Saved Font

Trước/26Sau

Trà Xanh Ướp Đường

Chương 17

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lúc Lộ Chi Chi tỉnh lại đã thấy hoa văn trên trần nhà mà cậu quen thuộc nhất, còn người ngồi bên cạnh chính là Hàn Tiêu.

Mí mắt Hàn Tiêu sụp xuống, trông hắn buồn ngủ vô cùng. Lộ Chi Chi không đành lòng quấy rầy hắn, cậu cũng không biết Hàn Tiêu đã ngồi canh trước giường của cậu bao lâu rồi, nhưng mà lần này kỳ ph@t tình tới quá nhanh lại còn quá mãnh liệt như vậy thì chắc cậu cũng đã ngủ một thời gian dài.

Lộ Chi Chi đột nhiên trợn tròn đôi mắt to của mình, cậu sực nhớ lại lúc đến kỳ ph@t tình thì cậu đang ở trong tiệm trà sữa của Nghiêm Lãng. Cậu cuống quýt sờ tuyến thể sau cổ của mình, nhưng nó hoàn hoàn chỉnh chỉnh không có bất cứ một dấu vết nào hết.

Cậu nhớ rõ lúc mà cậu ngất đi, cậu đã ngửi được pheromone nồng nặc của Nghiêm Lãng, có hơi đăng đắng một chút nhưng rất tươi mát, dường như bây giờ cái mùi hương đó vẫn còn quanh quẩn đâu đó trong xoang mũi của cậu.

Vậy … Nghiêm Lãng đâu?

Kỳ ph@t tình của Omega có thể dùng thuốc ức chế để áp xuống, thế nhưng nếu Alpha rơi vào kỳ động d*c do ảnh hưởng từ nhiệt độ của Omega, nếu muốn áp nó xuống thì phải cần rất nhiều sức chịu đựng kèm với đau đớn không thôi.

Trong lòng Lộ Chi Chi bối rối không thôi, nhất thời cậu chẳng biết nên làm gì bây giờ, ngẫm nghĩ mãi cuối cùng lại thở dài một hơi.

Tiếng thở dài này đã đánh thức Hàn Tiêu, Hàn Tiêu dụi dụi con mắt rồi vươn vai, đột nhiên nhận ra mình đang ngồi trên giường của Lộ Chi Chi, giật cả mình té xuống đất. Hàn Tiêu ôm cái mông rồi giả vờ nhăn nhó kêu đau, hòng tìm được sự an ủi ở chỗ Lộ Chi Chi.

” Được rồi, được rồi, đau mau bay đi. ” Lộ Chi Chi giả vờ ghét bỏ Hàn Tiêu, nhưng mà đứa ngốc nhà mình thì vẫn phải để mình đến dỗ dành thôi.

” Ừm! ” Hàn Tiêu liền làm ra bộ không còn đau gì nữa cả, làm cho Lộ Chi Chi phải bó tay với hắn.

” Nhưng mà Tiêu Tiêu này, làm sao mà tớ trở về được vậy? “

” Là một Beta nào đó lạ lắm đã đưa cậu về đó, đưa đến rồi vội vã đi liền, chẳng để lại một lời nào luôn. “

Beta? Sao lại là Beta, ” Vậy còn Nghiêm Lãng đâu? “

” Nghiêm Lãng? Ông chủ tiệm trà sữa đó sao, tớ không có thấy. Chi Chi à, cậu đừng có nói là lúc ph@t tình cậu ở cùng với anh ta nha! ” Hàn Tiêu dò xét từ đầu tới chân của Lộ Chi Chi, xác nhận trên người cậu không có dấu vết lạ nào mới làm ra động tác mãnh nam vỗ ngực, hết sức yên tâm.

Lộ Chi Chi đẩy cái đầu to của Hàn Tiêu đang chắn trước mắt mình ra, tâm trạng khó mà nói thành lời. Cậu nhớ rõ ràng lúc đó đang ở cùng với Nghiêm Lãng trong cửa tiệm trà sữa, vậy tại sao Hàn Tiêu lại nói là Beta nào đó đưa cậu về chứ, vậy Nghiêm Lãng đâu rồi, Nghiêm Lãng đóng vai trò gì trong việc này, anh đã đi đâu mất rồi?

