Saved Font

Trước/10Sau

Xuyên Nhanh Chi Công Lược Chủ Thần

Chương 2

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Múichama

Trường học Tô Hà cũng không xa, ngồi xe khoảng mười phút đã đến.

Lúc Tô Thừa đi đã là tám giờ, học sinh bắt đầu lên lớp.

Trường học bảo vệ ngăn Tô Thừa, "Trường học không cho người lạ vào, nếu cậu là người nhà của học sinh, vui lòng lấy chứng minh thư ra đăng ký."

Còn rất chuyên nghiệp, Tô Hà đi học ở đây nhất định an toàn. Tô Thừa nghĩ, lấy chứng minh thư từ trong túi ra ngoài, bảo vệ kiểm tra một chút, cho hắn đi, "Vào đi."

Tô Thừa vừa đi vào, dường như là nhớ tới cái gì, "Đúng rồi, em trai tôi Tô Hà học lớp nào vậy? Phiền giúp tôi tra một chút."

Bảo vệ trừng mắt lên: "Em trai cậu ở lớp nào cậu cũng không biết?!"

Tô Thừa bình tĩnh ừ một tiếng.

Bảo vệ xem ánh mắt của hắn rất phỉ nhổ, vẫn là tra cho hắn, tra xong sau nói cho hắn biết: "Lớp 12-1."

Tô Thừa nói tiếng cảm ơn, hướng tới lớp 12-1 đi đến.

Lớp 12 ở trên cùng cao nhất, cùng lớp 11 độc lập tách ra, bởi vì tới gần kỳ thi đại học, cần bầu không khí yên tĩnh, cho nên lớp 12 ở bên khu tây, mà lớp 11 ở bên khu đông.

Lớp 12-1 khu tây lầu bốn trên cùng.

Tô Thừa tìm tới đúng lúc bên trong có lớp Tiếng Anh, nghe âm thanh của giáo viên kia, hẳn là người gọi điện thoại cho hắn, giáo viên chủ nhiệm của Tô Hà.

Hắn cao 1m85, nên rất dễ dàng liền thấy cảnh tượng bên trong.

Tô Thừa đem ánh mắt dạo một vòng, ở đối diện cửa sổ phía góc nhìn thấy Tô Hà.

Lớp học hết thảy bàn đều là hai người ngồi, chỉ có Tô Hà là ngồi một mình một người.

Giáo viên chủ nhiệm tựa hồ là muốn khuyến khích cậu, gọi Tô Hà lên trả lời vấn đề.

Tô Hà đứng lên, khuôn mặt trắng nõn có chút hồng, một câu cũng không nói được, giáo viên chủ nhiệm khích lệ hồi lâu, cậu thoạt nhìn vẫn là rất sợ sệt, nói thế nào đều không nói ra được.

Đôi mắt cũng là liên tục nhìn chằm chằm dưới đất.

Cuối cùng giáo viên chủ nhiệm thở dài, cho hắn ngồi xuống tiếp tục giảng bài.

Tô Thừa nhìn ra được thiếu niên thở phào nhẹ nhõm như là đối với mình có chút thất vọng, thời điểm cầm bút viết viết có điểm cảm giác buồn bực, môi mím lại, đôi mắt liên tục nhìn chằm chằm vào sách vở.

Tô Thừa nhìn một lúc lâu, mãi đến điện thoại trong túi rung lên, hắn lấy ra vừa nhìn, là Lâm Đạt, nói có việc cần hắn xử lý, đã gửi mail cho hắn.

Tô Thừa lại liếc mắt nhìn Tô Hà, nhắn lại một câu chờ, quay người đi xuống lầu.

Sau khi hắn rời đi Tần Tư như có như không hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm sách vở.

Sau khi về đến nhà Tô Thừa mở máy vi tính ra xem mail mới, xử lý văn kiện Lâm Đạt gửi tới, gọi điện thoại cho Lâm Đạt.

Lâm Đạt bên kia vừa nhận, Tô Thừa đơn giản nói mấy câu giao phó, cuối cùng chần chờ một chút, "Lâm Đạt."

"Hả? Tô tổng?"

"Tôi nhớ ở nước Mỹ có một bác sĩ tâm lý rất nổi danh."

"Có phải Tô tổng nói là Smith tiên sinh không?"

"Đúng, cô giúp tôi gọi một cuộc điện thoại đặt lịch hẹn với ông ta.."

"Vâng, Tô tổng."

Cúp điện thoại, Tô Thừa đứng dậy đi rót một ly cà phê, sau đó mở ti vi, trong ti vi đang phát tình hình liên quan đến nguyên nhân thanh thiếu niên mắc chứng tự bế và biện pháp trị liệu, Tô Thừa vốn chỉ là nhàn nhạt liếc mắt một cái liền đưa mắt chăm chú phóng tới trên ti vi.

Cà phê nguội lúc nào cũng không hay.

...

Ngày thứ hai Tô Thừa nhận được thông báo của Lâm Đạt, đã hẹn trước Smith tiên sinh, số điện thoại đã gửi đến di động của hắn.

Tô Thừa nhấn số điện thoại kia, bấm gọi.

"Chào ngài, Tô Thừa tiên sinh."

Thanh âm của Smith nghe rất ôn hòa, làm người cảm thấy được cực kỳ thoải mái.

"Có cái gì còn muốn hỏi tôi sao?"

Tô Thừa trầm tư một chút, đem tình huống của Tô Hà nói một chút.

"Ha, như vậy, tình huống tôi đã hiểu, đây là suy nghĩ của tôi, Tô tiên sinh ngài nghe một chút..."

Nửa giờ sau cúp điện thoại, Tô Thừa nhìn thời gian, năm, sáu tiếng nữa Tô Hà sẽ trở về.

Smith tiên sinh nói, người thân phải quan sát đứa nhỏ nhiều góc độ, so sánh với các đứa trẻ cùng trang lứa, khách quan mà đánh giá đứa nhỏ, tìm ra sự sai lệch, nghĩ lại phương thức giáo dục của chính mình.

Nhưng Tô Hà không tiếp xúc với bất kỳ ai, thường đem khóa mình trong phòng ngủ, nếu như chính mình cưỡng ép xông vào có thể sẽ gây ra sự nên hắn đàn hồi.

Tô Thừa suy tư một chút, kêu quản gia đi mua một số máy quay mang về.

Hơn nữa Smith tiên sinh còn nói, có thể để cho cậu ấy nuôi một con động vật sẽ giảm bớt sự sợ hãi khi giao du, tăng cao năng lực kết giao.

Nói tới nuôi động vật thì nuôi mèo cũng khá tốt.

Trước đây hắn qua nhà của người hợp tác, có vẻ như trong nhà của đối phương trong nhà nuôi một con mèo rất tốt.

Vì vậy sau khi Tần Tư như thường ngày quay trở về phòng ngủ của mình, nhạy cảm nhận ra được mình bị giám sát.

Nghề nghiệp của cậu thường xuyên bị paparazi quấn lấy, nên cậu rất mẫn cảm với những thứ này.

Xem như không hề phát hiện thứ gì, từ dưới giường lôi ra một cái thùng, mở ra lấy công cụ tranh màu ra, ngồi ở góc cửa sổ sát đất yên tĩnh vẽ vời.

Tô Thừa ngồi ở trên ghế sa lon nhìn máy vi tính theo dõi màn hình.

Hắn chỉ là đang quan sát trạng thái sinh hoạt của em trai mình, Tô Thừa bình tĩnh tự nói với mình.

Bởi vì là buổi tối, rèm cửa bị kéo xuống, trong phòng trống trải, thiếu niên ngồi dưới đất nghiêm túc dùng bút chì phác hoạ hình ảnh tưởng tượng chính mình.

Đồng phục học sinh xoắn lên, lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn, ngón tay thon dài nắm bút chì cũng đẹp mắt vô cùng.

Vẽ một hồi lâu, cậu giống như nghe được âm thanh gì, bút trong tay dùng sức nặng mấy phần.

Tô Thừa biết cậu là nghe được tiếng mèo kêu.

Là con mèo trên ghế sô pha.

Hắn nhìn thấy Tô Hà đem bàn vẽ để ở một bên, thuận âm thanh chậm rãi đi tới ghế sô pha trước mặt, ngồi xổm người xuống, nhìn thấy con mèo kia.

Tô Thừa vào lúc này con mắt cũng chưa từng chớp, hắn cần phải xem thái độ Tô Hà đối xử con mèo này như thế nào.

Chỉ thấy Tô Hà do dự rất lâu, thân thủ đem con rối miêu ôm đi ra, tiếp cận tê dại chỗ trống đôi mắt chợt lóe một tia sáng.

Cậu tựa hồ rất yêu thích con mèo này, động tác ôm cũng là cẩn thận từng li từng tí một.

Tô Thừa thở phào nhẹ nhõm, có thể yêu thương động vật, chứng tỏ còn có thể trị được.

Thời gian dài duy trì một cái tư thế làm cho hắn tay cùng đầu gối có điểm tê, hắn thay đổi tư thế, tiếp tục xem.

Tô Hà cùng con mèo này chơi rất lâu, toàn bộ hành trình không nói câu nào, chính là hay vuốt lông nó, nghịch tai nó...

Sau đó Tô Thừa nhận được văn kiện Lâm Đạt gửi đến, mở ra nhìn một chút, lúc hắn xử lý xong thì ánh mắt lại tiếp tục phóng tới theo dõi trong video, phát hiện Tô Hà biến mất.

Hắn cau mày, liên tục mở sáu, bảy cái máy camera theo dõi, từ máy quay ở phòng tắm thấy được Tô Hà.

Tô Hà đang cởi đồng phục học sinh, đồng phục học sinh là là một bộ áo sơ mi màu trắng, hai tay cậu kéo góc áo, cuộn lên trên, lộ ra da trắng nõn như sữa bò, nhân ngư tuyến thoắt ẩn hiện.

Theo động tác cởi quần của cậu, xương hồ điệp tao nhẽ, thắt lưng mềm dẻo, xương quai xanh tinh xảo hiện ra ở trước mắt Tô Thừa.

Tô Thừa sững sờ, theo bản năng đem máy vi tính khép lại, nhưng mà khép lại sau một lúc, hắn không nhịn được lại mở ra.

Vào lúc này chỉ nhìn thấy được sương mù màu trắng, thân ảnh thiếu niên thoắt ẩn thoắt hiện, yết hầu Tô Thừa giật giật, mắng một câu bệnh thần kinh.

Không biết là đang nói ai.

...

Ngày thứ hai thời điểm Tô Thừa mở mắt ra, hắn nhìn thời gian, năm giờ rưỡi, sát vách tựa hồ có động tĩnh.

Hắn từ bên giường cầm laptop qua mở ra màn hình theo dõi, nhìn thấy Tô Hà rời giường.

Thiếu niên xốc chăn mền mại lên, lộ ra một đôi chân trắng mịn, ngón chân phấn nộn như ngọc, nhẹ nhàng hơi động, làm người hận không thể đi vào nâng lấy chân cậu, liếm láp, cẩn thận từng li từng tí một ôn nhu che chở.

Đi chân trần dẫm lên sàn nhà lạnh lẽo bóng loáng, Tô Hà chậm bước đi tới tủ quần áo trước mặt, lấy ra một bộ đồng phục học sinh khác, áo sơ mi cùng với quần lót.

Tối hôm qua cậu tắm xong lúc ngủ mặc chính là một cái áo sơ mi trắng rộng lớn, áo sơmi chỉ che đến mông của cậu, lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, đường nét nhìn cực kỳ đẹp.

Tô Hà chậm rãi cởi cúc áo sơmi, áo sơmi màu trắng từ trên bả vai thiến niên trượt xuống, lộ ra xương quai xanh và hõm vai, thoạt nhìn vừa đáng yêu vừa ngon miệng.

Cởi áo sơ mi ra, cái mông cong của thiếu niên lọt vào trong mắt Tô Thừa, Tô Thừa thiếu chút nữa máu mũi chảy ra, hắn vội vã dời ánh mắt.

Sau đó hắn phát hiện mình có phản ứng...

Thân là anh trai Tô Hà, hắn cư nhiên đối với Tô Hà có ý nghĩ dơ bẩn, dù cho không có liên hệ máu mủ, loại ý nghĩ này cũng làm cho hắn khó có thể tiếp thu.

Hắn vội vã đem máy vi tính khép lại, đứng dậy đi đến phòng tắm.

Chờ đến lúc hắn đi ra, Tô Hà đã đi học.

Tô Thừa cảm thấy được tiếp tục như vậy không tốt, Tô Hà không muốn gần hắn, nếu như hắn không chủ động nói, khả năng chứng tự bế của Tô Hà càng ngày càng nghiêm trọng.

Tuy rằng hắn không phải rất quan tâm Tô Hà, thế nhưng Tô Hà không làm người hay oán trách, nếu như tiếp tục bỏ mặc như vậy, không biết sẽ thành hậu quả gì.

Cho nên buổi tối Tần Tư xuống lầu mở tủ lạnh lấy trái cây rồi trở về phòng ngủ, Tô Thừa lấy chìa khóa từ quản đem cửa khóa trái mở ra.

Trong phòng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng, ôm mèo trong lồng ngực, ngồi dưới đất, yên lặng ăn dâu tây, bên cạnh là bức tranh vẽ rổ đựng hoa quả.

Cửa bị mở ra tựa hồ làm cho cậu chấn kinh không nhỏ. Động tác lấy trái dâu tây trong rổ dừng lại.

Tô Thừa đi tới trước mặt cậu, "Lại ăn trái cây?"

Tần Tư rụt tay về, buông mèo ra, chân rụt lại phía bên trong, trầm thấp đáp lại.

Tô Thừa ngồi xổm xuống, cầm một trái dâu tây để trên miệng, "Thích ăn cái này?"

Tần Tư không vui ừ một tiếng.

Người mắc chứng tự bế ý thức lãnh địa cường liệt, Tô Thừa biết đến, hắn học Tô Hà ngồi dưới đất, trước đây là hắn sẽ không làm hành động này, nhưng lại cảm thấy được rất thoải mái.

Hai người trầm mặc không nói gì, Tô Thừa nhìn đến Tần Tư vẽ vẽ, "Em thích vẽ sao?" Hắn tìm chủ đề cậu thích đến trao đổi, nên cũng khá tốt đi?

Nhắc tới vẽ, Tần Tư mắt sáng rực lên một ít, "Dạ..."

"Van Gogh hay là Da Vinci?"

Tần Tư thấp giọng nói: "Garzoni..."

Tô Thừa biết đó là một nữ họa sĩ người Ý, trước đây có người tặng cho hắn tranh của cô.

Hắn có chút vui mừng nói: "Đúng rồi, ở chỗ anh có một bức tranh của của cô ấy."

Thật nên cảm ơn người lúc trước tặng tranh cho hắn.

"Có thật không! Em có thể xem sao?" Tần Tư kinh hỉ ngửa đầu, theo bản năng nắm lấy quần áo của hắn hỏi, nhưng mà cậu lập tức phản ứng lại buông tay, cúi đầu nói: "Không xem cũng không sao..."

Tô Thừa bị Tô Hà đâm một chút trong lòng, sờ sờ đầu tóc đen của Tô Hà, nỗ lực đè nén hồi hộp ôn nhu nói: "Anh ngày mai sẽ bảo Lâm Đạt từ nước Mỹ đem nó gửi qua đây, đại khái cần phải mất mấy ngày."

Tần Tư ừ một tiếng, từ trong rổ lấy ra mấy trái dâu tây, đưa đến tay Tô Thừa, ánh mắt có chút sáng lên, "Mời anh ăn..."

Tô Thừa nhận lấy, bỏ một trái vào miệng, cảm thấy tâm tình tốt cực kỳ.

Một đêm này hai người ở chung rất hài hòa, đại khái là bởi vì bức tranh kia, Tô Thừa cảm thấy được thái độ của Tô Hà đối với chính mình tốt lên nhiều. Tuy vẫn còn nhìn thấy liền căng thẳng muốn tránh, thế nhưng mơ hồ cảm giác bài xích bên người đã tan rã.

Hắn càng thêm nỗ lực cùng Tô Hà giao tiếp, dùng tới nhẫn nại tốt nhất từ trước tới nay.

Cũng may chứng tự bế của Tô Hà cũng không phải là bẩm sinh mà là do hoàn cảnh tạo thành, đối với hắn nỗ lực cũng từ từ đáp lại.

...

Thứ hai tan học khi về nhà, Tần Tư uống sữa bò ấm Tô Thừa cho cậu, ngồi xổm ở trên ghế sa lon chần chờ một chút, nhẹ giọng nói: "Anh ơi... Trường em ngày mai... Họp phụ huynh."

Tô Thừa nói anh biết rồi.

Hắn kỳ thực một mực chờ đợi Tô Hà mở miệng, còn tưởng rằng Tô Hà sẽ không nói, không nghĩ tới Tô Hà không để cho hắn thất vọng.

Hắn đang làm cơm chiên trứng cho Tô Hà, Smith nói, đối xử với người bệnh chứng tự bế, tốt nhất có thể làm cho cậu trực tiếp cảm nhận được sự quan tâm của hắn đối với cậu, bởi vì người bệnh chứng tự bế phản ứng rất trì độn, cậu cảm thấy được nếu như không có người quan tâm cậu, trong lòng sẽ chán ghét bản thân.

Trên thực tế từ khi hai ngày trước hắn bắt đầu làm cơm cho Tô Hà, Tô Hà đối với hắn ỷ lại nhiều hơn rất nhiều.

Hắn đem cơm chiên trứng bỏ vào trong bát, từ trong phòng bếp đi ra, để ở trước mặt Tô Hà, cởi ra tạp dề, nói: "Anh biết rồi, ngày mai anh cùng em đi."

Nghe lời hắn nói, Tần Tư liếc mắt vui vẻ ừ một tiếng.

Tô Thừa sờ đầu cậu, "Nhanh ăn cơm đi, anh đi làm cho em canh bí ngô."

Hắn càng ngày càng hưởng thụ cảm giác như vậy, cùng sinh hoạt công tác lúc trước hoàn toàn khác hẳn, tràn đầy sung sướng cùng hạnh phúc.

Nhưng mà kèm theo, đó chính càng nhiều càng không thỏa mãn.

Hắn muốn Tô Hà trong mắt chỉ có một mình hắn, hắn muốn Tô Hà chỉ ỷ lại hắn, hắn không có cách nào khoan dung Tô Hà đối với ai hảo cảm quá mức bình thường ngoài hắn ra.

Muốn mỗi giây mỗi phút đều nhìn thấy Tô Hà, nhìn nhất cử nhất động của cậu, một cái nhíu mày một nụ cười. Như là bị nhập ma, không cách nào khống chế ý nghĩ biến của chính mình, hắn tại nơi Tô Hà thường hoạt động đều gắn camera theo dõi, thậm chí là cả trường học.

Tô Thừa tự nói với mình chỉ là vì an toàn của Tô Hà, nhưng mà hắn chỉ là ích kỷ không muốn để cho Tô Hà rời khỏi tầm mắt của chính mình.

Cho nên Tần Tư mỗi ngày đều đang hưởng thụ cuộc sống bị giám sát.

Cậu thật sự là quá nhàm chán, trải qua nhiều thế giới như vậy, chỉ có tự mình một người thanh tỉnh đóng vai người khác, không có ai có để chia sẻ, không có ai có thể hiểu chính mình, loại cô đơn này làm Tần Tư tìm cách thức khác để phát tiết.

Không biết năm nào tháng nào mới có thể kết thúc.

- ------------------------------------------------------------------------------------------------

Trước/10Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Vô Địch Chiến Thần Lâm Bắc