Chương Trước/36Chương Sau

Nhân Vật Phản Diện Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 32: "Thẩm Tiên Quân Rất Tốt." ...

Khí tức mục nát khiến nguời khác buồn nôn cùng với mùi máu tanh nồng đến cực điểm một đường vọt tới. Dạ dày Thẩm Lưu Hưởng đếu muốn lộn ngược cả ra, khó khăn lắm mới ép xuống không phun ra.

"Ngươi ôm nhầm người rồi!"

Hắn lảo đảo lui lại mấy bước mới miễn cưỡng ổn định được thân hình, một tay nắm lấy một góc vải vóc bên eo Tố Bạch Triệt muốn kéo người đang bám trong lòng mình ra.

Hai đại nam phối, một đại chính cung còn đang ở đây.

Ôm hắn làm chi? !

Diệp Băng Nhiên đứng đối diện còn đang duỗi tay ra tức thì đóng băng tại chỗ, nhìn thấy Tố Bạch Triệt ôm chặt Thẩm Lưu Hưởng nhất thời trong lòng tràn ra rất nhiều loại dư vị.

Rõ ràng hắn ở đây, lại cầu cứu một người khác.

Huống hồ, kia người vẫn là Thẩm Lưu Hưởng, lẽ nào trong lòng hắn mình càng không đáng tin tưởng hơn người này ư.

Đuôi lông mày Lăng Dạ hơi nhíu, trên mặt hoàn là một bộ biểu tình ngoài ý muốn.

Ngày xưa còn thường xuyên bị sư đệ mình bắt nạt, vậy mà vẫn hướng tiểu sư đệ mình cầu cứu, chẳng lẽ là xem mặt nhận người.

Lăng Dạ mỉm cười, thu tay về.

Thẩm Lưu Hưởng bị gắt gao ôm lấy, kéo mãi không ra, trên mặt hoàn một bộ biểu tình sầu khổ. Lúc này một cánh tay bên cạnh vươn ra nắm lấy cánh tay Tố Bạch Triệt kéo ra.

"Buông ra." Chu Huyền Lan mặt lạnh.

Thời điểm kéo người ra, hắn phát hiện tâm lý muốn chống lại của Tố Bạch Triệt càng lúc càng nhiều hơn, hiển nhiên không phải phản ứng của một người đang hôn mê nên có vì vậy càng dùng sức. Thậm chí còn nghe thấy tiếng xương cốt bị kéo đến vang lên rắc rắc.

Thẩm Lưu Hưởng thấy đồ đệ xầm mặt, trong lòng tựa như bị giội một chậu nước lạnh.

Không phải là ta ôm người của ngươi.

Nhìn người này vội vã vọt đến bộ dạng vội vã kéo hai người ra, chỉ lo hắn ăn đậu hủ Tố Bạch Triệt.

Nhưng mà còn chưa đợi Chu Huyền Lan tách hai người ra mây đen trên trời dồn dập kéo đến, sấm sét bốn phía cũng nổi lên.

Yêu thú hung mãnh khổng lồ vỗ cánh, ánh mắt tựa như hai cái đèn lồng đỏ chói dường như chỉ tập trung lên người Tố Bạch Triệt, lợi trảo như dao chém giữa không trung, trong nháy mắt chộp về phía hắn.

"Là dị thú!" Sắc mặt mọi người đều đại biến.

Đặc thù của dị thú yêu tộc đều cùng một loại, chưa khai linh trí, chỉ giữ bộ dáng nguyên thủy, mà thực lực lại càng mạnh mẽ, da dày thịt béo, thuật pháp bình thường tựa như là gãi ngứa nó, không gây chút thương tổn nào.

Dù là tù sĩ hóa thần cảnh cũng không biết phải làm sao.

Dị thú quanh năm cắm rễ ở yêu giới, trên nhân giới cùng ma giới sơ hồ như đã tuyệt tích nhưng sao hiện tại lại đột nhiêu xuất hiện lại còn ngàn dặm truy sát Tố Bạch Triệt.

Mọi người còn chưa kịp nghiềm ngẫm, lợi trảo đã kéo tới, trên mặt đất vung là một đạo tia lửa.

Trong chớp mắt, Thẩm Lưu Hưởng đem Chu Huyền Lan một cái đẩy đi, đồng thời mang mang theo Tố Bạch Triệt có quẳng cũng không ra, nhảy lên giữa không trung triệu hồi bội kiếm.

'Tranh ——!'

Móng tay sắt bén chạm lên Chiêu Diêu kiếm, lực đạo lớn đến mức khiến cánh tay đang cầm kiếm của Thẩm Lưu Hưởng run lên, cơ hồ như kiếm cũng cầm không vững.

Nếu đây không phải là pháp khí cấp cao thì sớm đã hóa thành bụi phấn.

"Khặc ——" dị thú rống lên một tiếng, há miệng to như chậu máu ra, một đoàn hỏa diễm đỏ sậm không kịp chuẩn bị bất ngờ phun ra.

Thẩm Lưu Hưởng cuống quít né tránh, miễn cưỡng mới tránh được sóng lửa nóng rực kia, bên tai là lệ phong gào thét đuổi tới, lợi trảo lạnh băng đánh úp.

Lúc này, mấy đạo kiếm quang xẹt qua.

Tiếng đao kiếm liên tiếp va vào nhau ngăn cản lợi trảo đen thui của dị thú. Thẩm Lưu Hưởng tìm thấy được sơ hở, vội vàng kéo dài khoảng cách mang người quay lại mặt đất.

Chu Huyền Lan đuổi đến đầu tiên, phát hiện cánh tay hắn máu me đầm đìa, thấm ướt hơn nửa ống tay áo. "Ngươi bị thương."

Lúc trước Thẩm Lưu Hưởng cực kỳ căng thẳng, lực chú ý tất cả đều đặt lên việc né tránh công kích của yêu thú không chú ý tới mình bị thương. Hiện tại được nhắc nhở mới cảm thấy ngay chổ bị thương hiện lên vết đao cắt qua, đau đến mồ hôi lạnh ứa ra.

Chu Huyền Lan thấy sắc mặt hắn trắng nhợt, khí áp quanh thân nháy mắt hạ thấp. Ánh mắt nhất thời tối đen lại rơi lên trên người dị thú.

Dị thú đột nhiên có cảm giác vặn vẹo cái đầu lâu bị hắc khí bao trùm, tầm mắt rơi lên người vị thiếu niên trầm lãnh kia. Nhất thời thân hình khổng lồ ngưng trệ trên không trung, đôi mắt đỏ như máu chớp chớp, bỗng nhiên vung cánh tay lên bay về phương xa.

"khặc khặc."

Giây lát, mây đen trên trời tan đi trả lại một bầy trời trong vắt.

Tố Bạch Triệt ban nãy còn tựa như cá chết không chịu nhúc nhích, đầu ngón tay nắm vạt áo Thẩm Lưu Hưởng lặng yên không một tiếng động xê dịch một chút, lực đạo cũng thả lỏng ra.

Trán hắn kề sát bên gáy Thẩm Lưu Hưởng ngửi được mùi hương thơm mát nhàn nhạt quẩn quanh.

Tựa như sau cơn mưa nơi rừng trúc, bên trong tràn ngập mùi hương tươi mát của tre xanh, thấm vào lòng người.

Tố Bạch Triệt thầm nghĩ còn rất dễ ngửi.

Quyết định trong chớp mắt đó quả thật không đáng tiếc, dị thú hung hãn như vậy cũng không thể giết chết Thẩm Lưu Hưởng.

Hắn đến Kiếm Tông là vì muốn thoát khỏi truy sát của dị thú nhưng nhào vào lòng Thẩm Lưu Hưởng, thuần túy là nhất thời nghĩ ra một suy nghĩ muốn mượn đao giết người nhưng đáng tiếc lại không thành công.

Có điều dị thú bỏ chạy cũng là một chuyện tốt.

Thời khắc Tố Bạch Triệt còn đang cân nhắc, có người nắm lấy cổ tay hắn, 'Răng rắc' một chút, xương cốt liền lệch khỏi vị trí. Cái tay còn đang khoát bên hông Thẩm Lưu Hưởng bị kéo ra.

Hắn đau đến cau mày, cắn răng nghiến lợi tiếp tục ngụy trang.

"Đem cảm giác đau của ta che lại."

"Ta từ chối." Đồng Khê lạnh giọng. "Bảo ngươi nhào vào lồng ngực Chu Huyền Lan."

Một cổ tay khác lại 'Răng rắc' một tiếng, xương cốt tựa như bị bẻ gãy vô lực buông xuống.

Tố Bạch Triệt đau đến mặt mày vặn vẹo, hướng một bên mềm oặt mà ngã xuống, bên tai lại truyền đến hai chữ 'Sư tôn' nhịn không nổi chửi ầm lên.

"Ta nhào con mẹ của ngươi! Chu Huyền Lan đều đem hai tay cảu ta phế bỏ như vậy lại muốn ta nhào vào lòng hắn, đã sớm bị ném vào trong miệng dị thú rồi."

Đồng Khê trầm mặc, cười lạnh: "Còn có Lăng Dạ cùng Diệp Băng Nhiên."

Tố Bạch Triệt phát hiện có người trước khi hắn đổ nhào xuống mặt đất đã ôm lấy hắn, ở bên tai khẽ gọi: "Bạch triệt."

Là Diệp Băng Nhiên.

Tố Bạch Triệt sắc mặt trắng bệch, tận tâm tận lực đóng vai hôn mê, tâm lý cũng không trụ nổi nói: "Cho nên mới nói ngươi ngu xuẩn, dị thú kia hận ta thấu xương. Ta mà nhào vào lòng hai người bọn hok, không phải là khiến cho bọn họ trở thành mục tiêu sống."

"Những người khác ta tạm thời không muốn bị trúng đạn, nhưng Thẩm Lưu Hưởng thì nhất định phải chết!"

Hắn cắn chặt hàm răng, giọng nói cực kỳ căm hận: "Ta ở ma giới chịu nhiều cực khổ như vậy, ngày nào cũng uống mớ hạt sen kia ——đến nôn!"

Nghĩ đến canh hạt sen, dạ dày hắn lại mạnh mẽ cuộng lên, há mồm "Oa" một tiếng phun hết lên người Diệp Băng Nhiên.

Diệp Băng Nhiên thân hình rõ ràng cứng lại, sau đó lại lấy khăn lụa ra, giúp hắn lau miệng.

"Ta lập tức dẫn ngươi đi chữa thương."

Trong lòng Tố Bạch Triệt cực kỳ xúc động thở dài: "Nếu như là một nữ tử, ta liền đem người thu vào hậu cung, đáng tiếc."

Đồng Khê: "A."

Không kịp chờ hắn cảm động xong, bên hông nhất thời căng thẳng, bị Diệp Băng Nhiên bế lên.

Vẽ mặt Tố Bạch Triệt khó mà nhịn được liền cứng lại, lông tóc toàn thân dựng thẳng cả lên, âm thầm nắm chặt nắm đấm, mới nhịn xuống xúc động không nhảy xuống.

Thao ... Bị người khác ôm như công chúa.

Lam Tiêu Sinh trơ mắt nhìn đại đồ đệ ôm Tố Bạch Triệt đi cả khuông mặt đều là bộ dáng khẩn trương, tức đến vung đạo bào, gọi Ninh Nhuận Tân cùng Triệu Lâm cùng đi theo.

