Chương Trước/3610Chương Sau

Vô Tận Đan Điền

Chương 719: Quán quân (thượng) (1)

- Ân? Đau đầu, không tiếp thụ được rồi...

Không biết đã qua bao lâu, Nhiếp Vân bắt đầu cảm thấy đầu đau muốn nứt, trong óc không thể tiếp nhận thêm nữa.

Tuy kiếm thuật rất tốt, nhưng năng lực tiếp nhận của một người có hạn, một ngày có thể tiếp nhận trên trăm bộ kiếm pháp, đã xem như vượt qua cực hạn.

Xì xì xì xì...

Nhiếp Vân không tiếp thu được, không muốn học nữa, nhưng kiếm ý đầy trời như trước đập vào mặt, căn bản không để cho hắn cơ hội thở dốc.

- A... A!

Mới vừa rồi còn cảm thấy kiếm thuật là hưởng thụ, thời gian nháy con mắt lại biến thành tàn phá, Nhiếp Vân ôm đầu gào rú, muốn tránh thoát kiếm ý xâm lấn, lại bất lực.

Hô!

Ngay thời điểm mình cảm thấy không chịu nổi, trước mắt trời đất quay cuồng, kiếm ý đầy trời biến mất, lần nữa về tới Kiếm Thần điện.

- Đi ra? Thật đáng sợ...

Giãy dụa đứng dậy, thở dài một tiếng, Nhiếp Vân vừa ngẩng đầu lên, liền chứng kiến tất cả mọi người như nhìn quái vật nhìn mình.

- Lần thứ nhất tiếp xúc lão tổ lưu lại Kiếm Tâm Thạch liền có thể kiên trì thời gian dài như vậy, đáng sợ!

- Thật lợi hại, chỉ cần không vẫn lạc, Đồng Vân này nhất định sẽ trở thành một đời Kiếm Thần!

- Xem ra Kiếm Thần Tông chúng ta muốn hưng thịnh...

- Loại thiên tài này khẳng định phải ở lại tông môn, có khi tông chủ sẽ đích thân thu hắn làm đồ đệ...

Chung quanh rất nhiều Thái Thượng trưởng lão nhìn qua, ánh mắt mang theo ngạc nhiên, hưng phấn, phảng phất mình làm một sự tình cực kỳ giỏi.

- Nhiếp Vân, ngươi một người chưa từng tiếp xúc qua Kiếm Tâm Thạch, vậy mà giữ vững được một canh giờ?

Không để ý tới mọi người giật mình, Nhiếp Vân lắc lắc đầu, cảm thấy trong đầu đau đớn giảm bớt một ít, chợt nghe thanh âm của Diệp Kiếm Tinh vang lên bên tai.

- Ân? Diệp Kiếm Tinh? Ngươi đã đi ra?

Quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Diệp Kiếm Tinh mặt mũi tràn đầy không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía mình, trong ánh mắt tràn đầy kinh nghi bất định.

- Ta mới giữ vững được nửa canh giờ!

Diệp Kiếm Tinh cười khổ lắc đầu, chỉ một phương hướng.

- Bất quá những người khác kiên trì còn ngắn hơn ta, ngươi nhìn hai cái kia, xem ra đã bị phế rồi...

Nhiếp Vân nhìn lại, chỉ thấy có hai người ngồi tại nguyên chỗ, ánh mắt ngốc trệ, trống rỗng, giống như choáng váng, rùng mình, biết rõ là biểu hiện bị Kiếm Tâm Thạchnh tan, nếu như lúc trước không phải U Minh Kiếm tỉnh mình lại, chỉ sợ...

Người tu luyện, trọng yếu nhất là tin tưởng, kiếm tâm mình một mực truy cầu bị đánh tan, cho dù về sau có thể chữa tốt, tu vi cũng không sai biệt lắm đến cuối cùng, không thể tiến bộ.

- Ân? Bọn họ đều là đệ tử thế gia?

Nhìn thoáng qua, Nhiếp Vân nhận ra được, cực kỳ trùng hợp chính là, hai người kia vậy mà đều là đệ tử thế gia.

Thông qua khảo hạch mười danh ngạch, sáu người là đệ tử Kiếm Thần Tông, bốn người còn lại một cái là mình, Sở Dương, hai đệ tử thế gia khác, đúng là hai người này, không nghĩ tới đều biến thành như vậy.

- Ân, Sở Dương cũng cũng không khá hơn chút nào, ngươi xem...

Gật gật đầu, Diệp Kiếm Tinh tiện tay chỉ.

Theo ngón tay nhìn lại, chỉ thấy Sở Dương một người đứng ở trong góc nhỏ, cùng trước kia như là hai người. Hai mắt ngốc trệ, đã mất đi sáng rọi dĩ vãng, tựa hồ cũng nhận được thất bại rất lớn, tuy thoạt nhìn kiếm tâm không bị hao tổn, nhưng không xê xích gì nhiều.

- Tông Nham đâu?

Nhiếp Vân tiếp tục nhìn.

- Tông Nham kiên trì thời gian còn ngăn hơn ta, thành tích không quá lý tưởng, thứ tự khẳng định không cao hơn ta, bất quá, Ứng Long kia hiện tại còn chưa đi ra!

Diệp Kiếm Tinh lắc đầu.

- Hiện tại còn chưa đi ra?

Nhiếp Vân sững sờ, lập tức nhìn lại sau lưng. Quả nhiên thấy trong đại điện còn có một môn hộ nguyên vẹn, trong đó kiếm quang thiểm thước, tựa hồ còn có người không có đi ra.

- Thật lợi hại!

Nếu như mình không có U Minh Kiếm cùng Võ Tủy của Tạ Văn Húc, chỉ sợ sớm đã mất phương hướng ở trong đó, Ứng Long này không có bảo vậy như vậy, cũng có thể kiên trì đến bây giờ, hoàn toàn chính xác rất cường đại.

- Lợi hại? Nếu ngươi biết nguyên nhân liền không thấy lợi hại rồi!

Nghe được Nhiếp Vân tán dương, Diệp Kiếm Tinh lắc đầu hỏi:

- Ngươi biết vì cái gì Sở Dương còn có hai công tử thế gia kia đều có bộ dạng như vậy, mà mấy đệ tử Kiếm Thần Tông chúng ta, tuy kiên trì thời gian không dài, kiếm tâm lại không có bị hao tổn không?

- Cái này... Không biết!

Nhiếp Vân sững sờ.

Vừa rồi quan sát một vòng cũng nhìn thấy, mười người thông qua thí luyện, chỉ có Sở Dương cùng hai đệ tử thế gia còn lại tinh thần ngốc trệ, kiếm tâm bị tổn thương, những người khác tuy kiên trì thời gian không dài, lại mỗi người sinh long hoạt hổ, không có gì đáng ngại.

Sở Dương ở trong mọi người tu vi cao nhất, đã đạt đến Thiên Kiều Cảnh hậu kỳ, theo lý thuyết nếu như không phải mình xếp đặt thiết kế để cho hắn ngoài ý muốn, thứ tự tuyệt đối cao hơn đám người La Vẫn, Trương Nham, Viên Siêu.

Như thế nào Thiên Kiều Cảnh sơ kỳ đỉnh phong không có việc gì, Sở Dương Thiên Kiều Cảnh hậu kỳ ngược lại kiếm tâm bị hao tổn, tu vi đại giảm?

- Bởi vì đệ tử Kiếm Thần Tông chúng ta đều chịu đựng qua Kiếm Tâm Thạch khảo nghiệm, linh hồn cùng kiếm tâm mang theo đặc tính tông môn, đã cùng Kiếm Tâm Thạch nhất trí, cho dù kiên trì thời gian lại dài, cũng sẽ không bị tổn thương, tán tu cùng đệ tử thế gia, chưa từng tiếp nhận qua khảo nghiệm như vậy, ở trong thông đạo lĩnh ngộ càng nhiều, càng cảm giác mình đi sai, mới sẽ ngoài ý muốn nổi lên!

Diệp Kiếm Tinh thở dài một tiếng.

- Còn có loại sự tình này...

Nhiếp Vân thầm nghĩ một tiếng thật ác độc.

Đệ tử Kiếm Thần Tông đều trải qua khảo nghiệm, biết rõ Kiếm Tâm Thạch đáng sợ, đệ tử gia tộc, tán tu không có trải qua, cái này rất giống trước khi thi, chỉ cần là đệ tử Kiếm Thần Tông, đều đã làm bài thi, mà những người khác hoàn toàn không biết gì cả, rất rõ ràng là ăn gian.

Chỉ cần không thuộc về đệ tử Kiếm Thần Tông, không có trải qua khảo nghiệm, vô luận thực lực có mạnh hơn nữa, phía trước thành tích ra sao, cửa ải cuối cùng chỉ sợ cũng sẽ bị loại bỏ!

Cho phép bất luận kẻ nào cũng có thể tới tham gia thí luyện, trên thực tế cuối cùng đạt được quán quân, vĩnh viễn đều là đệ tử của Kiếm Thần Tông.

Làm như vậy, đã đạt được thanh danh hào phóng, lại không cho Kiếm Đạo chi khí truyền ra ngoài, không hổ là đại tông môn, tính toán thật khắc sâu.

Cuộc thi đường đường chính chính lại có gian lận lớn như vậy?

- Cho dù không bị tổn thương, Ứng Long này kiên trì đến bây giờ cũng rất lợi hại đi à nha!

Biết rõ đại tông môn đều có kinh doanh chi đạo của mình, Nhiếp Vân cũng không nên nói cái gì, nên không hề nói đề tài này nữa.

Truyện convert hay : Thiên Tài Thần Y Hỗn Đô Thị
Chương Trước/3610Chương Sau

Theo Dõi