Saved Font

Trước/26Sau

Trà Xanh Ướp Đường

Chương 16

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Cốc trà sữa âm ấm được Lộ Chi Chi cầm chặt trong tay, cậu rũ mắt nhìn hơi nước từ cốc trà sữa đang bay lơ lửng trên không trung.

Nghiêm Lãng lau cốc thủy tinh sạch sẽ một cách dị thường, đến cả mấy cái khăn tối màu bình thường nhất nằm ở trên tay anh cũng dễ nhìn hơn hẳn.

Đợi mãi một hồi vẫn là Lộ Chi Chi không chịu được cái bầu không khí này mà cất tiếng, “ Nghiêm Lãng ơi, em nghĩ kĩ rồi. Anh đã nhắc đến phương diện gia đình, đó là điều mà em không thể nào thay đổi được, nhưng mà em sẽ cố gắng nỗ lực để thay đổi cuộc sống sau này của em. “

“ Cậu thay đổi được cái gì? “ Nghiêm Lãng viết, vẻ mặt có chút lạnh lùng, “ Với cái thân phận là Omega này sao? Rồi sau này sẽ kiếm được khoản nào lớn trong tương lai à? “

“ Anh nói cái gì? “ Lộ Chi Chi trợn to hai mắt, cậu chưa bao giờ nghĩ tới con người dịu dàng như Nghiêm Lãng vậy mà có thể nói những lời tổn thương người khác đến như vậy. Tư thế hùng hổ dọa người của Nghiêm Lãng làm cậu mất tự chủ mà loạng choạng lùi về phía sau hai bước, suýt nữa ngã lăn trên mặt đất.

Nghiêm Lãng vẫn trưng cái bộ dạng lạnh nhạt kia, không còn sót lại gì cho dù là chút ít niềm thương hại như 3 ngày trước đó. Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn động tác của Lộ Chi Chi, phảng phất như đang xem chuyện cười của một người xa lạ.

Lộ Chi Chi mờ mịt luống cuống, cậu không biết trong vòng ba ngày này xảy ra chuyện gì, nhưng chắc là chuyện gì đó không tốt lắm. Nhìn biểu hiện của Nghiêm Lãng là có thể thấy rõ, là do có người nào đó đã nói gì với anh đúng không? Nhất định là vậy rồi.

Lộ Chi Chi run rẩy đôi tay gõ chữ lên quang não, tẩy tẩy xóa xóa mấy lần mới gõ ra lời thật sự mà cậu muốn hỏi, “ Nghiêm Lãng, có phải có ai đó nói gì với anh rồi không? Em không phải là người như vậy đâu … Không phải, không phải mà. “

Nhưng Nghiêm Lãng vẫn đứng đó khoát tay, chẳng hề quan tâm gì đến những gì mà cậu nói. Giống như là bây giờ cho dù Lộ Chi Chi có thổi ra hoa đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến anh hết.

Nhưng trong lòng anh lại kêu gào rằng đừng làm tổn thương Omega này thêm nữa, rõ ràng em ấy dễ thương như vậy, thiện lương như vậy, tại sao lại phải chịu đựng tổn thương bản thân hết lần này đến lần khác như vậy. Nghiêm Lãng, mày đúng là chẳng phải thứ tốt đẹp gì, chỉ vì tránh tương lai sau này thương tổn em ấy mà bây giờ đem trái tim của em ấy ra đập nát bét như vậy mới tốt hay sao?

Nghiêm Lãng âm thầm mắng chửi, vừa tự trách lại vừa tự thương cho bản thân mình, căn bản anh chẳng xứng với tình yêu của Lộ Chi Chi, một chút nhỏ nhoi cũng không xứng.

Anh đi ra khỏi quầy bar, nhặt chiếc cốc Lộ Chi Chi làm rơi do bất ngờ và thương tâm lúc nãy, yên lặng trở lại quầy bar rửa chiếc cốc mà Lộ Chi Chi đã dùng qua.

Trên sàn nhà loang lổ vết bẩn, nhưng bây giờ Nghiêm Lãng chẳng còn tâm tư đâu mà đi quét dọn sạch sẽ.

Lộ Chi Chi giống như một đứa trẻ mất đi món quà yêu thích của nó, vừa tức giận vừa đau buồn, nhưng nhiều hơn vẫn là cảm giác không biết phải làm sao. Cậu đoán có thể có người đã nói gì đó với Nghiêm Lãng, nhưng cậu không biết cụ thể là người kia đã nói cái gì với anh.

Cậu cắn ngón tay của mình, mãi cho đến khi trong miệng tràn ra mùi máu tanh thì mới ngừng cắn tiếp. Đôi mắt trống rỗng của cậu khiến Nghiêm Lãng sợ hãi trong lòng, cuối cùng anh cũng không chịu được, anh không nỡ nhẫn tâm với cậu như vậy. Nghiêm Lãng tiến lên hai bước, theo bản năng đem hai ngón tay mà Lộ Chi Chi nhét trong miệng lấy ra rồi gõ chữ lên quang não.

“ Lộ Chi Chi, cậu cứ coi tôi là lốp xe dự phòng đi. Tôi nghe nói từ trước đến giờ có rất nhiều Alpha, Beta đứng xếp hàng chờ theo đuổi cậu, cậu cũng chẳng thiếu gì một kẻ điếc như tôi. “

Không có, không có!

Lộ Chi Chi liều mạng lắc đầu, nhưng Nghiêm Lãng chỉ nhắm mắt làm ngơ mọi việc mà cậu đang làm, như thể anh chẳng hề để cậu vào mắt.

Lộ Chi Chi vẫn không chịu thua, cậu bước từng bước một tới gần Nghiêm Lãng nhưng Nghiêm Lãng lại lui về phía sau né tránh cậu. Rõ ràng chiều cao hai người chênh lệnh gần nửa cái đầu, thế nhưng ánh nhìn yêu thương xen lẫn tức giận đầy áp bức kia lại làm cho anh cảm thấy bản thân mình mới chính là kẻ yếu thế.

Nghiêm Lãng không khỏi muốn tước vũ khí đầu hàng, ngay cả khi anh đối mặt với giáo viên trường quân đội đang mô phỏng kẻ địch cũng chưa từng có cảm giác như vậy.

” Em, không, có! ” Lộ Chi Chi mở miệng gằn từng chữ một. Ngay cả Nghiêm Lãng chỉ biết đọc một vài môi ngữ cùng hiểu rõ rõ ràng ràng.

Lộ Chi Chi không biết lúc này mình phẫn nộ đến cùng nguyên nhân là vì cái gì, dù sao cũng chỉ là lại một lần nữa mình bị hiểu lầm, nhưng nguồn cơn của sự hiểu lầm này lại từ người mà cậu để ý kia. Buồn bực đan xen đau lòng làm cho cả người cậu phát run lên.

Nhưng giây tiếp theo, ngay cả Nghiêm Lãng cũng cảm nhận được sự khô nóng toát ra từ trên người của Lộ Chi Chi.

Có gì đó không đúng.

Trong nháy mặt Lộ Chi Chi khuỵu xuống thì Nghiêm Lãng đã không chút suy nghĩ mà bước tới đỡ lấy cậu. Làn da của Lộ Chi Chi nóng kinh người, đây không phải là nhiệt độ mà người bình thường nên có ——

Là kỳ ph@t tình của Omega.

Kỳ ph@t tình của Lộ Chi Chi từ trước đến nay đều không chuẩn, không hề nghĩ đến lần này lại tới sớm đến như vậy. Mùi hoa sơn chi trong nháy mắt đã tràn ngập hết toàn bộ tiệm trà sữa, càng ngày càng có xu hướng tràn luôn ra bên ngoài.

Nghiêm Lãng đã ngay lập tức kéo cửa tiệm trà sữa xuống khóa lại luôn mà không cần suy nghĩ.

Khi còn đi học, anh đã từng tham gia một khóa học rèn luyện sức chịu đựng để vượt qua được sự cám dỗ từ pheromone của Omega, nhưng bây giờ đây lúc anh ngửi thấy mỗi tấc da dẻ lộ ra bên ngoài của Lộ Chi Chi đều thơm ngát mùi hoa sơn chi thì yết hầu của anh đã không thể kiềm chế được mà nuốt nước miếng một cái.

Bài vở gì đã từng học ngày xưa hoàn toàn bị anh quăng ra sau đầu, bây giờ chỉ có pheromone thơm lừng cùng với Omega đang ở kỳ ph@t tình bay lởn vởn trong đầu anh đây.

Đây là người mà anh thích.

Nghiêm Lãng khép hai mắt lại, cuối cùng cũng phải đối mặt với con tim của chính mình. Nhưng anh không thể lợi dụng lúc người ta đang gặp khó khăn như vậy, cũng không thể phá hủy đi sự trong trắng cả đời của Lộ Chi Chi được. Anh biết chắc là bất kỳ Omega nào khi ra khỏi cửa đều mang thuốc ức chế theo bên mình.

Anh cố nén lại ngọn lửa kích động đang xông thẳng lên đ ỉnh đầu rồi lục tung túi xách của Lộ Chi Chi lên tìm kiếm. Anh không thể nghe thấy tiếng r3n rỉ của Lộ Chi Chi nhưng vẻ đỏ bừng trên gương mặt kia làm cho anh không thể nào mà kiềm chế nỗi.

Cuối cùng anh cũng tìm được thuốc ức chế ở trong túi của Lộ Chi Chi.

Nghiêm Lãng bây giờ đã là cung giương hết đà, tiện tay lấy cốc nước từ trên quầy bar tới để Lộ Chi Chi nuốt thuốc ức chế xuống.

Vào giây phút cuối cùng trước khi ngất xỉu, Lộ Chi Chi đã ngửi được một mùi hương, là mùi trà xanh Long Tỉnh tinh khiết và thơm nồng.

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyên Cổ Đại Đế