Saved Font

Trước/103Sau

Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Omega Của Bạo Quân

Chương 83: Chương 80

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Hứa Hoài Hiên nói xong lời này cả người sảng khoái, tâm tình tích tụ cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Hứa Hoài Hiên nhanh chóng núp sau lưng Lâm Diệu, lưng dựa đại thụ hưởng bóng mát, nhìn Phó Lẫm nét mặt kiêu ngạo ta lừa ngươi ngươi có thể làm khó dễ được ta sao.

Nụ cười của Phó Lẫm đột nhiên dừng lại, sao còn có thể không đoán ra tại sao Hứa Hoài Hiên phải lừa hắn.

Niềm vui sướng và tràn đầy mong đợi của hắn trở nên trống rỗng, thoáng chốc hung tợn mà nhìn Hứa Hoài Hiên.

Hứa Hoài Hiên theo bản năng lại né tránh sau lưng Lâm Diệu.

Nhìn Phó Lẫm sắc mặt khi xanh khi đen, trong lòng sảng khoái, ai kêu ngươi lúc trước lừa gạt ta bắt nạt ta như vậy, hiện tại đáng đời!

Bây giờ Hứa Hoài Hiên ôm đùi vàng, nên sẽ không sợ Phó Lẫm!

Lâm Diệu liếc nhìn Hứa Hoài Hiên, không ngờ cậu ta nhát như vậy, xuống tay lại rất tàn nhẫn, không một chút lưu tình.

Chiêu này chắc chắn lực sát thương đủ mạnh đối với Phó Lẫm.

Phó Lẫm nhớ lại những điều tốt đẹp lúc trước hắn hẹn ước với Hứa Hoài Hiên, sắc mặt lại thay đổi, đi vài bước về phía Hứa Hoài Hiên.

"Đều là gạt ta?" Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

"Ngươi...! ngươi đừng tới đây!" Hứa Hoài Hiên miệng hùm gan sứa, quay đầu nói khẽ với Lâm Diệu: "Ca, lúc trước anh nói, anh sẽ không thấy chết mà không cứu phải không?"

Lâm Diệu gật đầu, đi phía trước ngăn lại Phó Lẫm, ý bảo Hứa Hoài Hiên đi trước.

Hứa Hoài Hiên nhìn Tần Chí, biết Lâm Diệu hẳn là không sao, vì vậy nhanh chóng xoay người bỏ chạy.

Phó Lẫm thấy Hứa Hoài Hiên chạy xa, tầm mắt rơi xuống Lâm Diệu và Tần Chí, không mang theo một tia cảm xúc mà lạnh nhạt nói: "Hai vị thật sự giỏi mưu kế."

"Đâu có đâu có." Lâm Diệu khiêm tốn cười nói: "Là các hạ nhìn thấy Hứa Hoài Hiên liền thả lỏng cảnh giác.

Lúc trước ngươi làm tổn thương cậu ta rất sâu, nhưng nếu nghĩ lại, cũng sẽ không tin vào lời nói trăm ngàn chỗ hở của cậu ta.

Hơn nữa việc này ta tuyệt đối không can thiệp vào, ta chỉ bảo cậu ta tìm cách để ngươi nói ra kẻ đứng sau, biện pháp đều là chính cậu ta nghĩ."

Phó Lẫm nghe vậy mặt càng đen.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Hứa Hoài Hiên đang lừa hắn, chỉ là những ảo tưởng đó quá mức tốt đẹp, hắn mới mất cảnh giác.

Lâm Diệu thấy hắn trầm mặc, lại nói: "Ngươi đã quyết định không làm thích khách nữa, chúng ta hiện tại có thể thả ngươi đi.

Nhưng từ nay về sau, ngươi tuyệt đối không thể là kẻ thù của Tần."

"Ta không đi."

Lâm Diệu nhanh chóng liếc nhìn Tần Chí, cũng hoàn toàn không kinh ngạc: "Ngươi xác định ở lại?"

"Ta hiện giờ lẻ loi một mình, người mà ta ái mộ lại ở chỗ này, ta có thể đi đâu?" Phó Lẫm nói: "Các ngươi giải huyệt đạo cho ta đi, ta bảo đảm tuyệt đối sẽ không làm chuyện bất lợi với các ngươi."

Tần Chí suy nghĩ, gật đầu nói được.

Phó Lẫm này còn có thể tin, không cần quá mức cảnh giác.

Lâm Diệu nói một lát sẽ đến giải huyệt đạo cho hắn, khi bước tới cửa, cũng không quay đầu lại mà nói: "Hứa Hoài Hiên tuy trời sinh bản chất đơn thuần, nhưng cũng không phải là quả hồng mềm.

Nếu ngươi thực sự muốn ở bên cậu ta, phải dùng chân tình đổi chân tình.

Huống hồ ngươi suýt nữa hại cậu ta bỏ mạng, cho dù cả đời này cậu ta không tha thứ cho ngươi, cũng là ngươi gieo gió gặt bão.

Ngươi chẳng thể trách Hứa Hoài Hiên."

Nói xong, cậu nắm tay Tần Chí lập tức đi ra khỏi phòng, chỉ để lại Phó Lẫm ngơ ngẩn đứng trong phòng, vẻ mặt ảo não hối hận.

Mặc dù Hứa Hoài Hiên rời đi trước, nhưng cũng không đi xa.

Lâm Diệu là người duy nhất trong dược cốc mà cậu ta có thể nói chuyện, vì vậy tóm được cơ hội thì sẽ nhanh chóng tìm Lâm Diệu phun tào.

"Em vốn dĩ muốn lừa hắn, nói em vẫn có thể làm bạn với hắn.

Nhưng em bất kể như thế nào cũng không ngờ tới, em xem hắn là bạn, hắn lại muốn làm em!"

Lâm Diệu không chút để ý nói: "Cậu không thích đàn ông à?"

"Nhưng cũng không thể đàn ông nào cũng được." Hứa Hoài Hiên nghiêm túc nói: "Em thừa nhận em đã từng có suy nghĩ kia với hắn, nhưng đó cũng là bởi vì dáng người của hắn rất hợp khẩu vị của em.

Sau đó em cũng chỉ coi hắn là bạn.

Em cảm thấy tính cách của bạn lữ càng quan trọng hơn ngoại hình.

Em thích hài hước, nói nhiều chút...!giống như anh vậy..."

Đang nói, liền nghe cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

Tần Chí đứng ở cửa, ánh mắt tràn đầy uy hiếp mà liếc mắt nhìn Hứa Hoài Hiên, hiển nhiên những lời Hứa Hoài Hiên mới vừa nói, Tần Chí đều nghe thấy không sót một chữ.

Lâm Diệu bất đắc dĩ mà nhìn Hứa Hoài Hiên, thầm nghĩ cậu lấy ai không lấy, tại sao lại lấy tôi làm ví dụ.

Hứa Hoài Hiên đối diện với tầm mắt của Tần Chí, không chờ y nói chuyện, liền đứng dậy dựa vào tường đi ra ngoài, sợ sệt mà nhấn mạnh nói: "Ta chỉ tùy tiện nói thôi, đó chính là ví von, ngài đừng tưởng là thật, ta đối với hoàng hậu tuyệt đối không dám mơ ước.

Ta...!ta đi trước!"

Hứa Hoài Hiên nói xong liền nhanh chóng xông ra ngoài, chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.

Lâm Diệu cũng bị khát vọng sống sót siêu cường của Hứa Hoài Hiên làm hết hồn.

Tần Chí trầm mặc một lát, hỏi: "Trẫm có đáng sợ như vậy sao?"

Hứa Hoài Hiên này mỗi lần luôn vừa nói vừa cười với hoàng hậu, không chút kính sợ.

Nhưng y vừa xuất hiện lại nháy mắt thay đổi tính tình, giống như y là hung thần.

Lâm Diệu nhìn vẻ mặt có chút phiền muộn của Tần Chí, trong lòng thầm buồn cười, Hứa Hoài Hiên đây là còn có bóng ma đối với vai ác bạo quân sát phạt thô bạo trong nguyên tác kia.

"Bệ hạ lại đây." Lâm Diệu cười ngoắc ngón tay với Tần Chí.

Tần Chí tuy không hiểu Lâm Diệu muốn làm gì, lại vẫn rất nghe lời mà đi qua.

Lâm Diệu ngồi dậy, mặt đối mặt nhìn Tần Chí.

Đôi mắt của cậu đen nhánh sáng ngời, sóng mắt lưu chuyển, rất mê người.

Tần Chí nhìn liền thấy tâm ngứa khó nhịn, cúi người muốn hôn Lâm Diệu.

Không khí kiều diễm tốt đẹp.

Cố tình đúng lúc này, Lâm Diệu đột nhiên vươn tay nhéo mặt Tần Chí.

Hai bên gương mặt của y bị Lâm Diệu nhéo, khuôn mặt nghiêm túc anh tuấn ban đầu thoáng chốc trở nên buồn cười.

Lâm Diệu nhìn cũng cười khúc khích.

"Làm càn." Tần Chí nhanh chóng nắm lấy tay Lâm Diệu, lời y tuy là trách cứ, ngữ khí lại vẫn lộ ra dung túng.

Lâm Diệu không hề có ý hối cải mà cười: "Ta làm càn.

Bệ hạ chẳng lẽ muốn trừng phạt ta?"

Tần Chí vẻ mặt bất lực.

Lâm Diệu lại cười nói: "Bệ hạ đáng yêu như vậy, làm sao có thể dọa người?"

"Trẫm là hoàng đế, không thể dùng đáng yêu để hình dung."

"Nhưng với ta mà nói, bệ hạ là phu quân." Lâm Diệu cố ý trêu chọc Tần Chí: "Bệ hạ biết, ở Hạ quốc nếu ngươi cảm thấy một người đáng yêu, điều đó có nghĩa là gì không?"

Tần Chí bị tiếng phu quân kia của Lâm Diệu làm tim thình thịch nhảy loạn: "Có nghĩa là gì?"

Lâm Diệu nhẹ giọng, lưu luyến lại triền miên nói: "Có nghĩa là trong lòng có người này."

Cậu nói xong cong mắt lên nhìn Tần Chí cười tủm tỉm, còn thiếu không viết hai chữ câu dẫn ở trên mặt.

Tim Tần Chí thoáng chốc như nai con chạy loạn, y và Lâm Diệu ở bên nhau lâu như vậy, đây dường như là lần đầu tiên cậu trực tiếp mà nói trong lòng có y, Tần Chí nhất thời sửng sốt, có chút không biết nên nói gì.

Y nhìn đôi mắt sáng ngời, làn da trắng nõn, đôi môi đỏ thắm của Lâm Diệu, xúc động mãnh liệt trong lòng càng thêm khó có thể áp chế, nhưng khi nhìn thấy Duyệt Duyệt ngủ bên cạnh, Tần Chí lại liều mạng kìm nén hành động.

"Nếu Diệu Diệu lại trêu chọc trẫm, trẫm có thể nhịn không được."

Lâm Diệu nhướng mày cười nói: "Vậy thì đừng nhịn."

Cậu vừa nói vừa nhìn Duyệt Duyệt đang ngủ say, chủ động lại gần hôn môi Tần Chí, cười như một con hồ ly nhỏ trộm thịt: "Duyệt Duyệt ngủ rồi, không nhìn thấy.

Sợ cái gì."

Chạm được đôi môi mềm mại của Lâm Diệu, ngọn lửa trong lòng Tần Chí thoáng chốc bùng cháy, nhanh chóng hóa bị động thành chủ động mà ôm chặt Lâm Diệu, làm sâu hơn nụ hôn này.

Mặc dù Lâm Diệu mới vừa sinh không thể làm cái khác, nhưng hôn môi hay sờ lại không thành vấn đề.

Huống hồ lúc trước bận rộn rất nhiều việc, y và Lâm Diệu cũng đã lâu không thân mật như bây giờ.

Hai người môi chạm môi, thân thể cũng khát vọng quen thuộc lẫn nhau, nhanh chóng chìm đắm trong đó.

Đúng lúc này, một tiếng khóc nỉ non đột nhiên phá tan toàn bộ bầu không khí kiều diễm.

Lâm Diệu và Tần Chí nghe tiếng nhanh chóng tách ra, cảm giác rung động biến mất ngay lập tức, thậm chí không có thời gian để suy nghĩ, toàn bộ sự chú ý đều tập trung trên người Duyệt Duyệt.

"Không phải mới vừa uy sữa sao? Sao lại khóc." Lâm Diệu có chút hoảng hốt.

Tần Chí bước nhanh ra ngoài: "Trẫm đi kêu bà vú lại đây."

Y đi cực nhanh, đi xong lại dừng lại, phát hiện quần áo bị Lâm Diệu kéo có chút hỗn độn, nhanh chóng chỉnh lại.

Lâm Diệu nhìn bộ dáng luống cuống của Tần Chí, không khỏi bật cười.

Bà vú rất nhanh đến, thuần thục bế Duyệt Duyệt lên kiểm tra, mới biết nó đại tiện, phải thay tã mới.

Bà ôm Duyệt Duyệt đi thay tã, để lại Lâm Diệu và Tần Chí nhìn nhau, tiếp theo cả hai đều cười rộ lên.

Không khí bị phá hư, hai người không muốn làm gì nữa.

Lâm Diệu không khỏi thở dài, đều nói sau khi có con, thế giới của hai người liền căn bản cách biệt, lời này xem ra là sự thật.

Đã không có tâm tư ôn tồn, Tần Chí bàn bạc với Lâm Diệu về chuyện tương lai.

Lâm Diệu mới vừa sinh thân thể suy yếu, rất cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, không nên bôn ba, nên Tần Chí định để cho cậu sống trong dược cốc một thời gian.

Y cũng đã phái Ngụy Lăng Dương hồi cung truyền chỉ, phái rất nhiều cấm quân và người hầu lại đây, một là chiếu cố Lâm Diệu, hai cũng là bảo vệ an nguy của cậu và Duyệt Duyệt.

Tính toán thời gian, nếu ra roi thúc ngựa lên đường, ngày mai sẽ tới.

Ngoài ra, Tần Chí còn nhắc tới việc y cần về cung trước.

Lần này y rời cung đã lâu, việc chính sự trong cung rất nhiều, Sở Huyễn cũng không thể xử lýđược.

Huống hồ chuyện của Tần Hựu cũng cần nhanh chóng giải quyết.

Khi đó y nói tấn công Tề cũng không phải tùy tiện nói ra.

Gần đây, Tề nhiều lần phái người đến quấy nhiễu thành trì biên giới của Tần, thăm dò điểm mấu chốt của Tần, Tần Chí còn bắt được rất nhiều mật thám của Tề, hơn nữa hiện tại Tề bị Tần Hựu khống chế, y từ lâu đã không có ý định giữ lại Tề.

Lúc này tuy không có chứng cứ xác thực chứng minh Hư Ứng chính là Tần Hựu, nhưng Tần Chí căn bản hiểu rõ, thời gian Hư Ứng xuất hiện ở Tề trùng với thời điểm Tần Hựu biến mất, trên đời đâu có chuyện trùng hợp như vậy.

Nếu Hư Ứng chính là Tần Hựu, vậy hắn muốn giết Tần Chí là điều không thể nghi ngờ.

Tần Chí tuyệt đối không có thể để hắn sống, cần phải diệt trừ hậu hoạn.

Lâm Diệu cũng không phản đối chuyện này, ngoại trừ việc cậu và Tần Chí phải xa cách một thời gian.

Trong lòng cậu không nỡ, không muốn xa Tần Chí.

Cậu nghĩ cũng nói thẳng ra: "Nhưng ta không muốn xa ngươi thì phải làm sao? Ta và Duyệt Duyệt đều ở đây, chúng ta sẽ rất nhớ ngươi, huống hồ ngươi nỡ xa chúng ta sao?"

Lời nói của cậu đơn thuần là cố tình gây sự, Lâm Diệu cũng tự hiểu.

Cậu biết Tần Chí có trách nhiệm của y, nói lời này cũng chỉ là phát tiết cảm xúc, không thật sự bắt Tần Chí ở lại.

Ai ngờ nói xong, Tần Chí lại lộ ra vẻ mặt trầm tư.

Sau một lúc lại gật đầu nói: "Nếu Diệu Diệu không nỡ, vậy trẫm liền ở lại với ngươi và Duyệt Duyệt."

Y nhanh chóng đáp lại, như thể đang chờ Lâm Diệu nhắc đến trước.

Nghiễm nhiên có tư thế sẵn sàng nguyện vì Lâm Diệu làm một hôn quân.

.

Trước/103Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Củi Mục Vương Phi Lại Tại Ngược Cặn Bã