Chương Trước/61Chương Sau

Chờ Ngày Mưa Rơi

Chương 8: Hắn là ai?

Con người này đúng thật là khó nắm bắt…..

Hôm nay Thiên Thy đi làm về trễ hơn mọi hôm, tự nhiên lại chẳng muốn về nhà nữa, cứ muốn bước đi, đi mãi mà không có nơi dừng chân….

Khi nhớ lại chuyện mình đã đâm cho tên đểu kia một vố đau bỗng dưng Thiên Thy cảm thấy vui vui, khuôn miệng trái tim hé một nụ cười thoả mãn khi khuôn mặt cứng đờ của kẻ sát gái hiện về. Cô là thế, chỉ cần người nào đó đụng đến cô thì cô sẽ chẳng bao giờ để yên cho mà sẽ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần thứ mà kẻ đó gieo cho cô, để họ biết rằng mình mới vừa đụng vô một con người vô cùng nguy hiểm đấy. Thiên Thy ư “ sắc đẹp có hạn mà thủ đoạn có thừa” ^^ Đó là câu thành ngữ nói lên tất cả con người cô. Sẽ chẳng ai trên thế gian này bắt nạt được cô cả.

Nhưng cái cảm xúc vui vui ấy sẽ hoàn hảo hơn nếu như cô không bị ám ảnh bởi đôi mắt kia. Từ trước đến giờ,cô vốn là người không màng đến những xúc cảm của chính mình, lúc nào cũng chôn vùi nó vào tận đáy lòng, vậy mà ngày hôm nay cái tên đó lại mang đến cho cô quá nhiều cảm xúc trong một buổi tối như thế.

Đầu tiên là cái cảm giác tủi tủi khi nghe hắn chơi đàn, sau đó tự nhiên lại cảm thấy một chút gì đó gọi là thất vọng khi biết hắn là một tên playboy, hạng người mà cô ghét nhất. Nhưng cảm xúc rõ ràng nhất chính là cảm giác run sợ lúc anh ta nhìn cô bằng đôi mắt chứa tia lửa… cái đôi mắt chứa đựng sự tức giận và còn một điều gì đó nữa mà cô nghĩ mãi không ra lúc nhìn vào nó.

Nực cười, từ trước đến giờ Thiên Thy đây chưa từng sợ điều gì, kể cả cái chết khi nhiều lần đánh nhau với bọn du côn, hay máu chảy ra ròng ròng từ trong cơ thể vậy mà hôm nay lại bị đôi mắt kia làm cho sợ hãi. Rốt cuộc hắn là ai mà khiến cô sợ chỉ bằng một ánh nhìn chứ. Càng nghĩ thì càng tức mà càng tức thì lại càng mệt mỏi………..

- Chị ơi, mua giúp em tờ báo với – tiếng nói lanh lảnh của cậu bé bán báo rong khiến Thiên Thy giật mình….

- Ừm vậy em bán cho chị hết số báo còn lại nhé! – cô nhóc cúi xuống mỉm cười với bé trai.

- Thật hả chị? Chị mua hết báo cho em sao?

- Ừ

- Em cám ơn chị. Vui quá hôm nay được về sớm với mẹ rồi… - tiếng reo cười của cậu bé khiến Thiên Thy cảm thấy não lòng…

- Em về cẩn thẩn nhé, trời tối lắm rồi đấy – Thiên Thy vừa nói vừa đưa tay đón lấy trồng báo sau khi đã trả tiền cho cậu em..

- Dạ, em đi quen rồi, không sao đâu, có hôm em còn về trễ hơn bây giờ nhiều, em chào chị. – tiếng nói hân hoan của đứa trẻ khiến Thiên Thy cảm thấy vui lây… trên đời này vẫn còn có rất nhiều người bất hạnh nhưng họ lúc nào cũng có nụ cười trên môi…

Ngẫm nghĩ cô còn thua cả một đứa trẻ bán báo, vì bây giờ em ấy về nhà còn có mẹ ôm ấp, còn cô thì chẳng có ai cả…….

Đặt trồng báo lên chiếc bàn học, Thiên Thy mệt mỏi xem qua một vài trang, đa số là những tin tức thời sự, lâu lâu lại có tờ quảng cáo…. Bỗng Thiên Thy giật mình khi lật đến tờ cuối cùng của sấp báo. Đó là tờ quảng cáo thời trang. Một khuôn mặt mà cách đây vài tiếng đã kề sát vào mặt cô, nhưng ánh mắt không còn chứa tia lửa nữa mà thay vào đó là đôi mắt vui tươi ánh lên tia nhìn thân thiện. Khoác lên mình một bộ cánh năng động, anh đang tạo dáng cùng với cô người mẫu teen nào đấy. Khuôn mặt điển trai nay lại càng thu hút hơn với nụ cười toả nắng. Bên góc trái tờ báo có ghi một số thông tin như là tên nhà thiết kế, tên bộ sưu tập và tên người mẫu… Và dòng chữ khiến Thiên Thy chú ý nhất đó chính là:

Model: Jonh

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Gió hiu hiu vờn qua các dãy lầu, đùa vui trên các tán lá, làm cho đám học trò ngồi trong lớp thật khó để tập trung vào bài giảng. Những cơn gió thoang thoảng kia hoà vào những lời giảng đều đều của giáo viên như một con ác quỷ cứ kéo đôi mắt của bọn học sinh quậy phá xuống.

