Chương Trước/86Chương Sau

Hồi Ký Thời Không

Chương 40: Dị Thế Đại Lục (14)

Cảm giác đau đớn xộc thẳng lên đại não, cô rùng mình, hứng chịu một đạo lôi kiếp đánh trúng, thân thể như bị mạnh bạo xé ra, đau đến kêu cha gọi mẹ.

Má nó!!!

Thiên Đạo, ngươi đối xử tốt với ta, ta rất cảm tạ, nhưng đừng có ngáng đường ta vào những lúc như này chứ!!!

Ngươi có biết độ kiếp thất bại thì sẽ đi đời nhà ma hay không?!!

Hơn nữa, tuy thời cơ của Nguyệt Linh sắp đến nhưng vì sao cứ nhất quyết là lúc này?!!

Đường Hi nuốt xuống vị máu tanh trong cổ họng, máy móc ngẩng đầu lên, ba cái đầu rắn trắng tuyết đang nhìn chằm chằm vào cô, con ngươi đỏ dị thường.

Cô run rẩy kéo khóe miệng, "X-xin chào."

"Gào!!!"

Bạch Xà há miệng xông tới, chiếc răng ranh bén nhọn như lưỡi đao, Đường Hi sợ đến phát hoảng, cắn răng liều mạng, ngự kiếm bay vút lên, tránh thoát một đòn công phu sư tử ngoạm của nó.

Nhưng trọng điểm là...Bạch Xà có tận ba đầu.

Ngay khi một cái cắn hụt, nó oằn mình hướng cái miệng thứ hai lên trời nhắm Đường Hi mà cắn, cô giật thót, nhanh như cắt lách người đi.

Đường Hi còn chưa kịp thở phào ra, thân thể lại phát sinh biến hóa, linh lực bỗng ngắt quãng, cô rơi từ trên kiếm ngự không xuống.

"Ối mẹ ơi!!!!!!!"

Như một quả bóng xì hơi, Đường Hi nhìn cơ thể mất chống đỡ bị trọng lực hút xuống, khóc không ra nước mắt.

Rầm.

Sau lưng bị va đập mạnh, nội tạng tựa hồ bị bóp nghẹn, cô bất giác co người, đợi khi mở mắt ra lần nữa, Đường Hi chỉ muốn nhắm tịt mắt chết quách đi cho rồi.

Cô, cô, cô...

Má nó rơi trên thân Bạch Xà!!!

Ba anh em xà tinh quay qua nhìn cô, huyết đồng đỏ tươi quỷ dị, miệng không ngừng phát ra tiếng xì xì của rắn.

Đường Hi ngồi trên mình Bạch Xà, trợn mắt nhìn chúng dùng ánh mắt đói khát nhìn mình, ba cái đầu đồng loạt vồ tới.

"Thiên Đạo!!!!!!!!!"

Đùng!!!

Đường Hi vừa hét toáng lên, một đạo lôi kiếp lóe ánh vàng giáng từ trên trời xuống, đánh thẳng vào cô và cả Bạch Xà.

"A!" Cô đột ngột bị sét đánh, đồng tử co rụt, thất thố kinh hoảng một tiếng, đau rát nóng bỏng như cuồng phong ập tới từng tấc da thịt, cả thân thể tê buốt vì điện áp, trợn tròn mắt.

Ta thao cả tổ tông nhà mày Thiên Đạo!!!

Giúp người tránh khỏi một đánh bằng cách đánh người, cô thật sự một chút an ủi cũng không cảm thấy!

Phương thức giúp đỡ đơn giản mà tàn bạo này thật khiến người khác giận sôi!

Bạch Xà bị vạ lây lôi kiếp, đau đớn rít lên chói tai, âm vang cao ngút đến khiến lỗ tai cô đập thùng thùng, đất đai cây cối rúng động. Lôi kiếp là thứ đến từ tinh hoa nhật nguyệt của trời đất, ẩn chứa linh khí nồng đậm, yêu thú lại không có như vậy ưa thích linh khí, đơn giản vì nó là tà vật đi ngược lại tự nhiên.

