Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 25

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sân bay quốc tế tại Anh

Tụi nó ung dùng kéo vali ra khỏi sân bay, lẽo đẽo theo phía sau là tụi hắn. Buổi lễ đính hôn lần này của Thanh và cái tên Triệu Vương Hoàng kia được tổ chức khá quy mô và mời rất nhiều doanh nhân nổi tiếng, những tập đoàn lừng lẫy. Tất nhiên là pama tụi hắn cũng đã nhận được thiệp mời. Đó cũng chính là lý do mà hắn phải đi theo (Thiên và Nam là bắt buộc phải đi ùi,... Duy thì nhất quyết đòi theo còn hắn thì khá...miễn cưỡng).

Thanh tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Nhỏ không hề muốn Duy đi cùng chuyến đi này. Thanh sợ cậu chàng buồn! Còn về phần Duy thì Thanh có nói cỡ nào cũng không chịu ở lại, một mực đòi đi cùng để "giữ vợ". Lết cái thân về tới nhà (Vì lúc trước tụi nó có hơn nửa năm làm việc tại Anh nên mới sắm một căn biệt thự để ở), cả đám mệt lả người nên không đi đâu chơi hết, quyết định sáng hôm sau mới tẹt ga một ngày.

Tuy nhiên, anh chị Thanh-Duy thì vẫn còn sung sức lắm nên dắt tay nhau ra ngoài đường phố London đi dạo. Làm những điều mà mọi cặp tình nhân thường làm khi ở với nhau, thật sự bây giờ cả hai mới biết rằng, trái tim đang đập từng nhịp kia đã có nửa còn lại thích hợp. Đi lòng vòng mãi tới 8g tối, cả hai mới bắt đầu cảm thấy đói.

- Em muốn ăn gì? - Duy dịu dàng hỏi.

- Ừm...cũng lâu rồi em chưa ăn pizza! Hay là tụi minh ăn pizza nhá! - Thanh tỏ vẻ suy tư một hồi rồi reo lên.

- Hì...được thôi. Để anh tìm xem có tiệm pizza nào gần đây không.

- Khỏi. Ngay trước mắt anh kìa - Nhỏ chỉ thẳng tay đến cửa tiệm trước mặt.

Đúng vậy! Quả thật trước mặt cả hai là một tiệm bánh pizza khá đông khách. Duy lè lưỡi rồi nắm tay dắt Thanh vào bên trong. Không gian nơi đây khá thoáng đạt, trang trí rất nhiều chậu cây xanh khiến không khí trở nên rất dễ chịu. Đèn trong quán không dùng đèn trắng mà dùng đèn vàng, làm mọi thứ như trở nên mờ ảo nhưng lãng mạn.

Lên tầng 2 của quán, cả hai chọn một bàn nằm sát lan can. Ngồi ở đây có thể hứng gió, ngắm cảnh đêm London. Thật tuyệt vời! Một anh phục vụ nhìn khá thư sinh cầm menu lại đặt lên bàn:

- What would you like to eat? - Ánh mắt màu xanh biển đẹp nhìn cả hai, hỏi.

- Well...Let me see...please, one sea pizza! - Thanh lật lật vài tờ menu rồi quay sang anh phục vụ nói.

- Ok. And you?

- One cheese pizza and 2 coke! - Duy trả lời.

- Thanks. Please, wait a few minutes - Anh chàng phục vụ gật đầu rồi bước đi.

Đưa mắt ra ngoài nhìn cảnh đêm, Thanh khẽ nở một nụ cười. Lâu rồi, không có cảm giác yên bình thế này. Nhỏ và Duy bây giờ, giống như lúc trước nhỏ đã từng với Thiên Phúc. Hồi đó, hai đứa hay đi dạo ban đêm, đi uống café và rồi cũng lại ăn pizza.

Nghĩ lại những gì đã qua, nhỏ mới phát hiện, từ khi Duy thật sự chính thức bước vào cuộc đời mình, những giấc mơ chập chờn với cái quá khứ đau buồn kia đã không còn. Thay vào đó là những giấc ngủ rất bình yên, rất ngon. Nhỏ cũng đã thôi không còn day dứt về cái chết của Thiên Phúc. Tâm trạng bình yên đến khỏ tả.

- Đêm đẹp nhỉ? - Duy phá tan cái không khí im lặng bằng một câu nói.

- Ơ...à...vâng! - Nhỏ giật mình.

- Em đang nghĩ gì thế?

- Em đang nghĩ gì thế?

- Một chút...về những gì đã qua, những gì sắp tới và những thứ ở hiện tại. Một chuỗi thời gian quá dài!

- Ừm...

- Tại sao anh lại theo em đến Anh? - Nhỏ bất giác hỏi.

- ...

- Anh không cảm thấy buồn sao?

- ...

- Không lẽ...anh muốn nhìn thấy cảnh em sân khấu, chính thức trở thành vị hôn thê của cái tên họ Triệu kia?

