Chương Trước/111Chương Sau

Lá Bài Cuối Cùng

Chương 77

Dưới ánh mắt lom lom của mọi người, Caesar dẫn Lâm Dược đi.

Hai người vừa đi, cả đại sảnh liền bùng nổ, tuyển thủ tham gia thi đấu, phóng viên, khách quý, ai nấy đều nhảy lên, những cao thủ và một vài khách quý ổn trọng đều không hứng thú với hóng chuyện, nhưng đây là về Caesar.

Chơi chơi cũng thôi đi, nhưng nếu Caesar thật sự nghiêm túc, thật sự có một nửa rồi, thì cũng có quan hệ trực tiếp với bọn họ.

Quan hệ gì? Thử xem tình cảnh khi một nửa khác của hoàng thất vương tử các nước ra đời thì sẽ biết. Hoàng tử đó cũng chỉ là nhân vật tượng trưng bình thường, mà Caesar, lại là nhân vật thực quyền chân chính.

Giao lưu nghe ngóng, bên ngoài bình tĩnh nhưng thật ra lỗ tai đã dỏng lên, bát tiên quá hải, gọi là náo nhiệt vô cùng.

Mà lúc này, Caesar đã cùng Lâm Dược đi vào thang máy tham quan.

“Hiện tại, có hai chỗ, một chỗ cách ba con đường, một chỗ là tầng cao nhất, cậu chọn cái nào? Nếu cái đầu, chúng ta đi xuống, cái thứ hai, chúng ta đi lên.”

“Trời tối rồi, chúng ta đừng ra ngoài là hơn, lên trên đi.”

Caesar nhìn y một cái, tiếp theo ấn nút tầng cao nhất, tiếp theo lại nhập vào một chuỗi mật mã, tuy có ấn nút lên tầng cao nhất, nhưng nếu không biết mật mã, thì bình thường cũng không vào được.

“1128, sau này cậu tới tìm tôi cũng tiện một chút.”

Lâm Dược chớp mắt: “Đang bình thường tôi tìm anh làm gì chứ, cho dù có cần, tôi tìm phục vụ cũng được rồi, tìm anh không phải làm lỡ chuyện sao?”

Caesar giật giật khóe môi, không để ý tới y.

Lên tầng cao nhất, lần này Lâm Dược không phát biểu ý kiến với căn phòng, chỉ ngồi xổm bên cạnh hồ bơi vừa nghi hoặc: “Anh thật sự ngày ngày bơi trong này.”

“Cậu muốn thử?”

“Không cần đâu, nước chỗ này không biết đã để bao nhiêu ngày rồi.”

“Ai nói với cậu nước ở đây tôi để rất lâu?”

Lâm Dược ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn hắn: “Lạc Lạc, nước này anh thay mỗi ngày sao? Sao anh có thể lãng phí như thế chứ. Hiện tại tài nguyên nước quý giá bao nhiêu anh biết không? Hiện tại có bao nhiêu người không uống được nước tự nhiên anh biết không? Hiện tại có bao nhiêu người uống nước bị ô nhiễm anh biết không? Hiện tại…”

Nghe y không ngừng biết không ở đó, Caesar nhịn hết nổi: “Cách ba con đường là chỗ nào cậu biết không?”

Lâm Dược chớp chớp mắt, sau đó chậm rãi phun ra hai chữ: “Trái đất.”

Caesar nhìn y, y nhìn Caesar.

Ánh mắt Caesar thâm trầm đè nén còn ẩn ẩn mang theo căm hận, ánh mắt Lâm Dược trong sáng thẳng thắn còn mang theo thành khẩn: “Tuy phạm vi này hơi lớn, nhưng tôi nói chính xác.”

Caesar đột nhiên cười, hắn đỡ trán, nhún nhún vai. Cười một hồi hắn lắc đầu, sau đó nói: “Las Vegas, thành phố cờ bạc, thành phố tự sát, trừ nó ra, nơi này còn có một cái tên, là thành phố kết hôn.”

Hắn nói xong đi tới chỗ Lâm Dược, cũng học theo y ngồi xổm xuống, sau đó, rất dịu dàng rất ôn hòa mở miệng: “Cậu từng nói của cậu chính là của tôi đúng không? Mặt của cậu chính là mặt của tôi, thân thể của cậu chính là thân thể của tôi, vậy thì người cậu, đương nhiên cũng chính là người tôi. Hiện tại chúng ta tới đó kết hôn được không, tám giờ sáng tới mười hai giờ đêm ở đó đều làm việc.”

Sắc mặt Lâm Dược hiếm khi thay đổi, y nhìn Caesar, qua một hồi mới mở miệng nói: “Tuy của tôi chính là của anh, nhưng hai chúng ta cũng không thể kết hôn đâu. Anh nói xem của tôi chính là của anh, hai chúng ta còn kết hôn làm gì chứ. Mình kết hôn với chính mình thì có ý nghĩa gì. Đó là tự luyến là biến thái đó Lạc Lạc à, Hy Lạp cổ có vị thần tên Narcissus gì đó yêu bản thân mình, kết quả ngày ngày nhìn bóng tự thương, cuối cùng cứ thế nhìn tới chết. Anh xem hai chúng ta nếu rơi vào cảnh ngộ đó, cũng khó tránh oan uổng quá mức.”

“Còn nữa, của tôi chính là của anh, của anh chính là của tôi, cái này cái này, hai chúng ta bên nhau hình như cũng không có cảm giác gì đúng không. Anh xem Khổng phu tử còn nói gì mà thích đẹp là bản tính con người, như vậy không có cảm giác thì không có lợi cho phát triển thân thể tâm hồn. Vợ chồng bình thường còn chú trọng hài hòa, hai người đàn ông đương nhiên càng quan trọng, anh xem hai chúng ta ngày ngày tay phải sờ tay trái…”

Y còn chưa nói xong, tay phải của Caesar đã sờ lên mặt y, mà tay trái thì kẹp ở eo y.

Lâm Dược ngẩn ra, tay Caesar men dần xuống, sau lưng, sóng lưng sau đó chính là__ không đợi hắn mò tới mông, Lâm Dược đã bắt tay hắn lại: “Lạc Lạc, anh làm gì?”

“Có phải tay trái sờ tay phải không, chúng ta thử không phải liền biết sao.”

“Không cần thử tôi cũng biết.”

“Vậy sao?”

Tay trái của Caesar không động, mà tay phải thì men theo mặt y trượt xuống: “Chuyện này, vẫn cần phải thử.”

Vì muốn săn sóc chân của Lâm Dược, cho nên hôm nay khi Caesar phối đồ cho y đã chọn trang phục rộng rãi thoải mái, đồ nhàn nhã tương đương với quần thể dục, mà thân trên, thì lại là áo chữ T khá ôm người, lúc này tay của Caesar trượt xuống liền cảm thấy không tiện, đặc biệt là lúc này tư thế của họ cũng khó khăn, nhưng Caesar không cưỡng cầu, tay qua lại ở xương quai xanh, từ tốn vẽ vòng.

Mắt Lâm Dược càng trừng càng lớn, khi phát hiện tay Caesar cách lớp quần men xuống dưới, y đứng bật dậy, đồng thời còn kéo tay Caesar đẩy ra ngoài, Caesar cũng đã sớm chuẩn bị, trở tay kéo tay y lại.

Động tác của hai người đều nhanh chóng, đều dứt khoát, nhưng bọn họ đều quên, lúc này, hai người đang ngồi xổm ở cạnh hồ bơi. Lâm Dược vì đứng lên, hơi chiếm được chút địa lợi, Caesar rớt xuống trước y một bước, nhưng dù thân thể đang rớt xuống, Caesar cũng kéo chặt lấy y, vì thế hai người một trước một sau rớt xuống nước.

Vùng vẫy, ngọ nguậy.

Vừa xuống nước, Lâm Dược đã muốn chạy, nhưng lại bị Caesar quấn chặt.

Lâm Dược biết bơi, mùa hè, y cũng có thể bơi tới lui trong hồ bơi dài một ngàn mét tại Cúc thành, nhưng nói tới cùng thì y cũng chỉ có thể khiến mình nổi được trong nước, khi sóng yên gió lặng, có thể ngâm trong hồ nhỏ ao nhỏ.

Nếu nói tốc độ kỹ thuật gì đó, thì tuyệt đối rất bình thường.

Mà Caesar là ai chứ, đương nhiên, nếu hắn muốn tham gia Olympic, thì chắc chưa đủ, nhưng người ta ngay cả trong phòng ngủ cũng có hồ bơi, thì kỹ thuật là ngày ngày luyện tập, hơn nữa người ta còn có tiểu đảo ở Thái Bình Dương, ở Maldives còn có biệt thự, vậy chính là thỉnh thoảng sẽ chiến đấu trong biển lớn sóng lớn.

Vậy thì so ra, Lâm Dược và hắn căn bản không nằm cùng đẳng cấp, càng huống hồ Caesar còn đang chiếm địa lợi.

Không bao lâu, Lâm Dược đã bị cố định trên vách hồ, trèo lên cũng không được, trượt xuống cũng không xong, chỉ có thể trừng mắt, không ngừng nhả bọt khí.

Caesar nhìn y, mỉm cười, sau đó, hôn lên.

Lâm Dược muốn trốn, nhưng trong nước thì có thể trốn đi đâu? Vì thế tránh né vài cái, vẫn bị Caesar hôn được, nhưng cũng chỉ là môi chạm môi, Lâm Dược không mở miệng, Caesar cũng không miễn cưỡng, chỉ chậm rãi lê nhẹ bên môi y.

Tâm tình của Lâm Dược lúc này sao, thật sự không có tâm tình gì cả, hiện tại y chỉ suy nghĩ phải làm sao để được hít một hơi không khí tươi mới.

Lại nhả ra một bọt khí, không khí trong miệng Lâm Dược cuối cùng cũng phóng hết ra, y liều mạng muốn ngoi lên, muốn lộ đầu, nhưng lại bị Caesar ấn chặt ở đó.

Mắt Lâm Dược càng trừng càng lớn, cuối cùng nhịn hết nổi mở miệng, nhưng vừa mở miệng, đầu lưỡi của Caesar liền thò vào.

Lâm Dược hít thở khó khăn, lần này cũng không phản kháng nữa, ngược lại liều mạng hít lấy, chỉ là hít tới hít lui, trừ đầu lưỡi với nước cũng không hít được cái gì, hai người đều rơi xuống nước bất ngờ, khả năng nín thở của Caesar mạnh hơn y chứ không phải có chuẩn bị trước.

Nhưng đối với hành động này của y, Caesar vẫn hoan nhênh, vừa quấn lấy môi y, vừa thả lỏng cầm cố với Lâm Dược, tay bắt đầu trượt xuống.

Lâm Dược vẫn luôn đợi cơ hội này, vừa có cảm giác, lập tức giãy dụa ngoi lên, cuối cùng cũng lộ đầu lên được.

Vừa ra khỏi mặt nước, Caesar cũng rời khỏi môi y, để y có thể hít thở.

“Lạc Lạc.” Lâm Dược vừa thở dốc, vừa nghiến răng nghiến lợi: “Tôi không phải sứa! Người ta có năng lực sống trong nước còn tôi thì không có, cho dù anh có thể dùng da để hít thở, tôi…”

Lại một lần, y dừng ở đó, vì tay của Caesar đã tới được chỗ đó của y. Vừa rồi, Caesar còn cho rằng hôm nay chọn bộ đồ này cho y là thất sách, nhưng hiện tại, hắn cảm thấy quá mức chính xác, cái quần rộng rãi không có dây lưng, tay có thể tự do đút vào, không chút cản trở cầm được nơi yếu hại.

“Lạc Lạc…”

“Chúng ta xem thử có phải là tay trái sờ tay phải không.”

Hắn nói rồi bắt đầu hoạt động có quy luật, Lâm Dược vừa rồi gần như nghẹn chết, tay chân còn mềm nhũn, lúc này lại bị hắn cầm chỗ yếu hại, càng không còn sức.

Là một thanh niên bình thường, dục vọng của Lâm Dược không phải rất cường liệt, nhưng không phải không có, Caesar lại thành thạo khéo léo linh hoạt, tuy là ở trong nước, nhưng căn phòng này quanh năm ấm áp, Lâm Dược vừa rồi bị giày vò nửa ngày, thân thể đã thích ứng với nhiệt độ trong nước, lại bị kích thích như thế, rất nhanh liền phản ứng.

“Lạc Lạc…”

“Cậu xem, cũng không phải là tay trái sờ tay phải.”

“Ông là một tên đàn ông bình thường, đương nhiên có phản ứng, tôi tự sờ cũng có phản ứng mà!”

“Phải không, vậy cậu tự sờ được rồi.”

Caesar nhướng mắt, tay dùng lực, người trong lòng mắt càng lúc càng phủ sương, mặt càng lúc càng đỏ, nhịn không được lại hôn lên.

Người yêu đang ở trong lòng, lúc này lại đang ở trạng thái đó, Caesar cũng không nhịn được trở nên kích động, cánh tay trái vốn giam cầm Lâm Dược cũng buông ra, sờ lưng y.

Tuy Lâm Dược biểu hiện rất sảng khoái rất cởi mở, nhưng dù sao vẫn là một xử nam, dưới sự trêu chọc thành thạo của Caesar không bao lâu đã trầm mê, cảm thấy thân thể y càng lúc càng mềm, Caesar cũng càng tùy ý, tay ở phía sau đã đi tới giữa chân y, khi hắn chuẩn bị tiến thêm một bước, đột nhiên đầu lưỡi đau nhói, sau đó là bên má phải cảm thấy một cú đánh mạnh.

Hắn hoàn toàn không có chuẩn bị, lại đang trong lúc tình dục bừng bừng, hai phát đả kích, thân thể thì cũng chỉ thứ yếu, quan trọng hơn là tâm lý.

Nhân lúc hắn lơ là, Lâm Dược nắm tay vịnh bên cạnh, vội lăn lê chạy lên bờ.

Nhưng y vừa rồi cũng bị trêu chọc tới ranh giới bùng phát, tay chân vẫn còn mềm nhũn, tốc độ cũng không nhanh tới đâu, không bao lâu đã bị Caesar tóm được.

“Lạc Lạc, anh làm vậy là không đúng!”

“Cậu không phải đã nói thân thể của cậu chính là của tôi sao? Tôi dùng thân thể của mình, có gì không đúng?”

Trên mặt Caesar có vết bầm, giương nanh múa vuốt nói, nếu đổi lại lúc khác, Lâm Dược còn có thể nói thêm vài câu, nhưng hiện tại y chỉ cảm thấy đầu óc trắng xóa, mắt thấy Caesar lại muốn lao tới, vội nói: “Được rồi, của anh chính là của tôi, của tôi chính là của anh. Nếu đã vậy, thì để tôi dùng thân thể của mình là được rồi.”

Caesar nhìn y, Lâm Dược lại nói: “Anh sờ qua rồi, cảm thấy…. cũng không tồi, vậy thì cũng nên để tôi sờ nữa, Lạc Lạc, anh không thể không công bằng đâu.”

“Được thôi, cậu tự làm đi.”

Lâm Dược nhìn hắn.

“Tới đi.”

Lâm Dược tiếp tục nhìn hắn, qua một lúc, tay chậm rãi đặt lên chỗ bụng đưới, sau đó, lại dừng lại: “Lạc Lạc, nếu không, chúng ta bỏ đi, tôi chịu thiệt chút, cũng không cần anh trả lại.”

“Nếu cậu kiên trì, tôi cũng không phản đối.”

Lâm Dược trước vui sau giật mình, cân nhắc một chút, cảm thấy vẫn tự sờ vài cái tốt hơn.

“Không sao, lại không phải chưa từng sờ qua, trước kia mình cũng sờ rất nhiều lần rồi.”

Nghĩ thế, tay y lớn gan đặt lên, cách quần sờ lấy, trên quần tây ẩm ướt lập tức lộ ra hình dáng.

Lần này không đợi Caesar nói, Lâm Dược đã giúp hắn cởi quần, dùng tất cả kỹ xảo của mình để ma sát, đồng thời miệng còn khen: “Lạc Lạc, hình dạng của anh thật không tồi, vừa to vừa cứng, chỉ là có hơi đen, nhưng phụ nữ nhất định thích.”

Caesar nhìn y, chậm rãi nói: “Cậu cũng sẽ thích.”

Giọng hắn thấp khàn, mang theo hơi thở dốc, khi nói, còn sờ lên tóc Lâm Dược, Lâm Dược giật mình, dục vọng vốn không hoàn toàn bình lặng lại ngóc lên.

“Tôi thấy cậu cũng cần.”

Chút biến hóa này đương nhiên không thể thoát khỏi mắt Caesar, hắn nói rồi búng chỗ đó một cái, Lâm Dược hừ một tiếng, tay động càng nhanh thêm.

Caesar nắm chỗ yếu hại của y, nhắm mắt lại, chậm rãi nói: “Lâm Dược, có phải cậu nghĩ rằng để tôi bắn ra rồi thì hôm nay coi như xong? Vốn dĩ hôm nay tôi cũng không muốn động vào cậu, ngày mai cậu còn phải thi đấu.”

“Đúng đó đúng đó, ngày mai tôi còn phải thi đấu, thi đấu rất cực khổ, cần thể lực cần trí lực, Lạc Lạc, hôm nay chúng ta coi như xong đi.”

“Chẳng qua nếu cậu không để ý vòng tay, tôi nghĩ cũng không sao cả, tiền thưởng hạng ba mươi cũng không ít.”

“Tôi để ý mà.” Giọng của Lâm Dược như khóc thét, “Vòng tay đó làm bằng vàng, bán cũng đáng không ít tiền.”

“Vậy sao? Vậy ván cuối cùng đó tại sao cậu định theo?”

Khi nói câu này, giọng hắn vẫn còn mang theo vị tình dục nồng đậm biếng nhác, đột nhiên phun ra câu như thế, Lâm Dược lập tức sững sờ, tay cũng dừng lại.

Caesar mở mắt, quay người đè y xuống dưới: “Cậu biết Vịt con xấu xí cầm được bài lớn đúng không? Cậu biết mình tám phần sắp thua đúng không?”

Lâm Dược cười gượng, vốn muốn nói tôi không biết, sau đó nghĩ lại, vẫn thành thật đáp: “Cái đó, cô ấy cũng không dễ dàng, người ta đều nói tình trường không như ý, sòng bài đắc ý, cô ấy đã không như ý về tình trường, cũng phải cho cô ấy được đắc ý tại sòng bài chứ.”

“Vậy sao, vậy sau khi thua rồi cậu chuẩn bị làm gì, lén lút chuồn đi đúng không?”

Lâm Dược cứng người, sau đó lại lập tức nói: “Sao tôi lại chuồn đi chứ? Tôi là về nhà mà, nhà tôi còn có ba, có câu cha mẹ còn không được đi xa, tôi đã ra ngoài được hai năm rồi, cũng phải về thăm.”

“Trở về thăm, vậy còn quay lại không?”

“Còn chứ, tôi nhất định sẽ quay lại, tôi bảo đảm, tôi tuyệt đối tuyệt đối sẽ quay lại được không.”

Caesar không nói gì, qua nửa ngày, chậm rãi cười, hắn nằm úp trên người Lâm Dược, Lâm Dược có thể cảm giác được rõ ràng lồng ngực hắn chấn động.

Là đang cười, nhưng lại cho người ta một cảm giác rất bi ai.

Y liếm liếm môi, lặp lại lần nữa: “Tôi nhất định sẽ quay lại.”

“Vậy à, tôi tin, nhưng là mười năm sau hay là hai mươi năm sau chứ? Hay là phải đợi tôi chết rồi? Lâm Dược, cậu muốn rời khỏi tôi như thế sao?”

Truyện convert hay : Tu La Đan Đế
Chương Trước/111Chương Sau

Theo Dõi