Hắn ngược lại muốn xem xem, Tố chân nhân này đến tột cùng là có chỗ đặc biệt nào.

Thời điểm Ninh Nhuận Tân đi ngang qua người Thẩm Lưu Hưởng thì khẽ dừng lại. "Hắn không phải là người ái mộ Diệp sư đệ sao? vì sao lại hướng ngươi cầu cứu, quan hệ của các ngươi rất tốt sao?"

Thẩm Lưu Hưởng: "Có trời mới biết."

Ninh Nhuận Tân nhíu mày, có chút để ý, vì vậy bước nhanh đuổi theo Diệp Băng Nhiên.

Hắn luôn cảm thấy người này vốn không phải là người hiền lành gì.

Lăng Dạ đi ở sau cùng, không nhanh không chậm bước đến trước mặt Thẩm Lưu Hưởng, trừ trong túi đồ lấy ra một bình ngọc. "Vết thương bị dị thú cào trúng nếu như bỏ mặc không quan tâm, nhất định sẽ chảy máu không ngừng. Đắp chút thuốc lên phía trên đi."

Thẩm Lưu Hưởng nhíu mày: "Thuốc gì?"

Lăng Dạ: "Thượng phẩm thánh dược chữa thương."

Thẩm Lưu Hưởng quơ quơ thân bình, phát hiện bên trong nặng trình trịch, mâu quang sáng lên.

Đây chẳng phải là...

"Vừa vặn đủđể ngươi chữa thương." Lăng Dạ lướt qua hắn, cũng không quay đầu lại, giọng điệu lộ ra chút ý cười. "Không dư thừa cho ngươi bán đâu."

Thẩm Lưu Hưởng nhất thời ỉu xìu.

Hắn đứng đợi cả nữa ngày vẫn không thấy người bên cạnh có phản ứng gì thì, kinh ngạc nói: "Ngươi không đi sao?"

Chu Huyền Lan: "Ta vì sao phải đi?"

"Không lo cho Tố chân nhân bị trọng thương sao?"

Khuông mặt Chu Huyền Lan lộ ran biểu tình lạnh lùng chế giễu: "Đều biết chọn lao vào lồng ngực sư tôn thì còn lo lắng cho hắn làm gì."

Thẩm Lưu Hưởng cân nhắc giọng điệu này nhất thời cũng nhận không ra, hắn có ý kiến gì với Tố Bạch Triệt. Hay là do đối phương không nhào vào lồng ngực hắn nên mới sinh ra ghen tuông.

Chu Huyền Lan cụp mắt, tầm mắt rơi lên cánh tay không ngừng chảy máu của ai kia thì cầm lấy bình ngọc vén cánh tay áo của Thẩm Lưu Hưởng lên.

Trên làn da trắng như tuyết, hiện lên ba vết xước chảy đầy máu, một vết thương trong đó còn sâu đến thấy tận xương.

"Đều là đệ tử không tốt."

Mi mắt hắn hạ xuống che đi ánh mắt tối tăm kia. "Nếu phản ứng lại nhanh một chút, dùng kiếm chém đi cái tay kia, sư tôn cũng sẽ không bị thương."

Thẩm Lưu Hưởng nghi hoặc "Ừ" một tiếng còn đang thầm suy nghĩ hắn có ý gì thì thuốc bột bất thình lình đổ lên trên vết thương.

Cả người hắn run lên, đau đến mức gào thét.

"Đừng chà đừng chà."

Chu Huyền Lan nắm chặt cổ tay hắn, không nói một lời, lau sạch mớ thuốc bột bên trên.

Vì vậy Thẩm Lưu Hưởng càng đau hơn : "Giữ lại một chút không được sao, thượng phẩm thánh..."

Lời còn chưa dứt, đã nhìn thấy sắc mặt Chu Huyền Lan càng ngày càng âm trầm, giọng nói cũng không khỏi yếu đi yếu, dư âm dần dần tiêu thất.

