Chương Trước/98Chương Sau

[Brothers Conflict] Trái Phải Đều Bị Vây Quanh Bởi Nam Nhân

Chương 80

Tamako theo thường lệ đến thu thập biệt thự vào sáng sớm, nhưng hôm nay cùng ngày thường không giống nhau, ngày này, trong nhà chính là có vài thiếu gia a!

Trừ bỏ thiếu gia còn có một tiểu cô nương, nhớ tới khuôn mặt thanh tú đáng yêu của Ema, Tamako liền nhịn không được cảm thán thanh xuân a!

"Dì Tamako?"

"Ai nha, đây không phải là tiểu thư Ema sao, ngài thức dậy thật sớm nha!"

Ema có chút ngượng ngùng cúi đầu "Dì Tamako, dì kêu con Ema là được, con tương đối quen cái này."

"Này sao được!" Trên mặt Tamako tràn đầy biểu tình không tán đồng, bà là người cũ kỹ, tuy rằng bà không phải là người hầu nhà Asahina, nhưng đây là một loại tôn xưng, cũng không phải kêu thiếu gia tiểu thư liền hạ thấp thân phận của mình, chỉ là bà hiện giờ đang làm thuê cho người khác, nên lễ tiết đây là cần thiết có.

"Đây là dì Tamako kiên trì, em gái đừng làm dì khó xử." Kaname mặt mang tươi cười đi từ trên lầu xuống, "Con nói đúng không? Dì Tamako?"

Toàn thân nam nhân này tựa hồ dùng không xong pheromone, Tamako bị nhìn đến mức mặt già đỏ lên, cảm thán nói, "Đúng vậy, thiếu gia Kaname vẫn soái khí a, đi ra ngoài cũng không biết sẽ mê đảo bao nhiêu thiếu nữ!"

"Dì Tamako mới đúng, hôm nay khí sắc dì tốt như vậy, chẳng lẽ là gặp chuyện tốt sao? Nếu là thật, con thật ra rất hy vọng dì phân một chút vận may cho con......"

"Có vận may gì đâu, nói đến cùng còn không phải là một ít việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi, sao có thể so với thiếu gia Kaname."

Kaname nhẹ nhàng cười, dắt tay Ema, "Tới đây, em gái, chúng ta đi dùng bữa sáng đi, tin tưởng anh, tay nghề dì Tamako tuyệt đối tốt, em nhất định sẽ yêu thích."

Tamako bị khen đến tâm hoa nộ phóng, mặt đầy vui mừng không che giấy được "Đâu có tốt như vậy, các vị có thể thích không còn gì tốt hơn. Nhưng thiếu gia Masaomi và thiếu gia Ukyo sáng sớm đã đi ra ngoài rồi, cơm sáng còn chưa ăn, cũng không biết hiện tại ở nơi nào?"

Kaname theo bản năng tạm dừng, tiếp theo chặt đứt lo lắng của Tamako "Dì đừng lo lắng, anh Masaomi và anh Ukyo không cần người lo lắng đâu, con thật ra lại tương đối lo lắng......"

Bước chân dừng một chút, trên mặt Ema có cái gì đó chợt lóe qua, cô cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không thể nói rõ, "Kaname-san, Masaomi-san là đi đón Yuuya trở về sao?"

"Ân." Rõ ràng là không muốn tiếp tục đề tài này, Kaname nói sang chuyện khác "Nói thật, em gái, nếu không nhanh đi ăn cơm sáng, chờ đến lúc bọn Tsubaki xuống, đến lúc đó chính là phải đoạt a."

"Này này!" Tsubaki vừa ngáp vừa đi xuống lầu, không vui nói "Sáng sớm liền nói bậy người ta, anh Kaname thực không phúc hậu nha, em đâu giống loại người này!"

"Chẳng lẽ không phải sao? Là ai lúc trước ăn đồ ăn vặt trân quý của Yusuke?"

"Này! Anh Kaname! Đây là chuyện từ lúc nào rồi mà còn lấy ra nói! Hơn nữa cũng đã nói khi đó em căn bản không biết đó là của Yusuke, em tưởng là của Azusa!" Tsubaki nỗ lực biện giải, nhìn thoáng qua Ema, sợ ấn tượng về mình ở trong lòng em gái giảm xuống.

