Chương Trước/228Chương Sau

Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 226: Cắn Nuốt Hồng Hoang

*

“Mặc Hàn!” Tôi muốn bắt lấy hắn, tay lại xuyên qua từ cơ thể của hắn.

Mặc Hàn tan rã thành dòng khí đen, trong nháy mắt lại ngưng tụ thành thật thể. Hắn nhíu mày, quỷ khí ngưng tụ ở bên người, hiển nhiên là đang mạnh mẽ chống đỡ.

“Mộ Nhi, ta không có việc gì.” Hắn nói.

Tôi khó chịu nói không nên lời: “Mặc Hàn, anh đừng cố chống đỡ…”

“Tìm Bạch Diễm quan trọng hơn.”

“Nhưng anh cũng không thể xảy ra chuyện!” Tôi vội nói.

Hắn lạnh nhạt lắc đầu với tôi, ý bảo mình thật sự không có việc gì, nhưng cho dù là hắn che giấu hết toàn lực, cơ thể thoắt ẩn thoắt hiện kia vẫn bán đứng hắn.

Bỗng nhiên, một tia hơi thở của Bạch Diễm hiện lên, Mặc Hàn nắm chặt tay của tôi vội vàng bay về nơi đó.

“Bạch Diễm!” Hắn hét nơi đó một tiếng, không biết có phải bởi vì quá nhớ Bạch Diễm hay không, tôi lại nghe thấy giọng nói của Bạch Diễm.

“Mộ Nhi, Bạch Diễm ở chỗ này!” Mặc Hàn vô cùng khẳng định nói, hắn cũng nghe thấy giọng nói kia!

Tôi vội thả ra linh khí đi tìm kiếm hơi thở của Bạch Diễm, Quân Chi và Tề Thiên đánh nhau, bỗng nhiên khuôn mặt trở lên vặn vẹo, bay về phía chúng tôi.

Mặc Hàn theo bản năng bảo vệ tôi ở sau người, Quân Chi gọi tôi một tiếng “Chị”, quỳ một gối xuống đất, tay phải chống ở phía trên tầng mây, rót toàn bộ pháp lực của mình vào trong đó.

Giờ phút này, hắn là Hồng Hoang hay thật sự là Quân Chi?

Nhưng, theo hơi thở Bạch Diễm dần nồng đậm lên, tôi cũng không rảnh lo cái này. Bóng dáng Bạch Diễm thoáng hiện ở bên cạnh Quân Chi, tôi và Mặc Hàn vội vàng xông lên.

“Mẹ!” Tiểu gia hỏa vui mừng gọi tôi một tiếng, tôi tiến lên muốn ôm lấy hắn, lại xuyên qua từ trong thân thể của hắn.

Ngay sau đó, bóng dáng của Bạch Diễm cũng đã biến mất.

Lòng tôi đang vui mừng lập tức chìm xuống đáy cốc.

Chỉ là hơi thở của hắn còn rất nồng đậm, Mặc Hàn phân bố quỷ khí ở nơi có hơi thở nồng đậm của Bạch Diễm, muốn giúp hắn ngưng tụ thành thật thể một lần nữa, Quân Chi lại ngăn cản hắn.

“Anh rể, vô dụng…”

“Câm miệng!” Mặc Hàn giận mắng.

Quân Chi giãy giụa từ trên mặt đất đứng lên, nói với chúng tôi: “Chị, anh rể… Bạch Diễm hắn bị hấp thu…”

“Bạch Diễm còn sống!” Tôi cũng tức giận.

Quân Chi không rối rắm cái này với tôi nữa ta, tiếp tục nói: “Hoàng Ngạo Tình hấp thu khí vận của hắn, là vì khí vận đã biến mất của tộc Bàn Phượng. Bạch Diễm sinh ra, tộc Bàn Phượng thật sự sẽ lại có khí vận lần nữa. Nhưng so ra kém hơn hấp thu khí vận của hắn nhiều…”

Tôi và Mặc Hàn ai cũng đều không muốn nói tiếp, không chừng lại là Hồng Hoang đang giả mạo Quân Chi, dao động quyết tâm vợ chồng chúng tôi cứu người.

Quân Chi thấy thế, thở dài, rũ mắt tránh đi ánh mắt của tôi, nói: “Chị… Thật xin lỗi… Nếu em và Hồng Hoang không quan hệ, thì tốt rồi…”

Lòng tôi nặng nề.

“Hồng Hoang và Hoàng Ngạo Tình hợp tác, sau khi cắn nuốt Bạch Diễm, khí vận hắn dung nhập vào bên trong Hồng Hoang Thiên Đạo, chờ về sau từng bước chia cho Bàn Phượng mới sinh ra…”

Hắn nói xong ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi, ánh mắt thanh triệt như cũ, lại làm tôi bất an: “Quân Chi…”

“Chị.” Hắn chặn ngang tôi: “Trong chốc lát em sẽ rời khỏi thân thể này, trở về bên trong Thiên Đạo. Đến lúc đó, em sẽ mở cho chị và anh rể một lối đi, hai người có thể hóa thành sương mù sau đó tiến vào trong đó tìm kiếm Bạch Diễm, cứu Bạch Diễm ra.”

Mặc Hàn nghe vậy dừng động tác tìm kiếm quay đầu nhìn về phía Quân Chi. Hắn tỉ mỉ đánh giá Quân Chi, xác nhận hắn thật sự không phải Hồng Hoang giả mạo, đồng ý: “Mau chóng.”

Quân Chi gật đầu, nở một nụ cười nhạt cổ vũ, không biết có phải ảo giác hay không, trong ánh mắt kia của Quân Chi, mang theo một tia thê lương quyết tuyệt.

“Chị… Có thể làm em trai chị… Em rất vui vẻ…”

Tôi còn không kịp hỏi lại một câu, Quân Chi cũng đã nhắm hai mắt lại.

Hắn rút ý thức của mình ra khỏi cơ thể kia, cơ thể ngã xuống, Tề Thiên tiến lên đỡ được hắn, hơi hơi kinh ngạc: “Hắn đây là muốn đi cắn nuốt Hồng Hoang…”

Nhưng tôi nhớ rõ hiện tại tu vi của Quân Chi còn chưa đủ để cắn nuốt Hồng Hoang!

“Quân Chi! Trở về!” Hiện tại đi cắn nuốt Hồng Hoang, tám chín phần mười sẽ bị phản phệ!

Nhưng mà, bên trong không trung trừ bỏ sấm sét, tiếng gì cũng đều không có.

Hơi thở thuộc về Quân Chi và hơi thở của Hồng Hoang ở bên trong không trung đánh nhau, Mặc Hàn nhìn một chỗ nhíu mày, tôi cũng dùng linh lực nhìn qua, thấy hơi thở của Quân Chi bị hơi thở của Hồng Hoang ăn như tằm từng bước một, tim như bị đao cắt.

Tề Thiên thở dài, lấy ra long châu của Tổ Long: “Vốn đang muốn để lại cho chính mình, hiện tại tiện nghi cho ngươi đi.”

Hắn ném thân thể của Quân Chi cho Mặc Hàn, sau khi ý bảo không cần hủy diệt, hấp thu long châu. Hạt châu vàng ròng nửa trong suốt không ngừng thu nhỏ lại ở lòng bàn tay hắn, hơi thở Tổ Long bao phủ lấy Tề Thiên, lại rối rít tiến vào cơ thể của hắn.

Cơ thể Tề Thiên phát ra ánh sáng màu vàng kim, trong phút chốc hóa thành hư vô, hư ảnh Tổ Long lại xuất hiện.

Thần long uy nghiêm rít gào ở bên trong không trung, rồng ngâm thật dài gần như xuyên qua cả tòa núi Bất Chu. Nó lượn vòng quanh chúng tôi một vòng, rồi bay về phía Quân Chi và Hồng Hoang đánh nhau, hoàn toàn đi vào bên trong hơi thở sắp biến mất kia của Quân Chi.

Pháp lực hai người tương dung, hơi thở màu lam bạch của Quân Chi đại trướng, mạnh mẽ đẩy hơi thở màu đỏ đất của Hồng Hoang trở về hơn phân nửa.

Đây là hắn đang cắn nuốt Hồng Hoang!

Cắn nuốt hơn phân nửa, hai hơi thở ở trên bầu trời thế lực ngang nhau giằng co. Mặc Hàn giao cơ thể của Quân Chi cho tôi, xông lên phía trước cũng rót pháp lực của mình vào bên trong hơi thở của quân chi, trợ trận cho hắn.

Tôi cũng vậy.

Nhưng mà, Hồng Hoang còn thừa một phần ba kia lại trước sau không có tiến triển.

“Mama!” Lúc này, tôi nghe được tiếng của TIểu Tiểu.

Gà con vẫy cánh bay đến bên người tôi, tò mò hỏi: “Ma ma, các ngươi đang đối phó Hồng Hoang sao?”

Tôi gật đầu, Tiểu Tiểu cười, hưng phấn nói: “Ta đây tới giúp!”

Nàng hóa thành hình người, cũng rót pháp lực của mình theo linh lực của tôi vào Quân Chi. Cùng lúc đó, Nhị Nhị cũng đi tới bên người Mặc Hàn, làm chuyện như vậy.

Trên núi Bất Chu tối tăm, từng tia sáng sáng lên, như đèn hải đang của nhân gian.

Những pháp lực đó theo pháp lực của chúng tôi chảy vào Quân Chi, rất nhiều thần thượng cổ tôi đã thấy và chưa thấy qua, đều xuất hiện ở địa phương cách đó không xa, dùng pháp lực của mình duy trì cho Quân Chi cắn nuốt Hồng với chúng tôi.

Màu đỏ đất còn thừa một phần ba kia nhanh chóng tiêu vong, Hồng Hoang thấy tình thế không ổn, bùm bùm muốn đánh sét xuống dưới, muốn bổ về phía chúng tôi, ngăn cản chúng tôi tiếp tục vận chuyển pháp lực cho Quân Chi.

Nhưng mà, lôi vân đánh xuống nửa, bị vài bóng người đánh trở về.

“Ca, đối phó Hồng Hoang sao không dẫn theo ta?” Giọng của Mặc Uyên vang lên, bay trở về đến bên người tôi và Mặc Hàn, cười với chúng tôi.

“Nhị đệ, ngươi cũng không phúc hậu, dẫn theo Tiểu Tiểu cũng đều không mang theo ta.” Nhất Nhất cũng ra vẻ thở dài đi tới bên người Tiểu Tiểu và Nhị Nhị.

Lần này các Kim Ô Thang Cốc đều tới!

“Chư vị, Hồng Hoang Thiên Đạo đè ở đỉnh đầu chúng ta lâu lắm rồi! Hôm nay, chính là lúc giết hắn, rời khỏi núi Bất Chu!” Một vị thần thượng cổ dùng pháp lực hét với mọi người, được chúng thần nhất trí ứng hòa.

Lại có không ít người truyền tống pháp lực cho Quân Chi, Hồng Hoang đánh xuống thiên phạt lôi tới, lại bị thần còn lại không thua đưa pháp lực chặn lại.

Có người truyền tống pháp lực, có người hộ pháp, bên này chúng tôi người đông thế mạnh, Hồng Hoang một chút tốt cũng không chiếm được.

Rốt cuộc, ở lúc tôi nhanh kiệt lực, Quân Chi dồn khí ăn luôn một chút hơi thở cuối cùng kia của Hồng Hoang.

Trong nháy mắt, lôi mây dưới chân chúng tôi tan đi, núi Bất Chu luôn tối tăm, rốt cuộc cũng trở nên sáng ngời. Ở dưới ánh sáng của các Kim Ô chiếu rọi, núi Bất Chu dưới chân nguy nga tráng lệ, độ thêm một lớp ánh sáng màu vàng rực rỡ.

Chúng thần hoan hô tự do, bỗng nhiên thấy chỗ Quân Chi và Hồng Hoang vừa mới cắn nuốt lẫn nhau xuất hiện một lốc xoáy hình cửa vào.

Hơi thở nhàn nhạt của Bạch Diễm từ bên trong truyền ra, Mặc Uyên còn đang kỳ quái, Mặc Hàn đã kéo tôi vào cửa kia trước một bước.

Mới đi vào, cơ thể của hai chúng tôi đã hóa thành đám sương, Mặc Hàn sợ tôi với hắn đi lạc, vẫn luôn dùng hơi thở của hắn vây ở xung quanh tôi, như là bị hắn ôm chặt một chỗ.

Nơi này là một không gian phi thường chật chội áp lực, trước mắt chỉ có một mảnh màu trắng thê lương. Hơi thở Bạch Diễm phiêu đãng ở chỗ này, gần như không chỗ không ở.

“Bạch Diễm?” Tôi dùng pháp lực lên tiếng, cảm nhận được vốn an tĩnh có một chút hơi thở Bạch Diễm dao động, tôi lại vội gọi một tiếng: “Bạch Diễm! Là ba mẹ!”

“Mẹ…” Giọng nói trầm thấp của Bạch Diễm vang lên ở chỗ này: “Ba ba…” Hắn mơ màng, như mới tỉnh ngủ.

Tôi với Mặc Hàn lại vô cùng vui sướng.

“Là ba mẹ.” Mặc Hàn cũng lên tiếng nói.

“A…” Tiểu gia hỏa đánh cái ngáp, có chút bất mãn: “Ta lại nằm mơ… Ba ba… Mẹ…”

“Không phải nằm mơ! Bạch Diễm, là thật sự!” Tôi vội nói.

“A?” Bạch Diễm bị kinh ngạc một chút.

Mặc Hàn nói: “Con thử cảm ứng hơi thở của ba mẹ xem.”

Bạch Diễm làm theo, không đến



Truyện convert hay : Trở Về 60: Làm Ruộng Làm Giàu Dưỡng Nhãi Con
Chương Trước/228Chương Sau

Theo Dõi