Ai, giữ cái bình ngọc này lại cũng được.

Nói là đồ vật thiếp thân của Thanh Lăng Tông chủ, không biết có thể bán được giá bao nhiêu đây, khà khà.

Ngón tay Chu Huyền Lan rơi lên trên làn da trắng nõn, chậm rãi đem thuốc bột tản ra. "Lần sau trở về tông môn, đệ tử đi ra ngoài lịch luyện, sư tôn cũng đi cùng ta đi."

Thẩm Lưu Hưởng lắc đầu: "Nếu như ta lúc nào cũng đi theo ngươi, thì không có cách nào để ngươi rèn luyện thật tốt cả."

Nguy hiểm đều bị hắn hóa giải, Chu Huyền Lan làm sao có thể trưởng thành.

"Không sao." Chu Huyền Lan câu môi cười cười, "Ta mang sư tôn đi tìm bảo vật. Không phải sư tôn muốn đi tìm thiên linh địa bảo sao? Đệ tử dẫn người đi lấy."

Thẩm Lưu Hưởng sáng mắt, có chút cảm giác vui đến muốn bay lên trời.

Trong nguyên tác, Chu Huyền Lan cơ duyên mạnh đến nghịch thiên, coi như ở ven đường nhặt được một cục đá không đáng chú ý cũng tám chín phần mười đều là linh ngọc thượng cổ.

Thẩm Lưu Hưởng trịnh trọng dựng thẳng lên ngón út, trên ngón tay Chu Huyền Lan ngoắc một cái kết.

"Một lời đã định, đến lúc đó chia đôi."

"Đều cho sư tôn."

Thẩm Lưu Hưởng mở cờ trong bụng, nhất thời cánh tay cũng không còn đau nữa, tâm lại càng không đau. mang theo Chu Huyền Lan, tinh thần gấp trăm lần mà chạy tới chỗ Tố Bạch Triệt.

Bên trong gian phòng rộng rãi, hoặc đứng hoặc ngồi, đều những gương mặt quen thuộc.

Người nằm trên giường, khuôn mặt trắng nõn như ngọc, lông mi dài, sống mũi thẳng tắp thanh tú, chỉ là bờ môi vì mất máu quá nhiều mà tái nhợt đi. Có điều cùng vì như vậy mà càng gợi lên cảm giác triều mền của người khác.

Thời điểm Thẩm Lưu Hưởng đẩy cửa vào, tầm mắt tất cả mọi người đều đồng loạt vọt tới.

Trong đó càng có một đạo ánh mắt rõ ràng, lẫn lộn rất nhiều tâm tình, nghi hoặc, cô đơn, không cam lòng...

Đến từ Bắc Luân dấm chua vương, Diệp Kiếm Tôn.

Thẩm Lưu Hưởng nháy mắt mấy cái, liếc mắt nhìn về phía Chu Huyền Lan đang đứng bên cạnh, thấy hắn sắc mặt bình tĩnh, hờ hững nhìn Tố Bạch Triệt bị vây quanh bởi một đám người thân quen.

Nhất thời có chút lo lắng, trừng mắt với Diệp Băng Nhiên.

Không phải chỉ ôm Tố Bạch Triệt thôi sao? Cũng không phải là cố ý. Nhìn đồ đệ hắn đi, lòng dạ lớn như vậy.

Diệp Băng Nhiên mím môi không nói, dời tầm mắt.

Lam Tiêu Sinh đem tất cả thu hết vào đáy mắt, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Xem như hắn đã nhìn ra rồi, đừng nói tác hợp hai người, xem ý tứ đại đồ đệ đã muốn đem Thẩm Lưu Hưởng trở thành tình địch của mình rồi!

"Được rồi, thương tổn nên trị cũng đã trị xong, không có gì đáng ngại."

