Chương Trước/92Chương Sau

Phò Mã 16 Tuổi

Chương 16: Dụ Được Ngoan Ngoãn (B)

Lúc này tại phò mã phủ, Tiểu Kiều đang nằm trên giường, miệng nhỏ khóc nỉ non, trong mắt chứa lệ, hai hàng chân châu rào rào chảy xuống, bộ dáng này thật quá đáng thương a, họa nàng cũng họa không ra.

Nàng sau khi té ngã bị thương ở chân, bây giờ chân phải sưng phồng đỏ chót, trên làn da trắng nõn ở lưng đùi bất chợt bị một đạo vết máu, đại phu đã băng bó đơn giản.

Tiểu Kiều  đang để cái chân nhỏ bị thương ra ngoài chăn, đặt ở vị trí dễ  thấy, để Tô Phu nhân cùng các thị nữ ở một bên nhìn thấy bàn chân nhỏ của nàng mà thương xót, một bên nghe nàng ríu rít khóc nỉ non.

Tô phu nhân rốt cục dỗ nàng không được, thở dài một hơi, ở bên giường ngồi xuống, kéo lấy đôi tay nhỏ của nàng vỗ vỗ an ủi, "Ngươi như vậy lại là một người si tình, ai lại không đau lòng cơ chứ ? Nhưng bây giờ Tô Hạo đã là phò mã của Trường Ninh công chúa, chúng ta cũng không còn  cách nào khác rồi. Từ xưa đến nay, con rể hoàng gia đều  bị khinh bỉ, bất kể là ở trước mặt hoàng thượng hay là trước mặt công chúa đều không thể ngóc đầu lên làm người, Tô Hạo dĩ nhiên  rất khổ sở, ngươi còn không biết nặng nhẹ, cho hắn thêm phiền phức, nam nữ thụ thụ bất thân, chuyện hôm nay vạn nhất truyền tới tai công chúa cùng hoàng thượng, Tô Hạo mất chức là chuyện nhỏ, chỉ sợ mạng cũng khó đảm bảo, Tô gia nhân tộc thân hữu cũng bị liên lụy tới, ngươi nếu như thật sự có lòng đối với Tô Hạo, liền phải thay hắn suy  ngẫm mới phải."

Lời này cũng là cố ý nói cho Tiểu Kiều,  một bên nghe một bên gật đầu, nhưng chưa quên đem nước mắt lau đi.

Tô phu nhân thấy nàng cũng là người  hiểu chuyện, không khỏi càng thêm đau lòng nàng, lắc lắc đầu, lại thở dài.

Tô phu nhân lúc trước sở dĩ đồng ý để cả nhà lên phía bắc vốn là để trốn Tiểu Kiều, ngoài miệng đều nói "Tiểu Kiều tính khí không tốt, Hạo nhi cưới phải nàng sẽ cả đời thống khổ", nguyên nhân chủ yếu nhất là do Tô Hạo thân là nữ tử, hai  nữ tử lại ở cùng với nhau, sao mà có thể cơ chứ, lúc đó mới không tiếc thiên sơn vạn thủy  né đi, ai lại nghĩ giữa trời quang mây tạnh, một đạo thánh chỉ từ trên trời giáng xuống, đem Tô Hạo biến thành Đại Tề Phò Mã, ngươi nói kỳ không kỳ ?

Aizzzz, thực sự là tạo hóa trêu người a, Tô phu nhân âm thầm cảm thán, trên mặt liền hiện lên vẻ mặt dở khóc dở cười, vảy vảy chiếc khăn, lần thứ hai thở dài, dặn dò   lão mama ở bên,  "Chu tiểu thư chính là thiên kim nhà Kinh Triệu Duẫn  , lại là thân nhân nhà  Tô gia chúng ta,các ngươi đều phải hảo hảo chiếu cố, phải coi nàng như làtiểu thư Tô gia  mà chiêu đãi"

Mama cùng các thị nữ tất nhiên là một tràng tiếng đáp ứng không dám thất lễ.

Tô Hạo vốn dĩ không biếtthương thế tiểu Kiều làm sao, cùng Chu Lập, Chu Hành nói chuyện  mới biết thương thế không nhẹ.

Lúc đó Tiểu Kiều chạy về hướng  Tô hạo, tâm trí Tô Hạo vốn  đang chôn trong cuốn sách, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu, chợt thấy một cô thiếu nữ giương nanh múa vuốt hô to gọi nhỏ như mãnh hổ hạ sơn chạy đến, lúc đầu còn tưởng ảo giác, cho đến khi dụi dụi con mắt nhìn lại, xác định mười phần là người sống, lập tức kinh hãi không nhỏ, bản năng ôm sách bỏ chạy.

Tô Hạo càng chạy, Tiểu Kiều càng đuổi.

Tiểu Kiều càng đuổi, Tô Hạo càng chạy.

Một toà phò mã phủ vốn nhờ vậy mà loạn tung cả lên.

Tuy rằng từ lâu đối với danh tự tiểu Kiều  này như sấm bên tai, vừa còn chạy một đoạn đường không ngắn, nhưng Tô Hạo đến bây giờ vẫn chưa từng chân chính xem qua dáng vẻ Tiểu Kiều.

Hơn nữatrong lòng Tô Hạo  cũng không chán ghét Tiểu Kiều ----nàng cho tới bây giờ vẫn không  chán ghét  người nào.

Tô Hạo quyết định cầm một hộp đồ tráng miệng đem đến thăm Tiểu Kiều, mở ra hộp đồ tráng miệng Trường Ninh ban cho,  trái chọn phải chọn, cuối cùng một viên cũng không nỡ cho Tiểu Kiều, liền đóng nắp lại, để Ngọc Cầm xuống nhà dưới cầm mấy hộp đến, chọn cái đáng yêu, mùi vị ăn cũng tốt, mỗi thứ kiếm mấy viên, đặt ở trong hộp, ôm vào trong ngực đi tới gian phòng tiểu Kiều.

Tô phu nhân đi rồi, Tiểu Kiều càng thêm khóc  lợi hại.

Nếu như lúc trước Tô gia không có đem Tô Hạo giấu đi, không có đi lên phía Bắc, làm cho nàng sớm gặp lại Tô Hạo, kết thành phu thê, nào có ngày hôm nay mất đi Mỹ Ngọc bên cạnh ? Quả thực Tô Hạo cưới nàng còn tốt hơn nhiều là làm một Phò Mã hoàng gia xui xẻo.

Vì lẽ đó Tiểu Kiều là vừa vì chính mình khổ sở, lại vì là thương tâm Tô Hạo, nước mắt không cầm được, càng khóc lớn không thể thu lại.

Chu Lập, Chu Hành nghe nói Tiểu Kiều khóc mãi không ngừng, vội vã tới khuyên,  nhưng là thuốc không đúng bệnh, một chút hiệu quả cũng không có.

Lúc Tô Hạo bước vào gian phòng, Chu Lập cùng Chu Hành chính là đang hết đường xoay sở.

"Tô lang. . . . . ."

    Vẫn là tiểu Kiều nhìn thấy Tô Hạo đầu tiên.

Tô Hạo nghe xong xưng danh này, không khỏi khẽ cười   cười.

"Biểu tỷ, ta đưa món tráng miệng tới cho ngươi."

Tô Hạo nói xong đem món tráng miệng đưa tới chiếc bàn trước giường, nhìn thương thế của Tiểu Kiều, nói "Ngày hôm nay là do ta không đúng, không biết là biểu tỷ đến,nhất thời sợ hãi chỉ để ý chạy, gặp phải việc này, còn để biểu tỷ bị thương, mong rằng biểu tỷ tha thứ Tô Hạo."

". . . . . ."

    Tiểu Kiều nhất thời nói không ra lời.

    Một mặt là  ngắm Tô Hạo đến ngây dại, mặt khác Tô Hạo lịch sự đối đáp với nàng làm nàng không ứng phó kịp.

Chính xác là không ngờ được Chu Tiểu Kiều nàng,  khuê các văn chương kiệt xuất, nữ nhân kỳ tài,một đời tài nữ kiêm mỹ nữ, lại cũng có lúc nghẹn lời không nói ra được.

Tô Hạo thấy nàng như vậy, nhân tiện nói, "Biểu tỷ hảo hảo dưỡng thương, ta còn có việc, sẽ không làm phiền biểu tỷ." Không chờ Tiểu Kiều phản ứng lại, hướng tới Chu Lập cùng Chu Hành cáo từ, đi ra khỏi phòng.

Đến giờ  tiểu Kiều mới an tâm dưỡng thương, một mặt xoa cằm trầm tư,  yên ổn mới được hạ xuống.

Đảo mắt lại là mấy ngày trôi qua, Trường Ninh  bên kia vẫn không có một chút động tĩnh, Tô Hạo vẫn còn tốt,  Tô phu nhân thì lại đứng ngồi không yên, đến tột cùng là Trường Ninh  nhìn thấu kẽ hở của Tô Hạo ? Vẫn là Trường Ninh  đối với chuyện phòng  the có điều bất mãn ? Vẫn là làm sao? Trong lòng không khỏi suy nghĩ nhiều  , ngóng trông Trường Ninh về phò mã phủ, hoặc là triệu Tô Hạo đi phủ công chúa cũng  tốt.

Ai biết ngày đó trông mong Trường Ninh  thì không đến,vợ chồng Chu Thế An lại đến.

Lúc gặp mặt hàn huyên thăm hỏi tất nhiên là khó tránh khỏi,rốt cục sau khi ngồi xuống, Chu Thế An nói, "Ta cùng phu nhân hôm nay mới vừa tới Kinh Thành, Khách điếm bên kia chưa quét tước gọn gàng ,Lập Nhi Hành nhi tiểu Kiều ba đứa ở lại quý phủ quấy rầy nhiều ngày,Thế An trong lòng thực sự  băn khoăn."

Tô phu nhân nói, "Biểu đệ nói gì vậy, đừng nói Chu Tô hai nhà là ruột thịt, coi như không phải ruột thịt, đều là từ Giang Nam tới, dù thế nào cũng phải hảo hảo chiếu cố."

Đến lúc Chu Thế An hỏi đến Tiểu Kiều, Chu phu nhân kéo qua Tô phu nhân, trước tiên đưa mắt, sau đó nhỏ giọng hỏi, "Hai  phu thê thế nào ?"

"Ngươi không đề cập tới cũng còn tốt, ngươi nhắc đến  a, " Tô phu nhân một bên lắc đầu, một bên xoa ngực, "Ta đây trong lòng có nhọt, thật sự là khó chịu."

"Vậy rốt cuộc  có chuyện gì? "

    "Ai. . . . . . Dăm ba câu, cũng nói không rõ." Trong lòng nàng có nỗi khổ cũng không thể nói với người khác ? Một người làm việc quá thông minh cũng chỉ có thể một mình cô quạnh . (edit =.=")

"Không phải ta nói, tuy rằng ta còn chưa từng thấy Tô Hạo, nhưng ta cũng đã gặp qua  chân dung Tống tiểu sử , Tô Hạo đã có có thể hạ thấp được bản lĩnh của  Tống tiểu sử, còn sợ không chiếm được lòng Trường Ninh công chúa ?" Chu phu nhân nói xong , liền càng ghé sát về phía Tô phu nhân, giọng nói cũng ép càng nhỏ hơn, "Ta sẽ dạy cho Tô Hạo, đem Truy Hồn nhiếp phách  mị nhãn quăng mấy cái cho Trường Ninh, các loại công phu phòng the cũng truyền lại cho hắn một ít, công chúa năm nay 20 tuổi, chính là thời điểm cần chuyện này. . . . . ."

Tô phu vừa nghe không khỏi đem thân thể lùi về phía sau nói, "Không được, không được, Tô Hạo tuổi còn quá nhỏ..."

"Tuổi còn nhỏ sợ cái gì nhỉ? Có thể để cho công chúa  vui vẻ , chỉ cần công phu làm được, không sợ công chúa không chủ động Tầm Hoan, bảo đảm ở trên giường biến Tô Hạo thành thanh niên trai tráng...phàm là đã ăn được mật ngọt, liền giống với cá nuốt mồi thơm, Điệp Luyến Hoa tâm, liền có thể có được trái tim công chúa, sao còn cần lo cái cảm tình nho nhỏ ?"

Tô phu nhân nghĩ thầm, ngươi làm sao biết nỗi khổ trong lòng ta, nếu như Hạo nhi là tiểu hài tử, những câu nói này còn cần ngươi dạy ta ? nhưng Tô Hạo lại là nữ tử a, những lời này nào có thể dùng.

Tác giả có lời muốn nói: được rồi, tuần này phu nhân  sẽ rấtyy. . . . . .

    【 nhiệm vụ hôm nay cũng rốt cục gian nan hoàn thành 】

Truyện convert hay : Mị Vương Sủng Thê: Quỷ Y Ăn Chơi Trác Táng Phi
Chương Trước/92Chương Sau

Theo Dõi