"Đừng lôi đến trên người em." Azusa đi ở đằng sau, nghe được chiến hỏa chuyển tới trên người mình liền nhanh chóng quét sạch.

"Azusa, sao em lại có thể như vậy, thật không có tình anh em a ~" mỗi lần nhìn em trai song sinh của mình, Tsubaki liền sẽ một giây hóa thân thành gấu túi, thích treo ở trên người đối phương, phảng phất như không xương mà làm nũng.

"Đừng náo loạn." Bị trọng lượng trên người làm nhoáng lên, Azusa ổn định thân thể, đi đến nhà ăn, không quên hô với Ema, "Ema, đi ăn cơm nào."

"Vâng ạ." Bị điểm danh Ema đi lên trước một bước, nở một nụ cười với Kaname ở bên cạnh "Kaname-san cũng đi thôi, bỏ bữa sáng không tốt đâu ạ."

Kaname ngẩn ra, nhìn Hội Ma, có chút xuất thần, nụ cười ấm áp của thiếu nữ phảng phất như có thể hoá tan hết thảy băng hàn, hắn lẩm bẩm nói "Khó trách......"

Ema nghi hoặc "Cái gì?"

"Không, không có gì......"

Khó trách, Yuuya cự tuyệt người ngoài ngàn dặm cũng sẽ nguyện ý đối với Ema lộ ra tươi cười không hề phòng bị, không phải là không có nguyên nhân.

Tười cười như vậy, như hơi thở có chứa độ ấm, đích xác không phải tất cả mọi người đều kháng cự.

Kaname bỗng nhiên ý thức được, có lẽ hắn từ lúc bắt đầu liền sai rồi, hắn ngay từ đầu liền dùng sai phương pháp rồi, đối với Yuuya như vậy, cường ngạnh là tuyệt đối vô dụng, suy nghĩ một chút, Yuuya ở chung không tồi với Ema, Ukyo và Masaomi......

Kaname trong nháy mắt suy nghĩ thông thuận, nguyên lai thế công nhu tình mới là hoàn mỹ nhất.

Hắn tưởng tượng như vậy, khí thế toàn thân liền thay đổi, những cái liên quan đến hormone như ẩn như hiện đều theo bản năng thu liễm.

Ema có chút kinh ngạc, cảm giác trong nháy mắt Kaname đã thay đổi, lại giống như cái gì cũng chưa biến đổi, Kaname nhận thấy ánh mắt cô, cười ôn hòa "Làm sao vậy?"

"Không, không có gì." Ema có chút đỏ mặt, lắc đầu.

Thời điểm Yuuya trở lại biệt thự, bọn Ema sớm đã giải quyết cơm sáng, ngồi ở đình viện phơi nắng.

Cậu che lại cái bụng trống trơn, bỏ Masaomi Ukyo và tàn nhân Fuuto ở phía sau, chạy vào làm nũng với Ema.

Mà Tamako ở một bên vừa thấy bộ dáng vị thiếu gia này chớp mắt, trong nháy mắt tình thương của mẹ liền bùng nổ, lập tức chuẩn bị một chén cháo gạo kê nóng hầm hập, hận không thể lập tức nhét vào trong thân thể gầy yếu kia, đem người dưỡng đến trắng trẻo mập mạp.

Masaomi và Ukyo không ăn sáng liền ra cửa, hiện tại cũng có chút không dễ chịu, chưa kịp cùng các anh em nói thêm cái gì, cũng ngồi xuống bắt đầu lấp đầy dạ dày.

Qua ba phút, Masaomi ngẩng đầu, trong miệng còn tắc một ngụm đồ ăn "Di, chúng ta có phải là đã quên cái gì đó không?"

Ukyo uống một ngụm sữa bò, cũng đồng dạng nghi hoặc "Hình như là đã quên cái gì đó."

Ema cầm khăn giấy, xoa xoa sữa bò bên miệng Yuuya "Ăn từ từ, em rất đói bụng sao?"

Lắc đầu, lại cắn một miếng bánh mì, Yuuya phồng mặt vừa động vừa động, thoạt nhìn rất giống một con sóc con, làm Kaname nhịn không được cười nói "Sóc con kia không ở đây, bất quá tiểu Yuuya so với sóc con còn đáng yêu hơn......"

Ema cũng cười, "Yuuya có đôi khi thật sự rất giống Juli, lần này quên đem Juli tới đây, trở về nó nhất định tức điên rồi."

Tsubaki có chút xúc động nhỏ giọng nói "May mắn không mang đến......"

Du lịch tốt đẹp như vậy, nếu dẫn sóc con tới, kia không phải là thực phá hư không khí sao?

Masaomi nhíu mày tự hỏi "Hình như thật sự là quên mất cái gì đó?"

Ukyo gật đầu "Là cái gì a?"

Một chiếc xe dừng ở trước cổng lớn biệt thự, có một người chậm rãi mở cửa xe, chậm rãi đi ra, sắc mặt tức giận đến xanh mét, "Đáng giận! Các anh đều đem em quên mất a!!"

-------------

Sáng sớm, một mảnh ánh mặt trời, thời điểm chiếu vào người làm cả người đều ấm áp.

Yuuya đã rời giường từ sớm, vị trí nơi này thập phần tốt, vừa mở cửa sổ phòng ra, đưa mắt nhìn quanh, là một tảng lớn cảnh sắc tươi mát, nơi xa là núi rừng, gần gần là vườn hoa làm người vui vẻ thoải mái.

Buổi chiều phải rời đi nơi này rồi, thi đại học sắp tới, Ema cũng không thể ở đây lâu, thu hết cảnh sắc vào đáy mắt, Yuuya còn có chút luyến tiếc.

Nơi này thực yên ắng, ở lâu làm người thực thoải mái.

Chất lượng giấc ngủ của cậu mấy ngày nay cũng thẳng tắp bay lên, ngay cả ác mộng vẫn luôn làm cậu bối rối cũng ngoài ý muốn không xảy ra.

Thu thập phòng một chút, Yuuya liền đi xuống lầu, đi vào sân, lúc này ngoài sân phủ kín một tầng ánh nắng ấm áp, mỗi lần ở chỗ này đều làm người thả lỏng, từ chỗ ngoặt đi ra, cậu liền thấy Fuuto đứng ở trong sân.

Đối phương cũng không phát hiện cậu, giờ phút này hắn hơi hơi cúi người, trước mặt đúng là vườn hoa, một tảng lớn đủ loại hoa vây quanh nở rộ, sắc thái nùng liệt một tầng lại một tầng, ngẫu nhiên còn có một ít nụ hoa thanh nhã điểm xuyết ở góc, tôn lẫn nhau, chủ yếu và thứ yếu rõ ràng.

Tóc mái của hắn bị mấy cái kẹp cố định ở bên trái, vài sợi tóc hồng nhạt nghịch ngợm dừng ở trên trán, lông mày dài mảnh, mang theo chút sắc bén và trương dương, mà ánh mắt hắn lại ngoài ý muốn nhu hòa, quái đản ngày thường trong nháy mắt đều biến mất không thấy, khóe môi cũng không có độ cung sắc bén thường thấy.

Cả người Fuuto phảng phất như bị mài giũa đến nhu hòa, dưới ánh nắng chiếu xuống, tựa hồ lóng lánh ngày thường cũng không gặp quang mang, hắn hơi hơi khom lưng, cúc áo sơ mi trước ngực không cài rộng mở, lộ ra cổ và xương quai xanh, có vài tia gợi cảm.

Không thể không thừa nhận, thiếu niên trước mặt có một dung nhan so với hoa còn xinh đẹp hơn.

Không biết có phải bởi vì thân là thần tượng, Fuuto đối với trang điểm thập phần để bụng, cho dù là đóng cửa không ra khỏi nhà, hắn vẫn ăn mặc thập phần thời thượng, không giống những người khác tùy tiện mặc vào một bộ đồ ở nhà.

Xứng với khuôn mặt tuấn mỹ kia, thật là có tư cách làm thần tượng nhân khí, cũng khó trách có nhiều fans như vậy.

Yuuya nhìn một lúc lâu, có chút tiếc nuối vì địa phương này bị chiếm cứ, cậu vừa tính toán rời đi, liền nghe được thanh âm đối phương truyền đến, thanh âm kia thế nhưng lại ngoài ý muốn mang theo một tia yếu ớt.

"Đừng đi......"

Truyện convert hay : Trọng Sinh Chi Đô Thị Tiên Đế
Chương Trước/98Chương Sau

Theo Dõi