Chẳng chống cự như những người khác Thiên Thy gục hẳn đầu xuống bàn ngủ một giấc ngon lành, mặc kệ cho thầy chủ nhiệm cứ thao thao bất tuyệt trên bục giảng.

TÙNG TÙNG TÙNG

Đó là cái tiếng mà ai cũng mong đợi trong lúc này. Cuối cùng thì cũng được giải thoát khỏi cái không khí ảm đảm. Những tiếng hò reo nổi dậy trong khắp căn phòng 12A3, khiến Thiên Thy giật mình. Cô vươn hai tay với điệu bộ ngái ngủ. Đánh được một giấc say như thế thật là thoải mái.

- Này! Cậu là heo à? Ngủ hết tiết học như thế!! – Lại là cái tên trai ngồi đầu bàn, sao hắn lúc nào cũng muốn kiếm chuyện với Thiên Thy thế không biết.!

- Bộ chỉ có heo mới biết ngủ à. Tui buồn ngủ thì ngủ thôi, chuyện bình thường mà. Hay cậu chưa thấy người ngủ bao giờ?? – cùng với giọng điệu còn chưa tỉnh ngủ,Thiên Thy trưng ra bộ mặt ngạc nhiên đến ngây thơ nhìn cậu bạn cùng lớp…..

- Mặc kệ Quân đi Thy! Tụi mình đi xuống canteen thôi, sáng giờ cậu với tớ có ăn uống gì đâu. – tiếng Trúc Anh rủ Thiên Thy, trông cô nàng có vẻ đói thật vì khuôn mặt đang phụng phịu tay xoa xoa cái bụng móp mép của mình.

- Ừ, được đó, tớ cũng đang đói đây……

- Ê cho tui đi với – anh bạn tên Quân nói với theo khi hai cô nàng đang đi đến hành lang, cậu ta cũng chỉ mới vừa hết đơ trước lời cãi bướng của Thiên Thy

Canteen của Hernman rất rộng, ở đây có tất cả những món ăn mà tuổi học trò yêu thích, từ những chiếc bánh cupcake đến những bọc bánh tráng trộn, có thể nói ở đây không phân biệt tầng lớp thượng lưu hay hạ lưu. Nếu bạn là một tiểu thư, bạn vẫn có thể cầm bọc bánh tráng trộn ăn thoải mái mà chẳng có ai dị nghị hoặc ý kiến gì. Còn nếu bạn là một con nhà bình thường nhưng bữa sáng của bạn là pizza thì cũng chẳng có ai để ý. Tất nhiên đó không phải là những con người vô cảm, nhưng bởi vì họ được sống trong một môi trường giáo dục rất tốt, mà ở đây sự bình đẳng được tôn lên hàng đầu. Đó là lý do Hernman được đánh giá rất cao trong mắt phụ huynh cũng như các trường khác.

Vừa bước xuống canteen Thiên Thy đã chọn cho mình một chiếc bánh cupcake vị chocolate, đó là món khoái khẩu của cô, không chỉ có vị chocolate miễn là cupcake thì cô bé đều thích hết. Cùng với một hộp sữa đậu nành soya. Một bữa ăn có thể coi là khá đơn giản so với những người khác…

Trúc Anh và Quân cũng đã chọn được món cho mình được một món ăn riêng, cả ba đi đến chiếc bàn cạnh cửa sổ để dễ hóng mát….

- Này cậu nghe tin gì chưa? Jonh sắp giải nghệ rồi đấy… - Tiếng các cô bạn ngồi bàn kế bên bàn tán

- Ừ, không biết tại sao lại giải nghệ thế nhỉ, một hotboy đang lên thế mà, tiếc thật…

- Hình như là để tiếp nối việc kinh doanh của gia đình đấy…

- Tiếc thật, đẹp trai thế kia mà..