Lam Tiêu Sinh nhìn quanh phòng, tầm mắt dừng lại trên ngườiChu Huyền Lan. "Nếu đều ở đây, vừa vặn, đem chuyện lúc trước chưa giải quyết xong giải quyết một thể đi."

Ninh Nhuận Tân giọng điệu không quen: "Sư huynh, chuyện ngươi quản có chút rộng rồi đó."

"Ta tự có suy nghĩ của mình." Bàn tay Lam Tiêu Sinh còn đặt trên vai Diệp Băng Nhiên vỗ vỗ. "Vi sư hỏi ngươi lần cuối cùng. Ngươi thật sự muốn chọn Tố Bạch Triệt?”

Diệp Băng Nhiên môi mỏng khẽ mở.

"Băng Nhiên!" Lam Tiêu Sinh trầm giọng. "Năm tuổi ngươi bái vào tông môn sau này vẫn cứ theo sau lưng ta. Ta nhìn ngươi lớn lên, biết phẩm tính của ngươi cũng biết căn cốt của ngươi. Từ nhỏ ngoại trừ luyện kiếm ra thì những thứ khác ngươi đều không có hứng thú, sư phụ không biết tại sao ngươi lại yêu thích người này đến vậy nhưng vi sư hy vọng vấn đề này ngươi suy nghĩ cho thật rõ ràng rồi hẳn trả lời ta."

Diệp Băng Nhiên im lặng trong chốc lát, ánh mắt từng tấc từng tấc xẹt qua gưởng mặt Tố Bạch Triệt.

Mở miệng.

Lam Tiêu Sinh lại nói: "Thẩm Lưu Hưởng cũng không phải là không có ngươi thì không thể. Nếu thật sự không muốn thì sư thúc hay sư đệ đều thích hợp hơn ngươi."

Ninh Nhuận Tân nhíu mày lại, sắc mặt hơi hòa hoãn.

Triệu Lâm sửng sốt một chút, giọng điệu lộ chút tư vị khó mà giải thích được. "Thì ra sư tôn người còn nhớ đến tên tiểu đồ đệ này."

Lam Tiêu Sinh quay đầu lại nhìn hắn, trên mặt lộ ra mấy phần biểu tình ghét bỏ, "Ngươi vẫn còn nhỏ, kỳ thực ta không hài lòng cho lắm, nhưng lại không có lựa chọn nào khác tốt hơn."

Thẩm Lưu Hưởng nghe mà vẻ mặt mộng bức*, muốn lên tiếng đánh gãy lời nói của mọi người.

(Mộng bức: ngu người á)

Lăng Dạ lại ngăn cản hắn: "Lam Tông chủ là trưởng bối, để hắn nói nhiều chuyện hắn lo lắng ra cũng không có gì là không thích hợp."

Thẩm Lưu Hưởng không thể làm gì khác hơn là lui về, tìm cái ghế ngồi xuống, nhỏ giọng nói với Chu Huyền Lan: "Cho ta chút hạt dưa, lúc trước cắn còn chưa đã nghiền."

Vừa mới nhận nắm hạt dưa liền nghe Diệp Băng Nhiên lạnh phạt nói "Thẩm Tiên Quân rất tốt."

Thời điểm hắn nói lời này lại nhìn chằm chằm Tố Bạch Triệt, đáy mắt chợt lóe lên những hồi ức gương mặt trước gì đều lạnh như băng vậy mà giờ đây xuất hiện ý cười.

Tựa như băng tuyết tan rã, chớp mắt chỉ còn lại vệt nhu hòa vô biên.

Diệp Băng Nhiên cong môi, ánh mắt lạnh lùng trong trẻo phản chiếu người đang nằm trên giường, gương mặt lạnh băng lại lộ ra vệt ái mộ chi tình, không trộn một tia tạp chất.

Sạch sẽ đến bằng phẳng.

"Có thể người khác sẽ tốt hơn nhưng không bằng nữa phần Bạch Triệt."

Lam Tiêu Sinh tâm rơi xuống đáy vực, biết cho dù mình có nhiều lời hơn nữa cũng vô ích liền rơi vào trầm mặc.

"Ta thấy Tố chân nhân cùng Diệp sư điệt là trời đất tạo nên một đôi."

Ninh Nhuận Tân tâm tình cực vui mừng.

"Việc này không nên chậm trễ, chờ người trên giường tỉnh lại sư thúc liền thay người làm chủ. Chuẩn bị lễ vật tốt nhất để hắn trở thành đạo lữ cùng ngươi, sư điệt nghĩ như thế nào?"

"Ta cảm thấy chuyện này có chút không thích hợp." Lăng Dạ lên tiếng.

Ở đây trừ Thẩm Lưu Hưởng đứng ngoài, còn lại đều sửng sờ sau đó thay đổi sắc mặt.

Trong phòng yên tĩnh trong giây lát.

Ngay cả động tác Thẩm Lưu Hưởng cũng chậm lại, trên mặt lộ ra biểu tình hiếu kỳ.

Thời điểm đọc truyện, hắn còn nghi hoặc vì sao Lăng Dạ lại yêu thích Tố Bạch Triệt, dù có là người khác thì Lăng Dạ cũng không giống như một người không được ai yêu thích, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể đổ cho hào quan của nhân vật chính.

Lăng Dạ không nói nguyên do, chỉ nói: "Ta cảm thấy hắn làm đạo lữ của người khác thập phần không hợp lý."

Ý tứ rõ rành rành.

Mấy người kiếm tông sắc mặt kỳ quái, Diệp Băng Nhiên không nói một lời, chỉ cầm tay Tố Bạch Triệt ý tứ cũng rõ ràng.

Hắn nhất định không thoái nhượng.

Thẩm Lưu Hưởng thầm nghĩ: A ~ kích thích!

Sau đó không nhịn được nhìn về phía người bên cạnh, muốn biết hắn sẽ phản ứng.

Sắc mặt Chu Huyền Lan nhẹ tựa mây gió, phát hiện tầm mắt hắn liếc qua liền kinh kinh nhướng mày, ngón tay rõ ràng từng khớp xương tăng nhanh tốc độ lột xác quả.

Lột xong liền đưa thịt quả khô đến bên miệng hắn.

"Sư tôn nếm thử."

Thẩm Lưu Hưởng bỗng nhiên có chút vui mừng, đang muốn khen hắn một tiếng thì người trên giường lại có động tĩnh.

Ánh mắt mọi người lập tức nhìn lại.

Tố Bạch Triệt nhăn mày mại, bờ môi khẽ nhếch, tựa như đang nói mê chuyện gì đó, ngón tay hoàn toàn không tự chủ được mà kéo kéo ống tay áo Diệp Băng Nhiên.

Diệp Băng Nhiên nói: "Ta ở đây."

Lăng Dạ tựa như cũng ngồi không yên, đứng dậy đi đến bên giường, trên mặt lộ vẻ lo âu.

Hắn hỏi: "Nơi nào không khỏe."

Tố Bạch Triệt kinh ngạc kêu lên, biểu tình càng thêm thống khổ, tựa như rơi vào Mộng Yểm khủng bố lắm, giãy giụa như thế nào cũng không tỉnh.

Tuyệt vọng thời khắc.

Hắn thấp giọng khẽ lẩm bẩm, ân thanh mang theo tiếng thút thít nhu nhược. "Ta rất sợ, lạnh quá... Vì sao không còn ôm ta giống như ngày thường nữa... • Thẩm Tiên Quân."

Không khí trong phòng bỗng chốc ngưng lại.

Thẩm Lưu Hưởng còn ngậm miệng quả khô trong họng suýt chút nữa thì ở nghẹn ở nơi cổ họng.

Chương Trước/36Chương Sau

Theo Dõi