Cậu đẩy Hàn Tiêu ra rồi xỏ giày đi ra cửa, làm cho Hàn Tiêu hoảng hồn mà không kịp kéo cậu lại. Kết quả gặp Bạch Tinh Lan đang xem TV ở phòng khách, Bạch Tinh Lan thấy cậu xuống lầu liền hất hất cằm ra hiệu cho cậu lại bên cạnh mình ngồi.

Lộ Chi Chi nhìn lướt qua cửa rồi lại nhìn ý cười trên mặt của Bạch Tinh Lan, mặt mày xám xịt mà lại chỗ sô pha ngồi xuống. Trông cậu như một chú cún nhỏ mất đi cục xương yêu thích, đến cả cái đuôi cũng rủ hết xuống.

Hàn Tiêu bây giờ mới đuổi tới, la lớn, ” Lan Lan, đừng để cậu ấy đi ra ngoài! “

Bạch Tinh Lan ra hiệu cho Hàn Tiêu bình tĩnh, rồi quay sang nói với Lộ Chi Chi rằng, ” Tớ có ghé qua chỗ tiệm trà sữa xem rồi, tiệm đóng cửa. Tớ đứng xa xa nhìn, hình như là chuẩn bị đổi chủ một lần nữa vậy đó. “

Trong đầu Lộ Chi Chi trống rỗng, chẳng thể nghĩ thêm được thứ gì.

Chẳng lẽ Nghiêm Lãng chán ghét cậu đến thế hay sao? Bởi vì cậu không thể khống chế mà ph@t tình ngay trước mặt Nghiêm Lãng nên anh vứt bỏ luôn tiệm trà sữa mới có một chút phát triển mà bỏ đi luôn hay sao, chỉ vì trốn tránh cậu – đồ trà xanh trong miệng của Nghiêm Lãng và mọi người hay sao.

Từng giọt nước mắt men theo kẽ tay lách tách rơi, Lộ Chi Chi bụm mặt khóc không thành tiếng. Trước đây cho dù Nghiêm Lãng có đối xử với cậu ra sao đi chăng nữa thì ít nhất anh cũng không bao giờ bỏ mặc cậu; nhưng mà bây giờ thì sao, người đi lầu trống, chỉ để tránh xa khỏi Lộ Chi Chi.

” Chi Chi này, cậu có hiểu ý của tớ không? ” Bạch Tinh Lan nhẹ nhàng lai đi từng giọt nước mắt trên mặt cậu, ” Anh ta cũng không phải là người yêu của cậu, cậu cũng không cần phải vì anh ta mà đau buồn làm gì. Tớ đã từng trải qua, tớ chỉ hy vọng cậu không giẫm vào vết xe đổ này của tớ một lần nữa. “

Lộ Chi Chi nghẹn ngào, ” Nhưng mà anh ấy… Lúc trước anh ấy không hề có ý định bỏ đi như vậy đâu, tất cả là tại tớ, là tại tớ ép anh ấy. “

Bạch Tinh Lan thở dài thườn thượt, cũng không biết nên tiếp tục khuyên lơn thế nào. Hắn đành mím môi sờ sờ đầu Lộ Chi Chi, trong lòng lo lắng cực kỳ.

” Đúng rồi, tớ có thể dùng quang não để liên lạc với anh ấy! Không phải là không có cách liên lạc, tớ có… Tớ có thể liên lạc với anh ấy, nhất định có thể! ” Lộ Chi Chi tự lẩm bẩm, giọng điệu vừa nhanh vừa loạn, cũng không biết là nói cho Bạch Tinh Lan ở trước mặt nghe hay là nói cho chính mình nghe nữa. Cậu vội vàng móc quang não ra nhưng lại sơ ý để nó rơi xuống đất.

Cậu khom lưng nhặt lên, vẻ mặt hoảng hốt làm Bạch Tinh Lan nhìn mà sợ, Bạch Tinh Lan thốt lên, ” Chi Chi… “

Nhưng lại bị Lộ Chi Chi ra hiệu ” Suỵt” một cái, cậu nhìn về phía Bạch Tinh Lan rồi nở một nụ cười rực rỡ, nhưng sao Bạch Tinh Lan chỉ thấy thê lương trong lòng.

Lộ Chi Chi thử đi thử lại mấy lần, kết quả tất cả đều không có ai trả lời.

Cảm giác bất lực lại một lần nữa phá nát trái tim vốn dĩ đã vỡ vụn của Lộ Chi Chi, cậu thả người ngã xuống ghế sô pha, chẳng còn chút sức lực nào để mà đứng lên.

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vạn Vực Linh Thần