Chương Trước/98Chương Sau

[Brothers Conflict] Trái Phải Đều Bị Vây Quanh Bởi Nam Nhân

Chương 79

Cong thân thể, Fuuto giật mình, chung quy là nhịn không được, chống thân mình muốn ngồi dậy, Yuuya kịp thời hỏi "Làm sao vậy? Có phải không thoải mái không?"

"Không, không phải......" Có chút không tiện mở miệng, sắc mặt Fuuto biến hóa vài cái, ấp úng nói "Ngô, tôi có điểm...... mắc......"

Yuuya giả bộ nghe không hiểu "Cái gì mắc?"

"Chính là mắc tiểu!" Trừng qua, Fuuto hô to.

Âm thầm nhịn cười đến vất vả, trên mặt Yuuya lại không hiện ra, đỡ Fuuto ngồi dậy đi đến toilet.

Cậu nhớ tới lúc ấy, cậu cũng từng bị Fuuto đỡ vào phòng tắm, này có tính là phong thuỷ thay phiên chuyển không?

Mặc kệ Yuuya nghĩ như thế nào, Fuuto hiện tại chính là nghẹn vạn phần khó chịu, vừa mới uống một ly nước lớn, hiện tại liền mắc tiểu, nơi đó nghẹn đến phát cuồng, thảm hại hơn chính là, nơi đó của hắn vừa mới bị thương, hiện tại mắc tiểu, cảm giác kia quả thực......

Thống khổ khó có thể hình dung.

Hắn cau mày, được Yuuya đỡ, thân thể gầy yếu của đối phương liền ở dưới cánh tay mình, cơ hồ bao quát liền có thể đem cả người cậu ôm vào trong lòng ngực, hắn nhẫn nhịn, vẫn là đem suy nghĩ trong lòng áp xuống.

Yuuya đứng ở ngoài toilet, Fuuto đã đi vào được mười phút, cậu chờ có chút không kiên nhẫn "Cậu có khỏe không?"

"Chờ, từ từ......" Thanh âm Fuuto hiện rõ thập phần thống khổ.

"Thật sự không ổn sao? Cần tôi đi tìm......"

"Không cần!"

"Vậy cậu......"

"Câm miệng! Cậu đừng nói nữa!"

Yuuya dựa vào tường che miệng, có chút không khống chế được phát run, liều mạng áp tiếng cười xuống, cậu đương nhiên biết bên trong đến tột cùng là làm sao.

Nơi đó bị thương, hiện tại muốn sử dụng nơi đó phỏng chừng là một chuyện rất thống khổ.

Đâu chỉ là thống khổ, Fuuto quả thực muốn chửi má nó, đau đớn ở nơi đó vốn dĩ đã bằng phẳng một ít, kết quả vừa muốn đi tiểu, một trận co rút đau đớn lập tức truyền đến, quả thực đau đớn muốn chết, cho nên, hắn ở bên trong lâu như vậy, là vẫn luôn ở trong trạng thái tiểu không ra

Đi tiểu, quá đau.

Không đi tiểu, nghẹn đến phát cuồng.

Trong cuộc đời mười lăm năm đều là thuận phong trôi chảy của thần tượng Fuuto, lần đầu tiên khóc không ra nước mắt, đỡ tiểu đệ đệ của mình hướng vào bồn cầu, đứng nửa ngày.

"Fuuto-kun? Cậu có khỏe không?"

Thanh âm Yuuya truyền đến, Fuuto lúc này mới hoàn hồn, mà tiểu đệ đệ của hắn cũng đã lạnh.

Đến nỗi tới cuối cùng, thiếu niên Fuuto đến tột cùng là giải quyết vấn đề sinh lý như thế nào, hắn tỏ vẻ chuyện cũ như gió không nên nhắc lại, nói lại đều là nước mắt.

Nhưng hiện thực lại thập phần tàn khốc, thiếu niên thiên chân cho rằng thống khổ liền qua đi như vậy, đây là chuyện không có khả năng, tới nửa đêm, khi hai người đều đang ngủ say, Fuuto-kun lại chịu tàn khốc đả kích một lần nữa.

Bởi vì, hắn phát hiện, Yuuya, cậu ta thật sự không có nói sai!

Ai có thể chịu đựng được thời điểm đang ngủ ngon, thình lình bị một chân đá tỉnh, hơn nữa nơi bị đá còn là đùi, mồ hôi lạnh của Fuuto đã rơi xuống rồi.

May mắn, thiếu chút nữa liền đụng phải nơi đó, khẳng định thật sự sẽ bị hư!

Đang là 2 giờ đêm, đúng là thời khắc giấc ngủ của con người sâu nhất, Fuuto ngồi dậy, mở đèn đầu giường ra, thiếu niên nguyên bản ở một bên giường, giờ phút này đã lăn đến bên cạnh hắn, mà cái chăn hắn đắp sớm đã bị giật đi hơn phân nửa, còn Yuuya thì đang ngủ say không biết gì, chiếm cứ chăn người khác.

Mái tóc mềm mại dán vào khuôn mặt như bạch ngọc, bởi vì ngủ say, trên mặt không mang theo phòng bị, quả thực có thể gợi lên khát vọng sâu trong lòng người.

Fuuto xem nhẹ đau đớn giữa hai chân, cúi người xuống, ngày thường trên mặt luôn là quái đản cao ngạo giờ đây lại không chút biểu tình, chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm vào Yuuya.

Ngón tay thon dài câu lấy cổ áo, đi xuống, một đường linh hoạt cởi bỏ nút áo, không bao lâu, thân trên trắng nõn của thiếu niên liền bại lộ ở trong mắt hắn.

Ở trong ánh đèn nhu hòa chiếu xuống, một mảnh trắng tuyết bị chiếu rọi ra màu mật ấm áp, không cần đụng vào cũng đã có thể cảm nhận được đó là hoạt nộn tinh tế như thế nào, tay Fuuto ngừng ở giữa không trung, chần chờ hồi lâu, rốt cuộc, đầu ngón tay ở trên cái bụng mềm mại của đối phương nhẹ nhàng đụng một chút.

Lưu lại một dấu tay, không bao lâu liền biến mất.

Ánh mắt hắn trầm xuống, theo cái rốn tiểu xảo đi dọc lên trên, không ngừng lưu lại dấu tay, thẳng đến khi đi đến trước ngực, không phải là đỏ tươi, mà là màu sắc mang theo phấn nộn, hấp dẫn tâm thần Fuuto.

Tay hắn không thể ức chế được mà phát run, thời điểm muốn xoa nắn đột nhiên tạm dừng, trong mắt hiện lên kinh ngạc không thể tưởng tượng được.

Hắn đây là làm sao vậy? Thế nhưng lại đối với thân thể của một đồng tính chơi vui vẻ vô cùng?

Fuuto đột nhiên ngồi dậy, lại bởi vì toàn thân tê dại nên không thể động đậy, vì không đánh thức thiếu niên, hắn thả chậm hô hấp, cử động một cái cũng không dám, sợ không cẩn thận làm Yuuya đang ngủ say tỉnh lại, đến lúc đó hắn nên giải thích hành động của mình như thế nào?

Duy trì một tư thế thật lâu, hiện tại toàn thân hắn đều cứng còng lại, đến lúc có thể nhẹ nhàng xoay người hắn mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hiện tại rõ ràng là đêm khuya, nhưng Fuuto một chút cũng không buồn ngủ, hắn giật giật, xoay người đưa lưng về phía Yuuya, tối tăm không rõ nhìn chằm chằm đầu giường.

Ai cũng không biết, lúc này hắn đang suy nghĩ cái gì.

Tối hôm qua không thả màn trước khi ngủ, tới sáng sớm, ánh mặt trời dễ như trở bàn tay mà xuyên thấu từ cửa sổ xuống, chiếu rọi giường, nơi này là tầng 21 khách sạn, cho nên không thả màn xuống cũng không sao, căn bản cũng sẽ không có người nhìn tới được.

Đêm qua Fuuto là lúc sắp sáng mới ngủ được, hiện tại vừa tiếp xúc với ánh mặt trời, lập tức liền tỉnh táo lại, hắn nhíu nhíu mày, vừa muốn mở to mắt, dưới bụng liền đột nhiên bị đạp một chân.

"Ngô!" Tính cả chăn cả người đều lăn xuống giường, Fuuto lập tức không thể động đậy được, bởi vì, đáng chết! Hắn đụng tới nơi bị thương!

Yuuya chậm nửa nhịp tỉnh lại, chỉ cảm thấy mơ hồ đã đá văng cái gì đó, mở mắt ra, giường to như vậy trừ bỏ chính cậu cũng không có một bóng người.

Di, quỷ chán ghét kia đâu?

"Đáng chết...... Hinata Yuuya!! Cậu thực tốt!" Gian nan bò dậy từ dưới giường, sắc mặt Fuuto xanh mét, bao trùm một tầng bóng ma, thoạt nhìn thập phần âm trầm.

Sẽ không phải là...... Yuuya hậu tri hậu giác phản ứng lại, nhìn Fuuto âm trầm, ôm chăn xê dịch ra sau, không quên biện giải cho chính mình "Ngày hôm qua tôi đã nói, tư thế ngủ của tôi thật sự không tốt......"

Đôi mắt Fuuto đều sắp phun lửa "Cho nên cậu đạp tôi hai lần?"

"Hai lần?"

Nhìn vẻ mặt Yuuya vô tri, Fuuto quả thực muốn hộc máu, hắn gần đây mọi việc đều không xong.

Trong chốc lát Masaomi và Ukyo liền sẽ lại đây, cho nên Yuuya đã mặc tốt quần áo, cậu thật cẩn thận đánh giá Fuuto, hỏi "Cậu, nơi đó không có việc gì đi, còn đau không?"

Trả lời cậu chính là Fuuto trừng lại xem thường.

Rũ mắt, trong mắt Yuuya hiện lên một tia quang mang, cậu cũng không nói lời nào, lẳng lặng ngồi chờ ở một bên.

Bực bội không thôi quét bốn phía một vòng, Fuuto nhìn Yuuya, bỗng dưng mỉm cười "Này, cậu...... Thật sự muốn biết tôi có đau không sao?"

Yuuya không lập tức trả lời vấn đề, cậu cứ có cảm giác người này có chút không có ý tốt.

Fuuto không cho cậu cơ hội lùi bước, nắm lấy tay Yuuya, một tay đem người kéo qua, một cái kỹ xảo xoay người liền đem người đè ở dưới thân.

Hình dáng môi Fuuto rất rõ ràng, đặc biệt là khóe môi, mang theo độ cong rõ ràng, mỗi lần câu môi mỉm cười đều làm người có cảm giác giây tiếp theo liền sẽ bị đùa dai.

Giờ phút này hắn cong môi, sát lại Yuuya cực gần, nhiệt khí thở ra đều phả vào cổ Yuuya, khiến cho Yuuya run rẩy một trận.

"Này, hơn nữa buổi sáng hôm nay, tôi tổng cộng bị cậu đạp hai lần, theo lý thuyết, tôi thảo luận về lợi tức một chút hẳn là không quá phận đi."

"Lợi tức gì?"

"Cậu nói đi?"

Yuuya nhìn biểu tình nghiêm túc của đối phương, sắc mặt có chút khẽ biến, "Cậu muốn đánh lại sao?"

Duỗi tay xoa mặt Yuuya, trong mắt Fuuto mang theo si mê cơ hồ không thể thấy "Không, tôi sao có thể bỏ được...... Ở trên người cậu lưu lại một dấu vết tôi sẽ đau lòng a......"

Yuuya lại có chút kinh hoảng, người này thập phần không bình thường a!

Cậu muốn lui về phía sau, lại bị một bàn tay gắt gao ôm, dán ở trong lòng ngực đối phương.

"Yuuya...... Cậu thật sự không phát hiện sao? Vì sao tôi luôn thích nhằm vào cậu?" Giờ khắc này, thanh âm của hắn không phải là thiếu niên ngây ngô, mà là mang theo ý nhị thành thục, rung động lòng người "Đó là bởi vì, Yuuya đối với tôi mà nói, là đặc biệt."

"Tôi thực thích cậu a......"

"Cậu đang nói dối." Yuuya không chút lưu tình vạch trần.

"Cái gì?"

"Cậu diễn thực tốt, nhưng lại không lừa được tôi." Yuuya cười nói, kỹ thuật diễn của người này đích xác không tồi, nhưng đùa dai ẩn sâu ở đáy mắt cũng quá rõ ràng.

Fuuto kinh ngạc bị đẩy ra, trong lòng ngực trống rỗng, hắn có chút thất thần, ở thời điểm Yuuya sắp đứng dậy lại đem người giữ chặt lần nữa.

"Xem ra kỹ thuật diễn của tôi đích xác không đủ tinh vi, bất quá, tôi nói lợi tức thì cậu cũng không thể lại đánh rớt như vậy." Lại lần nữa giương cao khóe miệng, trong mắt Fuuto tràn đầy nóng lòng muốn thử.

"Cái gì?"

Hơi thở của đối phương lại bao phủ xuống một lần nữa, Yuuya có chút khó chịu quay đầu đi, trong mắt hiện lên tức giận, người này đến tột cùng là muốn thế nào?

Bắt lấy tay thiếu niên, Fuuto hài hước cười "Tôi thật luyến tiếc đánh cậu, điểm này tôi không lừa cậu...... Bất quá, để cậu nếm một chút thống khổ tôi phải chịu hẳn là cũng không tồi đi......"

Cái gì? Không kịp phản ứng lại, Yuuya vừa muốn giãy giụa, phía dưới đã bị Fuuto phủ lên, ngay sau đó, chỗ kia bị người không hề có kỹ xảo mà xoa bóp.

"Ngô ——"

"Buông ra!" Nơi yếu hại bị bắt lấy, Yuuya căn bản là không thể động đậy, cậu trừng Fuuto, thống khổ nhẹ suyễn một tiếng, khó nhịn nhíu mày.

Động tác của đối phương lại một chút cũng không vì Yuuya kháng cự mà đình chỉ, hắn vẫn cong môi như cũ, không buông tha một tia biểu tình nào của Yuuya, trong mắt là sắc thái cuồn cuộn.

Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ vang, ngoài cửa truyền đến thanh âm của Ukyo "Fuuto, Yuuya, anh vào nhé?"

Fuuto cực độ bất mãn xuy một tiếng, thu hồi tay, nhìn Yuuya, sắc mặt hiện lên vẻ không vui.

"Làm sao vậy?" Ukyo mở cửa tiến vào có chút khó hiểu nhìn không khí quỷ dị này, Fuuto ôm ngực, mắt mang theo bất mãn.

Yuuya ngồi ở một bên, rũ đầu, làm người thấy không rõ biểu tình.

Masaomi theo sát sau đó, vừa đi vào liền nói với Fuuto "Fuuto, em ổn hơn chưa? Anh ngày hôm qua đã thỉnh giáo bác sĩ trong phương diện này."

Masaomi tạm dừng sau một lúc lâu, tiếp theo sắc mặt ửng đỏ nói "Ông ấy nói, mấy ngày nay em tốt nhất không thể làm cái kia...... Cái kia......"

Fuuto đột nhiên mang theo ý cười ác, nhìn Yuuya, hỏi "Không thể cái gì? Anh Masaomi nói chẳng lẽ là tự sướng?"

Bác sĩ Masaomi luôn luôn ôn nhu săn sóc, chưa từng nói qua lời không tiết tháo như vậy, lập tức đỏ mặt, đối với em trai thập phần ngượng ngùng, "Em minh bạch liền ổn......"

Yuuya đột nhiên cứng người lại, mím môi, ý nghĩ đem Fuuto băm vằm đều có.

Truyện convert hay : Độc Y Mẫu Thân Manh Bảo Bảo
Chương Trước/98Chương Sau

Theo Dõi