- Đó chính là lí do anh đến đây. Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra. Bằng bất cứ giá nào! - Duy khẳng định.

- Vậy không lẽ anh tính lên sân khấu kéo em ra khỏi đó sao? - Thanh đùa.

- Nếu nó ngăn được buổi lễ đính hôn ấy, anh sẽ làm. - Duy nhìn thẳng vào mắt Thanh như muốn để nhỏ nhìn thấu được trái tim đang run rẩy kia.

Khẽ chồm người lên, Thanh đặt lên môi Duy một nụ hôn nhẹ, mang trong đó là bao nhêu cảm xúc hỗn độn trong nhỏ lúc này.

- Cảm ơn! Em cảm ơn anh...vì mọi thứ! Vì đã không bỏ mặt em và vì không ghê sợ em. Anh hứa đi. Hứa với em là dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, bàn tay ấy cũng phải nắm chặt lấy bàn tay em, không được buông dù chỉ một giây! Anh hứa nhé! - Thanh nhìn Duy bằng ánh mắt đầy vẻ hi vọng và chờ đợi.

- Được...anh hứa mà! - Duy cười hiền, nắm lấy bàn tay nhỏ.

- Cảm ơn. - Thanh mấp máy môi.

Kéo đầu nhỏ lại gần mình, Duy nhắm mắt lại và thực hiện một cái kiss thật lãng mạn. Nhỏ hơi bất ngờ vì hành động của Duy nhưng cũng từ từ hoà nhịp.

"Tách"

Có tiếng gì đó phát ra rất nhỏ nhưng lại khiến Thanh choàng tỉnh khỏi sự ngọt ngào.

Nó khiến Thanh cảm thấy "sợ" và "giật mình", "hốt hoảng" thêm chút "hoang mang". Hình như là tiếng máy ảnh! Đẩy Duy ra, Thanh nhìn xung quanh và dừng mắt tại một cái bàn có hai người đàn ông có dáng vẻ như đang vụn trộm.

Nó khiến Thanh cảm thấy "sợ" và "giật mình", "hốt hoảng" thêm chút "hoang mang". Hình như là tiếng máy ảnh! Đẩy Duy ra, Thanh nhìn xung quanh và dừng mắt tại một cái bàn có hai người đàn ông có dáng vẻ như đang vụn trộm.

- Ai? Ai vừa chụp hình?

Không có tiếng trả lời. Thanh tức lắm nhưng cũng phải nín nhịn. Bây giờ ở Anh, nhỏ không còn là Trần Trúc Thanh nữa mà là Ellie Trần! Mọi hành động của nhỏ đều ảnh hưởng tới Evil và J&D. Không thể hành động như du côn giống mọi khi được.

Bực bội kéo tay Duy ra khỏi quán. Vừa đến chỗ cửa ra vào thì một đám paparazzi ừ đâu kéo tới muốn chết ngộp. Máu nóng trong người Thanh bốc lên ngùn ngụt nhưng cũng chẳng thèm chửi mắng gì. Cố gắng lách người qua cái đám đó rồi kéo theo Duy chạy thục mạng như vừa bị ma đuổi tới nhà luôn!

- Hơ...hơ...mệt quá! - Thanh khó khắn nói.

- Đám...đó là...ai vậy? - Duy cũng không khác gì mấy.

- Phóng viên. Vào...vào nhà... thôi! Em cần phải nghỉ ngơi!

Nói xong cái là Thanh phóng ngay lên phòng, tắm rửa rồi ngủ luôn. Sáng hôm sau

- Áaaaaaaaaaaaaa......... - Một tiếng hét thất thanh vang lên làm mọi thứ rung chyển.

Trên căn phòng vươn vãi đầy quần áo dưới nền nhà, có một người nằm trên giường ngóc đầu dậy:

- Cái chuyện quỷ gì thế? Mấy con này không tính để người khác ngủ à? - Thanh càu nhàu.

- Kệ đi em. Quan tâm chi? - Duy nhăn mặt nói, tay kéo người Thanh lại, dụi dụi mặt vào người nhỏ rồi ngủ tiếp.

- Ưm...thô...i. Bỏ em ra. Em đi thay đồ cái đã. - Thanh đẩy Duy ra rồi bước vào phòng tắm.

Anh chàng nằm ở bên ngoài, vắt tay lên trán làm như đang suy nghĩ một chuyện gì đó. Tối hôm qua, cũng may là Thanh kịp thời dừng lại nếu không, có thể cả hai đã vượt qua quá cái phạm vi cho phép.

Thanh cùng Duy bước xuống nhà dưới thì thấy cả đám đang cắm đầu vào cái laptop trên bàn, riêng Hải Vy thì đang nói chuyện điện thoại một cách rối rít, giống như đang xin lỗi một ai đó.

