Chương Trước/180Chương Sau

Nữ Chính Không Đủ Ngọt Ngào

Chương 46: Vị Hôn Thê Của Ảnh Đế (46)

Chỉ cần Tô Kình Hoán nghĩ đến trước kia Bạch Trà luôn một mình bị bọn họ khi dễ, cả người đều không tốt.

Anh vẫn còn quá bao dung với nhà họ Bạch.

Không nên chỉ gây phiền phức cho nhà họ Bạch, mà nên làm cho nhà họ Bạch không thể chống đỡ được.

Sắc mặt anh trở nên âm trầm.

Bạch Trà đang nhảy nhót, kinh ngạc nhìn anh.

"Anh, anh làm sao vậy?"

Sao lại không vui?

Hiện tại........Cô cũng không có trà sữa! Làm thế nào để dỗ đây?

Bạch Trà rất rối rắm, ngập ngừng nói: "Tô Kình Hoán, lát nữa em sẽ mua trà sữa cho anh, anh đừng có không vui!"

Nghe lời này, Tô Kình Hoán nhướng mi, trong mắt hiện lên bộ dáng ngoan ngoãn mềm mại của cô.

Loading...

Làm anh hận không thể đem người giấu đi, ngoại trừ anh ra sẽ không để cho ai nhìn thấy!

" Anh không có không vui, em đừng lo lắng." Tô Kình Hoán thấp giọng nói.

Anh muốn nhìn cô gái nhỏ dỗ dành mình, nhưng biểu cảm của cô lại khiến anh mềm lòng, anh không muốn nhìn thấy cô nhíu mày không vui.

Thôi thì tự dỗ dành mình đi!

"Thật sao?"

" Ân!"

Tô Kình Hoán bị bộ dáng nghiêm túc, không nhịn được đưa tay sờ đầu cô.

Tóc mềm mại như con người của cô vậy, không chỉ mềm mà còn có cảm giác rất dễ chịu.

Đôi mắt đen dần dần mơ hồ, từ từ rơi xuống bàn tay nhỏ bé của cô.

Ân, muốn chạm vào bàn tay nhỏ bé của cô.

"Vậy bây giờ chung ta xuất phát đi?" Bạch Trà không để ý tới tầm mắt của anh, xoay người cầm lấy điện thoại, lấy ra khẩu trang, kính râm, v.v... tự mình mang lên cho Tô Kình Hoán, nhìn người đàn ông vũ trang bị đầy đủ, gật đầu hài lòng.

" Ân, không nên để paparazzi phát hiện." Vừa dứt lời, Bạch Trà lại chìm trong rầu rĩ, " Xem ra như vậy cũng không được, nếu không, em về Bạch gia xử lý một chút chuyện, rất nhanh sẽ trở lại, anh cứ ở lại trên xe, nếu anh khát hoặc đói, anh liền nói trước với em, em sẽ giúp anh mua! "

Tô Kình Hoán thật bất đắc dĩ, " Em thật sự rất cẩn thận a! "

" Anh đừng khen em nhiều như vậy, em sẽ xấu hổ a." Bạch Trà mặt nhỏ đỏ lên.

Cô thực sự rất xấu hổ.

Mặc dù Thất Thất thường khen cô ấy, nhưng cảm giác đó khác với lời khen ngợi của Tô Kình Hoán.

Tô Kình Hoán thấy Bạch Trà đang thất thần, anh lặng lẽ kéo bàn tay nhỏ của Bạch Trà, sau rời khỏi tiểu khu.

Thất Thất rất không vui, Tô Kình Hoán đoạt Trà Trà của nó, bây giờ còn muốn lấy đi tương tác giữa nó và Trà Trà?

Ah! Sói đuôi to, kẻ xấu! Sẽ để anh thành công!

Đối mặt với Bạch Trà, Thất Thất chỉ là một đường thổi phồng!

[ Ah ah ah, Trà Trà, tôi thấy bây giờ cô không chỉ ngày càng thông minh hơn mà còn ngày càng biết nói chuyện nữa, tôi rất thích cô nha! Nếu không có cô, tương lai tôi sẽ sống như thế nào! ]

Bạch Trà, "???"

[ Trà Trà, cô vô tình như gió, vừa cô đơn lại kiêu ngạo! ]

[ Thế giới an bình thập toàn thập mỹ, không phụ Như Lai, không phụ người! ]

[ Ý niệm luôn không khoan dung không hối hận, Vì cô mà say đến thất hồn! ]

[.............]

Bạch Trà, " Ngươi ngươi ngươi, Thất Thất ngươi đừng nói."

Cô vẻ mặt mộng bức.

"Ta có thể hiểu từng chữ ngươi nói, nhưng càng về sau những lời đó lại càng không hiểu, đây không phải là đang tỏ tình sao? Chẳng lẽ, chẳng lẽ ngươi yêu ta sao???"

Bạch Trà nội tâm rối bời: Chẳng lẽ là bởi vì ta rất đáng yêu?

Thất Thất như thế nào lại có ý với mình rồi?

Ân?

Nhất định là cách mình mở ra, phương thức không được đúng lắm!

Cũng có thể do hệ thống bị lỗi và dữ liệu trở nên lộn xộn.

Thất Thất, [...........]

Tôi, tôi chỉ là muốn khen ngợi cô, nhưng là, nhưng là tôi thật ngu ngốc, không biết dùng từ như thế nào, vì vậy tôi lên mạng và đã tìm thấy một vài câu trên mạng được cho là đặc biệt phổ biến, và sau đó sau đó........lật xe rồi!

Khóc lớn!

Nhưng nó sẽ nói ra những lời đó sao?

Nó cũng cần mặt mũi nha!

Truyện convert hay : Trọng Sinh Nương Tử Ở Làm Ruộng
Chương Trước/180Chương Sau

Theo Dõi