Chương Trước/18Chương Sau

Bạn Gái Cũ Hắc Hóa Hằng Ngày

Chương 9: - Bạn Gái Cũ Bạch Liên Hoa (9)

Edit: ShariphereS.

Hôm sau, Trần Thanh Lễ mang theo một đống lớn quà tặng tới cửa bái phỏng, bất luận là lão quản gia hay là người giúp việc đều thu được lễ vật nhỏ mà anh chuẩn bị. Đưa cho cha Giang là hai bình gốm cổ trăm năm, trân phẩm của cửa hiệu lâu đời, có tiền cũng không mua được. Còn mẹ Giang thì đang ôm một bộ trang sức phỉ thúy tỉ lệ cực phẩm, nhịn không được tán thưởng.

Anh chuẩn bị một hồi như vậy, làm cho người Giang gia quan cảm càng tăng -- cô gia tương lai là người biết xử sự, này ít nhất thuyết minh anh đem đại tiểu thư xem đến phi thường trọng yếu, mà không phải muốn tùy tùy tiện tiện làm cái chứng nhận liền xong việc.

Giang Khởi Vân không có mở ra lễ vật, cậu ôm ngực, lạnh lùng nhìn người đàn ông này là như thế nào hoa ngôn xảo ngữ lấy lòng cha mẹ vợ tương lai.

Lâm Lang ngồi ở bên người vị hôn phu, hai người mười ngón tay đan vào nhau, thường thường ánh mắt giao hội, trường hợp 'chàng có tình thiếp có ý' làm mắt Giang Khởi Vân đau nhức.

Trần Thanh Lễ vô cùng thành khẩn biểu đạt tình yêu của anh dành cho Lâm Lang, hy vọng cha Giang đồng ý gả con gái cho anh.

Ở kế hoạch, hai người vốn dĩ tính toán tốt nghiệp đại học mới kết hôn, nhưng Trần Thanh Lễ lại tổng lo lắng lâu ngày sinh biến, hận không thể chân trước định ra hôn kỳ, sau lưng liền cử hành hôn lễ. Người mơ ước Lâm Lang quá nhiều, trong đó không thiếu một ít người năng lực xuất chúng, tướng mạo tuấn mỹ, nếu không phải anh xuống tay rất nhanh, chỉ sợ hôm nay anh cũng chỉ có thể đối với nữ thần trong mộng âm thầm đau lòng.

"Một tháng sau? Này có phải hay không có chút nóng nảy?" Cha Giang có chút chần chờ.

"Ba, ba không cần lo lắng, người nhà con có làm về khoản này, bọn họ sẽ đem hết thảy mọi việc đều chuẩn bị thỏa đáng, đừng nói là một tháng, một tuần đều có thể thu phục. Đương nhiên, đây là con cùng Lâm Lang cả đời một lần đại sự, con hy vọng hết thảy đều hoàn mỹ!"

Trần Thanh Lễ không chút nào xấu hổ, một tiếng "Ba" này nhưng làm cha Giang vui vẻ chút.

Bởi vì công ty của con rể tương lai khuếch trương, Trần Thanh Lễ có một đoạn thời gian bị công vụ quấn thân, vô pháp cử hành đính hôn, làm cho cha Giang cho tới hôm nay mới nghe được một câu xưng hô ấm áp thoả đáng này!

Bị dỗ đến cao hứng, cha vợ đại nhân rất thống khoái đồng ý rồi.

Một hôn lễ thế kỷ long trọng khua chiêng gõ mõ chuẩn bị mở lên.

Biết được tin tức Lâm Lang kết hôn, bạn thân của cô liên tiếp tới cửa thăm hỏi, hoặc là bồi cô đi chọn áo cưới, hoặc chính là cùng nhau đặt mua đồ dùng ở nhà hàng, trong suốt một tháng, Lâm Lang đi sớm về trễ, Giang Khởi Vân căn bản không có biện pháp bắt chuyện với cô.

Thiếu niên tính tình ngày càng âm trầm, nhưng ở trên mặt vẫn luôn biểu lộ ra nụ cười sáng lạn.

Buổi tối, trước một ngày hôn lễ ở Verona được cử hành, áo cưới tư nhân định chế cũng đã vận chuyển từ Paris trở về, Lâm Lang đang mặc thử ở trong phòng.

Lúc Giang Khởi Vân đẩy cửa, trong mắt thoáng chốc mở ra một mảnh tuyết quang.

Làn váy thật dài phết qua mặt đất, cô dâu đem mái tóc dài vén qua một bên, hiện ra cái cổ thon dài tuyết trắng, cô đang cố gắng kéo khoá phía sau lưng, tảng lớn da thịt trắng nõn bại lộ trong không khí, dưới ánh đèn sáng ngời chọc người ta mơ màng.

Cánh cửa đột nhiên bị mở ra, cô dâu bị dọa nhảy dựng, quay đầu vừa thấy, mới nhẹ nhàng thở ra, "Thì ra là em nha."

Chị gái yêu quý, chị thả lỏng cảnh giác như vậy, thật sự không tốt đâu. Chị lại như thế nào biết, lẻn vào trong phòng, sẽ không phải một đầu ác lang đối với chị như hổ rình mồi đã lâu?

Giang Khởi Vân bất động thanh sắc đem cửa khoá lại, cách ly những tiếng đi lại ồn ào bên ngoài.

Nơi này, chỉ còn lại hai người bọn họ.

Mà đối phương vẫn cứ hồn nhiên, không cảm giác được nguy hiểm đã lặng lẽ tiến đến.

Cậu chậm rãi đi vào, mỉm cười, khóe miệng hiện lên má lúm đồng tiền nhợt nhạt, đôi mắt thanh triệt, giống như thiên sứ thuần khiết, giọng nói tán thưởng, "Chị, hôm nay chị thật đẹp a."

Đẹp đến mức khiến người khác muốn hủy diệt chị đi.

"Tới, em giúp chị đem khóa kéo kéo lên." Cậu sắm vai hình tượng em trai tri kỷ, từng bước một xâm nhập đối lĩnh vực của đối phương.

"Úc...... Được."

Vì thế cô quay đầu, thẳng lưng thu bụng, khiến cho cậu có thể kéo lên dễ dàng hơn.

Tấm lưng trần trụi mỹ lệ, không hề phòng bị hiện ra ở trước mặt người khác.

Giang Khởi Vân vươn ngón tay, chạm được đầu khóa kéo, làm như trong lúc lơ đãng xẹt qua mảng da thịt tinh tế kia, lạnh lẽo cùng ấm áp tiên minh đối lập, khiến cho cô dâu run rẩy một trận, rồi lại cố nén thẹn thùng.

Còn mẫn cảm hơn trong tưởng tượng nữa cơ.

Xem từ góc độ này của cậu, vành tai bạch ngọc kia đã sớm nhiễm lên nhàn nhạt vệt hồng, không tự giác toát ra phong tình mê người, tựa hồ đang mời người phẩm nếm.

"Chị, chị giống như đã quên một chuyện, một chuyện đã đáp ứng em rồi lại chưa từng thực hiện."

Trong tiếng cười nhẹ nhàng của thiếu niên có chứa một cỗ quỷ dị.

"Bá --"

Khoá kéo vốn nên kéo cao đến cổ, lại đột nhiên bị kéo xuống.

Cảnh xuân từ cổ vẫn luôn uốn lượn đến vòng eo mảnh khảnh.

Vẻ đẹp quyến rũ đến cực điểm này đủ làm người ta khuynh đảo.

"Cái, cái gì?"

Lâm Lang kinh ngạc quay đầu, thiếu niên phía sau bỗng nhiên áp tới, một tay đè lại bả vai cô, một tay nắm cằm, hung hăng đem người hôn lấy, hoàn toàn không cho Lâm Lang bất luận thời gian phản ứng nào.

Một hôn này thế tới rào rạt, chị gái sắp trở thành vợ người khác lại đang bị em trai bụng dạ khó lường đè ở trên gương cưỡng hôn, dữ tợn, hung ác, giống như dã thú nhốt trong lòng sắt được thả ra, bụng đói đến kêu vang, không từ thủ đoạn đoạt lấy đồ ăn để sống.

Lòng bàn tay hơi thô ráp của thiếu niên vuốt ve da thịt lãnh lẽo như ngọc thạch, lẻn vào chỗ hoạt nhập của khoá kéo, tùy ý du tẩu.

Cô dâu không thể tin được trừng lớn hai mắt, như thế nào cũng không dám tin tưởng việc vừa mới phát sinh -- em trai mà cô coi như trân bảo, đau sủng nhiều năm nhưng ở thời khắc cô chờ mong nhất, tốt đẹp nhất trong đời lại muốn xâm phạm cô.

"Chị đã nói, chị sẽ vĩnh viễn bồi ở bên người em."

"Gạt người, đều là gạt người."

"Người nói dối, thì phải trả giá đại giới!"

Đôi mắt ngày thường như sương mù mênh mông chọc người trìu mến, giờ phút này là một mảnh đỏ tươi, thần thái gần như điên cuồng, thô bạo xé rách áo cưới mà cô mặc vào vì người khác.

Lâm Lang bị dọa choáng váng, ngơ ngác nhìn cậu, phảng phất lần đầu tiên kiến thức đến bộ dáng điên cuồng tuyệt vọng này của cậu, xa lạ như vậy, làm lòng người sợ hãi

"Chị xem chị không ngoan như vậy, muốn cho em phạt chị như thế nào đây?" Giang Khởi Vân nhẹ nhàng vuốt ve tóc Lâm Lang, tư thái thân mật ôn nhu, lại khôi phục đến nhất quán thong dong bình tĩnh, khóe miệng nhộn nhạo xuân thủy, tươi cười trong sáng, là vương tử hoa hồng hoàn mỹ trong cảm nhận của các cô gái.

Cậu mở ra đôi môi đỏ thắm, hàm răng chỉnh tề trắng tinh, vô cớ có một cổ hàn khí âm trầm đánh úp lại.

Một khắc ấy, tựa như ác quỷ bò ra từ địa ngục.

05/04/2020

Truyện convert hay : Thần Võ Tiên Tung
Chương Trước/18Chương Sau

Theo Dõi