Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 55

Đêm nay, bởi vì chuyện dự chi tiền lương, Hạ Cảnh Điềm cơm không ăn nước không uống, liền ngủ cũng ngủ không được, lòng tràn đầy ão não chuyện tìm Kỷ Vĩ Thần, nàng trong lòng nghĩ lần đầu tiên đều đã cho hắn, hắn không có khả năng tuyệt tình mà cự tuyệt yêu cầu của nàng! Hơn nữa, nếu như hắn đồng ý.., nàng nhất định sẽ tận tâm tận lực vì hắn mà công việc.

Tuy nhiên nghĩ như vậy, nhưng là Hạ Cảnh Điềm vẫn bất an, Kỷ Vĩ Thần nếu như hắn thực sự cự tuyệt thì sao? Hạ Cảnh Điềm thực sự không dám nghĩ đến hậu quả, nếu như cự tuyệt, chẳng khác nào tuyên án tử cho cha nàng cũng đồng dạng làm cho nàng thống khổ.

Hạ Cảnh Điềm nhớ tới đêm hắn xâm chiếm mình, đến bây giờ còn có chút mơ hồ là trước kia hắn nói qua sẽ đền bù tổn thất cho nàng, nàng vì giữ lòng tự trọng mà cự tuyệt, đến bây giờ, nàng cũng không có hối hận qua, nhưng nàng hiện tại tình huống này không thể không buông xuống lòng tự trọng, nếu như khi gặp hắn, nàng đưa ra yêu cầu đền bù hắn có giữ lời nói trước kia không ? Hạ Cảnh Điềm âm thầm nghĩ.

Hết thảy giả tưởng chỉ là không tưởng, đêm nay Hạ Cảnh Điềm mất ngủ nghiêm trọng, vừa rạng sáng ngày thứ hai đã làm xong bữa sáng đưa đến bệnh viện, nhìn mẹ vì chăm sóc cho cha mà bộ dáng không ngủ tiều tụy, nàng đau lòng không thôi, tâm càng kiên định, vô luận như thế nào cũng muốn Kỷ Vĩ Thần giúp việc này.

Vừa đến văn phòng, nàng lập tức gọi điện thoại hỏi Lâm Đào chỗ của Kỷ Vĩ Thần, nghe thấy là hắn đã tới tổng công ty Kỷ thị thì nàng hận không thể lập tức bay qua cùng hắn trao đổi, đang nghĩ ngợi lấy lý do đem tư liệu qua tổng công ty thì Lâm Đào lại nói một tin tức làm cho nàng kinh hỉ, buổi trưa hôm nay ba giờ, Kỷ Vĩ Thần sẽ đến công ty chi nhánh bên này, bất quá thời gian rất gấp, tuy nhiên như thế đã làm Hạ Cảnh Điềm kích động không thôi.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Hạ Cảnh Điềm chỉ quan tâm chuyện dự chi tiền lương, công việc đều có chút không cách nào tập trung, có nhiều lần hồ sơ đều xem sai địa chỉ, cũng may nàng lập tức sửa lại, uống xong một ly cà phê đậm đặc, bắt buộc mình bình tâm tĩnh khí, bằng tinh thần tốt nhất cùng Kỷ Vĩ Thần đàm phán.

Giữa trưa, nàng đơn giản ăn vài món ở quán cà phê gần đó liền vội vàng trở lại văn phòng, Hạ Cảnh Điềm cảm giác tại này công ty này, điều duy nhất thất bại là nàng không có người bạn nào, vì cái gì không có nổi một người bạn? Cũng không phải bởi vì Hạ Cảnh Điềm tính cách cao ngạo, làm người quá thất bại, mà là, nàng khi vào công ty đã bị lời đồn đãi quấy nhiễu, làm cho nàng trong mắt các nữ đồng sự không tốt, hơn nữa, cấp bậc của nàng lại cao, văn phòng chỉ có một mình nàng, ngoại trừ công việc, trên cơ bản rất ít cùng nữ đồng sự tiếp xúc, Hạ Cảnh Điềm cũng từng buồn rầu không thôi, cũng thử tiếp cận qua bọn họ, có thể họ cũng không cách nào cùng nàng sinh ra thiện cảm, điều này làm cho nàng khổ không thể tả.

Vì chờ Kỷ Vĩ Thần, Hạ Cảnh Điềm liền ở trong đại sảnh chờ, giả bộ cầm tư liệu, nhưng ánh mắt vẫn nghiêng nhìn nơi cửa, Kỷ Vĩ Thần thời gian khẩn trương nàng hiểu được, cho nên, nàng nhất định phải nắm chắc thời gian thật tốt, không lãng phí từng giây, rốt cục, đến gần hai giờ rưỡi, ngoài cửa xuất hiện bóng dáng cao thẳng quen thuộc, nhiều người đàn ông mặc tây phục lịch lãm đi tới đại sảnh, trong đó Kỷ Vĩ Thần đi phía trước trông rất uy vũ, khi vừa vào cửa hắn liền nhỏ giọng hướng người bên cạnh nói cái gì, sau đó, cước bộ thong dong bước về phía thang máy của hắn.

