Saved Font

Trước/130Sau

Sống Lại, Độc Đế Đuổi Thê

Chương 108

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
PS: rating 18+ (kì thật m nghĩ để 20+ cũng được ý. T^T)

"Ân hừ là có ý gì? Đảo chủ đại nhân, ta coi như ngươi thừa nhận nga." Tô Y Nhân cười duyên nói, đong đưa chiếc eo mềm dẻo chậm rãi đi tới trước mặt của Âm Ngọc Phong, đưa ra bàn tay nhỏ mềm đáp ở bờ vai của hắn êm ái xô đẩy.

Thấy hắn không muốn thuận theo tay của nàng ngã về phía sau, nàng quệt mồm bất mãn hỏi, "Đảo chủ đại nhân, ngươi không muốn bị ta đẩy ngã sao?"

Tối nay nàng muốn áp đảo hắn, ngồi cởi hắn, mình tự nói với mình, độc đế Âm Ngọc Phong là nam nhân của nàng! Bất kể trong chuyện xưa của nàng có nữ xứng hay không, bất kể nữ xứng có phải muốn nghịch tập nàng cái nữ chủ này hay không, nàng đều không cho phép! Nàng đã yêu hắn, cho nên sủng ái của hắn tuyệt đối không thể phân cho người khác một tia một chút nào!

"Khụ khụ." Thân thể bắt đầu nóng ran khó an ổn, Âm Ngọc Phong hắng giọng hỏi, "Tiểu nha đầu, ngươi coi bổn đảo chủ là quỷ háo sắc sao? Ngươi tùy tiện đung đưa mấy cái cũng muốn đạt được cưng chìu của bổn đảo chủ?" Nàng tối nay có hăng hái làm trò chơi, hắn hãy theo nàng làm. Trong khuê phòng, thỉnh thoảng vui đùa một chút những thứ này gia tăng tình thú thật lớn.

Tầm mắt "bá" liền trượt đến giữa hai chân đang chồng lên nhau của hắn, Tô Y Nhân thanh âm kiều mỵ nói, "Tiểu nha đầu kỹ thuật không tinh, để cho đảo chủ đại nhân không có hăng hái." Hừ, giả bộ cái gì giả bộ, hai chân ngươi chồng lên nhau, ta cũng không biết ngươi đã nhổng lên tới?

Đầu ngón tay trắng nõn êm ái kéo ra đan y màu trắng của hắn, trên ngực gầy gò trơn nhẵn săn chắc của hắn từ từ vuốt ve, nàng cúi người dán lỗ tai của hắn nói nhỏ, "Ta làm như vậy có được hay không, đảo chủ đại nhân của ta?" Đầu lưỡi lộ ra môi múi, bướng bỉnh liếm lỗ tai nhạy cảm của hắn.

Âm Ngọc Phong đột nhiên cũng hút một hơi khí, thân thể đột nhiên căng thẳng đứng lên, cười khổ nói, "Ngươi cái tiểu nha đầu bướng bỉnh này!" Tay nàng nhỏ bé trơn mềm ở trên ngực hắn ái - muội di chuyển, cảm giác tê dại tô mềm nhất thời kích thích khát vọng của hắn. Nếu không phải là muốn nhìn hành động phía sau của nàng, hắn đều phải ôm nàng ngã hướng giường.

Đầu đẹp chôn ở gáy hắn ngửi thật sâu, khuôn mặt nhỏ nhắn từ từ dâng lên xuân tình đỏ ửng, Tô Y Nhân êm ái quyến rũ nỉ non, "Đảo chủ đại nhân, ta thích mùi thuốc nhàn nhạt trên người ngươi."

Bất kể hắn tắm rửa bao lâu, trên người thủy chung lộ ra mùi thuốc đạm nhã trong trẻo lạnh lùng. Dần dần, nàng thói quen, chỉ cần gần người ngửi thấy, nàng liền tâm tình rạo rực, thân thể dâng lên tình - muốn. Như vậy cũng giống như, âm dương tình cổ vẫn còn ở trên người bọn họ, khi bọn hắn đến gần, liền cực độ khát vọng cùng đối phương thân mật hoan - ái.

Cục xương ở cổ họng cấp tốc chuyển động mấy cái, cái trán Âm Ngọc Phong dần dần thấm ra mồ hôi hột dầy đặc. Hắn thô ách giọng hỏi, "Chỉ thích mùi bổn đảo chủ?" Một tay cầm chiếc eo thon yêu kiều của nàng, một tay trượt vào bên trong áo ngủ màu hồng thật mỏng, vuốt ve da thịt trơn trượt như ngưng chi của nàng.

Nàng tắm rửa sau thân thể hơi lau một chút hương du mà thiếp thất Đỗ Đan hoa tiên của Âm Ngũ đưa tới, nhưng khứu giác bén nhạy của hắn như cũ có thể nghe thấy được trên người nàng như có như không mùi thơm cơ thể tự nhiên của thiếu nữ.

"Thích......" Đầu ngón tay trượt đến chỗ trái tim của hắn, ngón cái ngón trỏ nắm được điểm đỏ cứng rắn phía trên gần trái tim của hắn, lấy hết dũng khí, nàng hơi mang thẹn thùng nói, "Tất cả của ngươi!" Nàng cùng hắn hoan ái vô số lần, chủ động cũng không phải một lần hai lần, nhưng vẫn là lần đầu tiên buông ra như vậy, hơn nữa còn chủ động hướng hắn thú tội tâm ý.

"Tê......" Âm Ngọc Phong nhẹ nhàng hít hơi, lập tức bắt được tay nhỏ bé bướng bỉnh của nàng, hô hấp không yên ra lệnh, "Đủ rồi, nằm vật xuống trên giường đi, để cho bổn đảo chủ sủng ái ngươi."

Thời gian không phụ người có lòng, hắn rốt cục đạt được nàng chính miệng thừa nhận, nàng thích hắn, thích toàn bộ hắn. Hắn muốn lập tức đem phái nam kiêu ngạo bành trướng muốn rách của hắn chôn sâu vào trong thẹn thùng hoa chặt dồn trơn trượt của nàng, hắn muốn cho bọn họ trong ngươi có ta trong ta có ngươi, cùng nhau hưởng thụ tư vị ** nhất trên đời.

"Không muốn, ta phải từ từ tới."

Tô Y Nhân cảm thấy vừa mới bắt đầu, không vội lập tức bị hắn đè ở dưới người, nghe vậy lập tức kéo ra đan y của hắn, cúi đầu gặm cắn bả vai bóng loáng của hắn mút vào trước ngực của hắn, cố gắng ở trên người hắn trồng ra một mảnh ô mai tới.

Đối với nhiệt tình hiếm thấy của nàng, Âm Ngọc Phong chỉ đành phải chịu đựng nóng ran trên người cùng căng đau giữa hai chân, vuốt ve sau lưng nàng, vẹt ra khoác lên tóc dài như thác nước sau lưng nàng, vận nhu lực lặng yên không một tiếng động tê liệt tiêu y mông lung trên người nàng, tháo ra dây thừng nhỏ trên chiếc yếm của nàng.

Chờ Tô Y Nhân rất hài lòng ở trên bả vai cùng trước ngực hắn trồng ra một mảng lớn ô mai hồng diễm diễm, lúc đứng dậy, sau lưng tiêu y vải rách mỏng manh như nước chảy hướng phía trước người nàng, chiếc yếm nhỏ bọc hai vú lỏng lẻo mềm nhũn muốn rơi đi xuống.

Y phục sau lưng chia ra làm hai từ bên trái từ bên phải trượt đến trước mặt? Có người từ phía sau xé rớt y phục của nàng!

Trời ạ, vật trân quý như thế tại sao có thể cứ hủy diệt như vậy? Lam Vân cô cô khi lấy ra cái sa mỏng mông lung này cho nàng mặc nói, đây là "tiêu", trong truyền thuyết giao nhân dưới đáy biển dệt thành, ngàn vàng khó khăn mua một thước vuông. Nàng còn chưa kịp bỏ vào trong sao chép không gian nhiều sao chép mấy món đây.

Tính, hắn giàu thắng cả quốc gia, một ngàn năm tài phú tích lũy, muốn cái gì không có?

"Đảo chủ đại nhân, ngươi lại phá hủy một món áo ngủ của ta. Ngươi kêu ta sau này mặc cái gì đây? " Tô Y Nhân quệt mồm gắt giọng, lui về phía sau mấy bước, tư thái ưu nhã đem sa y treo ở trên cánh tay cởi xuống, kéo rơi chiếc yếm thêu con nít ôm cá chép, chậm rãi khom lưng cởi tiết khố màu đỏ.

"Áo ngủ của ngươi Lam Vân các nàng giúp ngươi chuẩn bị mười mấy rương quần áo, ngươi không sợ không có mặc!" Âm Ngọc Phong phóng khoáng nói, không chớp mắt nhìn, thấy đoàn tuyết trắng thẳng tắp đầy đặn như măng non của nàng, buộc vòng quanh khe ngực sâu hoắm, càng cảm thấy giữa chân căng đau khó có thể nhịn.

Cái tiểu nha đầu này, càng ngày càng biết quyến rũ hắn. Như thế này, hung hăng dạy dỗ nàng!

Hắn nóng ran để xuống hai chân nhổng lên ngồi thẳng thân thể, chịu đựng lửa dục dâng cao chờ đợi Tô Y Nhân cho hắn càng nhiều kích tình hơn.

Tô Y Nhân khom lưng cởi tiết khố nhưng ánh mắt cũng không có rời đi Âm Ngọc Phong. Hắn vừa để xuống hai chân, nàng liền thấy lều cỏ nhỏ dựng lên cao giữa chân hắn.

Cười đắc ý, nàng đung đưa eo, xinh đẹp thướt tha đi trở về đến bên cạnh hắn, hơi nghiêng thân, đưa ra một cây ngón tay như hành non để ở lều cỏ nhỏ của hắn, xấu xa hỏi, "Ngươi nơi này sưng thật lợi hại, có muốn tiểu nha đầu giúp ngươi xoa xoa hay không?" Bàn tay trắng nõn đè lại lều cỏ của hắn, chậm rãi mài đứng lên.

"Bổn đảo chủ cho phép ngươi giúp bổn đảo chủ tiêu sưng." Gân xanh trên trán gân xanh giật giật nhảy mạnh hai cái, Âm Ngọc Phong thanh âm thô ách nói, tròng mắt đen thâm thúy sàng chói thẳng tắp nhìn chằm chằm hai vú nàng.

Từ bọn họ lần đầu tiên đến bây giờ, dung mạo của nàng còn là dáng vẻ mười lăm mười sáu tuổi, nhưng nơi này trưởng thành. Không, lớn lên không chỉ là nơi này, vòng mông béo mập của nàng so từ trước săn chắc uốn lượn nhiều. Trước – phồng - sau - cong - eo thon nhỏ, đường cong thân thể nàng xinh đẹp động lòng người phải nhường ánh mắt hắn bốc lửa, hô hấp rối loạn, tim sắp nhảy ra lồng ngực.

"Muốn ta giúp ngươi tiêu sưng, ngươi liền nhất định phải nằm xuống đi!" Tô Y Nhân cười duyên nói, hai tay đè lại ngực của hắn, hung hăng dùng sức đẩy.

Âm Ngọc Phong lập tức theo tay của nàng ngã về phía sau.

Rốt cục nguyện ý thuận theo tâm ý của nàng.

Tô Y Nhân lập tức bò lên giường, như sói như hổ nhào tới trên người hắn, hai tay bưng mặt của hắn, đôi môi chận môi mỏng của hắn hung hăng liếm mút vào. Không đợi Âm Ngọc Phong đáp lại nàng, nàng bỏ qua môi mỏng của hắn, dọc theo cổ hắn xuống phía dưới mút vào, dừng ở trên cục xương nổi lên ở cổ họng hắn nhiều liếm mấy cái.

Đáng chết tiểu nha đầu, nàng tối nay quá nhiệt tình! Xem ra sau này muốn cho phép cô gái trẻ tuổi ở bên cạnh mình đi lại, để cho nàng thường ghen.

Âm Ngọc Phong hài lòng cực kỳ, hai tay ôm ở nàng, bàn tay nóng bỏng hơi ướt di chuyển ở trên lưng tuyết trắng của nàng.

Đôi môi trượt đến trên bộ ngực, nàng nghịch ngợm ngậm một viên đỏ hồng trên bộ ngực hắn, đầu lưỡi cọ xát, hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn.

"Tê ~~ ân. Nga......" Môi nàng tạo thành cảm giác tê dại từng trận truyền tới, tình - muốn dâng cao, Âm Ngọc Phong có chút nhịn không được nữa, bàn tay ướt mồ hôi sờ tới nơi hông mảnh khảnh của nàng mãnh khảnh ngắt nhéo hai cái, chờ nàng thở dốc tránh né đã bắt ở jj nàng nắn bóp, ngón tay trượt vào giữa khe hở nhẹ nhàng đâm đâm.

"Ân~~" Khoái cảm tê dại như chạm điện đột nhiên ở giữa chân lan ra, cả người nóng ran, nàng không nhịn được tràn ra rên rỉ kiều mị.

Thẹn thùng hoa thật sâu núp ở giữa hai chân bị ngón tay linh hoạt của hắn tìm được, còn bị một vào một ra câu chuẩn bị, nàng không cách nào sẽ tiếp tục trêu chọc hắn, mị kêu lên, "Ngọc Phong......" Một đôi tròng mắt đen ướt át lóe ra khát vọng vội vàng.

"Y Nhân, tiểu nha đầu." Âm Ngọc Phong nhẹ nhàng phả khí nóng, nói, "Tự mình ngồi lên tới." Thẹn thùng hoa nàng đã sớm nhỏ ra mật hoa phong phú, làm xong chuẩn bị chứa hắn.

Tô Y Nhân thuận theo, tay nhỏ bé trượt đến trên tiết khố hắn, không chút do dự "đâm rồi" một cái xé rơi, để cho phái nam kiêu ngạo nóng hổi của hắn thoát khỏi tiết khố trói buộc.

"Thật là lớn a!" Nàng bật thốt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng sắp xuất ra máu. Xem qua vô số lần, nhưng mỗi một lần thấy, nàng cũng cảm giác mình rất khó chứa cái con vật khổng lồ như vậy.

"Sự thành thật của ngươi phải nhận được bổn đảo chủ tưởng thưởng." Đắc ý phải trong lòng cười như điên, lồng ngực Âm Ngọc Phong không ngừng chấn động, từ kẽ răng nặn ra một câu nói như vậy tới. Hắn tưởng thưởng là, tối nay nhiều sủng ái nàng mấy lần!

Dưới sự giúp đỡ của hắn, dạng chân trên phần gốc bắp đùi hắn, nàng chậm rãi ngồi xuống.

"Nga ~~" thẹn thùng hoa trống không nóng ran nhất thời bị chống đỡ phải tràn đầy, nàng phát ra rên rỉ kích động vui thích.

"Ân......" Phái nam kiêu ngạo lửa nóng căng đau bị lối đi chặt dồn trơn trượt đè ép, tựa như bị vô số cái miệng nhỏ nhắn mút vào, ngửa mặt nằm, giữa môi mỏng của hắn tràn ra một tiếng than nhẹ thỏa mãn.

Đem hắn đè ở dưới người, giống như cưỡi ngựa một dạng cưỡi hắn!

Ngay từ đầu liền đánh cái chủ ý này, Tô Y Nhân hai tay chống tại trên lồng ngực rắn chắc của hắn, bắt đầu từ từ trên dưới phập phồng, □ phái nam kiêu ngạo nóng bỏng tựa như gậy sắt của hắn.

Hiềm nàng tốc độ quá chậm, Âm Ngọc Phong nóng lòng giải tỏa hai tay cầm eo nhỏ nhắn của nàng giơ lên ép xuống, gót chân để ở trên đệm giường không ngừng chuyển động phần hông hướng lên trên.

"Phác xích phác xích." Giữa bọn họ vang lên tiếng nước chảy rõ ràng. Mật hoa phong phú không ngừng bị rút ra khỏi tới, rất nhanh đem bộ lông thịnh vượng của hắn đánh cho thành một luồng một luồng.

"A, quá sâu. Nga ~~ đính phải ta...... nga...... nga~~ Nhẹ một chút." Nàng thở gấp liên tiếp, đàn miệng phun ra oán trách, cũng là gương mặt đà hồng như say, hai tròng mắt lưu chuyển quyến rũ cùng say mê.

"Y Nhân...... để cho ta đem...... ân ~~ đưa vào...... thân thể của ngươi, nga...... chỗ sâu nhất." Âm Ngọc Phong thở gấp nói, động tác càng lúc càng nhanh càng ngày càng mạnh. Xuân ky hồi sinh thang đã thu vào tay, bất kể tương lai cải tiến thành công hay không, hắn cũng sẽ dùng, nhưng nếu như không dùng xuân ky hồi sinh thang là có thể để cho nàng mang thai, hắn nên sẽ là bao nhiêu tự hào?

"A, nga......" Thân thể mềm mại từ từ dâng lên màu hồng của nàng trên dưới lắc lư, giống như là ngồi nữ kỵ sĩ cưỡi ở trên lưng ngựa.

Đoàn tuyết trắng thẳng tắp đầy đặn chia ra đợt sóng dâm - diễm, cảnh trí hút tâm hồn người rơi vào trong mắt từ từ hiện đầy tia máu của hắn, hắn càng thêm cuồng dã, phối hợp động tác của nàng điên cuồng đâm lên trên.

Móc vàng mới thắt ở trên trụ giường trụ không ngừng đung đưa, hai bên rèm giường bị móc câu ở hai bên giường ngủ hơi lay động. Dưới ánh sáng dạ minh châu màu hồng, mùi dâm - mỹ càng ngày càng đậm. Đêm khuya sâu, nam nhân thở gấp cùng nữ nhân kiều ngâm lúc lên lúc xuống, nghĩ là bọn họ đang đến chết triền miên;ngày vừa sáng, hai người ôm lấy giao nhau mà ngủ, cái mền thật mỏng che lại thân thể lưu lại vô số dấu vết ái - muội của bọn họ.

Tô Y Nhân thừa nhận mình đã không thèm để ý hắn là nhân vật dùng chữ viết chế tạo ra, thật sâu yêu hắn. Nếu muốn ở nơi thế giới này sống cả đời, nàng muốn bảo vệ hết thảy mình có trước mắt. Trong《Tô Khả Nhi tu tiên ký》nữ xứng ở trong chuyện xưa của mình chính là nữ chủ, nàng có hai ngón tay vàng như gân gà, nhưng có lúc lại rất tác dụng, có Âm Ngọc Phong đại lão tu chân như vậy chỉ dẫn tu luyện, không có lý do gì lo lắng cho mình không cách nào thật tốt sinh tồn ở nơi thế giới này.

a

Trước/130Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tiên Y Tà Hoàng: Phế Vật Tứ Tiểu Thư