Saved Font

Trước/78Sau

Bé Thụ Khiếm Thính Quyết Định Buông Xuôi Bỗng Được Yêu Thương

Chương 4: "Là Ông Chủ Chúng Ta Nuôi Lớn Nha"

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lý Tuy An hành nghề y cũng đã mười mấy năm, tính từ lúc còn đi học trên trường đến khi đi làm cũng chưa thấy được mấy người khi kiểm tra ốc tai điện tử có phản ứng kịch liệt như Kỷ nguyễn

Hắn gần như từ trên ghế đứng phắt dậy, gấp gáp gọi: "Lily! Lily! Mau! Lấy túi nôn!"

Lily có lẽ cũng chưa gặp trường hợp này, tay chân luống cuống lấy trong ngăn kéo túi nilong, chạy tới đưa cho Kỷ Nguyễn.

Không nghĩ tới nhìn Kỷ Nguyễn nhu nhu nhược nhược, tính cách lại rất cố chấp, tay nắm chặt túi nhưng vẫn cố nhịn không muốn nôn ra trước mặt người lạ.

Cậu nhịn đến mặt trắng bệch, bờ vai run rẩy, cậu nghĩ chỉ cần cố gắng nhẫn nhịn một chút là sẽ nhanh chóng qua.

Nhưng việc này sao có thể nói nhịn là nhịn được, Lý Tuy An cũng không nhìn nổi, nhẹ giọng nói: "Ngoan, nôn ra đi."

Lily đứng bên cạnh cũng hỗ trợ, nhẹ nhàng vỗ lưng Kỷ Nguyễn.

Theo lực tác động này, cuối cùng Kỷ Nguyễn cũng không chịu được nữa, sống lưng bỗng căng chặt, sau đó liền mở túi nôn hết ra.

Lily và Lý Tuy An đồng thời thở nhẹ ra.

Kỷ Nguyễn vẫn thường ăn ít, hôm nay còn không ăn sáng, vì thế cũng không nôn ra được gì nhiều. Bởi vì nhẫn nhịn cơn buồn nôn quá lâu, sau lại không nôn được, liền dựa vào ghế thở dốc.

Dạ dày cậu vô cùng khó chịu, đầu óc cũng không còn tỉnh táo, mơ hồ giống như trở về trước kia, bởi vì cơ thể phản ứng với thuốc mà ăn gì cũng đều nôn ra hết.

Quá trình khổ sở sau khi tiếp nhận trị liệu, so với việc sống giãy dụa ở trần gian càng giống như một hồi tra tấn trước khi vào địa ngục.

Kỷ Nguyễn chỉ là lơ đãng nhớ lại, thân thể không nhịn được mà hoảng sợ phát run.

Không biết qua bao lâu, một bàn tay to lớn phủ trên lưng Kỷ Nguyễn, cảm nhận hơi ấm đang xuyên qua lớp áo bị mồ hôi thấm ướt chạm tới làn da cậu, Kỷ Nguyễn mới tỉnh lại từ cơn ác mộng.

Cậu hơi quay đầu lại thấy Cố Tu Nghĩa đang ngồi xổm bên người cậu, vẫn giữ khoảng cách mười mấy centimete, nhận lấy khăn giấy từ trong tay Lily đưa tới trước mặt cậu: "Không sao, lau một chút đi."

Ngón tay Kỷ Nguyễn cứng đờ, phản ứng cũng chậm chạp lại, cậu cảm thấy mình hẳn là nghe thấy lời nói của Cố Tu Nghĩa, nhưng lại không biết sao không thể đáp lại.

Khóe môi Cố Tu Nghĩa hơi nhấp, trong đôi đồng tử đen nhánh chỉ phản chiếu ảnh ngược của Kỷ Nguyễn, không có bất kỳ cảm xúc nhiễu loạn nào.

Hắn cứ im lặng như vậy đợi Kỷ Nguyễn trong chốc lát, sau đó rũ mắt xuống, rồi lại nhìn về phía Kỷ Nguyễn, khóe môi khẽ giương lên một vòng cung, không biết là đang muốn an ủi hay gì.

Nhưng ít ra, nhìn hắn cũng có vẻ thân thiết hơn một chút.

"Không sao đâu."

Kỷ Nguyễn mờ mịt mà chớp chớp mắt, ngay sau đó đã bị khăn giấy mềm mại bao trùm, còn mơ hồ có thể cảm nhận được đầu ngón tay của Cố Tu Nghĩa.

Cậu mới phản ứng lại, đây là mình nôn đến chảy cả nước mắt?

Động tác lau nước mắt của Cố Tu Nghĩa cũng giống như tác phong làm việc thường ngày của hắn, không có bất cứ cái gì gọi là dịu dàng an ủi, bởi vậy làm Kỷ Nguyễn cảm thấy hành động thân mật này không có gì không thích hợp.

Xác nhận trên mặt Kỷ nguyễn đã không còn vệt nước nào, hắn đứng dậy đem khăn giấy ném vào thùng rác, quay lại nói với Lily: "Cô dẫn em ấy vào toilet sửa sang lại chút đi."

Lily còn đang ngây người nhìn hai người bọn họ, nghe vậy liền sửng sốt hai giây rồi mới tiến lên đỡ Kỷ Nguyễn đứng dậy, mang cậu ra ngoài.

Cánh cửa khép lại, trong phòng yên tĩnh một lát, khác với vẻ cứng đờ của đám người Tống Lĩnh, Cố Tu Nghĩa vẫn bình tĩnh thong dong kéo ghế ra ngồi xuống.

Ly Tuy An cũng về bàn khám bệnh của mình ngồi xuống, rút giấy ra lau mồ hôi.

Cố Tu Nghĩa cầm ly nước Tống Lĩnh đưa cho, nhấp môi uống, hỏi: "Em ấy phản ứng như thế là bình thường à?"

Lý Tuy An nhanh chóng uống hai ngụm nước mới khôi phục lại bình tĩnh, tựa lưng trên ghế nói: "Cũng bình thường, trong quá trình nghe thử âm thanh cảm thấy choáng váng là bình thường, nếu phản ứng mãnh liệt hơn thì cũng có thể nôn mửa. Chỉ có điều..."

Cố Tu Nghĩa ngước mắt.

"Nói thế nào đây, trường hợp buồn nôn đều là những đứa trẻ rất nhỏ, lần đầu tiên nghe được âm thanh mới có thể bị dọa đến mức đó. Kỷ Nguyễn mà nói...có lẽ là do thể chất hơi mẫn cảm đi."

Cố Tu Nghĩa buông tay, đặt cốc sứ trên đầu gối: "Là vấn đề lớn sao? Có cần nằm viện không?"

"Khụ," Lý Tuy An che miệng nhịn cười, "Cái này thì không cần, làm gì có người nào nghe thử âm mà phải nằm viện chứ, về nhà ngủ một giấc là ổn."

"Cơ mà bạn nhỏ nhà cậu cơ thể cũng thật quá kém." Lý Tuy An cảm thán, "Cũng không biết làm sao mà nuôi lớn được như thế."

"Là ông chủ chúng ta nuôi lớn nha." Giõng nói bình tĩnh của Tống Lĩnh bỗng vang lên.

Lý Tuy An lại cầm ly không vững.

"Hả?" Hắn cũng không rảnh mà lau, chống tay lên bàn chất vấn: "Hai người không...không, không phải là ký hợp đồng hôn nhân à!?"

Sắc mặt Lý Tuy An thay đổi, nghĩ đến Kỷ Nguyễn mới 18 tuổi, trong đầu nhảy ra vô vàn suy nghĩ, không kiềm chế được mà liếc nhìn Cố Tu Nghĩa.

Cố Tu Nghĩa liếc mắt nhìn Tống Lĩnh một cái, giơ tay lau vết nước bị bắn trên ống tay áo, im lặng dịch xa ghế một chút: "Tôi giúp đỡ em ấy."

"Má!"

Lý Tuy An bật ngửa ra lưng ghế, nghiến răng nghiến lợi mà chỉ vào Tống Lĩnh: "Miệng của cậu đúng là!"

Tống Lĩnh ho khan một tiếng lảng tránh tầm mắt: "Không phải tại tôi, do trí tưởng tượng quá bác sĩ Lý quá phong phú rồi."

Lý Tuy An trợn trắng mắt, nới lỏng cà vạt ra, do dự một lát, giơ cầm lên về phía Cố Tu Nghĩa: "Cậu nói xem, thật sự thích bạn nhỏ kia à?"

Cố Tu Nghĩa nhìn lại, trong mắt không có bất cứ cảm xúc gì: "Sao lại hỏi thế?"

Giống như hắn thật sự không có bất kỳ tình cảm nào với Kỷ Nguyễn, do đó đối với nghi ngờ suy đoán này cũng không bị dao động.

"Cậu vừa nãy còn dịu dàng an ủi cậu ấy mà!"

Cố Tu Nghĩa gõ gõ bàn: "Dịu dàng?"

Tống Lĩnh nhíu mày nghĩ nghĩ: "Không phải à......"

Cố Tu Nghĩa nhìn về phía Lý Tuy An, nghiêm mặt nói: "Em ấy là bạn đời của tôi trong 3 năm tới, dựa theo hợp đồng, tôi cũng sẽ không đối xử với em ấy quá lạnh lùng."

"Đây không phải vấn đề lạnh lùng hay không." Lý Tuy An cảm thấy bản thân nhìn ra gì đó, nhưng nghĩ lại lại không tìm ra, suy nghĩ nửa ngày cũng chỉ có thể tạm thời cho rằng là do giác quan thứ 6 của đàn ông đi.

Hắn vỗ bàn một cái: "Vừa rồi tôi mới chỉ là làm bắn ít nước lên tay áo cậu, cậu liền trốn đi như trốn ôn thần, Kỷ Nguyễn nôn ra cậu còn lau mặt giúp!"

Cố Tu Nghĩa tựa hồ thật sự không hiểu: "Em ấy mới 18 tuổi, cậu lớn chừng này rồi mà còn so đo?"

"Cậu ——" Lý Tuy An đột nhiên bị hắn nhằm vào, nghẹn lời không phát ra được.

Hắn nhìn chằm chằm gương mặt của Cố Tu Nghĩa, quả thật không nhìn ra được cảm xúc gì khác, không khỏi hoài nghi chính mình.

Hắn chần chừ nói: "Cậu thật sự không thích cậu ấy? Cậu ấy còn đẹp như vậy!"

"......"

Cố Tu Nghĩa ngồi ngay ngắn tại chỗ, cả người lạnh lùng không muốn nói chuyện.

Lý Tuy An ngã quỵ ở ghế dựa, nhìn trần nhà thở dài: "Kia còn tệ hơn chuyện này ——"

"Lão Cố này, đầu tiên không nói tính cách cậu đứng đắn không có gì phải nghi ngờ, chỉ nói riêng điều kiện bản thân cậu, dõi mắt nhìn khắp Bắc Kinh này cũng không có mấy Kim cương Vương lão ngũ (*) theo kịp, bình thường có biết bao nhiêu người nhòm ngó, cậu cũng đều biết cả đi?"

(*) Kim cương Vương lão ngũ: cụm từ chỉ những người đàn ông độc thân đẹp trai, phong độ, tài giỏi, có tiền có thế.

Cố Tu Nghĩa ngước mắt: "Cậu muốn nói cái gì?"

"Cậu giúp đỡ bạn nhỏ, nuôi ăn nuôi học, cùng cậu ấy kết hôn, mang cậu ấy đi khám bệnh, đối với cậu ấy dịu dàng săn sóc, mà bạn nhỏ người ta mới 18 tuổi nha, chính là độ tuổi dễ cảm nắng——"

Lý Tuy An ngồi dậy, khuỷu tay chống trên mặt bàn: "Cậu làm sao biết được cậu ấy sẽ không xiêu lòng trước cậu?"

Đuôi lông mày Cố Tu Nghĩa khẽ giương cao, rồi sau đó quay đầu đi, giống như đang tự hỏi cái gì.

"... Thì sao? Mặc kệ em ấy nghĩ thế nào thì vẫn phải tuân thủ theo hợp đồng, tôi cũng không ép buộc em ấy kết hôn với tôi."

Lý Tuy An đứng phắt dậy: "Nếu cậu ấy thật sự thích cậu trước, đối với cậu si mê không dứt, đánh đổi mọi thứ làm trái với hợp đồng, không phải lại là một vấn đề phức tạp khác sao?"

"......"

Cố Tu Nghĩa không nói chuyện, nhưng giờ phút này rõ ràng đang bị dao động.

Hắn nhẹ nhàng gõ gõ trên cốc sứ, giống như cảm thấy lời nói của Lý Tuy An rất thú vị.

Phòng khám bỗng dưng trở nên yên tĩnh, Tống Lĩnh mắt nhìn mũi mũi nhìn tim không nói lời nào, Lý Tuy An nhìn Cố Tu Nghĩa một lúc cũng không hiểu vẻ mặt này của hắn là thế nào.

Thời gian dừng lại một lúc lâu, Cố Tu Nghĩa tựa như đang xem xét toàn bộ lời nói của Lý Tuy An một lần nữa, sau đó mới không nặng không nhẹ mà mở miệng:

"Tôi không có sức quyến rũ lớn đến như vậy, hơn nữa..."

Hắn nhìn về phía Lý Tuy An, khóe môi giơ lên một đường cong nhẹ: "Cậu cảm thấy em ấy có thể làm trái được hợp đồng sao?

Đối diện với hắn, Lý Tuy An chợt thấy giật mình, giống như có một giọt băng lọt vào hồ nước, tạo nên những gợn sóng nhè nhẹ, chờ mặt nước tĩnh lặng thì hơi lạnh cũng đã tỏa ra khắp cơ thể.

Hắn bỗng nhiên hiểu ra, Cố Tu Nghĩa vẫn luôn nói, Kỷ Nguyễn là người thích hợp nhất để kết hôn.

Hắn biết người trong nhà Cố Tu Nghĩa luôn muốn tìm một đối tượng kết hôn cho hắn, ngay lúc đầu khi gặp Kỷ Nguyễn, hắn chỉ cho rằng Cố Tu Nghĩa chọn cậu là vì muốn chọn một người ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Hiện tại nghĩ tới, Kỷ Nguyễn thân cô thế cô, cha mẹ đều không còn, quan hệ xã hội ít ỏi, có thể dễ dàng bị Cố Tu Nghĩa nắm trong tay, cho dù liều mạng phản kháng cũng gây ra được chuyện gì.

Không có đường sống, cũng không có bản lĩnh lớn như vậy.

Cố Tu Nghĩa đúng là thâm độc, chọn một người yếu ớt như vậy, chẳng cần phí chút sức lực nào cũng có thể khống chế tuyệt đối.

Nếu sau này Kỷ Nguyễn thật sự nảy sinh suy nghĩ không nên có, có một ngày cậu đột nhiên biến mất, có phải hay không cũng sẽ không có người nào phát hiện?

lý Tuy An bị ý nghĩ của mình dọa đến sau lưng lạnh toát: "... Thật tàn nhẫn nha, họ Cố kia."

Cố Tu Nghĩa nhẹ nhàng lắc đầu: "Cậu đừng có mà tưởng tượng linh tinh, trên thực tế, sau ba năm em ấy sẽ cầm tiền rời đi, tôi cũng đạt được mục đích, rất đơn giản."

Lý Tuy An rất rõ ràng, Cố Tu Nghĩa hắn tuy rằng mặt lạnh tâm lạnh, nhưng bề ngoài vẫn luôn một thân hào hoa phong nhã, nếu có ích thì hắn cũng sẽ không ngại đối xử thân thiện một chút.

"Tôi thấy bạn nhỏ kia vẫn rất đơn thuần," Lý Tuy An dựa vào chút lương tâm cuối cùng mà nói với Cố Tu Nghĩa: "Không phải tâng bốc cậu, nhưng cậu đẹp trai nhiều tiền lại còn đối xử tốt với người ta, có mấy thiếu niên nào chịu được mà không rung động?"

"Mỗi ngày làm một việc tốt, nay khuyên cậu một câu, không có ý gì thì đừng trêu đùa người ta nữa, mấy cái hành động thân mật vỗ lưng sờ mặt đều hạn chế đi, đừng để bạn nhỏ ôm ảo tưởng gì."

- --------------

Thời gian gần giữa trưa, mặt trời trên cao chói chang, cửa kính sát đất ngoài hành lang phản chiếu ánh sáng xuống đất, dừng lại trên cần cổ trắng của Kỷ Nguyễn.

Lily đứng cùng Kỷ Nguyễn ở ngoài cửa, cách một bức tường, vừa vặn nghe được đoạn lời nói phía sau của Cố Tu Nghĩa.

Cô hơi không đành lòng mà nhìn về phía Kỷ Nguyễn.

Thiếu niên đứng khoanh tay, hơi cúi đầu, sống lưng đơn bạc, bởi vì rửa mặt mà tóc mái hơi ướt, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt như tờ giấy, lông mi khẽ rung động, nhìn yếu ớt vô cùng.

Dáng vẻ này khiến một cô gái như Lily cũng không nhịn được mà nảy sinh ý muốn bảo hộ, vì vậy đối với người nói chuyện bên trong cảm thấy vô cùng tức giận.

Lúc vừa tới, nhìn thấy Cố tổng đối với ai cũng cư xử lịch sự, còn tưởng hắn là người nghiêm chỉnh đứng đắn, không nghĩ tới hắn thật sự giống như lời đồn, một kẻ lạnh lùng vô cảm.

Mặc dù kết hôn với Kỷ Nguyễn chỉ là theo hợp đồng, nhưng cũng không nên coi Kỷ Nguyễn như một đồ vật lúc nào cũng có thể vứt bỏ.

Lily đỡ Kỷ Nguyễn, thậm chí không đành lòng dẫn hắn đi vào.

Kỷ Nguyễn không hiểu làm sao mà chị y tá bỗng nhiên đứng bất động bên ngoài cửa.

Tuy rằng bệnh viện thường lạnh lẽo hơn, nhưng bên ngoài hành lang có một cửa sổ kính lớn, ánh mặt trời xuyên thấu khiến nhiệt độ cũng tăng lên, Kỷ Nguyễn bị chiếu đến say nắng, nhịn không được mới hỏi Lily: "Không đi vào sao?"

Đôi mắt hạnh ngập nước của Lily nhìn chằm chằm cậu, nghẹ vậy thì cắn môi, do dự một lát: "Em... không sao chứ?"

Kỷ Nguyễn bị hun nóng, bên tai ong ong, căn bản chẳng nghe rõ cái gì, nhìn vào khẩu hình mà miễn cưỡng nhìn ra Lily có vẻ đang rất quan tâm cậu.

Cậu bây giờ không sao, nhưng đứng thêm lúc nữa thì chưa chắc.

Kỷ Nguyễn nhấp môi miễn cưỡng cười cười, hướng Lily an ủi mà lắc đầu.

Nhưng dáng vẻ này rơi vào trong mắt Lily nghiễm nhiên biến thành bộ dáng thương tâm nhưng vẫn kiên cường không để người khác lo lắng.

Cô nàng càng cảm thấy đau lòng, đối với người dang nói chuyện bên trong phòng khám kia càng có thành kiến.

Quả nhiên đàn ông đều là đồ chó!

- -------------------

Mãi cho đến khi buổi nghe thử kết thúc, Kỷ Nguyễn ngồi trên xe đến Cục Dân Chính cũng không hiểu sao Lily lại dùng ánh mắt thương cảm cùng đau lòng mà nhìn cậu

Nhưng cậu quá mệt mỏi, hậu quả của việc cả một đêm không ngủ cùng với tác dụng phụ của buổi thử ốc tai mới, Kỷ Nguyễn mơ màng buồn ngủ.

Trong chiếc xe có bốn người, nhưng không một ai lên tiếng.

Cố Tu Nghĩa ngồi ở ghế sau cùng Kỷ Nguyễn, tùy ý lật xem tài liệu văn kiện, lại không tự chủ mà nghĩ đến Kỷ Nguyễn.

Cẩn thận xem xét, hắn không hề thấy phản cảm, thậm chí còn thấy cậu rất thú vị, cũng bởi vậy mà hắn mới không hi vọng sau này sẽ xảy ra những chuyện không thoải mái.

Tuy rằng Kỷ Nguyễn không phải người giống như Lý Tuy An nói có thể dễ dàng bị làm cho cảm động, nhưng có một số việc đúng là không thể nói trước được.

Cố Tu Nghĩa chấm chấm ngòi bút trên mặt giấy, không nhìn đến vẻ mặt của Kỷ Nguyễn, bình tĩnh nói: "Bây giờ chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn, tôi muốn nhắc lại nội dung thỏa thuận một lần nữa."

"Thứ nhất, hôn nhân của chúng ta là công khai, không lâu nữa tất cả mọi người sẽ biết em là bạn đời hợp pháp của tôi, do đó có một số trường hợp sẽ cần em phải tham dự cùng."

Thứ hai, trong thời gian hợp đồng, không được có tiếp xúc quá thân mật với người cùng giới khác, tôi cũng sẽ tuân thủ điều này."

"Trừ hai điều này ra, không gây chuyện, không làm ầm ĩ, cũng không được có những ý nghĩ không nên có."

....

Tống Lĩnh sau khi nghe thấy động tĩnh, nhịn không được mà quay đầu lại nhìn, ông chủ nhà hắn đang bình tĩnh nhắc lại từng nội dung của hợp đồng với Kỷ Nguyễn.

Mà Kỷ Nguyễn ngồi một bên, rũ đầu, hàng mi dài bao trùm khiến người khác không thấy được cảm xúc dưới đáy mắt, cả người nhìn có vẻ đơn bạc cô đơn.

Vừa rồi Lily nhắn tin cho hắn, nói lúc đứng ngoài Kỷ Nguyễn đã nghe thấy được toàn bộ lời Cố Tu Nghĩa nói với Lý Tuy An, còn khổ sở đến mức thiếu chút nữa mà khóc!

Bây giờ ông chủ hắn lại lạnh lùng mang quy củ ra nói chuyện, này không phải càng chọc người ta thêm đau lòng sao!

Tống Lĩnh không đành lòng, nhưng cũng không dám tùy tiện nói chuyện, chỉ có thể ngồi trên ghế phụ âm thầm quan sát tình huống mà lo lắng.

"Cuối cùng, đợi sau 3 năm khi hợp đồng kết thúc, yên lặng nhận tiền rồi rời đi, là kết thúc tốt nhất."

Cố Tu Nghĩa nói xong một câu cuối cùng, không nhanh không chậm mà nhìn về phía Kỷ Nguyễn, thiếu niên nho nhỏ chỉ dựa đầu vào cửa xe, không lập tức đáp lại.

Cố Tu Nghĩa cũng không ép buộc cậu, kiên nhẫn chờ đợi cậu suy nghĩ xong.

Nhận thấy cả 4 con mắt đều đang nhìn mình, Kỷ Nguyễn mới nhận ra hình như Cố Tu Nghĩa đang nói chuyện với mình.

Trước khi rời bệnh viện, Lý Tuy An đã cố ý nói, tạm thời thiết bị bên ngoài không cần mở, cứ đeo cho quen trước đã.

Cái đồ vật nhỏ này còn đắt tiền hơn cái cũ kia rất nhiều, hoạt động cũng nhanh nhạy hơn làm cậu chưa thích ứng được ngay, vì thế vừa lên xe đã tắt đi.

Cố Tu Nghĩa nói gì đó cậu hoàn toàn không nghe thấy.

Kỷ Nguyễn âm thầm cảm nhận bầu không khí hiện tại, có vẻ là đang nói chuyện gì đó rất nghiêm túc, chỉ là bây giờ trạng thái của cậu không tốt lắm, suy nghĩ thêm chút liền cảm thấy đau đầu, không muốn động não gì nữa.

Kỷ Nguyễn thở dài, xoa xoa giữa mày, lặng lẽ mở ốc tai lên, ngượng ngùng cười với Cố Tu Nghĩa:

"Thật xin lỗi, tôi có chút không nghe rõ."

Sắc mặt cậu tái nhợt, mặt mày mệt mỏi, đôi mắt vẫn còn đỏ bừng, dựa vào cửa sổ xe mà vẫn cảm thấy lung lay sắp đổ.

Tống Lĩnh nhìn thấy vậy trong lòng liền cảm thấy Cố Tu Nghĩa thật đúng là tội ác tày trời.

Khóa môi đáng thương giơ lên, thần sắc cô đơn, hốc mắt phiếm hồng, nhìn thế nào cũng thấy rõ ràng chính là dáng vẻ khổ sở nhưng vẫn cố gắng mỉm cười!

Tống Lĩnh vội vàng nhìn về phía Cố Tu Nghĩa, quả nhiên dưới tình huống như vậy, cho dù là nhà tư bản máu lạnh cũng bị sắc mặt của Kỷ Nguyễn dọa cho thất thần.

Hắn căng chặt người chớp mắt một cái, rồi sau đó nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Không khí cứ như vậy bị đình trệ một lúc lâu.

Ghế sau truyền đến tiếng Cố Tu Nghĩa than nhẹ: "Quay xe lại, về nhà."

Kỷ Nguyễn từ đầu đến cuối không hiểu ra làm sao, chống đỡ người ngồi thẳng lại: "Sao thế?"

Tầm mắt Cố Tu Nghĩa gắt gao nhìn tài liệu trong tay, không cho Kỷ Nguyễn một ánh mắt nào: "Em quay về nghỉ ngơi trước đi."

Đột nhiên thay đổi kế hoạch làm Kỷ Nguyễn ngây ngốc, tập trung chút tỉnh táo cuối cùng hỏi: "...Vậy không đi đăng ký kết hôn sao?"

"Ngày mai."

Trước/78Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thôn Thiên Long Vương