Hạ Cảnh Điềm đang đứng trước bàn tiếp tân, ngay khi Kỷ Vĩ Thần bước qua, nàng lập tức cúi đầu cung kính hô một câu, “Kỷ tổng.”

Kỷ Vĩ Thần cước bộ dừng lại, ánh mắt lạnh thâm thúy nhìn nàng, ngay khi nhìn thấy nàng mặt có vẻ tái nhợt, khí sắc không tốt đã cảm thấy không khỏi động tâm, nhưng rất nhanh lước qua tâm tình này, hướng Hạ Cảnh Điềm nhẹ gật đầu rồi đi vào thang máy, Hạ Cảnh Điềm cảm thấy giật mình, cước bộ do dự mà muốn theo sau, nhưng nàng rất rõ ràng nhớ kỹ lúc trước hắn nhắc nhở, đó là tư nhân thang máy, không có hắn cho phép, người khác không thể đi vào.

Trong mắt nhân viên Kỷ thị, Kỷ Vĩ Thần ngoại trừ có chút lạnh lùng bên ngoài, đối với người cũng rất thân thiện, khi cấp dưới chào hỏi, hắn cũng đáp lại, chỉ là ánh mắt lạnh nhạt đó luôn tách rời khoảng cách giữa hắn và mọi người, làm cho người ta luôn luôn có cảm giác áp bách không cách nào tiếp cận.

Hạ Cảnh Điềm thấy thế lập tức chạy vào một bên thang máy khác, nàng hi vọng trong thời gian ngắn nhất sẽ gặp lại hắn, trở lại văn phòng, Hạ Cảnh Điềm đã có chút thở hổn hển rồi, nhìn qua tài liệu trong tay, nàng trong lòng vui vẻ, vừa vặn có thể dựa vào lý do này đi vào phòng làm việc của hắn, hít thở sâu mấy hơi, nàng tính toán Kỷ Vĩ Thần đã đến văn phòng, sau đó, trấn tĩnh tâm tình gọi điện thoại nội tuyến, làm cho nàng càng kinh hỉ chính là đối phương truyền đến tiếng nói trầm thấp từ tính, “Alo.”

“Xin chào Kỷ tổng, tôi là Hạ Cảnh Điềm, nơi này có vài phần tư liệu cần ngài ký.” Hạ Cảnh Điềm tận lực dùng giọng điệu bình tĩnh lên tiếng.

“Mang lên.” Kỷ Vĩ Thần gọn gàng dứt khoát một câu rồi cúp điện thoại, Hạ Cảnh Điềm hô thở ra một hơi, nghĩ đến lúc gặp hắn mà lòng vừa vui vừa sợ, mừng vì cuối cùng có cơ hội cùng gặp hắn, lo sợ vì nàng sợ mình nhát gan không dám lên tiếng, nhưng việc phải đối mặt Hạ Cảnh Điềm cũng sẽ không lùi bước, ôm lấy tư liệu nàng xoay người đi vào thang máy, tay ấn nút tầng hai mươi mốt.

Thang máy lên rất nhanh, nhanh đến Hạ Cảnh Điềm muốn nghĩ vài câu bắt đầu như thế nào cũng chưa nghĩ đầy đủ, đứng ở trước phòng làm việc của Kỷ Vĩ Thần, nàng thầm nuốt một hơi, áp lực vô hình áp bách mà đến, bước chân có chút không xong, nàng đi vào gian phòng này tràn đầy thần bí này một lần nữa.

Đi vào cửa trong chớp mắt, nàng liền đã nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần ngồi ở trước bàn làm việc xem tư liệu, người đàn ông này là một loại hình Hạ Cảnh Điềm hiếm thấy, hắn không giống công tử phú hào khác chỉ biết ăn uống vui đùa, hoa thiên tửu địa, hắn làm việc rất nghiêm túc và cẩn thận, mà ngay cả tin tức lăng nhăng tình cảm của hắn trên báo chí cũng rất ít, cơ hồ là không có, nhưng loại đàn ông này càng làm cho người khác không dám tới gần, vừa tiếp xúc đã có áp lực quấn thân.

Hạ Cảnh Điềm trực tiếp đi đến bên cạnh hắn, đem tư liệu trong tay chỉnh tề đặt ở trước mặt hắn, nguyên lai tưởng rằng hắn ít nhất cũng sẽ nhìn nàng một cái, như vậy Hạ Cảnh Điềm có lẽ có dũng khí mở miệng, tuy nhiên đầu hắn cũng chưa nhấc lên đã ý bảo nàng đi ra ngoài, “Cô có thể ra ngoài.”

Những lời này làm cho Hạ Cảnh Điềm tâm trạng đang căng thẳng càng hoảng loạn, nàng cắn môi dưới, con mắt chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh nhạt kia, cuối cùng, dũng cảm mở miệng, “Kỷ tổng, có chuyện này tôi muốn nói với ngài.”

Kỷ Vĩ Thần đang xem tư liệu ngẩng đầu, ánh mắt khiếp người quét về phía Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt nhỏ nhắn khẩn trương, môi mỏng hé mở, “Cứ nói.”

Dưới ánh mắt bức người, Hạ Cảnh Điềm khẩn trương thầm nuốt một ngụm nước bọt, cần phải cầu người là nàng, vừa nghĩ tới cha còn nằm ở trên giường bệnh, ánh mắt bình tĩnh của nàng liền xông lên một tầng hơi nước, cắn xuống môi, lên tiếng, “Một tháng trước, cha tôi phát hiện bị ung thư dạ dày, hơn nữa đã đến giai đoạn cuối, nhu cầu cấp bách cần một khoản tiền lớn làm giải phẫu, tôi muốn khẩn cầu Kỷ tổng cho tôi dự chi trước năm năm tiền lương cứu cha, xin hỏi có thể chứ?” Hạ Cảnh Điềm cuối cùng dồn dập hỏi ra tiếng.

Nghe xong Hạ Cảnh Điềm nói…, Kỷ Vĩ Thần chỉ là thoáng nhăn lông mày, ánh mắt đen như mực sâu không đáy làm cho người ta đoán không ra tâm tư của hắn, Hạ Cảnh Điềm cũng bình tĩnh lại hô hấp đợi câu trả lời của hắn, cúi thấp đầu không dám nhìn thẳng ánh mắt hắn, thời gian từng giây từng phút trôi qua, khi Hạ Cảnh Điềm lại muốn một lần nữa lên tiếng khẩn cầu thì Kỷ Vĩ Thần lên tiếng, “Đối với chuyện của cha cô, tôi xin chia buồn, nhưng, muốn tôi dự chi cho nhân viên năm năm tiền lương, cái này chỉ sợ có chút khó làm.”

Một câu nói nhàn nhạt lại làm cho Hạ Cảnh Điềm cả trái tim đều nhói lên, nàng mở to mắt, nhanh lên tiếng!”Kỷ tổng, chỉ cần ngài chịu giúp, trong năm năm tại đấy, tôi nhất định sẽ tận tâm tận lực làm việc, xin ngài giúp đỡ.”

“Cô nghĩ dùng chức vị bây giờ của cô đến tính toán sao?” Kỷ Vĩ Thần mắt lộ ra vẻ không hiểu, cười nhạt, nhưung làm cho nhân tâm lạnh buốt.

Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nhìn hắn, không rõ ý tứ của hắn, cuối cùng, nhỏ giọng lên tiếng, “Phải”

“Kỳ thật tôi cũng muốn nói cho cô biết, bởi vì chức tổng giám đốc của Kỷ Dịch Hạo không lâu nữa sẽ bị giải trừ, mà trợ lý của chức vị đó cũng tất nhiên hủy bỏ, cô cho là tôi còn có thể tiền trả tiền lương cho cô sao?” Lời nói tàn khốc vô tình như mây trôi nước chảy, Kỷ Vĩ Thần sắc mặt mang theo một vòng trào phúng nhàn nhạt.

Những lời này lại cho Hạ Cảnh Điềm thêm một đòn thê thảm, nếu như không phải ý chí chèo chống, nàng gần như muốn ngất đi, nàng hoảng sợ mở to mắt, không dám tin khẻ nhếch môi, cái gì? Tại sao có thể như vậy? Trời ạ! Nàng chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cái gì suy nghĩ đều đông lại rồi, nàng thiết nghĩ hết thảy bởi vì một câu nói của hắn mà biến thành bọt nước, trời biết nàng cỡ nào cần phần công việc này.

“Tôi. . .” Hạ Cảnh Điềm khép rồi lại mở miệng nhưng phát hiện một câu cũng nói không nên lời, mà ngay cả lời cầu khẩn cũng đứng trong cổ họng không nói ra được.

Nhìn nàng biểu lộ kinh hoàng, Kỷ Vĩ Thần ánh mắt trầm xuống, tuy hắn biết rõ lời nói hiện tạiđối với nàng là thật sâu thương tổn, nhưng nội tâm nhất quán lạnh lùng như hắn cũng không cách nào làm cho hắn trợ giúp nàng, cần nói rõ là hắn mở công ty, không phải mở nơi làm từ thiện, chuyện của người khác, hắn chỉ có thể xem sơ qua.

Truyện convert hay : Ta Băng Sơn Mỹ Nữ Lão Bà
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi