Chương Trước/157Chương Sau

Cung - Mê Tâm Ký

Quyển 1 - Chương 6

Quyển 1 –

Mây cuộn ánh ban mai, trái tim bé nhỏ xoay tròn (*)

(*) Tiêu đề là một cách chơi chữ của tác giả, nguyên văn là “Vân nhiễu hi vi tâm bách chuyển”, có tên của Vân Hi và Phi Tâm

Uông Thành Hải trong tay đã dâng lên một bộ cung phục, cúi người với Vân Hi: “Hoàng thượng, nô tài đã đến Phục Cục một chuyến, lĩnh bộ cung y về rồi.”

Cô nghe xong, sợ hết vía. Uông Thành Hải từ nhỏ đã cùng trưởng thành với hoàng thượng, là tâm phúc của hoàng thượng. Nay đã chấp trưởng chức tổng quản đại thái giám. Giờ đây hắn làm như vậy, không phải là ngu ngốc không động não thì là có ý muốn cô chết.

Nơi ở hoàng thượng chắc chắn sẽ không lưu lại đồ của phụ nữ, dù rằng có tin đồn Uyển Tần cùng vào cùng ra với người, cô cũng biết chắc hoàng thượng sẽ không mang cả đồ đạc cô ta sang đây cùng sống với người. Nhưng cung nữ hầu hạ hoàng thượng thì có, tùy tiện đưa một bộ cho cô trốn ra là được, có thể trốn được lúc nào hay lúc đó, còn hơn là như bây giờ, lĩnh đồ từ Phục Cục đều có ghi lại hết, tùy tiện lật mà xem, kiểu dáng, màu sắc sao có thể gạt được người ta. Chưởng sự của Phục Cục là thân tín thái hậu, hoàng thượng làm như vậy, thực chất là muốn lấy lòng thái hậu, để bà ấy tự lần ra dây mơ rễ má, túm lấy con hồ ly tinh đó ra. Tới lúc đó, hoàng thượng cũng giữ được thể diện, không phải người không bảo vệ, mà là người bảo vệ không nổi. Còn cô thì sao? Mất hết thể diện và lý lẽ, cái lý của cô đã sớm thành một nồi cháo nhừ, trước giờ cô đều ráng giữ thể diện, không phải giữ vì bản thân mình, mà là vì cả gia tộc. Chuyện này lan ra ngoài, nhà họ Lạc Chính của họ coi như bị hủy rồi.

Nếu đã như thế, thà rằng tự mình thỉnh tội với thái hậu, để thái hậu xử lý ngầm, mong sẽ vẹn toàn được thể diện cho cô. Cô cuộn chặt áo bào, vừa định ra ngoài, chợt nghe tiếng Vân Hi nói: “Coi như ngươi lanh lợi.” Tim Phi Tâm như đã chết thật sự rồi, quả thật y đã tính toán như vậy. Đột nhiên y lại nói tiếp: “Mang đến Lai m Cung, chiều tối hãy mang đi. Sau đó dặn Uyển Tần bảo cô ta sáng mai tới thỉnh an thái hậu sớm một chút!”

Đầu Phi Tâm bỗng dưng nổ tung lên, cô hoàn toàn bị y khiến cho choáng váng. Đưa đến Lai m Cung, đó là nơi ở của Uyển Tần! Rốt cục y muốn gì? Còn bảo Uyển Tần sang thỉnh an sớm? Thế có khác nào nói thẳng với thái hậu rằng Uyển Tần chính là người sai cung nữ quyến rũ hoàng thượng, chủ bộc cùng lấy lòng hoàng thượng! Y phục lĩnh từ Phục Cung là cung trang, nhưng đều là áo cung nữ mặc bình thường. Phi tần cao cấp sẽ lĩnh y phục từ Thượng Phục Cục, các cung tự lĩnh theo quy chế và nguyệt lệ của chủ nhân từng cung.

Lúc nãy y và Uyển Tần vẽ tranh dưới mái đình ở tâm hồ, ai nấy đều biết, chớp mắt thì y đã cùng người khác mây mưa trong rừng mẫu đơn,. Đường về của Uyển Tần thái hậu chắc chắn sẽ biết, đoán không nhầm giờ đây có lẽ bà ấy đang nghi ngờ người bên Uyển Tần, dù không là Uyển Tần cũng sẽ là nô tài của cô ta. Nô tài thì khó điều tra, cung phục đều như nhau, ra ra vào vào nhiều thế này, mỗi cung mỗi viện ít nhất cũng bốn, năm mươi người, nên dẫu hoàng thượng lập tức đưa về Khải Nguyên Điện thì cũng có thể lẻn chuồn về. Nhưng phục phẩm của cung nữ có hạn, xé nát một bộ thì phải nhận lại một bộ. Giờ Uông Thành Hải lĩnh một bộ về, sau đó lén đưa qua bên Uyển Tần. Ngày mai khi Uyển Tần thỉnh an, móc nối những điều này lại. Thái hậu nhất định sẽ cho rằng không cần điều tra cụ thể là ai, chỉ cần biết manh mối ngọn nguồn là đủ!

Những lời họ nói sau đó cô đã nghe không lọt tai, lòng cô đang rối bời. Chợt mắt cô hoa lại, một bóng người đã ngồi lại bên cạnh cô, cô giật mình la nhẹ. Lúc đó lòng cô đã rụng rời, làm sao còn quan tâm đến việc giả thần thái Tuệ Phi gì đó. Cặp mắt mở to kinh ngạc, như thể bộ dạng thỏ con bị giật mình sợ hãi.

“Món ân tình này, nàng có nhận không? ” Khóe môi Vân Hi khẽ cong lên, y đang cười với cô! Lần đầu tiên y cười với cô nhưng lại khiến cô hoảng sợ. Từ trước tới nay cô đã không nhìn thấu được y, nay càng không sao hiểu nổi. Lời này có đúng là đã được thốt ra từ miệng hoàng thượng không? Hoàng thượng mà lại đòi ân tình với phi tần à?

“Không nhận à? ” Y nhìn vào đôi mắt cô, nụ cười càng thêm bí hiểm.

“Hoàng thượng đưa bộ cung phục cũ của cung nữ cho thần thiếp, thần thiếp tin rằng có thể trốn ra ngoài. Thái hậu tìm không ra thì đành bỏ cuộc, cớ sao….” Cô bỗng cảm thấy mình nói nhiều rồi, nói nửa chừng bị khựng lại.

“Lấy hay không? ” Y chẳng màng đến lời nói của cô, hỏi tiếp.

“Thần thiếp đa tạ ân điển hoàng thượng. ” Cô hít một hơi thật sâu, kết tóc thành phu thê, ân ái mãi không đổi. Uyển Tần nghĩ như vậy, nhưng người đàn ông cười dịu dàng với cô ấy lại không nghĩ thế. Hiện giờ cô thậm chí còn hoài nghi, có thật là y thích Tuệ Phi đó hay không? Nổi đau thống thiết lúc ấy, phải chăng chỉ thể hiện cho người khác xem mà thôi?

“Ngày mai đến Thọ Xuân Cung cứu vớt đi, Uyển Tần nhất định sẽ nhớ ân điển này của nàng. Sau này cha cô ta cũng sẽ giúp ích cho nàng, nàng nói đúng không, Quý Phi? ” Đôi mắt y vẫn ánh lên một tia cười, nhưng đã khiến cô run rẩy lên. Y, biết tất cả.

Từ nhỏ y đã trưởng thành trong hoàng cung, tranh đấu cung đình y rõ hơn ai hết, y dần dà cũng vui sống với cái diệu ý bên trong. Đăng ngai trong thân phận thập nhất tử, ngoài sự phò trợ của thái hậu, cũng cần phải có tài năng của y. Hóa ra bấy lâu nay cô đã đánh giá thấp y rồi, y không có tâm, chỉ biết đấu, y mới là cao thủ cao thủ cao cao thủ. Thuận ý thái hậu, giao một người thái hậu muốn thấy nhất. Lâm trung lang sẽ hiểu, đừng tưởng đưa con gái vào thì có thể hô mưa gọi gió trên triều đường. Người mà hoàng thượng muốn dùng, nhất định phải chèn ép tới cùng, để sau đó hoàn toàn thuộc về y. Mục đích của y nhất định là thế, Lâm trung lang bây giờ quá nổi bật, không thích hợp làm chuyện lớn. Y rất tán thưởng cá tính của ông ta, nhưng khi hành sự thì chỉ cần con cờ, mà con cờ thì không cần phải có mũi nhọn, y cần phải mài nhẵn sự sắt bén của nó đi, để ông ta ngoan ngoãn vâng lời.

Hôm nay người tặng cô món ân tình to như vậy là muốn cô phải nhìn rõ mình nên đứng bên nào. Chủ hậu cung không phải thái hậu, không phải hoàng hậu, mà là y. Nội ngoại triều đường, bên trong ngoài triều, chỉ có y mà thôi! Cô đã hiểu rồi.

“Nàng phải cảm tạ trẫm thế nào? ” Y đưa tay sờ má cô, động tác dịu dàng này khiến cô nổi da gà. Cô nghĩ thật chẳng sai, bây giờ y đang đòi cô phải tỏ rõ lập trường. Cô muốn an cư trong cung là điều không thể, muốn bình yên lặng sóng bảo đảm địa vị của mình cũng không thể rồi.

“Mạng của thần thiếp, là của hoàng thượng.” Cô hơi co đầu gối lại, quỳ trên giường.

