Saved Font

Trước/19Sau

Kinh Thế Kiếm Thần

Chương 4: Hành Trình Đầu Tiên Vi Vụ Sâm Lâm

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lạc Thiên một người phóng ngựa như bay suốt đêm, trước khi ra khỏi thành thị, hắn mua một tấm bản đồ khu vực, một chút lương khô, tiện thể mua luôn một vài dụng cụ thiết yếu, hắn đã quyết định, muốn mạnh mẽ thì phải tự lực cánh sinh, phải rèn luyện khắc khổ. Sau khi suy tư hồi lâu, Lạc Thiên quyết định trước tiên sẽ đi đến Vi Vụ sâm lâm trước tiên.

Nơi này được gọi với cái tên như vậy cũng không có gì là lạ. Khắp nơi đều là sương khói lượn lờ, như chốn bồng lai. Thế nhưng nếu như tên gà mờ nào đó cho rằng như vậy mà chủ quan thì rất có thể sẽ mất xác lúc nào không biết. Tuy tiên cảnh thơ mộng nhưng lại không thể không đề phòng. Ma thú tuy nguy hiểm nhưng lại càng cần lưu tâm với lòng người hơn. Ở nơi này không có một quy tắc nào trói buộc, ngươi cướp ta đoạt là chuyện hiển nhiên và đánh giết cũng không có gì lạ lẫm. Tiến vào nơi đây, ngươi đã đánh cược với sinh mạng của mình là cái giá đắt nhất.

Nguy hiểm là thế, nhưng Vi Vụ sâm lâm lúc nào cũng tấp nập người tới tới lui lui. Không phải không có người sợ chết mà Vi Vụ sâm lâm có sức hấp dẫn khó cự tuyệt, đơn giản chỉ vì nơi này là nơi dễ phát tài nhất, đôi khi may mắn còn có thể tìm được động phủ tiên nhân lưu lại. Hoặc là giết người cướp của,....

Nơi này thường thường là nơi các dong binh đoàn lui tới nhiều nhất, bọn họ có tổ chức, đi theo đoàn chừng 20- 30 người. Đừng tưởng rằng càng nhiều người thì lợi ích càng thấp, thế nhưng những dong binh đoàn kia cũng chỉ có thể dựa vào cách này kiếm sống qua ngày mà thôi. Đi một mình kiếm được lợi là tốt đấy, thế nhưng phải còn mạng mà hưởng mới được, nếu cái mạng cũng không còn, vậy thì, haha.

Trời tờ mờ sáng, Lạc Thiên đã tới trấn nhỏ dưới chân núi. Hắn quyết định sẽ nghỉ ngơi và mua thêm ít đồ dùng rồi sẽ tiến vào Vi Vụ sâm lâm ngay. Thời gian không đợi người, hắn đã cấp thiết phải trở nên mạnh mẽ.

Trước/19Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trùng Sinh Thời Năm 1970: Quân Trưởng, Cường Thế Sủng