ngoài, trong nháy mắt khi người chơi nữ cuối cùng chạy ra, Nam Kha nhanh tay lẹ mắt đóng cửa lại. Không ngờ rằng Tôn Chu đột nhiên đưa tay qua khe cửa bắt lấy chân của người chơi nữ, người chơi nữ mất trọng tâm ngã xuống đất, liều mạng nhoài người về phía trước, miệng kêu to: “Cứu tôi! Cứu tôi với!”

Bạch Tĩnh chạy lại bắt lấy cánh tay người chơi nữ kéo về phía trước, Lục Vũ giúp Nam Kha dùng sức đóng cửa lại, khung cửa kẹp lấy cánh tay Tôn Chu, nhưng anh ta giống như không biết đau là gì, cái đầu thối rữa máu chảy đầm đìa kia lắc lư, nắm chặt chân người chơi nữ không buông, miệng đầy máu thịt mơ hồ phát ra tiếng cười âm trầm "khà khà khà khà”.

Rắc…

Tiếng cười bỗng nhiên dừng lại.

Tay Giang Ngạn Tuyết cầm búa, hung hăng nện xuống cổ tay Tôn Chu, âm thanh nứt xương xé rách màn đêm, tiếng kêu thảm thiết của du hồn khiến trong lòng mọi người khiếp sợ.

Xương tay bị đập nát, Nam Kha và Lục Vũ thuận lợi đóng cửa lại, Giang Ngạn Tuyết cắm chiếc búa vào tay nắm cửa, Tôn Chu không kịp thu thế, cả người bị đập vào cửa kính, máu tươi cùng với hỗn hợp không rõ văng đầy lên mặt kính.

Một âm thanh khóa cửa nhỏ đến không thể phát hiện được, cửa kính khổng lồ bị khóa chặt, mặc cho Tôn Chu có đụng đến máu thịt văng tứ tung cũng không thể nào đi ra ngoài ăn người được.

Nam Kha nhìn về phía chiếc búa, đây chính là chiếc búa trong thùng nhựa dưới bục giảng trong lớp học, không thể không bội phục tốc độ tay của Giang Ngạn Tuyết cùng với lực tay cầm búa của cậu.

Cho dù là phòng thân hay là tấn công, có một vũ khí có thể gây sát thương bên cạnh luôn là một phương án đúng đắn.

Nam Kha rùng mình một cái, nhiệm vụ ẩn của anh Giang không phải thật sự là giết cậu ấy đấy chứ?

[Leng keng~]

[Bạn đã thành công sống sót trong 5 giờ, hiện giờ còn lại 7 người chơi.]

Thành công sống sót sau tai nạn cũng không khiến mọi người vui vẻ chút nào, vừa nghĩ đến một màn Tôn Chu biến thành zombie ăn người chơi nam kia, Bạch Tĩnh không nhịn được muốn nôn ra.

“Không xong rồi!” Lục Vũ phản ứng cực nhanh, nghĩ đến một điều: “Nơi này tuy là không thể ra được, nhưng hành lang ở tầng 3 có thể đi thẳng đến ký túc xá học sinh, Tôn Chu vẫn có thể đi ra ngoài!”

Nam Kha đặt mông ngồi trên mặt đất, hơi thở thoi thóp nói: “Đừng lo, cửa chỗ đó đã bị tôi khóa lại rồi, anh ta không thể ra ngoài được đâu.”

Lục Vũ sợ hãi lắp bắp : “Cậu khóa nó lúc nào vậy?”

Nam Kha hít thì nhiều mà thở ra thì ít, thật sự không có sức để trả lời, Lục Vũ cũng không hỏi nữa mà nhìn về phía ký túc xá học sinh, nói: “Chúng ta có sáu người, như vậy có nghĩa là người đồng đội kia của cậu đang ở một mình trong ký túc xá học sinh, chúng ta vẫn nên đi tìm cậu ta thôi!”

Không cần Giang Ngạn Tuyết nói gì, Lục Vũ đã tự ý quyết định, lấy thân phận người dẫn đầu dẫn mọi người đến ký túc xá học sinh.

Thấy bọn họ đã đi xa một đoạn, Giang Ngạn Tuyết đưa tay về phía Nam Kha đang thở hổn hển như chó, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Cửa sổ trong trường đều dùng khóa thông minh, hack được máy chủ là có thể điều khiển được tất cả.”

“Hả, anh có nghiên cứu về khóa sao?” Nam Kha nắm tay Giang Ngạn Tuyết, Giang Ngạn Tuyết lại rụt tay lại, Nam Kha nắm vào khoảng không, không hiểu sao lại cảm thấy xấu hổ.

“Nếu vậy thì chỉ cần xâm nhập được vào internet của trường, khống chế được máy chủ thì nơi này là “trường học” hay “mật thất” đều do mình định đoạt.”

Mây đen di chuyển che khuất ánh trăng máu cô quạnh lạnh lẽo trên không trung, ánh trăng màu đỏ đậm ảm đạm phủ lên con ngươi Giang Ngạn Tuyết một tầng ánh sáng ma mị: “Huyền Miêu.”

Nam Kha đơ người, đột nhiên đón nhận ánh mắt của Giang Ngạn Tuyết, trên mặt cậu ấy hiện lên một tia khiếp sợ luống cuống nói: “Anh biết em?”

Biệt danh Huyền Miêu là một hacker nổi tiếng. Mỗi khi ra tay sẽ làm dấy lên sóng to gió lớn, ba năm trước xâm nhập vào máy tính đầu não của cục cảnh sát Liên Bang, lục lọi số liệu nội bộ quan trọng, lại lặng lẽ rời đi không một tiếng động. Hai năm trước xâm nhập vào FBI, chơi đùa FBI xoay như chong chóng, bị xem là tình địch số một, là sự sỉ nhục của quân đội.

Vô số nhà tâm lý học dựa trên những thủ đoạn phạm tội, thói quen, thời gian và các yếu tố khác để miêu tả “Huyền Miêu”. Có người nói đây là một tiến sĩ trẻ tuổi, học rộng biết nhiều, cũng có người nói đây là một *trạch nam 30 tuổi mắc chứng sợ hãi xã hội, tính cách quái gở, cũng có người nói Huyền Miêu là một ông lão 70 tuổi tính tình hiền hậu, nhân duyên vô cùng tốt.

*Trạch nam, trạch nữ: Chỉ những người không thích giao tiếp với người khác, chỉ thích ru rú trong nhà.

Nhưng có lẽ không ai ngờ được rằng tên hacker vô cùng nổi tiếng, uy danh hiển hách treo giải thưởng truy nã 300.000 USD ở nước ngoài đó lại chỉ là một học sinh cấp ba 17 tuổi vô cùng bình thường.

Nói cách khác, trước kia khi cậu ấy lập ra một chuỗi truyền kỳ thì cao nhất cũng chỉ mới 15 tuổi mà thôi.

Đường đường là một hacker thiên tài lại đi khống chế mấy cái khóa ở trường học, đúng thật là giết gà bằng dao mổ trâu.

*Convert là "Đại tài tiểu dụng": nghĩa là lãng phí tài năng xuất chúng vào những việc nhỏ.

Nhưng Giang Ngạn Tuyết lại nghĩ đến chuyện khác.

Tố chất thân thể yếu như vậy, quả nhiên là một * trạch kỹ thuật!

*Trạch kỹ thuật: kiểu như chỉ được cái kỹ thuật còn các mặt khác thì yếu kém, giải thích theo ý hiểu của mình, mà không đúng mọi người cũng thông cảm cho mình nha vốn từ hạn hẹp quá mà

Trước/25Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh