Chương Trước/190Chương Sau

Hòa Thân Tân Truyện

Chương 66: Mượn đao giết người

Đả tự: Kiếm Giới

Theo tình báo Lưu Toàn do thám được, thì bọn thảo khấu kia có khoảng 20 người, trên người đều mang theo vũ khí, có đao kiếm có súng kíp, bọn chúng đang ở trong miếu trong chùa Lâm Giang ở phía Nam trấn Mã Quan ở phía Đồng bến tàu Phố Khẩu. Ngôi chùa này mặc dù đã bỏ hoang từ lâu, nhưng lúc trời nóng thường xuyên có khách thương và một số công nhân khổ lực ở bến tàu đến tá túc tạm thời. Nay trời đã chuyển rét, thời tiết dần dần trở lạnh, cho nên đến tối sẽ không còn ai ở lại.

Lưu Toàn giải thích địa hình xung quanh chùa Lâm Giang cho Hòa Thân hiểu rõ, còn vẽ ra một tấm bản đồ, mặc dù hắn vẽ không đúng tiêu chuẩn bản đồ quân dụng chính quy, nhưng vừa nhìn cũng đã thấy rất rõ.

Đây là lần đầu tiên Hòa Thân “dùng binh”, mặc dù hắn không rành lắm về hành quân tác chiến và bài binh bố trận nhưng dựa vào kinh nghiệm hai kiếp của hắn, trước đây hắn có xem qua, nghe qua các nhà quân sự dùng binh, lại thêm hắn vốn là người tuyệt đỉnh thông minh, cho nên sau khi sau khi nghiên cửu tỉ mỉ quân tình do Lưu Toàn báo lên, hắn liền tiến hành bố trí rất bí mật chu đáo, làm sao để khiến cho vạn vô nhất thất.

Sau khi đã sắp xếp xong, đến canh hai. Hòa Thân đoán bọn tặc cũng ngủ say rồi, nên dẫn theo đội quân lặng lẽ xuất phát.

Thời gian gần đây trong thành Nam Kinh đang làm rất nghiêm ngặt, đến đêm, trên đường đâu đâu cũng thấy lính gác tay cầm đuốc đi tuần thi trên đường, cho nên rất ít thấy dân thường qua lại, ngoài dải sông Tần Hà thuộc vùng “ địa khu đặc biệt” ra, những nơi khác cơ bản nhà nhà đã sớm đóng cửa, các cửa hiệu cũng đã đóng cửa từ rất sớm.

Hòa Thân cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn quân, nghĩ lần hành động này vừa kích thích vừa giải tức, trong lòng ngoài sự kích động còn thấy chút gì đó căng thẳng, tuy nhiên hắn nhìn thấy cánh quân đằng sau rất chỉnh tề, kỉ luật nghiêm minh, năng lực tác chiến cũng không thể khiến hắn thất vọng, nên thấy an tâm đi nhiều.

Nháy mắt đã đến cửa thành, còn chưa đợi Hòa Thân ra lệnh Lưu Toàn đã chạy đến trước ngựa Hòa Thân, ra lệnh ới bọn binh sĩ đứng trấn thành: “ Mau mở cửa thành, tri phủ đại nhân ra ngoài có việc gấp mau mở cửa”

Không lâu sau đã thấy một viên quan quân trên tường thành chạy xuống, đến trước ngựa của Hòa Thân, cung kính chào: “ Bỉ chức thỉnh an Hòa đại nhân”

Hòa Thân thấy người này nhìn quen quen, nhìn kĩ thì hóa ra là tên phản bội Lưu Tuấn Tài nương nhờ triều đình của Bạch Liên Giáo, là kẻ thù không đội trời chung của Nhất Thanh, là đường chủ của “ Địa Quảng Đường” Bạch Liên Giáo hai tháng trước được Doãn Kế Thiện bổ nhiệm làm môn lĩnh thành Nam Kinh. Nhìn thấy hắn, Hòa Thân liền nhớ đền lời hứa với bọn Nhất Thanh, nay mấy chị em Nhất Thanh đã ra nước Anh được gần nửa năm, nói không chừng mấy tháng nữa sẽ quay lại, nếu mình không ra tay trừ khử Lưu Tuấn Tài, báo thù cho sư phụ Nhất Thanh, đợi sau khi mấy tiểu mĩ nhân quay lại, mình không phải đã nuốt lời rồi hay sao.

Nghĩ đến đây, Hòa Thân đã định chủ ý, nói với Lưu Tuấn Tài: “Tối nay ta ra ngoài bắt cướp, hãy cho thuộc hạ của ngươi mở cửa thành”

“Vâng, bỉ chức ngay lập tức lệnh cho chúng mở thành” Nói xong Lưu Tuấn Tài quay lưng hét với bọn lính trên thành: “ Mở cồng thành, tri phủ đại nhân cần ra ngoài bắt cướp”

Bọn lính trên thành khi nghe môn lĩnh thành phát lời, liền đáp lại một tiếng rồi bắt đầu thả cầu treo. Kì thực đây cũng là chuyện mà bọn binh lính giữ thành thường gặp trong đêm. Hoàng thượng sắp đi tuần thị Nam Kinh. Nam Kinh gần đây coi trọng việc ra quân tiêu diệt bọn cướp, nửa đêm bất kì lúc nào cũng có thể có quan đem theo bính lính xuất thành, nay bọn họ nhìn thấy người lãnh binh là Hòa đại nhân, lại càng không dám chậm trễ, ngay lập tức liền mở cửa thành.

Hòa Thân thấy Lưu Tuấn Tài quay người định bỏ đi liền cười với hắn: “ Lưu đại nhân, thật không dám giấu. Hòa mỗ lần này ra ngoài đi bắt mấy tên cẩu tặc, nghe người đi dò la báo về rằng, mấy tên này rất có bản lĩnh. Ta dẫn theo khá nhiều người nhưng nếu luận chân tay, bọn chúng ai nấy đều không thể vượt được Lưu đại nhân ngài, ngài cùng ta đi một chuyến, thế nào? Coi như là vận động xương cốt, hít thở không khí trong lành ngoài thành?”

Tên Lưu Tuấn Tài này từ khi lấy máu tươi của 4 nghìn huynh đệ Bạch Liên giáo đổi lấy cái mũ cấp 5 trên đầu ra đã sớm muốn lập được đại công, nhưng tổng đốc Lưỡng Giang chỉ cho hắn nhận cái chức môn lĩnh thành Nam Kinh nhỏ bé, rồi không thèm để ý gì đến hắn nữa, các quan viên khác cũng hết sức lạnh nhạt với hắn, khiến hắn không có mặt mũi nào.

Hôm nay hắn thấy Hòa đại nhân tri phủ thành Nam Kinh là tâm phúc của tổng đốc đại nhân lại coi trọng hắn đến thế, nên máu nóng bốc lên ngay lập tức muốn thể hiện trước mặt Hòa Thân. Nghe Hòa Thân mời hắn đi tóm bọn thảo khấu, dường như đến do dự còn không có, nên vội vàng nhận lời ngay. Hắn bèn bước đến chỗ tên phó thủ dặn dò gì đó rồi quay lưng chạy lại, sau đó theo sau ngựa của Hòa Thân xuất thành.

Chân của tên này đúng là rất tốt, ngựa của Hòa Thân đi nhanh thế mà tên Lưu Tuấn Tài này chi hai chân cũng đã có thê theo kịp bên cạnh Hòa Thân, đã thế nhìn hắn lại không có chút gì tốn sức, còn không ngừng vượt lên trước mặt Hòa Thân nói: “ Hòa đại nhân, đa tạ ngài đã coi trọng tôi, đợi đến sau khi đến cái chỗ gọi là chùa Lâm Giang, không cần đại nhân ngài phải tốn sức, dựa vào một mình tôi cũng có thể xử lý được bọn đó, đến lúc đó cần xem đại nhân muốn chúng còn sống hay chết”

Hòa Thân nghe thấy tên này đúng là thủ đoạn tàn ác, bản thân chỉ muốn tóm mấy tên cầu tặc đùa chút, nhân cơ hội cho đội quân của hắn luyện tập, nhưng tên Lưu Tuấn Tài vừa mở miệng là hỏi sống hay chết, đúng là tàn ác.

Hòa Thân nhìn thấy một tên ngốc tình nguyện đi đầu như thế, đúng là lấy độc công độc, thế nên trong lòng hắn bèn suy nghĩ cho thay đổi kế hoạch tác chiến. Hòa Thân nghĩ: “Vốn dĩ tối nay tóm được mấy tên cẩu tặc đã thấy khoái rồi, nếu nhân cơ hội này có thể trừ được tên phản bội vô lương này chẳng phải càng khoái hơn sao” Lúc này nghe Lưu Tuấn Tài nói thế, nên cười: “Được thôi, đến lúc đó hãy cho ta được thấy thân thủ cừ khôi của Lưu đường chủ”

“Hòa đại nhân xin đừng gọi tôi là đường chủ gì nữa. đó là chuyện trước đây rồi. Nay tôi đã hiến mình cho hoàng thượng cũng coi như nô tài trung thành của Đại Thanh” Lưu Tuấn Tài nói.

“Vồ sỉ, đáng khinh, ti tiện” Hòa Thân mắng thầm.

Bọn họ nói chuyện một lát đã đến phía đông bến tàu Phố Khẩu, thì ra ngồi chùa Lâm Giang cô độc ở đầu phía Nam trong trấn nhỏ, bốn bề vắng vẻ, rảnh rang đúng là nơi để dùng binh. Hòa Thân tiến gần lại thấy ngôi chùa không lớn, tường bốn bên cùng đã bị sụt lở nghiêm trọng, cửa trước cửa sau đều không còn, đi vào sân xem, thì thấy cỏ hoang mọc um tùm, chính điện đã bị sụt, chỉ còn lại gian phòng hai bên, số còn lại đều đã tan hoang cả.

Lúc này người do Lưu Toàn cử đi thám thính quay về báo: mấy tên thảo khấu đang trú trong mấy gian phòng mé tây, nhưng bọn chúng chưa ngủ, đang uống rượu, đánh bạc.

Hòa Thân nghe thế liền hạ lệnh: “Đỗ Tử Kiệt ngươi soái lĩnh tung đội nhất lộ bao vây ngồi chùa này lại, không cho phép thoát bất kì tên nào. Tạ Phi Kiếm ngươi soái lĩnh tung đội nhị lộ tiến vào sân bao vây mấy gian phòng có bọn tặc lại, hãy ra lệnh cho tay súng kíp thuộc hạ ngươi, nghe thấy lệnh của ta ngay lập tức nhả đạn. Nhiễm Kiện và Thôi Minh dẫn theo đoàn hộ vệ tiến vào bắt người. Lưu Toàn và Lưu Tuấn Tài đại nhân cùng ta kiến cơ hành sự’

Kì thực bọn này là một đám hải tặc, vì dạo này trên biển không tìm được cơ hội ra tay, nên thiếu tiền, cho nên muốn vào đất liền nghĩ cách kiếm chút tiền. Sau khi đến Nam Kinh bọn chúng ban ngày giả dạng làm thương nhân đi khắp nơi thăm dò, tối lại dẫn nhau đi cướp, mười mấy ngày nay đã gây ra mấy vụ án lớn, cũng cướp được không ít tiền bạc châu báu. Bọn chúng đang định mai rời khỏi Nam Kinh sau đó đến nơi khác tiếp tục cướp bóc nên tối nay ngủ hơi muộn, trước hết uống rượu rồi đánh bạc, cứ thế đến nửa đêm.

Đúng lúc bọn chúng đang đánh hăng nhất thì nghe thấy tiếng “toang” cửa phòng bị phá. sau đó là mười mấy binh lính xông vào phòng.

Kinh nghiệm làm hài tặc bao nhiêu năm cho chúng biết nay chúng đã bị quan binh bao vây, một khi gặp chuyện này thì nói gì cũng vồ ích, ở lại thêm một khắc nguy hiểm tăng lên 10 phần, ngoan ngoãn chịu chết không phải là phong cách của chúng. Xem ra trước mẳt phải ngay lập tức hành động, sau đó bất chấp tất cả xông ra mới có thể bảo toàn tính mạng, những sự giải thích khác cũng coi như vô nghĩa.

Bọn này đúng là cường đạo chuyên nghiệp, đúng lúc bọn binh lính xông vào bọn chúng cũng nhanh chóng lấy vũ khí, còn chưa đợi Hòa Thân đến cửa, bọn cường đạo đ, đánh bị thương mấy tên lính từ bên ngoài xông vào.

Hòa Thân không ngờ bọn cẩu tặc lại chuyên nghiệp thế, nhìn thấy trong tay bọn chúng là đao kiếm tỏa hàn quang sắc lẹm, tên nào tên đó sát khí đằng đằng, xem ra là bọn rất khó đối phó, cho nên dứt khoát phải tiêu diệt gọn bọn chúng, nên không định cho Lưu Tuấn Tài lên trước mờ màn.

Đúng lúc Hòa Thân đã có chủ ỷ và đang định hạ lệnh thì thấy Lưu Tuấn Tài bên cạnh hắn hét một tiếng sau đó như ác ưng nhào lên vào giữa đám hải tặc, động tác vô cùng mau lẹ, thân pháp mẫn cảm khác thường đúng là khiến người ta không phòng bị kịp.

Truyện convert hay : Mau Xuyên Dưỡng Thành: Vai Ác Lão Công, Cầu Buông Tha!
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi