Chương Trước/110Chương Sau

Thập Niên 70: Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 40: Coi Như Con Bé Này Có Chút Lương Tâm 2

Tống Kiến Nghiệp nghe được em gái còn mang một tảng cho nhà bố mẹ vợ, nụ cười trên mặt càng rõ, đây là tranh sĩ diện cho anh: “Trong nhà còn không?”

“Vẫn còn một ít, anh ba cứ yên tâm mà ăn đi.” Tống Sở gật đầu.

Chị dâu ba Tống Quách Xuân tò mò nhìn hai bao lớn cô đặt dưới đất: “Đây lại là gì vậy em?”

“Lúc em lên núi bắt trăn đã phát hiện cây trà, em đọc được trong sách rằng những trà quả này có thể ép dầu, nên đã hái hai bao muốn thử xem.”

Cô cười rồi tiếp tục nói: “Không phải anh trai của chị dâu ba ở xưởng ép dầu sao? Chị xem có thể xin anh ấy ép giúp trà quả này thành ít dầu không, đến lúc đó thật sự ra dầu, ba nhà chúng ta cùng chia.”

“Thịt trăn này cũng có một tảng là gửi cho nhà anh ấy.” Cô lại nói thêm một câu.

Vốn nghe đến Tống Sở muốn xin anh trai mình giúp đỡ, chị dâu ba Tống đã hơi mâu thuẫn.

Nhưng sau khi nghe xong toàn bộ, nụ cười trên mặt cô ta lại chân thành rất nhiều: “Đây thì có gì, một lát chị dẫn em đến xưởng ép dầu của bọn họ.”

Bây giờ trong thành phố phiếu thịt cung cấp mỗi tháng có hạn, anh ba cô cũng thiếu thịt, cầm một tảng thịt trăn như vậy qua, vậy thì rất tăng thể diện.

Cũng tránh bọn họ luôn không vui khi nhắc đến chồng cô ta trợ cấp cho nhà họ Tống.

Không phải người ta có đồ tốt đã gửi đến sao, chứng tỏ nhà họ Tống cũng không phải thông gia nghèo như trong lời các chị dâu, chỉ biết ăn không, lấy không và làm tiền.

“Cảm ơn chị dâu ba.” Chị dâu ba Tống trong trí nhớ của Tống Sở thích đứng đắn, cũng không phải vừa mắt người nông thôn bọn họ lắm, tuy rằng tùy ý cho bọn họ làm tiền, nhưng bình thường sắc mặt cũng không dễ nhìn.

Dáng vẻ chị dâu ba Tống cười tươi bây giờ thật sự rất hiếm, thật ra cũng rất bình thường.

Đổi lại là nhà ai gặp phải thông gia cả ngày chỉ muốn moi móc đồ đạc nhà mình, chỉ vào mà không ra, trong lòng sẽ thoải mái sao? Thái độ có thể tốt lên mới là lạ.

Quan hệ giữa người với người, không thể một mực lợi dụng, bằng không đến quan hệ huyết thống cũng có thể không giữ được lâu, sẽ nảy sinh mâu thuẫn.

Anh ba của cô là trai phượng hoàng, nhà bọn họ thường đến làm tiền, còn sẽ khiến anh không thể ngẩng đầu lên được ở nhà bố mẹ vợ bên đó.

Chị dâu ba Tống cười thành tiếng: “Người một nhà khách sáo cái gì.”

Cô ta cũng không phải người tính toán chi li, chỉ là trước đây thật sự chướng mắt hành động của mẹ chồng và em chồng, hơn nữa người trong nhà cũng cảm thấy nhà cô ta gả vào không tốt, ngoài mặt cô ta không nói với nhà mẹ chồng, nhưng trong lòng thật sự rất mâu thuẫn và có chút bất mãn.

Bây giờ không biết tại sao, nhìn em dâu Tống Sở này cứ cảm thấy vừa mắt hơn trước rất nhiều.

Trong lòng Tống Kiến Nghiệp vui mừng: “Em gái, em vẫn chưa ăn cơm nhỉ, qua đây ăn với anh chị.”

Trước đây mỗi lần mẹ con Đường Phụng đến đúng giờ ăn cơm, chủ yếu là vì muốn ăn chực.

Tống Sở cũng tính giờ mà đến, nhưng lại vì giờ này hai người mới có ở nhà.

“Đúng đó, hôm nay đúng lúc chị nấu nhiều cơm và thức ăn, em gái qua đây ăn cùng đi.” Chị dâu ba Tống hiếm khi nhiệt tình nói.

Tống Sở không từ chối: “Được.”

Hai vợ chồng Tống Kiến Nghiệp kết hơn hơn một năm, bây giờ vẫn chưa có con, hai người đều có tiền lương, cuộc sống trải qua cũng không tệ.

Món ăn là cơm trắng và hai món mặn, một món canh, món xào là rau nhưng không tiếc bỏ thêm dầu, mùi vị rất ngon.

Sau khi ăn cơm xong, chị dâu ba Tống bảo Tống Sở bỏ tảng thịt trăn kia vào trong ba lô, phủ một lớp rau lên, sau đó dẫn cô đến xưởng chế biến lương thực và dầu.

Anh hai của cô ta là quản lý trong xưởng chế biến, có một phòng làm việc của mình.

Lúc này Quách Đông đang ở trong văn phòng uống trà đọc báo, thấy em gái dẫn Tống Sở qua, lông mày không khỏi cau lại.

Anh ta vừa nhìn đã nhận ra Tống Sở, tuy lúc em gái kết hôn có gặp qua một lần, nhưng vì cô mặt mũi xuất chúng, khiến người ta dễ dàng ghi nhớ.

Vì hai năm gần đây nhà họ Tống thường làm tiền, em rể anh ta cũng là người mù quáng, chỉ biết trợ cấp cho trong nhà, cho nên anh ta cũng không thích nhà họ Tống lắm.

Truyện convert hay : Trấn Quốc Chiến Thần
Chương Trước/110Chương Sau

Theo Dõi