Đường Hi che kín tai mình lại, nếu là phàm nhân chắc chắn không thể chịu được tần số âm thanh này dẫn đến tử vong.

Cô vội đóng thính giác, nhanh như điện xẹt rút ra Sương Băng chủy thủ, cứa một đường vào tay mình. Sương Băng không chần chừ tham lam hút lấy máu của kẻ sở hữu, lưỡi dao thoáng chốc sáng lên, cầm trong tay lại càng lạnh lẽo có lực.

Dồn sức xuống chân, Đường Hi phóng như bay về phía đầu Bạch Xà, cười gằn, Sương Băng là một cặp chủy thủ rất tốt cho tình huống này. Cô dùng hết can đảm của mình, siết chặt chuỷ thủ, đâm mạnh vào con ngươi đỏ máu.

"É e e e e."

Cả ba đầu xà tinh đồng thanh rít lên, từ con mắt hồng ngọc trào ra huyết tương, Đường Hi bật người khỏi đầu rắn, dùng một bên chủy thủy ghim trong mắt Bạch Xà làm điểm tựa, thân thể lơ lửng giữa không trung, hơn trăm mét dưới chân là mặt đất, rơi xuống chỉ có nước tan xương nát thịt.

Cô tựa hồ đi leo núi đồng dạng, một bên chủy thủ ghim chặt trong mắt Bạch Xà, nó vũng vẫy giãy giụa, Đường Hi cũng không ngừng nghiêng ngả trái phải, cô nắm chặt Sương Băng còn lại bên tai phải, dồn bảy thành linh lực vào chủy thủ, vung tay chém xuống.

Rắc!

Một chiếc răng nanh của Bạch Xà bị chém đứt hơn nửa, nhân lúc bọn nó chưa kịp phản ứng, Đường Hi lắc người đá gãy chiếc răng lớn như ngà voi của nó.

Một đầu xà tinh vồ tới, cô không chậm trễ đâm hẳn chủy thủ bên tay phải vào con mắt còn lại, trực tiếp chọc mù hai mắt của tiểu nhị Bạch Xà, lấy đó làm đà mà lộn ngược lên trời một vòng, thật sự xem mình là diễn viên xiếc.

Rầm.

Cô lộn một vòng rồi ngã nhào trên đầu Bạch Xà, theo quán tính rút phăng hai thanh chủy thủ đang găm vào hai đồng tử khiến máu bắn cao ba thước.

Tiếng rít gào cao vút lại vang lên, đầu óc Đường Hi ong ong như bị ai cấu xé, âm thanh truyền thẳng vào đại não chứ không qua thính giác, sóng âm trong không khí chấn động gợn sóng. Cô gọi kiếm ngự không trở về, gấp rút leo lên bay đi, một chút cũng không muốn ở trên thân Bạch Xà.

***

Ngự kiếm trên cao, Đường Hi run lẩy bẩy thở hổn hển, nhặt được cái mạng trong cõi chết, mồ hôi nhễ nhại.

"Cứ như thế này ta tổn thọ mất!"

1802 cũng không biết nên nói gì.

[Cô đúng là liểu mạng thật.]

Khi Đường Hi bình tĩnh lại, cô không nhịn được cau có. Sức lực của người tu chân vượt trội hơn phàm nhân không biết bao nhiêu lần. Dựa vào tu vi của Nguyệt Linh, chỉ cần dùng ba thành linh lực là có thể dễ dàng chém sắt như bùn, vậy mà cô dùng bảy thành cũng không chém đứt được hoàn toàn một chiếc răng nanh của Bạch Xà.

Tại sao ngươi lại trâu bò như vậy?!!

Đường Hi lấy trong nhẫn trữ vật ra hai viên Tụ Linh Đan nuốt xuống, vừa nãy cô sử dụng nhiều linh lực, nhất định phải cấp tốc bổ sung. Nhớ lại hình ảnh lơ lửng giữa không trung và cú lộn nhào ngoạn ngục của mình, Đường Hi không nhịn được day day huyệt thái dương.

Cuộc sống này nguy hiểm quá!!!

Bạch Xà chính thức bị chọc giận, máu nóng xông lên đỉnh đầu, phẫn nộ tột đỉnh. Một trong ba đầu xà tinh đã bị hủy cả hai mắt, nó cáu gắt phát tiết, cây cối đều bị gió lốc cuốn qua, vô số hố đất to nhỏ chứa đầy dung nham, nháy mắt dung nham đã bao phủ một phần ba Vân Lan tông.

Vân Lan tông sở hữu toàn bộ những dãy núi liền kề này, rừng núi bạt ngàn, mạng lưới sông hồ dày đặc, không thiếu nhất là tài nguyên thiên nhiên, vậy mà bây giờ hoang tàn đìu hiu, đồi trọc xơ xác, đâu đâu cũng là hố lồi lõm, dung nham đốt cháy tất thảy.

Đúng là không thể ngờ được thế sự.

[Cô còn thời gian nghĩ lung tung à?]

1802 bất ngờ xỉa xói làm Đường Hi giật mình, hình như tâm trạng rất xấu.

"1802? Có chuyện gì à?"

[Cứ giữ tiến độ này thì năm phút nửa vị diện sẽ vỡ, cô nói xem có nghiêm trọng không?]

Cô kinh ngạc, "Cứu viện còn chưa tới?"

1802 buồn bực.

[Mới hai mươi phút trôi qua, còn mười phút nữa.]

Đường Hi vuốt mặt, nhìn con rắn bạch tạng đang tác quái ở xa, "Vậy là thật sự phải làm thế rồi."

[...Thượng lộ bình an.]

"Cút cút cút."

Mũi chân ấn nhẹ xuống, kiếm ngự không nháy mắt phóng đi như bay, hình ảnh Bạch Xà càng lúc càng gần, cô giảm tốc độ giữ khoảng cách an toàn, nhưng bọn nó đã ngay lập tức quay phắt lại.

Giác quan thứ sáu à?!!

Bạch Xà oán hận vô cùng, há miệng, ba cột lửa bắn ra, lửa cháy bừng bừng nóng bức đến héo cả người lại, vòng xoáy lửa tựa như vòi rồng nhắm thẳng đến cô.

"Gào!!!"

Đường Hi mở to mắt, con rắn bạch tạng này phun lửa?!!!

"Mẹ kiếp."

Kiếm ngự không quay ngoắt 180 độ, xé gió bay đi, tiếng gió thổi bên tai sắt như dao cạo, cô ngoảnh đầu nhìn lại, không dám tin.

Ba vòng xoáy lửa không bay theo quán tính mà gấp rút thay đổi quỹ đạo, đuổi theo cô ráo riết như hỏa tiễn, có lạng lách thế nào thì vẫn bám mãi không dứt.

"Cái quái?!! Trên người ta có GPS à?!"

1802 nhàn nhã giải thích.

[Có thể xem là vậy, chúng khóa mục tiêu rồi thì sẽ đuổi theo dai dẳng.]

Đường Hi chửi thầm trong lòng, bay thẳng lên trời, Tử Linh xuất vỏ, bổ ra hai đạo kiếm quang hình lưỡi liềm. Vòng xoáy lửa không dừng lại, những cú chém bị nuốt chửng trong vòng xoáy rồi bắn ngược lại về lên trời. Cô kinh ngạc, cầm kiếm chém đứt hai đòn tấn công của mình, các tia kiếm quang trắng ngần va chạm bùm một tiếng phát nổ.

Đường Hi nhăn nhó.

Năng lực phản phệ?!

Ba vòi rồng vẫn như cũ đeo bám cô, Đường Hi cười nhạt, xoay mũi kiếm về phía Bạch Xà lao đến, tiểu nhị đã bị khiếm thị, tiểu nhất lao đến giương nanh hòng nuốt con mồi.

Phía trước là Bạch Xà phía sau là vòng lửa, ngay khi chỉ còn cách cái chết vài thước, Đường Hi chỉ tay lên trời.

"Thiên Đạo!"

Đùng!!!

Một đạo lôi kiếp giáng xuống như búa bổ, đánh cho Đường Hi tê liệt cả tay chân, Bạch Xà bị vướng phải tia sét, như rùa rụt cổ thụt lùi lại, ba vòng xoáy lửa trực tiếp bị sét đánh cho nát nhừ, chút tro tàn cũng không còn.

