Chương Trước/29Chương Sau

Xuyên Thành Thư Ký Khổ Bức Trong Truyện Bá Tổng

Chương 8: Ta Có Thể Tán Ngạn Tảo Không?

"Đúng rồi, Ngạn tổng quan sát quả thật tỉ mỉ, tôi đúng là đang đùa với lửa." Yến Đôn cười cười, nhún nhún vai.

Ngạn Trì đắc ý hất cằm, phản chiếu hình ảnh một chú chó lớn, chỉ cần được người khác nựng nựng khen một câu "good boy" là lập tức quẩy đuôi không ngừng.

Yến Đôn cảm thấy buồn cười: Cũng chỉ có bá tổng trong thế giới bá đạo tổng tài mới có thể "Hỉ nộ đều mẹ nó hiện hết lên mặt". Ổng chủ ở thế giới thực nào có dễ đoán như thế?

Mà cũng bởi vì vậy, Yến Đôn cảm giác được Ngạn Trì có chỗ trân quý độc đáo.

Ngạn Trì chợt nhớ ra gì đó, lại hỏi: "Đúng rồi, quà cho anh tôi đã chuẩn bị xong chưa?"

Tất nhiên là chưa rồi. Yến Đôn căn bản không biết Đại thiếu gia thích gì. Mặc dù nói, bảo mẫu Trương đã gợi ý Ngạn Đại thiếu gia yêu tiền, nhưng cũng không thể tặng tiền đi? Dù sao, bạn có muốn tặng tiền Ngạn Đại thiếu gia đến mức người ta vui vẻ đi chăng nữa, phá sản cũng tặng không đủ đâu.

Yến Đôn sờ sờ mũi, hơi chột dạ: "Vâng, đã chuẩn bị. Nhưng mà, tôi vừa nhậm chức không bao lâu, đối với sở thích của Tảo thiếu gia không biết nhiều mấy, cho nên nghĩ đến mấy món đều là vật thông dụng như bút máy, rượu vang. Mặc dù nói cũng đem tặng được, nhưng người tặng lại là người thân trong nhà, sẽ có chút xa cách. Không biết Ngạn tổng còn ý tưởng nào khác hay không?"

Ngạn Trì nhíu mày, nói: "Cũng phải, nhưng tôi cũng không rõ anh tôi thích cái gì."

Yến Đôn cười khổ: Chuyện này đã nằm trong dự liệu. Cái người Ngạn Trì tuỳ tiện này, khẳng định không nghĩ ra được món quà tri kỷ nào.

Ngạn Trì suy nghĩ, nói: "Như vậy đi, thời điểm cậu đưa gia sư tới Ngạn trạch hỏi Giáng Thần một chút xem. Thằng bé là người cẩn thận, chuyện nhỏ nhặt này hẳn phải nắm chính xác hơn."

Yến Đôn phụ trách đưa đón Mã Lệ Tô đi làm gia sư. Yến Đôn cũng không biết tại sao mình phải gánh công việc này. Bản thân Mã Lệ Tô không biết đi xe buýt sao? Coi như xe buýt đi khu dân cư xa hoa không tiện, Mã Lệ Tô kia còn không biết bắt xe sao? Cho là Mã Lệ Tô không biết bắt xe, vậy Ngạn trạch cũng không có tài xế? Đưa đón không phải là việc của tài xế sao? Mắc gì bắt Yến Đôn cậu đưa đón?

Mà nội dung kịch bản thiết lập như thế, Yến Đôn cũng không còn cách nào.

Yến Đôn đành phải lái xe đưa Mã Lệ Tô đến Ngạn trạch. Trên đường đi, Yến Đôn hỏi: "Cô làm gia sư cho Biểu thiếu gia có ổn không?"

"Ổn chứ." Mã Lệ Tô trả lời.

Yến Đôn có chút bất ngờ: "Ô? Vậy cô cũng lợi hại thật đó, còn làm được gia sư phụ đạo tốt nghiệp?"

Yến Đôn cảm thấy Mã Lệ Tô thật là trâu, có thể phụ đạo cả tất cả môn thi đại học.

Ai ngờ Mã Lệ Tô nói: "Tôi có bài giảng của hệ thống cung cấp. Chỉ cần nói theo là được."

Loading...

"..." Cho nên trâu chính là hệ thống?

Yến Đôn trong lòng không cam tâm: Tại sao Mã Lẹ Tô đi làm gia sư có bài giảng của hệ thống cung cấp, còn mình đi làm lại không được hệ thống làm cho ppt?

