Saved Font

Trước/104Sau

Nan Từ

Chương 42

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Anh muốn tôi trả lời như thế nào?" Điền Điềm bình tĩnh nhìn Thiệu Huy, thậm chí còn bật cười, "Thiệu Huy, đây đã là việc của tám năm trước rồi, anh cần gì phải nhắc đến nữa."

Thiệu Huy nửa quỳ trên mặt đất, đưa tay chậm rãi cầm lấy đầu ngón tay đang đặt trên đầu gối của Điền Điềm.

"Vậy nếu tám năm trước anh cũng hỏi em câu này, em sẽ trả lời anh sao?"

Nếu như là mình của tám năm trước, sẽ trả lời câu hỏi này sao?

Điền Điềm không biết.

Ở trước mặt Thiệu Huy, y luôn muốn bản thân trở nên cường đại, nhưng lại không ngăn được cảm thấy bản thân ngày càng tự ti vô dụng.

Cho dù là vào tám năm trước, y chỉ sợ cũng không thể nói ra tâm ý thật sự của mình với đối phương.

Y không có dũng khí để tin tưởng, người như Thiệu Huy, sẽ động tâm với y. Cho dù là hiện tại, đối mặt với sự níu kéo của Thiệu Huy, dưới cái nhìn của y, chẳng qua cũng chỉ là những tháng ngày mệt mỏi cố gắng níu kéo cái gọi là thiên trường địa cửu mà thôi.

Thiệu Huy đã quen với sự tồn tại của y, quen với việc có y bên cạnh, quản lý tất cả mọi việc của hắn.

Nhưng mà, đó cũng không phải điều Điền Điềm muốn.

——————

Tuy rằng vào lúc mới bắt đầu, y chỉ hi vọng có cơ hội được ở bên cạnh Thiệu Huy, có thể là mộng cảnh thay thế cho ước mơ của y.

Năm đó, y không ngờ rằng, mình cũng có lúc như bây giờ, lòng tham không đáy.

"Anh Huy, tôi đã tạo thêm phiền phức cho anh, có đúng không?" Điền Điềm mở miệng, giọng nói đột nhiên khàn khàn, y biết, việc mình và Thiệu Huy tách ra đối với Thiệu Huy mà nói không chỉ đơn giản là đoạn tuyệt một mối quan hệ.

Y rút tay về, rút từng ngón ra khỏi lòng bàn tay Thiệu Huy, cúi đầu, y nỗ lực nhiều năm như vậy, dùng công việc cùng sự nghiệp tạo ra lớp vỏ kiên cố bên ngoài, những khi đối mặt với Thiệu Huy, y đã dùng lớp vỏ này chống đỡ rất nhiều thứ.

Thế nhưng vào lúc y gọi người này một tiếng "anh", cây búa trong tay đã chính thức đập nát lớp vỏ bao bọc lấy bản tính miệng cọp gan thỏ của y.

Điền Điềm giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, dùng mu bàn tay chà lên gò má mình, "Hiện tại tôi lại nháo muốn ly hôn, những hỗn loạn sau này phiền anh xử lí giúp em rồi."

"Những năm nay đã được anh và mọi người chăm sóc rất nhiều, tôi rất cám ơn mọi người, kỳ thực..." Điền Điềm lại cười, thậm chí đôi mắt đều cong lên.

Rõ ràng là vết thương cũ năm xưa, tại sao mỗi lần nhắc đến vẫn cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, "Năm đó, người có thể giúp anh cũng không phải nhất định là tôi, như vậy, là tôi chiếm lợi từ anh rồi."

Điền Điềm ngồi trên xe lăn, chung quanh là cây cỏ sum suê xanh biếc một màu, chóp mũi còn ngửi được hương hoa nhàn nhạt, y nhìn người đang áp sát vào mình, trong mắt hắn bây giờ chỉ có mình.

Nhưng y lại không có chút vui mừng nào.

Y nhắm mắt lại, chậm rãi thở dài.

"Tôi trước đây thật sự rất sùng bái anh." Điền Điềm vẫn cười, "Thiệu tổng, anh thật sự rất ưu tú, cũng là một người rất có trách nhiệm, bắt đầu từ lúc quen biết anh, tôi cảm thấy mình thật sự - cực kỳ vinh hạnh... Nhưng mà..."

Âm thanh của Điền Điềm dần dần hạ thấp: "Tôi thật sự quá mệt mỏi rồi."

"Tiểu Điềm..." Thiệu Huy biết mình có thể biện giải, hắn có rất nhiều thủ đoạn có thể giữ lại đối phương, nhưng hắn hiện tại chuyện gì cũng không nỡ làm.

"Nhưng nếu chúng ta ly dị rồi, ba mẹ khẳng định không tiếp thụ nổi, lại thêm việc tiểu Hàm và Tư An vừa được ở bên nhau, chúng ta vào lúc này nói về chuyện ly hôn, không phải là tạo thêm phiền phức cho mọi người sao..." Điền Điềm căn bản không biết mình đang nói cái gì, y chỉ là không khống chế được lời nói của mình, mắt của y quá nóng, khiến y luống cuống xoa xoa, y không muốn mình lộ ra bộ dáng vô dụng này trước mặt Thiệu Huy, y luôn luôn là một trợ lý bình tĩnh - chuyên nghiệp - ưu tú, y không muốn Thiệu Huy thấy bộ dáng khó coi này của mình, nhưng mà, y lại không khống chế được.

"Thật xin lỗi, tâm tình của tôi có chút mất kiểm soát..." Điền Điềm nỗ lực nhếch khóe miệng, "Anh chắc là cũng cảm thấy rất kỳ lạ phải không, rõ ràng tôi đã lớn như vậy, thực sự là mất mặt quá..."

"Không sao đâu." Thiệu Huy dùng lòng bàn tay xoa xoa gò má ướt đẫm nước mắt của Điền Điềm, đưa tay ra ôm lấy y, đem đầu Điền Điềm chôn vào hõm vai mình, "Không kỳ lạ, cũng không mất mặt."

Thiệu Huy đã từng hoài nghi, Điền Điềm từ từ lạnh nhạt với hắn, có phải là... vì lí do bọn họ ở bên nhau quá mức hoang đường.

Điền Điềm không thể chấp nhận ở bên cạnh mình, thật ra là bởi vì một số nguyên nhân chưa được y nói ra.

Điền Điềm không chấp nhận mình, thậm chí là do em ấy không thể tiếp thu tình yêu đồng tính.

Chỉ là Thiệu Huy đê hèn lảng tránh khả năng này, hắn vẫn luôn khoan dung cùng thoái nhượng, vô điều kiện cũng không giới hạn, lừa mình dối người, an ủi mình bản thân rằng hắn đối với đoạn tình cảm này đã đưa ra đủ nhiều.

Nhưng thực ra không phải như vậy, ít nhất, nước mắt y đang dần dần thấm ướt vai hắn, nói cho hắn biết sự thật không phải như vậy.

Hắn sai mười phần, người đang dựa vào vai hắn kỳ thực rất quan tâm đến hắn, so với những gì hắn nghĩ còn nhiều hơn.

Bây giờ hắn có thể đường hoàng đứng đây tự hào, có thể diễu võ dương oai rồi, nhưng Thiệu Huy lại thà rằng

—— bảo bối đang dựa lên vai hắn này, chưa từng yêu hắn.

Trước/104Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Yêu Long Cổ Đế