“Lần sau, cứ dùng hương này.” Y bất chợt sát đến gần, hít hà vùng cổ cô, “Giống hệt lần trước. “

Cô giật mình kinh ngạc, lần trước? Cô đột nhiên nhớ ra rồi. Mùng ba tháng rồi! Lần nào cô cũng nhớ kỹ, nhưng vì trước đó đắc tội với y, nên quên mất chuyện mùng ba tháng rồi. Đó chính là hôm trên ghế Quý Phi, hôm y đi hành cung!

“Là hương gì? ” Y đột nhiên bắt đầu mút lấy cổ cô, khiến cả người cô không ngừng run rẩy.

“Là, là Bạch Liên Tang Phù Dung.” Cô lắp ba lắp bắp, “Nếu, nếu hoàng thượng thích. Thần, thần thiếp….”

“Bạch Liên Tang Phù dung.” Y khe khẽ lặp lại, đưa tay túm lấy tay cô, giở lòng bàn tay cô ra, ở đó đã không còn rỉ máu, mà tụ lại thành vệt máu đậm, như chu sa trong lòng bàn tay.

Y xoa dịu lòng bàn tay cô một lát, ngước mắt xuống khẽ nói: “Lần sau nhớ dùng mùi hương này.” Cô choáng váng triệt để, hoàn toàn không thấu nổi y, càng không dám nhìn y.

“Ngay đến mùng ba mỗi tháng nàng cũng có thể quên, trẫm không biết tâm tư Quý Phi rốt cục dồn vào việc gì? ” Giọng y bỗng dưng buốt lạnh, vừa nóng vừa lạnh như thế khiến tim gan của cô sắp vụn nát. Lời này khiến cô nhớ đến lời thái hậu, tâm tư của cô đều dùng vào đâu nhỉ? Có lẽ trước giờ đúng là cô đã phớt lờ rồi. Có thể giúp cô giữ được địa vị, duy chỉ có hoàng thượng. Cô nhớ mà, nên cô mới mưu tính như thế nhằm lấy lòng hoàng thượng. Hai cung nữ lúc đó, dù mắng nhiếc cô, nhưng y cũng vẫn thu nạp đấy thôi. Uyển Tần hiện tại, chẳng phải y cũng rất thích sao?

“Thần thiếp biết tội.” Cô chậm rãi thốt ra mấy từ, sau đó chẳng nói được lời nào nữa. Người khác có thể cô còn đoán được, nhưng người này, cô hoàn toàn không đoán nổi.

“Trẫm cảm thấy nàng mặc áo màu xanh lam rất khó coi! ” Y đột nhiên lại thốt ra những câu khiến cô rối bời, khó coi? Màu sắc Tuệ Phi thích nhất à? Đúng rồi, y chẳng muốn nhìn thấy cô giả làm Tuệ Phi tí nào, vì cô không xứng. Y đã nhắc cô hết lần này sang lần khác, lần nào cũng lôi ra nói rất rõ ràng, chỉ tại cô ngốc nghếch, vẫn còn ôm mộng đẹp trở thành một hiền phi!

Thế nào cũng được, dẫu sao cô cũng chẳng có điều gì là thích và không thích, tất cả hứng thú, sở thích của cô đều vì lấy lòng người khác. Trước kia phải lấy lòng đại nương và phụ thân, nay phải lấy lòng hoàng thượng và thái hậu. Còn bản thân cô thì thế nào cũng được.

“Thần thiếp hiểu rồi. ” Cô cắn nhẹ môi, đáp một câu. Ánh mắt lạnh lùng của y nhìn về phía cô, hiểu? Nàng thật sự hiểu ra mới lạ! Cô im lặng một hồi, cảnh tượng lúc này khiến cô ngượng ngùng cực kỳ, huống hồ nơi này còn gây cho cô cảm giác rất không thoải mái. Toàn là hơi thở của y, mùi gỗ đàn dịu nhẹ, ngay cả chiếc áo bào trên người cũng khiến cô cảm giác khó thở. Nhưng cô lại không dám mở miệng bảo y sai người đến hầu hạ cô, thật sự không dám.

Cũng may là thái giám bên ngoài đã cứu cô! Tiền điện có quan chức cấp báo, thái giám không dám không truyền. Lúc đó y mới đứng lên để cung nữ vào thay xiêm y, nội sam của y cũng phải thay. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, lúc đó thật muốn xông ra ban thưởng vị quan đó! Đúng là đã cứu mạng cô.

Đấu tranh hậu cung cô không sợ, cầu thắng trong khe hở cô cũng không sợ. Cô sợ nhất chính là y! Cô thật sự chỉ muốn trở thành một quản gia mà thôi, giúp y xử lý tạp vụ trong cung. Việc gì cô cũng có thể sắp đặt thật tốt, sau đó đổi lại một lời tán thưởng của y. Tương kính như tân, giống đại nương và phụ thân, giống Hiền Phi của tiền triều và tiên đế!

Truyện convert hay : Tiên Đế Trở Về
Chương Trước/157Chương Sau

Theo Dõi