Thấy "tội nhân" vừa đặt chân xuống tới dưới, nó đã luôn miệng mắng:

- Hai cái đứa kia! Tối qua tụi bây xách nhau đi chơi ở đâu mà bây giờ hình tụi mày đầy trên các trang mạng xã hội là thế nào? Mày thấy chư...a đủ scandal nên tính tạo thêm à? Tao không hiểu mày đang nghĩ cái gì trong đầu nữa? Sắp tới buổi công diễn của Arlia rồi, ngồi yên giùm tao một cái. Cái bọn nhiều chuyện ngoài kia bảo là mày cố ý tạo thêm tai tiếng để gây sự chú ý của mọi người đấy! Tao không muốn quản mày nhưng làm ơn, mày là người của công chúng, muốn làm gì ngoài đường phải suy nghĩ trước cái đã chứ, còn về nhà hai đứa bây muốn làm gì tao cũng không cản. Trời ơi là trời!

- Cái gì thế? - Thanh nhìn chăm chăm nó, nhăn mặt.

- Xem đi. - Hải Anh xoay màn hình laptop cho Thanh xem.

- Xem đi. - Hải Anh xoay màn hình laptop cho Thanh xem.

"Siêu mẫu Ellie công khai chuyện tình cảm với một chàng trai ngoài đường"

"Chàng trai thứ 56 lọt vào mắt siêu mẫu Ellie"

"Ẩn số về người tình của siêu mẫu Ellie"

Hàng chục cái tít nóng hổi trên các trang mạng. Hầu hết toàn đưa hình ảnh tối qua của Thanh và Duy ngoài đường, cộng thêm là những lời bàn tán, thêm vào rút bớt của những phóng viên lá cải. Thật không hiểu nổi. Không lẽ đàm tiếu về sự riêng tư của người khác là sở thích của lũ phóng viên? Vậy mà cũng chẳng cần xem xem có đung là sự thật không, nhiều người cũng tham gia bàn tán.

Thanh như nổi điên lên. Hình như mang chuyện riêng tư của nhỏ ra để nói là một việc làm gây sự thích thú cho mọi người hay sao ấy? Biết bao nhiêu lần, biết bao nhiêu scandal tình ái mà nhỏ bị lũ phóng viên gán ghép đều không có thật. Ấy vậy mà bọn họ cũng liên tục săn tin tức của nhỏ để đăng lên. Thật không chịu nổi!

- Khốn nạn thật! Cái lũ thừa hơi! - Thanh bực dọc.

- Chứ vậy rốt cuộc là sao? Hai đứa bây làm gì để bọn đó chụp được hình thế này? - Hải Anh ngồi vắt chân qua đùi, khoanh tay hỏi.

- Thì đi dạo bình thường. Đúng là cái lũ nhiều chuyện thích chết mà?

- Thôi đi! Sao lúc nào mày cũng bị tụi phóng viên phát hiện là sao? Đi đứng cái kiểu gì ấy! - Nó tức giận.

- Mày tưởng tao muốn à? - Thanh gắt lại.

- Mày... - Nó trừng trừng mắt.

- Thôi...bình tĩnh... - Hắn vuốt lưng giúp nó hạ hoả, còn Duy thì nắm tay Thanh kéo lại, kẻo không hai đứa mà điên lên lao vào choảng nhau thật thì chết!?!

- Haizz...J&D than phiền đấy. Họ bảo là họ sẽ giải quyết nhưng không chắc là sẽ triệt để được. Tin lần này lan nhanh quá. Tại tấm hình hai đứa kiss nhau đấy. Tấm đó hiện giờ đang đang gây sốt trên mạng. - Vy kết thúc cuộc điện thoại, quay sang nói với cả đám.

- ... - Nó không nói gì, chỉ liếc Thanh một cái rất sắc rồi đứng dậy bỏ lên phòng, mặc kệ hắn đang hớt hải chạy rượt theo.

Cả đám nhìn nhau một lúc rồi ai việc nấy, không bàn về vấn đề này nữa. Kể cả Thanh, nhỏ cũng không định nhúng tay vào đính chính lại tin tức hay làm những việc "rút dây động rừng" tương tự.

Scandal tới như thế nào thì nó cũng sẽ rời đi một cách tương tự. Không đụng chạm tới nó thì nó sẽ qua nhanh còn càng nói, càng đính chính nhiều thì chỉ làm sự việc trở nên nghiệm trọng hơn mà thôi. Đó là một bài học mà bất cứ ai muốn dấn thân vào ngành showbiz rắc rồi đều cần phải biết.

Mọi thứ diễn ra thật êm đẹp những ngày sau đó. Scandal của Thanh cũng bị nhấn xuống từ từ. Buổi biểu diễn thời trang của Arlia thành công rực rỡ với sự góp mặt của nhóm Evil cùng nữ minh tinh màn bạc Jersey Hilson. Mọi sự đều theo như mong muốn của tất cả nhưng...

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kinh Thiên Kiếm Đế