- Các cậu đang nói ai thế? Trúc Anh quay sang tụ tập với các cô nàng. Tính Trúc Anh vốn bà tám mà lại nghe thêm trai đẹp nên chẳng thể không quan tâm được ^^

- Ừ thì chuyện Jonh giải nghệ ấy, anh ấy không còn làm người mẫu nữa, này cậu đọc đi

Một trong những cô bạn kia tỏ ra vẻ tiếc nuối, đưa cho Trúc Anh tờ báo giải trí. Cô bé cũng ít quan tâm đến những vấn đề này nên cũng chẳng biết anh chàng Jonh gì đó là ai. Nhưng khi nhận tờ báo từ tay cô bạn. Khuôn mặt Trúc Anh bỗng biến dạng hẳn

- Thiên Thy, đây chẳng phải là người hôm bữa chơi đàn ở quán mình đó sao???

- Ừ - Cắn một mẩu bánh cupcake Thiên Thy cũng chỉ đáp lại hờ hững, chuyện hắn ta là người mẫu cô cũng đã biết được vài bữa nay, chẳng trách gì hắn là một playboy.

- Sao? Cậu nói ai chơi đàn? Ở đâu? – những cô bạn bàn kế bên bây giờ đã qua hết bàn của Thiên Thy ngồi

- Ừ thì cái anh này nè, hôm bữa tớ thấy ảnh chơi đàn ở quán Ciao, quán cá phê mà tụi tớ đang làm á.- Trúc Anh ngây thơ trả lời, khuôn mặt vẫn chưa hết vẻ ngạc nhiên…

- Ờ ha! Jonh là một hotboy của nhạc viện Thành phố mà nhỉ, anh ấy chơi đàn hay lắm phải không??

- Ừ, rất hay…- mắt Trúc Anh long lanh khi nhớ đến chàng trai tài hoa say sưa bên phím đàn

- Ôi! Các cậu sướng quá cơ, được thấy anh ấy tận mắt lại còn được nghe anh ấy đàn nữa…....

Trong khi các cô nàng đang bàn tán xôn xao về cái tên chết bằm kia thì Thiên Thy vẫn lẳng lặng xơi hết chiếc bánh cupcake và hộp Soya…. Tờ báo với nhan đề là một câu hỏi “ Jonh sẽ tạm biệt làng giải trí?” cùng với tấm hình của anh thu hút Thiên Thy. Cô nhẹ nhàng lấy tờ báo nằm trong tay Trúc Anh trong khi cô nàng đang bận tán gẫu say sưa với các bạn cùng sở thích…..

JONH SẼ TẠM BIỆT LÀNG GIẢI TRÍ?

Xuất thân từ một gia đình danh giá, và đang theo học tại nhạc viện Thành phố, Với dáng người chuẩn và khuôn mặt điển trai,Jonh đã khiến không ít các fan nữ nghiêng ngả khi chấp nhận làm người mẫu đại diện cho công ty thời trang Fashion day. Trong thời gian qua, danh tiếng của anh không ngừng vang xa.Các bạn fan không chỉ hâm mộ anh vì nét điển trai trời cho này mà còn hâm mộ tài năng của Jonh. Là một sinh viên nhạc viện loại giỏi, Jonh chơi đàn piano cực đỉnh và đôi khi còn tự sáng tác ra các ca khúc rất trữ tình, với chất giọng trầm ấm đây sẽ là một ca sĩ rất có triển vọng nếu đi theo con đường âm nhạc.

Nhưng gần đây Jonh đang khiến dư luận xôn xao khi công bố mình sẽ rút lui khỏi làng giải trí, lúc mà tên tuổi của anh đang lên như diều gặp gió… Cũng có nguồn tin cho hay Jonh rút lui khỏi làng giải trí là do phải tiếp quản việc kinh hoanh của gia đình.

Nhưng tất cả chỉ là sự phỏng đoán, chúng tôi sẽ sớm liên lạc với Jonh để tìm hiểu thêm thông tin.

Gấp tờ báo lại Thiên Thy hút hết ly trà sữa vị anh đào của Trúc Anh,Cô nàng vẫn say sưa huyên thuyên với mấy người bạn về những hotboy khác. Không ngờ hắn ta là người nổi tiếng như thế, mà cô lại chẳng hề hay biết gì…. Đợi đến khi người ta rút lui rồi cô mới biết tới sự tồn tại này

Gia đình khá giả, được dân chúng săn lùng, vậy thì cớ gì cái đêm trời mưa đó anh ta lại bị bọn du côn đánh cho tơi tả như thế???? Hơn nữa, anh ta lại là người của công chúng vậy mà tại sao không có bất kì phóng viên nào ngửi được mùi máu của hắn vào đêm đó?Và rồi tại sao hắn lại biết nhà mà cõng cô về đến tận nơi kia chứ?

Con người này đúng thật là khó nắm bắt…..

- Cậu cũng quan tâm tới những chuyện này sao Thiên Thy??? – câu hỏi của Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, trông khuôn mặt của cậu bạn có vẻ hơi ngạc nhiên…

- À không, tớ chỉ đọc cho đỡ chán thôi. Tớ về lớp trước đây.

Truyện convert hay : Tà Vương Truy Thê
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi