Saved Font

Trước/31Sau

Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 43: Chó Con Và Tượng Đất

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tiên nhân chỉ lộ trảm đại giang?

Thương Lan giang, chính là con sông lớn nhất trong Bắc Lương cảnh.

Từ Phượng Niên phì nước trà vào mặt lão thần tiên Đạo môn đối diện, lão đạo sĩ đã làm chưởng giáo Võ Đang ba mươi năm nhưng chỉ nhẹ nhàng lau đi, quay đầu lại trừng mắt với tiểu sư đệ lắm lời. Từ Phượng Niên vội vã xin lỗi vài câu, Vương Trọng Lâu lại khá hiền lành, không để bụng, tiếp tục uống trà. Từ Phượng Niên lặng lẽ đánh giá vị đệ nhất nhân Võ Đang này, trán ửng đỏ, hàng lông mày dựng ngược. Mặc dù tóc đã hoa râm, nhưng dung mạo vẫn chưa lão hóa.

Từ Phượng Niên đột nhiên nhớ lại thời niên thiếu, khi ở trong Thính Triều Đình, vô tình đọc qua một cuốn sách Đạo giáo lạ lùng có tên "Tam Thiên Khí Tượng", nói về một loại nội công huyền diệu của Võ Đang, là "Thái Thượng Ngọc Dịch Luyện Hình", trước tiên hình thành đan anh, đi qua ngũ tạng, sau đó truyền tới bốn chi, có thể biến máu đỏ thành màu trắng sữa, dung mạo như thiếu niên, không sợ nóng lạnh, được gọi là bước đầu tiên bước vào cảnh giới trường sinh.

Mấy thứ ghi chú ngẫu nhiên mà Tuyết Nê cầm tới, Từ Phượng Năm không bao giờ xem nó là thật. Nhưng lần này tận tai nghe chuyện hai ngón tay, tận mắt chứng kiến hào quang mờ ảo của Vương Trọng Lâu, y không thể không tin.

Lão đạo sĩ uống hết trà rồi đi khỏi, Từ Phượng Năm thấy Hồng Tẩy Tượng vẫn ngồi đó mơ màng, nhăn mày nói: "Cưỡi trâu, sao còn không đi?"

Hồng Tẩy Tượng đáp lại một tiếng ừ, từ từ đi về phía Tiểu Liên Hoa Phong, qua ba cung sáu quan, vô số đạo sĩ lớn nhỏ đều gọi hắn là sư thúc tổ Thái thượng, hắn đều đáp lời, với một số người quen hắn còn dừng lại nói chuyện vài câu.

Hắn cứ chậm chạp đi đến Đăng Tiên Nhai, phát hiện chưởng giáo sư huynh đang đứng dưới bia Quy Đà, Hồng Tẩy Tượng nhanh chân chạy tới, gọi lớn: "Đại Vương sư huynh."

Trên núi này họ là thế hệ cao nhất, không giống như trên chưởng giáo Long Hổ Sơn còn có một số người hơn trăm tuổi không quan tâm đến cuộc sống nhân gian. Trong Võ Đang còn có một sư huynh họ Vương, nổi tiếng về kiếm thuật trên Võ Đang, Hồng Tẩy Tượng quen gọi là Tiểu Vương sư huynh, đã ngộ kiếm tại Đại Liên Hoa Phong suốt mười sáu năm.

Vương Trọng Lâu cao hơn Hồng Tẩy Tượng một cái đầu, xoay người thấy tiểu sư đệ khó chịu, trêu chọc nói: "Có phải sách cấm của ngươi lại bị Trần sư huynh tịch thu rồi không?"

Hồng Tẩy Tượng lắc đầu, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Vương Trọng Lâu vỗ vỗ vai tiểu sư đệ, đạp lên ánh trăng bước đi.

Từ Phượng Năm luyện một lượt Cổn Đao thuật, không có đường đi sẵn, quan trọng nhất là góc độ và hướng di chuyển của đao đầu tiên, sau đó liên tiếp hàng chục, hàng trăm chiêu sau đó đều đi theo đao đầu tiên, làm sao để đao ra nhanh nhất, cố gắng không để lại khoảng trống.

