Saved Font

Trước/308Sau

Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 77: Tên sắc lang đáng chết

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sớm tinh mơ, màn sương bao phủ không gian, mông mông lung lung phủ lên vạn vật.

Một tia sáng mặt trời xuyên qua màn sương mỏng, soi rọi lên cây nở đầy hoa mai, trên cánh hoa còn đọng vài giọt sương, tạo nên màu bảy sắc, làm cho người ta không khỏi kinh ngạc trước mĩ cảnh bình minh.

Ưu Vô Song vương thân lười nhác, mở đôi mắt còn chút mơ hồ, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó lại tiếp tục nhắm mắt lại, chui đầu vào chiếc chăn dày.

Một trận tiếng bước chân truyền lại, đôi mắt Vân Nhi đỏ mọng từ ngoài đi vào, nàng ta nhanh bước đến bên giường Ưu Vô Song, nhẹ nhàng đẩy đẩy nàng, nhỏ nhẹ nói: “tiểu thư, vương gia cho người gọi tiểu thư đến Vô Trần điện!”

Ưu Vô Song xoay người, không thèm quan tâm Vân Nhi, tiếp tục chui đầu sâu vào chăn.

Nhìn thấy hành động trẻ con của Ưu Vô Song, Vân Nhi bất nhẫn kéo chăn ra, dựa sát vào tai Ưu Vô Song nói: “tiểu thư, mau dậy đi!”

Ưu Vô Song cực kì không cam tâm mở mắt ra, nhìn Vân Nhi, nói: “Vân Nhi, ngươi để ta ngủ thêm chút nữa được không? Mới sáng sớm mà ồn muốn chết!”

Vân Nhi nhìn về hướng cửa, nói: “tiểu thư, người mau dậy đi, vương gia còn đang đợi bên ngoài!”

Ưu Vô Song vì tối qua an ủi Vân Nhi mà rất trễ mới ngủ, bây giờ nàng rất buồn ngủ, nào có nghe được lời nói của Vân Nhi, chỉ thấy nàng đưa tay giật lại chiếc chăn mà Vân Nhi kéo ra, sau đó chui đầu ngủ tiếp.

Tuy nhiên, ngay lúc này, một thân hình cao lớn từ ngoài cửa bước vào, trên tay người vừa vào cầm một thau nước, “ào” một tiếng, cả thau nước bị dội lên người Ưu Vô Song.

Bị dội nước lạnh thấu xương, Ưu Vô Song lửa giận trong nàng lập tức dâng lên, bật mạnh từ trên giường dậy, phẫn nộ quát: “chết tiệt, ai dám dội nước ta? Vân Nhi, ngươi chán sống rồi hả?”

Ưu Vô Song hất mái tóc ướt sũng, chiếc nội y màu trắng của nàng ướt một mảng lớn, lúc này nàng như một con sư tử đang nổi giận, trừng mắt nhìn Vân Nhi.

thấy Ưu Vô Song giận dữ, Vân Nhi sợ hãi lui về phía sau một bước, nói: “không phải nô tì, tiểu thư, là vương gia.”

Nói xong, Vân Nhi không dám lưu lại trong nhà, quay người chạy nhanh ra ngoài.

Ưu Vô Song giờ mới phát hiện, trong nhà không biết từ lúc nào đã có thêm một bóng người cao lớn, mà chủ nhân nhân của bóng người này đang đứng cạnh giường, lạnh lùng nhìn nàng.

Tính khí Ưu Vô Song vốn không tốt, đang ngủ ngon trong chăn thì bị người khác hất một thau nước lạnh, tâm trạng nàng có thể hình dung là ác liệt lại hình dung, cộng thêm thủ phạm là người nàng ghét nhất, nàng nghĩ cũng không nghĩ, tức giận hét: “Lãnh Như Tuyết, tên chết nhà ngươi, ngươi làm gì vậy?”

Lãnh Như Tuyết ném bỏ chiếc thau trên tay, lạnh lùng nhìn Ưu Vô Song nói: “Ưu Vô Song, ngươi tốt nhất cút dậy cho bổn vương, nếu không bổn vương sẽ dở bỏ cái ổ chó này của ngươi!”

“ngươi! Tên nam nhân thối tha!” Ưu Vô Song phẫn nộ ném chiếc chăn trên người về phía Lãnh Như Tuyết. 

Lãnh Như Tuyết khẽ nghiêng người, tránh chiếc chăn mà Ưu Vô Song ném tới, đồng thời hắn bị hành động của Ưu Vô Song mà kích động, phẫn nộ quay người lao về phía nàng, đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại trên người nàng, mâu đen thâm trầm thoáng qua một tia rạo rực, bước chân hắn vì vậy mà khẽ ngừng lại.

Ưu Vô Song đang tức đầy bụng, nàng cũng đang định tiếp tục nổi, nhưng đột nhiên cảm thấy có gì không đúng, nàng nhìn theo ánh mắt của Lãnh Như Tuyết, bất giác kêu lên.

Thì ra, chiếc áo mỏng của nàng khi nãy bị thau nước ấy làm cho ướt sũng, mà chiếc áo ấy lại là màu trắng, cổ đai không có áo ngực, cho nên chiếc áo yếm mỏng đâu có thể che được phong quang trước ngực nàng, mà việc này, sớm đã bị Lãnh Như Tuyết nhìn thấy.

Chăn đã bị Ưu Vô Song ném xuống đất, nàng chỉ còn cách dùng tay che, hoang mang nhìn Lãnh Như Tuyết đang đi về phía nàng: “tên sắc lang (dê xòm, 35) chết tiệt, ngươi nhìn gì? Mau cút ra ngoài!”

Lãnh Như Tuyết lúc đầu là khẽ lặng người, sau đó rất nhanh nở nụ cười kinh nhạo, nói: “nữ nhân như ngươi, bổn vương không hề hứng thú!”

Nói đến đây, Lãnh Như Tuyết khẽ ngừng lại, lại nói: “nhưng mà, nếu ngươi đã câu- dẫn bổn vương, vậy thì, bổn vương sẽ miễn cường thỏa mãn ngươi một chút vậy!”

Dứt lời, Lãnh Như Tuyết tiếp tục tiến về phía Ưu Vô Song.

Ưu Vô Song dùng tay che trước người, thần sắc kinh hoàng lui về sau, nhưng mà, nàng quên rằng nàng lúc này đang đứng trên giường, cái lui này đúng đúng đụng ngay cạnh giường, nhất thời mất thăng bằng, ngã về phía Lãnh Như Tuyết.

Lãnh Như Tuyết không ngờ tới việc Ưu Vô Song ngã về phía hắn, nhất thời không để ý, hắn và nàng ngã xuống chiếc chăn bị ném xuống đất kia.

Ưu Vô Song vừa đúng nằm trên người Lãnh Như Tuyết, môi nàng đang chạm chiếc mũi cao thẳng của hắn, đôi tay chạm ngực hắn, muốn tư thế nóng ấm bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Biến cố đột ngột này khiến Lãnh Như Tuyết khẽ sửng sốt, nhưng mà hắn rất nhanh phản ứng lại, môi nở nụ cười tà mị, đột nhiên đôi tay ôm lấy Ưu Vô Song, xoay người một cái, đè Ưu Vô Song còn chưa hồn hoàn xuống đất, môi gần sát tai nàng, khàn giọng nói: “nữ nhân, đây là thủ đoạn ngươi quyến rũ bổn vương?”

Bên tai truyền lại hơi nóng khiến Ưu Vô Song khẽ run người, nàng cố gắng để trái tim đang nhảy loạn lên của mình bình tĩnh lại, nhưng vẫn nhịn không được, hoang mang hét lên: “a, tên nam nhân đáng chết, ngươi mau thả ta ra!”

_________________

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chí Tôn Trùng Sinh