Yến Đôn đưa Mã Lệ Tô đến Ngạn trạch, vừa vặn đụng phải Trần Giáng Thần ở cửa. Trần Giáng Thần trên người mặc chiếc áo len cổ lọ màu trắng, phần khoét rộng làm cậu trông mảnh khảnh. Nhưng fan của cậu ta đều biết, Trần Giáng Thần thuộc tuýp "Mặc áo nhìn gầy, cởi áo lại toàn cơ bắp". Tư thái đó, khí chất đó đều khiến ngàn vạn fan đâm đầu lao vào nhà tù của cậu ta.

Mã Lệ Tô nhìn thấy thiếu niên mỹ lệ như vậy, than tiếc nói: Vốn đang cho là có thể trêu đùa cậu ta, nào ngờ đâu phiền não của thế giới này, trai đẹp đều là gay.

Trần Giáng Thần lễ phép nở nụ cười, đồng tiền ngọt ngào bên khoé miệng: "Cô giáo đến rồi?"

Mã Lệ Tô nhìn thiếu nhiên ngoan ngoãn mĩ lệ này trước mắt, càng thêm rung động, lại càng thêm thương tiếc, giống như phát hiện một bát thịt đặc biệt thơm ngon, thèm ăn đến mức hold không nỗi, kết quả lại được thông báo rằng: "Đây là thức ăn cho chó"— — chính là cảm giác cmn thốn như thế.

Trần Giáng Thần hướng Yến Đôn cười: "Thư ký Yến cũng đến?"

"Vâng, Biểu thiếu gia." Yến Đôn bản thân không có tự giác của "Công lược giả", cũng không có ý thức của "Công lược giả". Tâm thái của cậu vẫn là "Công cụ thư ký nhỏ bé", cho nên thái độ của cậu với Trần Giáng Thần vẫn khách sáo như đang giải quyết việc công, nhàn nhạt mím môi, bày ra nụ cười tiêu chuẩn.

Nhưng mà, nụ cười chuyên nghiệp ấy của Yến Đôn lại làm cho Trần Giáng Thần đặc biệt ngứa ngáy.

Ánh mắt Mã Lệ Tô còn đang dính trên người Trần Giáng Thần, chỉ cảm thấy Trần Giáng Thần mặc chiếc áo len trắng trên người, như nam thần không dính hạt bụi nào nơi nhân gian.

Mà Yến Đôn nhìn cái áo len trắng của Trần Giáng Thần, trong lòng nghĩ lại là: Mẹ ơi đây là áo len Cashmere*! Đổ cafe lên rồi làm sao tẩy ra?

*Vải len cashmere bắt nguồn từ quốc Kashmir (TCN) – Nay là một vùng của Ấn Độ. Loại len được lấy từ lông của những chú dê Cashmere. Những chú dê dùng để lấy lông tạo ra loại len này là những chú dê ở vùng núi Himalaya. Sản lượng lông cừu cho ra rất ít. Một điều đặc biệt nữa là cashmere chỉ có thể dệt thủ công. Không thể sản xuất bằng máy móc. Loại lông để tạo ra cashmere được làm bằng lớp lông mịn, mềm hoặc dưới lớp lông trên con dê.

Bởi vì công đoạn cho ra sản phẩm rất khó khăn nên đó là lý do mà loại vải len Cashmere có giá rất đắt.

Yến Đôn vừa định nói gì đó, liền nghe ngoài cửa bảo mẫu Trương hô to: "Đại thiếu gia, ngài đã về rồi!"

Mã Lệ Tô làm một nhan cẩu, lập tức quăng ánh mắt ra cửa tìm kiếm: Lại đến một anh đẹp trai khác không phải chứ? Cái người Đại thiếu gia đại danh đỉnh đỉnh này, cùng vai chính không có tuyến tình cảm, vậy thì rất có thể là trai thẳng nha!

Yến Đôn cũng bừng tỉnh tinh thần: Đây là sếp lớn, nhất định phải để ấn tượng tốt ngay lần đầu gặp mặt.

Trần Giáng Thần vui vẻ tiến lên nghênh đón: "Anh cả trở về cũng không báo trước cho em một tiếng sao, để em đi đón anh!"

Cửa lớn biệt thư mở ra, một người đàn ông cao lớn từng bước ngược dòng ánh sáng tiến vào.

Yến Đôn nhìn thấy mặt đối phương, hô hấp hơi ngưng lại: Cái này...

