Saved Font

Trước/190Sau

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng Tài

Chương 152

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Nhưng mà chờ đến lúc bảy giờ rưỡi, Cố Niệm Niệm cũng không ra ngoài.

Hôm nay Cố Niệm Niệm phải đi học, bình thường lúc này hẳn đã thức dậy.

Ôn Đình Vực gọi dì Lý tới, dì Lý liền đem lời nói hôm qua của Cố Niệm Niệm truyền đạt lại cho Ôn Đình Vực.

“Có tiểu thư đã sớm đi rồi, cô ấy nói có việc gì đó.” Nói xong dì Lý mở tủ lạnh ra: “Tôi làm cho Cố tiểu thư bữa sáng, có lẽ cô ấy đều mang đi.”&p Nhưng mà đồ ăn trong tủ lạnh một chút cũng không động đến, cả người dì Lý sửng sốt.

“Có lẽ là đi vội quá nên Có tiểu thư không mang theo.” Dì Lý sờ sờ đầu nói.

Bà cả đời làm hạ nhân, có rất nhiều chuyện sẽ không nghĩ sâu.

Nhưng Ôn Đình Vực lại phát hiện không đúng, một loại dự cảm bắt thường dâng lên trong lòng anh.

Ôn Đình Vực lập tức gọi điện thoại cho trợ thủ Tô Bạch, bảo anh đi điều tra Cố Niệm Niệm lúc này có phải đang ở A đại hay không.

Tô Bạch rất nhanh gọi lại, anh nói cho Ôn Đình Vực, Cố Niệm Niệm không ở A đại, hơn nữa hôm qua ở trường học bị cảnh sát bắt đi.

Đôi mắt Ôn Đình Vực bừng lên ngọn lửa.

Cố Niệm Niệm bị cảnh sát bắt đi, chuyện lớn như vậy mà anh cũng không biết.

Ôn Đình Vực lập tức vội vàng đi ra khỏi chung cư, anh dùng tốc độ nhanh nhất lái xe tới cục cảnh sát, hơn nữa phân phó Tô Bạch lát nữa đem máy thứ lại đây.

Lúc này cảnh sát đi vào phòng giam giữ Cố Niệm Niệm cùng Tô Hựu Thiền.

Cảnh sát là đến đưa Tô Hựu Thiến đi, bọn họ còng tay cô lại.

Lúc mang cô đi hai người đó nói chuyện phiếm: “Giết chết chồng mình, có lẽ phải phán tử hình.”&p Trên mặt Tô Hựu Thiền không có nửa điểm gợn sóng.

Giết người thì đền mạng đã ở trong dự kiến của cô, con trai đã chết, không có gì phải sống nữa.

Mà Cố Niệm Niệm ở một bên lại cứng đờ người.

Tử hình! Phán tử hình!

Cô vọt tới trước mặt Tô Hựu Thiền: “Các người không thể mang chị ấy đi, dựa vào cái gì mà phán chị ấy tử hình!”&p “Cái này cô nói không tính, tòa án phán quyết mới tính, tránh ra.” Cảnh sát vô cùng không kiên nhẫn nói.

Trong lòng Có Niệm Nệm bỗng nhiên dâng lên sợ hãi.

Cô sợ một khia Tô Hựu Thiến bị mang đi liền không về được nữa.

Tuy cô chỉ ngây người cùng Tô Hựu Thiến một đêm, nhưng cô lại đồng tình cô gái này, cô không muốn cô ấy bị phán tử hình.

Huống chỉ nam nhân kia vốn dĩ chính là chét chưa hết tội!

“Không được, các người không thể mang chị ấy đi, không được mang đi.” Sợ hãi nói không nên lời bao phủ Cố Niệm Niệm, cô liều mạng lôi kéo tay Tô Hựu Thiền, không để cô bị cảnh sát mang đi.

“Này cô muốn làm cái gì, gây cản trở công vụ sao?” Một cảnh sát hùng hổ nhìn Cố Niệm Niệm, một tư thế muốn đánh cô.

“Công dân bình thường phát biểu ngôn luận chẳng lẽ cũng là gây trở ngại công vụ sao?” Một thanh âm thanh lãnh đột nhiên vang lên.

Hô hắp Cố Niệm Niệm nhát thời dừng lại.

Ôn Đình Vực nhìn anh ta một cái, tuy chỉ là tùy tiện liếc mắt một cái, nhưng ánh mắt kia xác thực mang theo lực uy hiếp thật lớn.

“Gọi cục trưởng của các người đến gặp tôi.”&pHai cảnh sát nháy mắt sửng sót.

Người này nói để cục trưởng tới gặp anh, mà không phải anh đi tìm cục trưởng, có thể thấy địa vị người này khẳng định bất phàm.

Trước/190Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Môn Trưởng Tẩu Có Không Gian