Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 103

Đồ chơi của tổng giám đốc –

Trong sảnh, mùi rượu khắp nơi, tiếng nói cười che giấu tâm trạng của từng người, duy nhất che dấu không ngừng, tràn ngập trên không trung, tức giận cứ dần dần tăng vọt – Kỷ Vĩ Thần mắt lạnh híp lại, không đếm xỉa cô gái xinh đẹp trong lòng đang quyến rũ khiêu khích, ánh mắt duy nhất chỉ chứa đựng khuôn mặt tươi cười, đứng cách hắn ba mét.

Hạ Cảnh Điềm thật không có ý cười trừ, bởi vì mới nhảy một phút đồng hồ nàng đã có ba lần dẫm lên chân Ngô Kiệt, bởi vì khẩn trương, bước chân càng loạn hơn, Ngô Kiệt chỉ là nhàn nhạt cười nhẹ, thấp giọng khích lệ nàng chớ khẩn trương, nhưng Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt sớm đã đỏ bừng, trên mặt thỉnh thoảng hiển hiện vài nụ cười trộm, trong lòng thầm mắng, thật sự là mất mặt chết.

Hạ Cảnh Điềm nếu đã kiên trì làm một việc gì, đánh chết nàng cũng không nhìn qua phía Kỷ Vĩ Thần, hờn dỗi cũng tốt, giận cũng được, tóm lại, đêm nay nàng thực sự tức giận, khi hắn ôm eo cô gái kia, nàng không khỏi cảm thấy có một cổ hờn dỗi xông lên đầu, giận mình cũng phải, giận hắn cũng được, tóm lại là cảm giác tức giận như vậy rõ ràng.

Nàng đối với Ngô Kiệt cười tươi như hoa, trong mắt người ngoài, hai người phối hợp thân mật, hơn nữa, lại nhỏ giọng lẩm bẩm nói chuyện với nhau, dường như ở đây chỉ có hai người bọn họ, Ngô Kiệt cao lớn phối hợp với Hạ Cảnh Điềm nhỏ nhắn xinh xắn, thật sự là thấy thế nào cũng rất tương xứng, đặc biệt, ngọn đèn quán bar ảm đạm, đem cặp môi Hạ Cảnh Điềm Thủy Thủy càng ánh lên đỏ mọng mê người vô cùng.

Dưới ánh đèn lờ mờ, ai cũng không biết Kỷ Vĩ Thần gần như bộc phát cảm xúc, tức giận tràn lên lông mi, cơ hồ che dấu dưới đôi mắt sâu, vốn hắn đã trở lại biệt thự, không biết lại phát ra thần kinh gì mới có thể tới chỗ như thế này tiêu khiển, nhìn thấy bộ dạng Hạ Cảnh Điềm phục tùng cười yếu ớt thì ánh mắt hắn càng lạnh lẽo, tay không chút do dự đẩy ra cô gái trong ngực, đi nhanh hướng cửa quán bar mà đi, cô gái kia sắc mặt cả kinh, gương mặt tuyệt mỹ lập tức biến sắc, cho là mình phạm vào cấm kỵ gì của hắn, nhưng là, một hồi nghĩ, cô thấy có phải chính mình đưa tay quá phận, sờ hướng về phía bụng dưới của hắn!

Ra cửa quán rượu, Kỷ Vĩ Thần trực tiếp ngồi lên xe, hung hăng đóng lại cửa, hắn bực bội vịn lấy bên trán, ánh mắt hiện đầy khó chịu, trong đầu, vài hình ảnh thoáng qua đều là hình ảnh Hạ Cảnh Điềm cùng Ngô Kiệt ôm nhau cười vui vẻ, chết tiệt, nàng dám ở trước mặt hắn hấp dẫn đàn ông khác? Chẳng lẽ nàng cũng không biết giả bộ đứng đắn một chút sao? Chẳng lẽ nàng cứ như vậy muốn lấy lòng người đàn ông kia sao? Nghĩ xong, Kỷ Vĩ Thần ngăn không được đáy lòng bốc hỏa, thực sự không phải là cô gái này đối với hắn quan trọng, mà là, tóm lại, hắn chính là chán ghét thấy nàng cùng đàn ông khác cùng một chỗ, ít nhất đến bây giờ nàng vẫn còn trong thân phận tình nhân của hắn.