Trời cao ở trên các tầng trời nghe được Đường Hi gọi liền đánh xuống, lần đầu tiên cô cảm thấy Thiên Đạo thật giống cha mình, xúc động muốn ứa nước mắt.

Đường Hi cảm nhận cảm giác đau đớn xé ruột thêm lần nữa, nhưng không hề có vấn đề gì khi độ kiếp. Cô phủ một tầng bảo vệ mỏng quanh thân, ngự kiếm bay thẳng tới trước đầu xà tinh bị cô đâm mù mắt, dồn hết linh lực vào Tử Linh chém gãy luôn chiếc nanh còn lại, cơ thể thì chui tọt vào trong miệng Bạch Xà.

Ngay khi Bạch Xà tiểu nhị có ý muốn ngậm miệng để nọc độc cắn trúng Đường Hi, cô hét lớn:

"Thiên Đạo!"

Đùng!!!

Bốn đạo lôi kiếp đã xong, Đường Hi chính thức thành công độ kiếp Nguyên Anh.

Bạch Xà trực tiếp ăn thêm một đạo thiên lôi, cả người dựng thẳng lên hét thảm, Đường Hi thuận thế lọt hẳn vào bên trong thực quản của nó.

Bên trong vách thịt đỏ hồng lại nhớp nháp chất dịch trong suốt, quan trọng là nó rất nóng, tựa như rơi vào hố dung nham bên trong nóng cháy.

Đường Hi nhìn thấy bên dưới là dung nham đỏ cam đang nổi bọt lốp bốp, Tử Linh cắm thẳng vào vách thịt, cô được giữ lại, không còn trượt xuống nữa.

Ba đầu Bạch Xà đau điếng, ngửa cổ rít lên, âm vang bên trong đặc biệt rõ ràng, tựa hồ muốn đem màng nhĩ đục thủng. Đường Hi không để tâm tiếng rít đó, nghiêng đầu ngó xuống dung nham bên dưới.

"Cấu tạo của loài rắn hình như không có giống như vầy?"

[Yêu thú Bạch Xà trải qua mấy lần tiến hóa, cơ cấu nội tạng tất nhiên vượt xa các loài rắn bình thường.]

Đường Hi có cảm giác cô đã chui vào một đường hầm, vách tường là lớp thịt non mềm với các tơ máu, bên dưới là dạ dày tiết dịch dung nham.

Đường Hi có một loại xúc động muốn nôn mửa.

"1802."

[Cắt vách thịt đi, tim ở bên ngoài.]

Cô thử vận lực một bên tay, thân thể sau độ kiếp đã có biến hóa, kinh mạch liền lại, tu vi tăng lên, di chuyển hay sử dụng linh lực đều dễ dàng hơn trước. Một cỗ lực lượng mạnh mẽ chảy vào trong, Đường Hi cảm ứng được mình đang không ngừng mạnh hơn, tựa như được rót đầy tinh hoa nhật nguyệt.

Không cần dùng đao kiếm, Đường Hi phất tay, một đạo linh quang bổ ra từ lòng bàn tay cô, cắt trên vách ruột một khe hở, máu đỏ trào ra, Bạch Xà giãy đành đạch muốn tống cô ra ngoài.

Đường Hi đạp vào vách ruột, nhảy bổ sang bên khe hở mà chui qua, rốt cuộc nhìn rõ cấu trúc bên trong.

Con Bạch Xà này quá lớn, đến độ dù cô có ở bên trong leo trèo thế nào cùng không thành vấn đề gì. Đường Hi bám vào nếp gấp thực quản mà bò lên, một khỏa trái tim đỏ sậm đang đập thình thịch lọt vào mắt cô, Đường Hi líu lưỡi.

Tim quái gì to thế!!

Sự thật là quả tim của Bạch Xà to ngang ngửa một con bò trưởng thành, nó phập phồng lên xuống, mạch máu xanh đỏ chằng chịt.

Càng đắng lòng hơn là dù cô có đâm thủng tim của nó đi chăng nữa thì Bạch Xà vẫn không chết, chỉ cần vẫn còn một chiếc vảy hay một mẩu xương, Bạch Xà vẫn sẽ tiếp tục ấp ủ và sinh trưởng ra thân thể mới đầy đủ nội tạng và huyết nhục.

Nó nghịch thiên như thế đó!!!

Đường Hi bạch y đầy máu quật cường trèo lên khối tim đỏ máu của Bạch Xà, cô cũng không định đâm thủng tim nó, lấy trong nhẫn trữ vật ra một bình sứ đựng đan dược, nuốt nước mắt vào trong lấy ra một viên đan dược đen bóng bỏ vào miệng.

Cô vừa ăn cấm dược.

Nếu gọi nó là cấm dược, chi bằng xem là mạch nha bọc thạch tín.

Ban đầu ăn vào ngọt lịm hạnh phúc, nhưng sau khi ăn hết lớp vỏ kẹo mạch nha, thạch tín bên trong sẽ gây chết người.

Đường Hi đả thông toàn bộ huyệt đạo, từng luồng hỏa khí bùng lên trong kinh mạch, tựa như bị vô vàn con kiến gặm nhấm, xương cốt từng cái từng cái kêu răng rắc gãy nát, đau đến hít thở cũng khó khăn.

Đau đớn giằng xéo trên mỗi tấc thịt, máu trong cơ thể sôi sục, cô cắn răng nhịn xuống cỗ cồn cào trong cơ thể, phun ra một ngụm máu đen lẫn những vụn xương cốt.

Thân thể đào thải những thứ có hại khỏi cơ thể, khí tức quanh Đường Hi quay cuồng, trên trán gân xanh nổi lên, lục phủ ngũ tạng như bị đốt trong lửa.

May mắn là nỗi đau đớn ấy chưa đến năm phút đã kết thúc, cô mồ hôi nhễ nhại, muốn nằm bò ra nhưng lại gắng gượng.

Thoát thai hoán cốt.

Đường Hi dùng cấm dược, thúc nhanh quá trình gia tăng sức mạnh, thực lực tăng đột biến, đến mức cơ thể tựa như sẽ vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Nếu ví mỗi cơ thể là một chiếc ly thủy tinh, vậy chiếc ly này hiện tại bùng lên một lượng nước khổng lồ khiến thủy tinh rạn nứt, nếu không tận lực áp chế sẽ vỡ ra.

Nhưng dù có là cấm dược đi nữa cũng không thể thúc đẩy cô từ Nguyên Anh sơ kỳ lên trung kỳ được, nó chỉ là đổi lấy linh hồn và sinh mệnh để vay mượn một sức mạnh cường đại hơn.

Đường Hi sử dụng linh lực đang không ngừng biến đổi của mình vẽ lên Chế Ngự trận trong không khí, từng đường nét run rẩy nhưng không cẩu thả qua quýt, cô dùng tất cả tinh lực còn lại vẽ trận pháp, nhưng chỉ như thế khẳng định không áp chế nổi Bạch Xà.

Hai thanh Hy Tà và Đoạt Mệnh ngay tức khắc đoán ra cô định làm gì, kinh hoảng gào lên.

"Ngươi bị điên sao?! Tính tự sát đấy à?!"

"Mẹ nó ngươi chết một mình đi, đừng kéo thêm ta."

"Con ả khốn nạn này!"

Đường Hi cười gằn, làm lơ bọn chúng, rút kiếm khỏi vỏ, dùng Á Lai Hy Tà và Tử Sinh Đoạt Mệnh áp trận.

"Chỉ còn thiếu...đồ vật cuối cùng."

Nghe thấy cô thở dài nặng nề, 1802 không nhịn được hỏi nhỏ.

[Cô chắc không? Tuy liên kết linh hồn không vững chắc nhưng cũng sẽ phá nát hơn một nửa linh hồn.]

Đường Hi kéo khóe môi, giương lên một nụ cười khổ, lắc đầu.

"Không còn cách nào

Truyện convert hay : Kinh Thế Y Phi, Phúc Hắc Cửu Hoàng Thúc
Chương Trước/86Chương Sau

Theo Dõi