Cái này không phải là mì Đao Tước!!!

Khuôn mặt này... Là!!!

Ngạn Tảo!!!

Tim Yến Đôn lập tức đập thình thịch: Chuyện này... chiếc "Ngạn Tảo" này, cùng "Ngạn Tảo" ở thế giới thực giống nhau y như đúc!

Yến Đôn như bị đánh một gậy vào đầu, đầu óc trở nên mơ màng, hoàn toàn không thể cử động.

Chuyện này... Chuyện này...

Đừng nói là Yến Đôn, ngay cả Mã Lệ Tô nhìn Ngạn Tảo cũng phát hiện ra chỗ "Không bình thường".

Thế nào là "Không bình thường"?

Trong thế giới này mĩ nam tử đều là "một gương mặt đao tước rìu đục", lớn lên giống hệt nhân vật trong game cg. Ngũ quan đều được điêu khắc từ một khuôn mẫu ra tựa như đường nét lập phương thâm sâu lại rất dễ nhìn. Mà Ngạn Tảo thoạt nhìn đẹp theo hướng "thực tế". Ngũ quan cũng không phải dạng hoàn mỹ, nhưng đặt chung một chỗ lại rất hài hoà, tự có một vẻ tự nhiên, không phải vẻ đẹp của điêu khắc.

Ngạn Tảo cũng không giống thiết lập tính cách của bá đạo tổng tài khác là bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu đều một thân âu phục chỉnh chu. Lúc này, không phải thời gian làm việc, trên người Ngạn Tảo chỉ một chiếc áo gió màu vàng nhạt, phong cách ăn mặc thoải mái đáng ngạc nhiên lại khiến người khác cảm giác như anh đang mặc trên người âu phục phẳng phiu, đây chính là vốn có vóc dáng đẹp.

Ngạn Tảo bước vào cửa, nhìn lướt qua trong phòng, ánh mắt nhanh chóng liếc qua Yến Đôn, dừng ở chỗ Trần Giáng Thần: "Không cần phiền phức như vậy, cậu học tập chăm chỉ đã là hiếu kính anh rồi."

Yến Đôn nhịp tim nhanh hơn: Ngay cả giọng nói cũng giống!

Ngạn Tảo này... Bất kể giọng nói dáng người, đều giống y đúc "Ngạn Tảo" mà cậu quen biết.

Yến Đôn nhanh chóng kiềm chế nhịp tim đang loạn cào cào, gõ kêu tổng đài chăm sóc khách hàng. Người "Ngạn Tảo" này không phải đến từ thế giới thực chứ?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Trải qua đo lường, linh hồn "Ngạn Tảo" không thuộc về thế giới truyện báo tổng.

Yến Đôn trong lòng mừng rỡ như điên, ưu sầu tựa băng tuyết tiêu tan, cả người xuân về hoa nở ấm áp: Vậy anh ấy có phải là Ngạn Tảo mà ta biết?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Thân ái, cái này cũng có khả năng, nhưng tôi không thể xác nhận.

Yến Đôn: Tại sao?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Là như vầy nè, Thân ái, chúng ta bên này là "tổ Công lược", Ngạn Tảo thuộc về " tổ Phi công lược giả", không cùng ban ngành với chúng ta, dữ liệu không tương quan.

Yến Đôn sửng sốt: Là như vậy à?

Bởi vì nhân vật Yến Đôn là "Công lược giả", còn nhân vật Ngạn Tảo lại là "Phi công lược giả" cho nên bọn họ không cùng ban ngành? Yến Đôn cùng Mã Lệ Tô có thể hỗ trợ nhau, là vì nguyên nhân hai người đều đồng dạng thuộc về "Công lược giả"?

Ý thức được người trước mắt rất có thể chính là "Ngạn Tảo" của thế giới thực. Yến Đôn không nhịn được tiếp tục hỏi: Giả thiết "Ngạn Tảo" này chính là "Ngạn Tảo" kia, ta và anh ấy có thể nhận ra nhau không?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Không có nghĩa là như vậy đâu, thân ái.

Yến Đôn ngờ vực: Không có nghĩa? Tại sao lại nói không có nghĩa?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Bởi vì chỉ có "Công lược giả" mới được bảo lưu kí ức của thế giới thực. Những người xuyên việt khác đều bị xoá kí ức, hoàn toàn dung nhập vào thế giới bá tổng. Cho nên, coi là "Ngạn Tảo" này là "Ngạn Tảo" cậu biết, anh ta cũng sẽ không nhớ tới cậu.

Yến Đôn kinh hãi: Xoá đi kí ức?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Đúng, nếu quá nhiều người nhận thức được mình là "Xuyên thư giả", vậy thế giới này rất dễ dàng bị phá vỡ. Vì thế, chỉ có người mang theo nhiệm vụ "Công lược giả" mới có thể giữ lại kí ức.

Nói cách khác, "Ngạn Tảo" này đã hoàn toàn xem mình là người trong sách, căn bản không nhớ tới Yến Đôn...

Một nỗi chua xót tràn ngập trong lòng Yến Đôn.

Yến Đôn không nhịn được tiếp tục hỏi: Nếu như Ngạn Tảo là Ngạn Tảo thật, vậy sau khi xuyên thư kết thúc anh ấy sẽ giống ta quay về thế giới thực sao?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Nếu như nhiệm vụ thành công, đương nhiên sẽ như vậy. . Ngôn Tình Sắc

Yến Đôn nghĩ tới điều này, liền có niềm vui sướng của trọng sinh: Thì ra không chỉ một mình mình có thể từ trong tai nạn xe đào ra đường sống, anh ấy cũng thế, đúng không?

Yến Đôn lại hỏi: Vậy anh ấy sẽ nhớ những chuyện trong sách sao?

Tổng đài chăm sóc khách hàng: Sẽ không, chỉ có Công lược giả mới có thể bảo lưu tất cả ký ức. Phi công lược giả sau khi trở lại hiện thực, sẽ không nhớ những chuyện xảy ra trong sách.

Yến Đôn: Cho nên Ngạn Tảo này là một Ngạn Tảo hoàn toàn mới, hơn nữa sau khi trở về còn sẽ bị "reset"...

Yến Đôn nhịp tim đập cực nhanh. Một ý nghĩ lớn mật tựa một con cái mập đang tuần tra trên biển, cuối cùng thừa dịp mây đen gió lớn lao ra cùng chiếc vây cá sắc bén. — —

Yến Đôn liếm môi một cái, hỏi: Vậy ta có thể tán anh ấy không?

Tổng đài chăm sóc khách hàng:????? Là ý mà tôi hiểu sao, thân ái?

Yến Đôn: Ta không biết mi hiểu như thế nào, ngược lại ta hiểu là, tán tỉnh anh ấy, theo đuổi anh ấy, cùng anh ấy phạm vào tội danh kiêu dâm.

Nói thật, Yến Đôn kỳ thực thầm mến Ngạn Tảo rất lâu. Mà Ngạn Tảo thoạt nhìn thẳng tắp tằm tặp, tuy chưa từng quen bạn gái... Mà thấy thế nào cũng đều chỉ vì gây dựng sự nghiệp quá cực nhọc nên không có thời gian, dù sao, Ngạn Tảo cũng không có quen bạn trai.

Yến Đôn cũng không dám biểu lộ tâm tư của mình đối với Ngạn Tảo, dù sao, đối phương là ông chủ của mình đó. Lỡ như theo đuổi thất bại, mất đi không chỉ là tình cảm của cậu, còn có cả bát cơm của cậu!

Tuy nhiên, hiện tại không giống, nơi này là thế giới giả lập, tỉ lệ mắc lỗi tuy cao. Nhưng nếu cậu "Mèo mù vớt cá rán" thật sự bắt được anh ấy tới tay, vậy lập tức có thể tổng kết kinh nghiệm thành công, đồng thời hoàn thành mục tiêu quay trở lại thế giới thực. Nếu thất bại, Ngạn Tảo sau khi trở về thế giới thực cũng không thể nhớ, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Công lược tình nhân trong mộng của mình ở thế giới giả lập, tương đương "Tỏ tình ngày Cá tháng Tư": Thành công thì đắc ý, thất bại cũng vô sự. Tiến có thể công, lùi có thể thủ, chẳng phải quá mỹ mãn!?

Tomato: chương này mình không ưng ý lắm nhưng sửa đi sửa lại cũng chỉ ra đuọc thế này. Mình up tạm khi nào có dịp lại quay về chỉnh ( 'Д')y━・~~

mình hông biết có ai đọc không nhưng cũng thông cảm cho mình nhé (● ˃̶͈̀ロ˂̶͈́)੭ꠥ⁾⁾

Truyện convert hay : Lầm Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia: Phế Tài Nghịch Thiên Tứ Tiểu Thư
Chương Trước/29Chương Sau

Theo Dõi