Sử dụng ít sức nhất để ra đao nhanh nhất, điều này không phải do lão Khôi chỉ dạy, mà là Từ Phượng Năm tự nghĩ ra, gọi là Cổn Đao, rất chính xác. So với kiếm đứng kiếm đi của Vương chưởng giáo có vẻ hơi khác biệt.

Trở về nhà tranh, giường nằm cứng như núi Võ Đang. Từ Phượng Niên không cảm thấy bất tiện chút nào, nhớ lại những ngày tháng ăn nằm giữa thiên nhiên hoang sơ cùng lão Hoàng.

Trên bàn ngoài một cáo đèn dầu, còn có hai chồng sách vàng ố, hai cuốn kiếm phổ, một cuốn "Trích Nguyên Quyết" và cuốn dưới cùng là "Lục Thủy Đình Giáp Tử Tập Kiếm Lục". Từ Phượng Niên không có đồ ngủ, quyết định thức thâu đêm để học thuộc lòng những cuốn sách này.

Tâm pháp của Võ Đang được lưu truyền rộng rãi trên giang hồ. Đa số là những bản giả mạo thanh danh Ngọc Trụ nội công mà vẫn cực kỳ quý hiếm, nhưng có một số tâm pháp chân chính đã được mọi người biết đến như Tiểu Thừa Ngọc Trụ tâm pháp. Phía Võ Đang không cố ý ngăn chặn hoặc diệt trừ những người sử dụng nó, vì đúng là Ngọc Trụ tâm pháp thực sự xuất sắc nhưng chỉ là con âm ngư trong âm dương ngư, còn cần pháp môn luyện thể riêng của Võ Đang phối hợp lẫn nhau.

Từ Phượng Niên không hứng thú với kiếm phổ, cũng không cảm thấy "Trích Nguyên Quyết" có ích, chỉ có "Giáp Tử Tập Kiếm Lục" là yêu thích không buông tay. Bản bí lục này là tác phẩm tâm huyết của một vị tổ sư gia tiền bối Võ Đang, chỉ có điều ngôn từ tối nghĩa, không dễ gì nhập môn.

Từ Phượng Niên nhìn ra ngoài cửa sổ tờ mờ sáng, đặt "Giáp Tử Tập Kiếm Lục" xuống, cầm theo Tú Đông Đao đi về hướng ao Bạch Tượng. Càng đến gần, tiếng thác nước vào mặt đá càng dữ dội, hơi nước lạnh lẽo phả vào mặt. Trong ao có một tảng đá lớn đột ngột xuất hiện, Từ Phượng Niên đi dọc theo rìa ao đá trắng, không ngờ lại men theo một con đường đá xanh đi vào trong thác nước, hóa ra ngọn núi Huyền Tiên phong phía sau thác nước Tượng Nha này được tiên nhân dùng thần thông huyền diệu khoét rỗng bên trong. Theo truyền thuyết có chân nhân cưỡi cầu vồng phi thăng ở đây, lưu lại một thanh cổ kiếm ở trong ao.

Từ Phượng Niên đứng nghiêm, cách thác nước Bạch Luyện này chỉ cỡ hai cánh tay, quần áo trên người ẩm ướt dần.

Từ Phượng Niên dùng hết toàn lực chém ra một đao.

Hai ngón tay lão đạo sĩ kia có thể cắt đứt sông ngòi, một đao toàn lực của ta thì thế nào?

Từ Phượng Niên đau thấu xương một hồi, Tú Đông Đao chỉ vừa mới tiếp xúc với thác nước chảy thẳng xuống từ ba ngàn thước kia, là đã tuột tay bay ra, vẽ thành một đường vòng cung chật vật trên không trung, rơi trên mặt đất. Từ Phượng Niên giơ tay ra nhìn, đã nứt ra một vết máu lớn.

Từ Phượng Niên nhếch miệng cười, đi nhặt thanh Tú Đông Đao chắc chắn sẽ phải chôn vùi danh tiếng trong tay mình rất lâu. Y thở dài một tiếng, lại chém ra một đao, kết quả vẫn là Tú Đông tuột tay. Từ Phượng Niên hít một hơi khí lạnh, xé một mảnh vải trên người xuống, quấn quanh tay, ngồi trên mặt đất cầm Tú Đông Đao, đã không còn hy vọng xa vời một đao chém ra một khe hở, chỉ mong không rơi tay.

Đổi sang tay trái lại một đao, càng thảm hại hơn, cả người cả đao đều bị ném ra ngoài.

Sư thúc tổ trẻ tuổi đã đến trong hang từ lúc nào không biết, ngạc nhiên nói: "Ngươi với Trần sư huynh luyện kiếm năm xưa giống nhau như đúc."

Từ Phượng Niên khổ cực mà vẫn vui vẻ nói: "Cao thủ đều như thế."

Hồng Tẩy Tượng nhẹ nhàng nói: "Chỉ có điều nghe nói khi Trần sư huynh bằng tuổi ngươi, một kiếm có thể chém ra vài tấc trống."

Từ Phượng Niên tức giận nói: "Ngươi giúp ta chuyển lời nhắn cho vương phủ, nơi đó có một gã mặt hồ ly đang bế quan, để hắn chọn lựa trước bốn năm mươi quyển bí kỹ võ học, tùy tiện tìm người đưa lên núi."

Hồng Tẩy Tượng hiếu kỳ hỏi: "Để làm gì?"

Từ Phượng Niên cúi đầu dùng miệng buộc chặt băng vải trên tay trái, không để ý tới Hồng Tẩy Tượng.

Sư thúc tổ trẻ tuổi ngoan ngoãn ra ngoài làm việc vặt cho Thế tử, cách đó một dặm có một tòa Tử Dương đạo quán, hắn chuẩn bị nhờ các tiểu bối hỗ trợ, đương nhiên sư thúc tổ sẽ không xuống núi.

Vài ngày sau, một cô gái thân hình mảnh khảnh cõng một bọc hành lý nặng nề, gian nan leo núi.

Trên đời này thứ gì nặng nhất? Tình nghĩa? Trung hiếu? Lầm, sách nặng nhất.

Khương Nê ngồi trên một bậc thang lưng chừng núi, cảm thấy thắt lưng như muốn đứt đoạn. Mấy đạo sĩ xung quanh cứ nhìn chằm chằm vào bóng dáng của cô nàng, lo sợ cô nàng sẽ lảo đảo lăn xuống núi, cuối cùng cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng.

Cô gái trẻ tuổi với vẻ đẹp mê người này được thiết kỵ Bắc Lương hộ tống đến chân núi, sau đó cô tiếp tục đi lên mình. Ban đầu, các đạo sĩ của Võ Đang muốn giúp đỡ, nhưng họ không nhận lại bất kỳ phản ứng nào từ cô nàng. Cô nàng chỉ giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng và xinh đẹp của mình, đám đạo sĩ chỉ dám cẩn thận đi theo phía sau, lo sợ cô nàng sẽ gặp nạn với đống hành lý của mình. Không nên chọc giận các thiếu nữ từ Bắc Lương vương phủ.

Khương Nê ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi cao vút không thấy điểm cuối, lẩm bẩm một mình. Các đạo sĩ không nghe rõ, nhưng đó chỉ là những lời chửi rủa Từ Phượng Niên đừng có hòng mà sống tốt, có điều so với việc hàng ngày cô nàng thường lôi búp bê cỏ ra đâm, đây đã là dịu dàng lắm rồi.

Nếu bây giờ tên Thế tử khốn kiếp kia dám xuất hiện trước mặt cô nàng, chắc chắn cô nàng sẽ rút tấm thần phù kia ra đồng quy vu tận với y.

Khương Nê xoa xoa bả vai đang đỏ au, cắn răng vác hành lý nặng nề lên. Trong thế giới lưu ly này, đây rõ là một bức tranh cô đơn và đáng thương.

Hồng Tẩy Tượng đang rảnh rỗi đi dạo trên núi, tình cờ nhìn thấy cảnh này, chạy tới giúp đỡ. Nhưng không đợi hắn mở miệng, Khương Nê đã nói một câu "chó ngoan không cản đường", giọng điệu yếu đuối, nhưng mặt mày lại như Bồ Tát nổi giận, nào có giống tỳ nữ tối hạ đẳng của vương phủ.

Hồng Tẩy Tượng mỉm cười, nói một câu: "Ta sẽ dẫn đường cho cô nương."

Nhìn thấy nhà tranh, Khương Nê ngỡ ngàng.

Đây chính là phòng ngủ của Thế tử điện hạ hay sao? Hắn không nên nhảy dựng lên chửi cha mắng mẹ, đá mấy ngàn đạo sĩ mũi trâu của Võ Đang Sơn xuống núi à?

Nàng ngồi sụp xuống đất, thở hồng hộc, cảm giác như sắp ngủm củ tỏi.

Hồng Tẩy Tượng vừa định lên tiếng nhắc nhở, kết quả bị Khương Nê trừng mắt, đành phải nuốt mấy lời vào bụng.

Sư thúc tổ trẻ tuổi nghĩ thầm: Nữ nhân mà Thế tử điện hạ mang ra thật khác biệt, hay đúng như đại sư huynh đã nói rõ ràng thấu triệt, là bởi vì nữ nhân dưới núi đều là cọp cái?

Tuy lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú nhưng Hồng Tẩy Tượng vẫn có cơ hội nhấc túi hành lý lên, chuyển vào nhà tranh. Lần này Khương Nê không lên tiếng mắng chửi, thật sự không còn tinh thần như lúc trước. Hiện tại cô nàng chỉ hận không thể ngủ ngồi, về phần đau đớn sau lưng với trên hai vai đã gần như tê dại, chỉ cần không chạm vào là được.

Đang chẳng có chuyện gì để nói thì sau lưng Khương Nê bị vật cứng gõ vài cái, động tác không lớn, nhưng với Khương Nê lúc này mà nói không khác gì tưới dầu vào lửa, phủ đầy sương dày lên tuyết nhỏ, đau đớn đến cực điểm, quay người khóc lóc. Cô nàng ngẩng đầu lên thì nhìn gương mặt đáng ghét kia, không biết từ đâu lại sinh ra một chút sức lực, há miệng ra cắn thẳng tới, cắn vào bắp đùi của Thế tử điện hạ đang xách dao.

Từ Phượng Niên cầm vỏ kiếm vỗ lên mặt Khương Nê, không chút khách khí đập bay vị công chúa mất nước này, lực đạo vừa vặn, không nặng không nhẹ, không đủ để gây thương tích, Từ Phượng Niên nhíu mày chửi: "Ngươi là chó à?"

Khương Nê tức giận và xấu hổ còn hơn cả đau đớn, không thể động đậy, đành phải nhặt bùn dưới đất ném lên người Từ Phượng Niên.

Từ Phượng Niên cũng không tức giận, chỉ cầm Tú Đông hất ngược bùn đất trở về, chỉ trong nháy mắt Khương Nê đã biến thành một tượng đất nhỏ.

"Từ Phượng Niên, ngươi chết không yên lành!"

"Đến đây đến đây, Khương Nê chó con, cắn chết ta đi."

"Ngươi không phải là người!"

"Ôi, Khương Nê, bây giờ trông ngươi thật thú vị, thật đáng yêu, có bản lĩnh thì ném cả thần phù ra đây, vậy mới xem như ngươi ghê gớm."

"Một ngày nào đó ta sẽ đâm chết ngươi!"

"Bây giờ luôn đi, ta quyết không đánh trả. Sao ngươi còn ngồi trên mặt đất? Khương Nê chó con, ngươi cũng không thể quá đáng đến mức mà đòi ta dán cổ lên thần phù, tự cắt cổ đấy chứ? Cách chết này bá đạo quá đấy."

Một người ngồi trên mặt đất, một người đứng, một người khóc, một người cười.

Ai có thể tưởng tượng ra hai vị nam nữ tuổi tác xấp xỉ nhau này, một là trưởng công chúa vong quốc, một là trưởng tử của Bắc Lương Vương?

Chứng kiến cảnh này, tiểu sư thúc tổ trẻ tuổi chỉ cảm thấy hình ảnh trước mắt còn khó hiểu hơn cả những bí ẩn trong Thiên Thư, bất đắc dĩ nói: "Ta nên đi cưỡi trâu thôi."

Trước/31Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trở Lại 90, Nàng Bên Ngoài Khoa Đại Lão Vòng Hỏa Bạo