Kỷ Vĩ Thần xe chậm rãi lái vào đêm tối, còn chưa đi bao xa, chỉ thấy bầu trời phát quang vài tia sét, mấy đạo tiếng sấm mưa đã rơi, trên đường mọi người gấp gáp tránh mưa, Kỷ Vĩ Thần tâm tình đã đủ hỏng bét, trông thấy khí trời như vậy thì không khỏi khẽ nguyền rủa một tiếng, càng nhanh hơn tốc độ xông về trong mưa, mà đồng thời, điện thoại bên cạnh cũng vang lên, hắn cầm lên xem xét, là Trình Thủy Tâm, hắn không chút do dự tắt máy.

Đang trong sàn nhảy, Hạ Cảnh Điềm ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, đang muốn tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, lại phát hiện trong quán rượu đã không còn bóng dáng của hắn? Hạ Cảnh Điềm ngạc nhiên, hắn đi đâu rồi? Liếc mắt nhìn thấy cô gái vừa rồi cùng Kỷ Vĩ Thần khiêu vũ nay đã cùng một gã đàn ông béo bụng trung niên ôm nhau nhảy, Hạ Cảnh Điềm chỉ cảm thấy đáy lòng sinh ra chán ghét không hiểu, Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, hướng Ngô Kiệt cười cười, “Ngô quản lí, chúng ta có thể nghỉ một chút không?”

Đang nhảy say mê, Ngô Kiệt nghe Hạ Cảnh Điềm nói như vậy, chỉ phải gật đầu, về lại chỗ ngồ, Hạ Cảnh Điềm nhìn chung quanh, bất đắc dĩ, vẫn không thấy Kỷ Vĩ Thần, nàng không khỏi trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ hắn đã đi rồi? Tại sao tới đột nhiên như vậy, giờ cũng đi vội vã như vậy? Hẳn là cùng mình không quan hệ a! Hạ Cảnh Điềm trong lòng tự giễu.

Nhưng Kỷ Vĩ Thần rời đi cũng lặng lẽ mang đi cảm xúc của Hạ Cảnh Điềm, vốn tiệc rượu này có Kỷ Vĩ Thần làm cho nàng có một chút hứng thú, hôm nay, tuy cả quán bar đều là người, nàng lại cảm giác vắng vẻ, trong lòng nói không ra cảm giác mất mát.

Nam viên chức đã uống rất nhiều rượu, có thể là vì rượu tác động mà ánh mắt của bọn họ đang quét bốn phía tìm các cô gái độc thân, loại ánh mắt nóng bỏng làm cho Hạ Cảnh Điềm cực kỳ phản cảm, nàng nghĩ muốn rời đi, nàng đi đến Ngô Kiệt, cười nói!”Ngô quản lí, anh ở lại chơi tiếp, em có việc đi về trước.”

Ngô Kiệt khẽ giật mình, có chút ngạc nhiên nói!”Đi vội vã như vậy?”

“Có chút việc.” Hạ Cảnh Điềm thật không có ý tứ mở miệng.

“Anh đưa em về?” Ngô Kiệt muốn đứng dậy, dù sao đã không có Hạ Cảnh Điềm ở đây, hắn cũng cảm thấy nhàm chán, hắn cũng rất ít tham gia loại tiệc rượu này.

Hạ Cảnh Điềm càng cả kinh, nhanh chóng khoát tay, “Không cần không cần, không cần, em tự gọi xe xe trở về được rồi, Ngô quản lí anh chậm rãi chơi đi.” Hạ Cảnh Điềm sợ Ngô Kiệt sẽ kiên trì muốn đưa nàng, nên lấy túi xách trực tiếp đi ra cửa, nhanh chóng bắt một chiếc taxi rời đi. Nhìn Hạ Cảnh Điềm rời đi, Ngô Kiệt trong mắt vẽ lên một vòng phiền muộn.

Kỷ Vĩ Thần lái xe cũng không có trực tiếp trở lại biệt thự, mà là đi đến quán bar của một người bạn, ngừng xe, người đến tiếp đãi hắn chính là bạn thời đại học, nhìn vẻ mặt không biểu tình của Kỷ Vĩ Thần đi tới, Quý Hạo trên khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười nghiền ngẫm, “Kỷ Tổng cao quý của chúng ta, đêm nay ngọn gió nào đem ngài thổi tới?”

Nếu như theo trước đây, Kỷ Vĩ Thần sẽ cho hắn một vòng cười nhạt, nhưng là, đêm nay, Kỷ Vĩ Thần lại không hề để ý đến hắn, liếc một cái, nhàn nhạt lên tiếng, “Cùng mình uống rượu.”

Quý Hạo nhạy cảm phát giác ra Kỷ Vĩ Thần tâm tình không tốt, lông mày nhíu lại, ngoắc tay gọi phục vụ, muốn vài chai rượu đỏ, đi theo Kỷ Vĩ Thần ngồi xuống, nhướng mày nói!”Làm sao vậy? Tâm tình không tốt? Ai không muốn sống dám làm Kỷ Tổng chúng ta tức giận?” Nói xong, gương mặt đẹp hiện lên biểu lộ suy đoán, gặp Kỷ Vĩ Thần không nói lời nào, hắn kinh ngạc nhíu mày, “Có phải là Thủy Tâm trở về làm cho cậu mất hứng?”

Những lời này, tự dưng bị ánh mắt lạnh đến thấu xương của Kỷ Vĩ Thần liếc cảnh cáo, môi mỏng nói ra một câu lạnh lùng, “Tất nhiên biết rõ mình không có tâm tình tốt, cậun tốt nhất đừng chọc đến.”

Quý Hạo không thú vị bĩu bĩu môi, nhưng lại cảm thấy thực hiếu kỳ, ngoại trừ Trình Thủy Tâm, rốt cuộc còn có chuyện gì có thể vây khốn người bạn thân này? Chuyện tiền bạc, tuyệt đối không có khả năng, bởi vì hắn biết rõ tác phong của Kỷ Vĩ Thần, tuyệt đối xử lý thỏa đáng, hoặc là chính là chuyện tình cảm, hắn tinh tường biết rõ, Kỷ Vĩ Thần đã từng vì Trình Thủy tâm phản bội mà say sưa trong men rượu, hay là nên tìm một gian phòng bố trí cho Kỷ Vĩ Thần.

Quý Hạo ưu nhã lắc lắc ly rượu đỏ trong tay, từ ly thủy tinh dùng ánh mắt trộm liếc Kỷ Vĩ Thần, cố gắng suy đoán bí mật, ngay tại hai ngày trước, Trình Thủy Tâm say rượu trong quán của hắn, cùng hắn nói chuyện rất nhiều chuyện, cuối cùng, đau khổ cầu hắn giúp cô đoạt lại Kỷ Vĩ Thần, phải biết rằng, Trình Thủy Tâm có thể cùng Kỷ Vĩ Thần quen nhau, tất cả đều là công lao Quý Hạo hắn lúc trước vun đắp, vốn, Trình Thủy Tâm là mục tiêu Quý Hạo nhìn trúng, kết quả, Trình Thủy Tâm lại vừa ý bạn tốt của hắn – Kỷ Vĩ Thần, lúc ấy, còn làm cho hắn xấu hổ một quả, bất quá, giúp người hoàn thành ước nguyện hắn đành phải chắp tay nhường cho, ai ngờ, ba người cứ như vậy kết thành tình bạn sâu sắc.

Quý Hạo cái này làm kỳ đà cản mũi có thể đủ lâu rồi, sau ba năm, lại nghe được kết quả ngoài ý muốn, hắn thật sự không thể nào quên Trình Thủy Tâm, hơn nữa, càng lún càng sâu, sâu đến cuối cùng, hắn chỉ phải trốn tránh, nhưng vào nửa năm trước, khi hình ảnh Trình Thủy Tâm phản bội bị chụp gửi trở về, triệt để phá rối tình cảm của cô cùng Kỷ Vĩ Thần, điều này làm cho làm hắn là bạn tốt cũng bối rối, chỉ phải thôi kệ " sống chết mặc bây " cho hai người tự sinh tự diệt, nhưng chứng kiến thái độ Kỷ Vĩ Thần, chắc chắn đoạn tình cảm này đã chấm dứt rồi, Trình Thủy Tâm phản ứng nhưng lại mãnh liệt, đêm đó, cô thừa nhận mình còn rất yêu Kỷ Vĩ Thần.

Có đôi khi, là đàn ông hắn cũng không thể lý giải, tại khi Trình Thủy tâm đi Paris phát triển trong hai năm, bên người Kỷ Vĩ Thần cũng có qua nhiều phụ nữ, tuy nhiên, chỉ vì giải quyết sinh lý phải cần, nhưng là, dựa vào cái gì, đàn ông thì không thể cho phép các cô gái ngoại tình bên ngoài? Nếu như không phải có một sự thật này bày ở trước mắt, thân là đàn ông – Quý Hạo cũng sẽ cho rằng phụ nữ như vậy cũng bình thường, làm cho hắn thay Trình Thủy Tâm không đáng chút nào.

Kỷ Vĩ Thần yên lặng uống rượu đỏ, vị giác kích thích cảm quan, lại ảnh hưởng nội tâm bực bội, rốt cuộc loại cảm giác không hiểu tức giận này là từ đâu tới, tìm căn nguyên rốt cuộc chỉ là một cô gái, một người hắn không hề muốn để vào mắt, hừ, cỡ nào là chuyện buồn cười.

Quý Hạo cùng hắn uống rượu, sau nửa ngày không nói gì, lại nhanh buồn bực hơn, hắn nhấc lên lông mày, kéo môi thử nói!”Theo như mình thấy, đây là chuyện liên quan đến phụ nữ đúng hay không?”

Ánh mắt háy hắn một cái, Kỷ Vĩ Thần từ chối cho ý kiến, biểu lộ này làm Quý Hạo hứng thú tiếp, trên mặt hiện lên một vòng thần sắc nghi hoặc, lên tiếng nói!”Rốt cuộc cô gái nào đáng giá để cho Kỷ tổng chúng ta mượn rượu tiêu sầu ? Không phải là cô gái bình thường a!”

Kỷ Vĩ Thần ngoài miệng không có phản ứng gì đến hắn, lại bởi vì lời nói này…, trong lòng khẽ hừ một tiếng, thầm nghĩ, xác thực, chỉ là một cô gái bình thường đến không ngờ, rốt cuộc có tư cách gì ảnh hưởng tâm tình của hắn? Nghĩ xong, khóe miệng buồn cười giơ lên, thả ra ly rượu trong tay, hắn đứng dậy tính rời đi.

“Này uy , cậu cứ như vậy đi? Thật không nể tình a!” Quý Hạo ở phía sau gọi với theo.

“Đem hóa đơn đến chỗ thư ký của mình.” Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt nói một câu, liền ra khỏi.

Sau lưng, Quý Hạo nghiến răng nghiến lợi nói, “Cậu không nói, tôi cũng làm như vậy .” Ai kêu tiền của hắn nhiều đến không có chỗ sài.

Hạ Cảnh Điềm ngồi taxi trên đường bởi vì trời mưa cộng thêm kẹt xe nghiêm trọng, nguyên bản chỉ cần nửa giờ đến biệt thự, nay bị trễ tới một giờ, cho tới bây giờ, cách biệt thự Kỷ Vĩ Thần còn có một đoạn đường dài nữa!

Xe Kỷ Vĩ Thần lái rất nhanh trong mưa , cần gạt nước không ngừng quay, đèn xe chiếu sáng đường trước mặt, cửa sổ đem mưa tiếng mưa rầm rầm ngăn cách bên ngoài, trong xe không khí yên tĩnh dị thường, tâm khó chịu vẫn chưa được giải, không hiểu vẫn bực bội.

Mắt thấy cửa biệt thự còn cách ngoài trăm mét, hắn bay thẳng tới, nhưng là, trong mưa đột nhiên xuất hiện một bong người tựa là u linh làm hắn khẽ giật mình, khẽ nguyền rủa một tiếng, phanh lại xe, lốp xe tóe lên bọt nước vô số, Kỷ Vĩ Thần dừng xe, mở cửa xe, đang định nhìn xem người không muốn sống kia là ai, nhưng khi thấy trong mưa bóng dáng lạnh run, hắn vô thức nhíu mày, Trình Thủy Tâm một thân trang phục mỏng manh, toàn thân ướt đẫm đứng tại chỗ bất động, hiển nhiên đã đứng ở đó khá lâu.

Kỷ Vĩ Thần lạnh lùng ngồi ở trên ghế lái, thần tình lạnh nhạt nhìn cô gái ngoài xe, tựa hồ không có một chút thương cảm, thời gian cứ như vậy dừng lại, chỉ có vô số hạt mưa từ đêm đen bay bay, còn có cần gạt nước cứ theo tiết tấ mà trượt.

Không thể phủ nhận Trình Thủy Tâm là phụ nữ có kiêu ngạo tự trọng của mình, một cú điện thoại lại làm cho cô cam nguyện đứng ở trong mưa chờ hắn hai giờ, bây giờ hắn đã trở lại, tâm cô so với mưa đã lạnh hơn, bởi vì cô không có như ý nguyện nhìn thấy sự trìu mến trong mắt người đàn ông này, thậm chí chính mình run rẩy chỉ đổi lấy một cái nhíu mày của hắn, nhưng cô không hối hận ngu ngốc làm như vậy, bởi vì người đàn ông trong xe kia làm cho cô như si như say, không chiếm được cang khó chịu hơn chết.

Kỷ Vĩ Thần nhìn Trình Thủy Tâm đứng cách xe khoảng mười mét, khẽ nguyền rủa một tiếng đáng chết, cũng một giây sau, chân dài hắn bước ra, đi vào trong mưa, đứng ở trước mặt Trình Thủy Tâm.

“Vì cái gì ngu ngốc như vậy?” Môi Mmỏng lạnh hé mở, mắt u ám dường như đang trách cứ, hắn vừa vươn tay muốn kéo Trình Thủy Tâm vào trong xe tránh mưa, đã thấy Trình Thủy Tâm thân thể khẽ động liền hướng về phía ngực của hắn, như vậy ôm chặc lấy hắn, cô run rẩy lẩm bẩm: “Anh vì cái gì tắt điện thoại của em? Anh có biết em chờ anh thật lạnh lắm không? Ôm chặt em. . . Được không?”

Kỷ Vĩ Thần thân hình cao ngất vững vàng đứng thẳng, Trình Thủy Tâm nhiệt độ thân thể lạnh buốt làm cho hắn chau nhanh lông mày, tay của hắn nâng lên gương mặt nàng, chậm rãi ôm chặt trong ngực, cơ thể Trình Thủy Tâm và đầu óc run lên, nhịn không được nội tâm vui vẻ, cô từ trong lòng hắn ngẩng đầu, kiễng chân hé mở cặp môi đỏ mọng, tìm kiếm đường nét kiên nghị, sờ đi lên, chủ động hôn lên hắn.

Kỷ Vĩ Thần không chớp mắt, khi môi vừa chạm vào trên môi, nhiệt độ vẫn là lạnh buốt như nước , hắn trong lòng không khỏi có chút bận tâm, nàng rốt cuộc đứng ở trong mưa đã bao lâu? Còn như vậy tiếp tục, nàng nhất định sẽ gặp chuyện, hắn có thể coi thường cảm tình, nhưng không cách nào coi thường cô thân thể yếu ớt.

Đang lúc Kỷ Vĩ Thần muốn đẩy ra nàng, lại nghe Trình Thủy tâm thở nhẹ , khàn giọng lẩm bẩm nói: “Hôn em. . . Đừng cự tuyệt em. . .” Nói xong, cặp môi đỏ mọng lần nữa hôn qua khóe miệng của hắn, nhiệt tình như lửa đem đầu lưỡi tiến vào trong miệng của hắn, Kỷ Vĩ Thần thân hình căng thẳng, trong lòng thở dài một tiếng, hắn nhàn nhạt đáp lại nàng.

Mà đang ở phía sau bọn họ cách đó không xa, lẳng lặng ngừng lại một chiếc taxi, Hạ Cảnh Điềm cứng ngắc, mở to mắt, không dám tin nhìn chằm chằm vào trong mưa một màn kia, đáy lòng vẫn hoảng hốt ngoài dự liệu, đúng lúc này, tài xế phía trước quay đầu lại kỳ quái nhìn một cái, lên tiếng nói: “Tiểu thư, còn đi lên phía trước nữa không?”

Hạ Cảnh Điềm bối rối lấy lại tinh thần, rất nhanh lấy ra tiền cho lái xe, “Tôi xuống chỗ này.” Nói xong, đẩy cửa xe ra đi vào trong mưa, nhưng trong lúc này nàng không tìm được một chỗ trốn đi, trên đường phố trống trải, đứng ở dưới đèn đường nàng lại có thể trốn chạy đi đâu? Nàng bắt đầu có chút hối hận xuống đã xe rồi, hắn không nên đứng chết ở chỗ này .

Mưa lẳng lặng rơi xuống, Hạ Cảnh Điềm mặt không biểu tình ướt nước vì mưa, thực sự làm ướt cả trái tim bình tĩnh.

Đôi nam nữ hôn nhau, đầu tiên phát hiện Hạ Cảnh Điềm chính là Trình Thủy Tâm, khuôn mặt cô biến đổi, động tác cũng dừng lại, điều này làm cho Kỷ Vĩ Thần nhạy cảm phát hiện đến cái gì, quay đầu lại, cặp mắt sâu lạnh chạm đến sau lưng mình khoảng mười chỗ, nơi đó đứng một bóng dáng nhỏ bé, đáy mắt trầm tĩnh trong nháy mắt hiện lên một vòng bối rối.

Truyện convert hay : Đừng Nháo, Mỏng Tiên Sinh!
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi