Saved Font

Trước/308Sau

Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 24: Cú ngã tuyệt đẹp

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Cơ thể nàng khẽ run lên, cố gắng nén cơn sợ trong lòng, đôi mắt nhìn chằm chằm Lãnh Như Tuyết, lạnh nhạt: “Chỉ biết ức hiếp nữ nhân, ngươi căn bản không phải nam nhân!”

“Khong phải nam nhân? Ưu Vô Song, ngươi muốn bổn vương chứng minh cho ngươi cho ngươi biết có phải là nam nhân?” Lãnh Như Tuyết vẫn siết chặt lấy cổ Ưu Vô Song, giọng điệu không mang chút hơi ấm: “Đáng tiếc, ngươi tính toán sai lầm, bổn vương hễ nhìn thấy gương mặt xấu xí của ngươi đã muốn nôn rồi!”

Tên nam nhân chết tiệt này dám nói nàng xấu xí? Ở thế kỉ 21, nàng là mĩ nữ trong mắt mọi người, bây giờ xuyên không đến đây, nhập vào thể xác của Ưu Vô Song ngốc nghếch kia, nhưng sau lau sạch những thứ đáng ghét kia, nàng phát hiện khuôn mặt của Ưu Vô Song ngốc nghếch còn đẹp hơn khuôn mặt của nàng ở thé kỉ 21 không biết gấp bao nhiêu lần! Khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành mà hắn dám nói là xấu xí?

Tên nam nhân này dám chọc đến nàng, nàng cả đời hận nhất người khác nói mình xấu xí, hắn dám nói nàng xấu xí, thật không thể tha thứ!

Ưu Vô Song mặt tái xanh lại, mím chặt lấy môi, đôi tay không biết lấy đâu ra sức lực, nắm chặt lấy cánh tay mà Lãnh Như Tuyết đang siết chặt cổ nàng, sau đó với tốc độ nhanh chóng cúi người xuống, chỉ nghe “Rầm” một tiếng, Lãnh Như Tuyết vốn đứng trước mặt nàng giờ đây bị nàng tặng một cú ngã qua vai đẹp mắt ngã xuống đất.

Trong nhất thời, Ưu Vô Song cả mặt hiện vẻ đắc ý, Vân Nhi và Ngạo Phong nhìn Lãnh Như Tuyết thê thảm nằm dưới đất kia đều ngơ ngác!

Qua một hồi lâu, Vân Nhi và Ngạo Phong mới hoàn hồn, hai người họ mỗi người một phản ứng khac nhau, Vân Nhi hận không ngất đi để không thấy cảnh ấy.

Còn Ngạo Phong lại khổ cực cố nén cơn cười kịch liệt lòng, nhịn cười đến đỏ cả mặt bước nhanh đến bên Lãnh Như Tuyết, khó khăn vô cùng để giữ vẻ nghiêm nghị như bình thường: “Vương gia, người không sao chứ?”

Còn thủ pham lại tiêu diêu phủi phủi tay, đắc ý nhìn Lãnh Như Tuyết thê thảm không thể nào tả.

Nghĩ lại khi ấy, ở thế kỉ 21, lúc nàng học trong trường cảnh sát, nàng còn là á quân Taikondo của trường, ở thế kỉ 21, các nam nhân thông thường dù có hai ba người cũng không đến gần được nàng.

Tên nam nhân chết tiệt này dám cười nhạo nàng xấu xí, không cho hắn nếm mùi lợi hại, hắn còn chưa biết nàng là người thế nào! Hắn tưởng rằng hắn trông yêu nghiệp ( tức handsome) thì có thể tùy tiện hãm hại nàng sao?

Ả điên chết tiệt! Ả ta đúng là điên mà! Lãnh Như Tuyết y phục tóc tai đều rối bù, thê thảm đứng dậy, tức giận đến mất cả lí trí chỉ thẳng Ưu Vô Song hét rằng: “Ả điên kia! Hôm nay bổn vương quyết không tha cho ngươi!”

Đối diện với cơn giận bùng bùng của Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song không thèm để mắt đến, nàng chỉ theo thói quen hất mái tóc rũ trên vai, khuôn mặt dơ vì bụi bẩn hiện vẻ kinh miệt, giễu cợt nói: “Yêu nghiệt đáng chết, ngươi thẹn quá hóa giận rồi à?”

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vạn Cổ Đệ Nhất Phế Vật